Satou đây. Trong các trò chơi thám hiểm Mê cung thời xưa, bạn thường sắp xếp Party ở quán rượu, hồi sinh và giải nguyền ở đền thờ, rồi bị chém giá cắt cổ trong các cửa hàng vật phẩm.
Tôi giải thích chi tiết về tình hình hiện tại rồi đưa Thẻ Xích Sắt cho Arisa cùng mọi người đang chờ ở tầng dưới.
“Yafuu! Đây là một sự thăng cấp đặc cách được ủy quyền trực tiếp bởi Guildmaster đó!” Arisa.
“Okashiratsuki (Món đầu cá phục vụ nguyên con)?” Tama.
“Mắt thực đáng sợ nodesu!” Pochi.
Arisa hạnh phúc quá đỗi, cô bé giơ hai tay lên trời và nhảy cẫng lên thật cao.
Tama, thế không đúng đâu. Pochi vẫn còn đang sợ hãi ánh mắt của cái đầu cá chết mà cô bé đang tưởng tượng ra. Cả hai bắt chước Arisa, nhảy lên và suýt nữa thì đụng đầu vào trần nhà. Thật nguy hiểm nếu mấy đứa không kiểm soát được sức mạnh thể chất của mình đấy, nghe không?
Những thành viên khác trông có vẻ giữ ý tứ hơn, nhưng dường như họ cũng rất vui.
“Keh, từ khi nào mà Hội Thám hiểm giả lại biến thành sân chơi cho trẻ con vậy?” Thám hiểm giả.
Tôi cho là bọn tôi đã làm ồn quá mức chăng?
Tôi quay lại và định lên tiếng xin lỗi, nhưng ý định đó lập tức tan biến.
Bởi vì gã đàn ông vừa lên tiếng đang đá vào đám trẻ tụ tập gần lối vào Hội. Hắn không nói về chúng tôi, mà là đang nhắm vào mấy đứa trẻ khuân vác chiếm cứ lối vào. Tên này trông khá quen mắt. Nếu tôi nhớ không lầm, hắn chính là thủ lĩnh của nhóm nam Thám hiểm giả đã bỏ chạy thục mạng khỏi bầy kiến.
Đám trẻ bị đá không có thương tích gì nghiêm trọng nhưng chúng không thể di chuyển bình thường và phải đi khập khiễng lùi về phía bức tường của Hội. Hệt như tên người cọp dạo trước, làm sao một gã đàn ông to xác như hắn lại có thể ra tay đá trẻ con cơ chứ.
“Hành vi bạo lực đối với các sinh mệnh nhỏ bé là rất nguy hiểm, do đó bị nghiêm cấm. Đề nghị cảnh báo bằng lời nói. Tôi xin báo cáo.” Nana.
“Chuyện gì với con ả này vậy? Hô, cô em khá là xinh đẹp đấy. Cô có chọn sai nghề rồi không? Cô có thể kiếm được nhiều tiền hơn với tư cách là một con điếm thay vì làm Thám hiểm giả đấy, cô em hiểu không?” Thám hiểm giả.
Bàn tay dơ bẩn của hắn vô tình vươn về phía Nana.
Bộ giáp mà Nana thường mặc có lớp lót trong bằng lụa xanh, lớp giữa bằng da cá voi, và lớp ngoài cùng làm từ da Sa giông giáp. Nhìn từ bên ngoài, nó trông giống như một bộ áo giáp da mềm mại, và dù thực sự nó rất mềm, nhưng phần da cứng của Sa giông giáp sẽ trở nên cứng như thép khi được truyền MP vào.
Đây là da lấy từ một con quái vật có chữ [Giáp] trong tên của nó. Nó có thể dễ dàng đánh bật kiếm và giáo của những binh lính thông thường.
Điều gì sẽ xảy ra với những ngón tay không hề có phòng ngự mà dám cố tình bóp ngực cô ấy?
Tên này sẽ học được câu trả lời cho câu hỏi đó bằng chính cơ thể của mình.
“Ng-Ngón tay, ngón tay vĩ đại của taaa!” Thám hiểm giả.
