Satou đây. Giống như trong câu chuyện cổ tích về Tuyết Nữ, người ta đồn rằng Dryad thường mê hoặc nam nhân vào trong bọng cây, cho họ chìm đắm trong những giấc mộng hạnh phúc.
Chắc sẽ rất nguy hiểm nếu Dryad mà tôi từng gặp trước đây