Hắn la hét thảm thiết như thể bị sốc nặng, rồi sụp xuống ôm tay lăn lộn trên sàn.
“Con điếm, mày đã làm gì với Besso hả?” Bạn Besso A.
“Kẻ thù của Besso!” Bạn Besso B.
“Phủ nhận. Hắn tự mình chuốc lấy. Tôi xin báo cáo.” Nana.
Những gã đàn ông đó là bạn của tên đang quỳ rạp dưới đất. Mặt cả hai đều đỏ gay. Trông như thể bọn chúng đã nốc rượu từ tận ban ngày.
Hai kẻ đó làm một hành động không thể tin nổi là rút kiếm ra ngay bên trong sảnh của Hội Thám hiểm giả, đừng nói chi đến việc đây là bên trong thành phố.
Giờ thì, tôi cho là mình nên khống chế chúng trước khi có ai đó bị thương.
Liza phóng cây giáo của cô ấy vào sườn gã đàn ông, ngay trước khi tôi kịp cất bước. Tất nhiên không phải bằng mũi giáo, mà là bằng phần đuôi xỉn màu, và cô ấy đã nương tay hết sức có thể.
Liza có ý định đánh nhẹ nhàng thôi, nhưng kèm theo một tiếng "rắc" nhỏ, một cái lỗ thủng hình thành trên bộ giáp làm từ vỏ quái vật của gã đàn ông, rồi hắn ngất xỉu ngay lập tức sau khi bị giáng một đòn mạnh vào bụng. Gã đàn ông bị chọc ngất đi trong đau đớn, còn tên còn lại đứng bên cạnh hắn thì mất thăng bằng và ngã lăn cù nhào.
“Oy, không phải những tên đó đang mặc giáp vỏ kiến sao?” Quần chúng.
“Đ-Đập vỡ cái đó dễ dàng như thế sao…” Quần chúng.
Khán giả xung quanh đang xì xầm bàn tán, nhưng khi mà bộ giáp này còn giòn hơn xa so với cái vỏ giáp ngực mà tôi đã đưa cho nhóm bạn của Kon, thì việc nó bị vỡ nát là điều hiển nhiên.
Besso, kẻ đang ôm những ngón tay bị gãy gập, nhặt thanh kiếm mà bạn hắn đánh rơi trên đất lên và lao tới tấn công Lulu.
Tôi đang đứng gần cô ấy, dự định trượt vào để can ngăn hắn ta, nhưng cuối cùng, điều đó là vô nghĩa.
Lulu dễ dàng né tránh đường kiếm của Besso, rồi đoạn đè nghiến hắn xuống đất. Besso bị giữ chặt cố gắng kháng cự, nhưng hầu như chẳng có tác dụng gì, có lẽ bởi vì Level của cô ấy gần như cao gấp đôi hắn, hoặc nhờ vào các Skill tự vệ của cô.
“Hầu gái-san quá mạnhhhhh!” Quần chúng.
“Anh có thấy chuyển động của cô ấy vừa rồi không?” Quần chúng.
“Không phải Besso và bọn hắn đã đánh thắng đám lính Tổng đốc đông gấp 3 lần số họ ở quán rượu dạo trước sao?” Quần chúng.
“Nếu Hầu gái-san mà mạnh cỡ đó, thì có nghĩa là những nhóc tì kia cũng mạnh…” Quần chúng.
Gã còn lại cũng đã bị đánh bại bởi Tama và Pochi bằng tay không, hắn đang nằm bẹp dí trên sàn.
“Những đứa lùn tịt kia cũng quá mạnh đi?” Quần chúng.
“Đó là những đứa trẻ Á nhân trong tin đồn đã dễ dàng mở cổng Mê cung đấy sao?” Quần chúng.
“Điều đó có nghĩa là, hai đứa trẻ nhìn-yếu-đuối thế kia cũng mạnh như vậy sao?” Quần chúng.
“Không thể tin nổi…” Quần chúng.
Khán giả xung quanh ồn ào quá đi mất.
“Oy, ta sẽ ném bọn ngươi vào nhà ngục của Hội nếu còn làm loạn trong sảnh Hội trường đấy, nghe chưa hả?!” Gell.
Một binh sĩ mặc giáp nặng với thể hình vạm vỡ bước đến cùng một nhân viên Hội từ bên trong và lớn tiếng cảnh cáo chúng tôi. Anh ta kết thúc câu nói một cách thật kỳ lạ.
Tôi có cảm giác như đã từng thấy khuôn mặt anh ta ở đâu đó, nên cố gắng lục lọi trí nhớ. Anh ta chính là Thám hiểm giả cầm chiếc khiên lớn đã bị con Quỷ ở Thành Gururian đánh cho bầm dập.
“Đó là Đại Khiên Gell.” Quần chúng.
“Anh ta đã sống sót khi đánh nhau với Quỷ đấy, nghe chưa mậy?” Quần chúng.
“Quả không hổ danh là Tường Sắt Gell.” Quần chúng.
Anh ta vội vã bước đến trước mặt tôi và hỏi.
“Xin lỗi, nhưng cậu có phải là Sir Pendragon không?” Gell.
“Phải, chúng ta đã gặp nhau ở Thành Gururian nếu tôi nhớ không lầm.” Satou.
Anh ta dường như không nghĩ là tôi sẽ nhớ ra mình.
“Tôi có thể sống sót đến ngày hôm nay là nhờ Sir Pendragon đã ra tay cứu giúp.” Gell.
“Đó là nhờ công sức của đồng đội tôi cơ.” Satou.
Anh ta liên tục nhìn quanh như đang tìm kiếm ai đó trong khi gửi lời cảm ơn tới tôi.
“C-Chiến hữu Gell.” Besso.
Tôi mới sực nhớ ra sự tồn tại của Besso sau khi nghe thấy tiếng rên rỉ của hắn bên dưới. Tôi ra hiệu cho Lulu thả hắn ra.
“Ah, tên to gan dám kiếm chuyện với Sir Pendragon là ngươi hử.” Gell.
Gell tỏ thái độ lạnh lùng với Besso đang cố bám lấy anh ta. Sự nồng nhiệt dành cho hai bên quả là một trời một vực.
“Đã nghe chưa? Mọi người nghe tôi nói đây! Những người này là các chuyên gia đã tiêu diệt một con Quỷ xuất hiện ở một thành phố nơi biên cương xa xôi. Hơn nữa! Họ đâu chỉ đơn thuần là tiêu diệt nó. Đó là một chiến thắng hoàn mỹ! Họ diệt Quỷ mà không hề chịu lấy một vết xước nào.” Gell.
Anh ta say sưa kể về sức mạnh của chúng tôi cho đám đông nghe. Anh ta dường như đặc biệt nhớ đến Pochi và Tama, những người đã mang anh ta tới nơi an toàn, và cảm ơn hai đứa như ân nhân cứu mạng.
“Nhân tiện Sir Pendragon, hôm nay cậu không đi cùng với Nữ thần xinh đẹp đã đánh nhau tay không lúc đó à?” Gell.
Người đã đánh tay không lúc đó chỉ có Tiểu thư Karina. Có lẽ anh ta đã tìm kiếm Tiểu thư Karina từ nãy đến giờ rồi.
“Phải, cô ấy đã trở về lãnh thổ của mình rồi.” Satou.
“Lãnh thổ à?” Gell.
“Ừm, cô ấy là con gái của Nam tước Muno, Karina-sama.” Satou.
Sau đó, Gell hỏi thêm rất nhiều thứ khác nhau về Tiểu thư Karina. Trong lúc trò chuyện, tôi kể cho anh ta nghe về tình trạng thiếu hụt binh lính và Hiệp sĩ trong quân đội lãnh thổ Muno. Tôi không nghĩ là anh ta sẽ gia nhập chính quyền để phục vụ, nhưng những Thám hiểm giả nghe được câu chuyện này chắc hẳn sẽ muốn đến đó vì tò mò.
Sau khi nhận hình phạt vì dám rút kiếm ra bên trong sảnh Hội, Besso và bè lũ sẽ phải sám hối trong nhà ngục của Hội trong ba ngày, nên Gell đã áp giải chúng đi. Liza cũng đã dùng giáo, nhưng vì cô ấy không dùng mũi nhọn mà chỉ dùng đầu cùn, nên hành động đó được bỏ qua.
Đám trẻ bị đá trông có vẻ bị vài vết bầm tím, nhưng chúng đã lỉnh ra ngoài trước khi nhân viên Hội kịp lên tiếng quở mắng.
“Không phải cái gã cơ bắp chậm tiêu đó vừa gọi Karina là một Nữ thần đấy chứ?” Arisa.
“Nn.” Mia.
“Karina, mạnh ~meo?” Tama.
“Cô ấy lanh lẹ kiểu, pyonpyon, nanodesu!” Pochi.
Arisa và Mia đánh giá thấp Tiểu thư Karina, Pochi và Tama thì cố gắng biện hộ cho cô ấy, nhưng vì quan điểm của chúng hơi sai lệch, nên nỗ lực đó không thực sự thành công.
Bởi vì chúng tôi đã cất công đến Hội rồi, tôi quyết định đi tham quan cơ ngơi ở đây một chút cũng tốt.
Tôi được dẫn đường bởi Arisa và mọi người, những người đã có thời gian thăm thú trước đó.
Đầu tiên, phải đi tới căn phòng nơi các tu sĩ đền thờ ký hợp đồng cư ngụ tại Hội.
Ở đó có những tu sĩ nam thanh nữ tú đến mức tôi muốn hỏi liệu có phải họ được tuyển chọn dựa trên ngoại hình hay không. Trông có vẻ như các dịch vụ giải độc, hủy lời nguyền, giải tê liệt, và chữa trị cho người bị thương nặng đều được cung cấp miễn phí. Ngoài ra còn có các pháp sư đời sống làm việc như trợ tá của họ. Việc cầm máu và khử trùng vết thương có lẽ là nhiệm vụ của những người này.
Cũng có một nơi chuyên bán bản đồ Mê cung và thông tin.
Trông như họ đang bán thông tin về những khu vực chưa được khám phá, hay những lối đi bí mật trong một khu vực nhất định. Hình như chỉ có Thám hiểm giả hạng Xích Sắt trở lên mới có quyền mua thông tin ở đây. Thẻ Đồng và Thẻ Gỗ thì phải mua bán thông tin và bản đồ ở khu vực trước cổng Mê cung.
Có một tấm bản đồ khu vực đầu tiên được ghép nối và đính trên tường của căn phòng này, tôi chỉ biết về nó sau khi tới đây. Thậm chí ngay lúc này, có một người đàn ông dường như là một tân binh Thám hiểm giả đang cặm cụi cố gắng sao chép nó.
Cũng có một cửa hàng bán đồ hiếm dành cho Thám hiểm giả.
Họ bày bán các mặt hàng khẩn cấp như thực phẩm bảo quản, túi ngủ, và băng gạc, ngoài ra còn có đuốc, bột đuổi quái vật, bóng chớp, bóng khói, dây thừng, dây cỏ mỏng vân vân. Vài món đồ bất thường bao gồm những miếng sắt nhỏ và gương.
Tôi tự hỏi chúng dùng để làm gì, nhưng hình như những miếng sắt sẽ phát ra tiếng lanh canh để cảnh báo, còn gương thì dùng để kiểm tra vị trí kẻ địch ở phía sau lưng.
Vật phẩm của tiệm này đều là hàng chất lượng tốt, nhưng do chúng đắt hơn nhiều so với đồ ở các cửa tiệm tư nhân, nên những người duy nhất mua sắm ở đây chỉ có các Thám hiểm giả xuất thân Quý tộc giàu có.
Tất nhiên, còn có một hiệu thuốc chuyên bán các loại thuốc và bình Potion phù hợp cho Thám hiểm giả.
Rồi tôi nghe thấy thứ gì đó giống như một trận cãi vã phát ra từ hiệu thuốc đó.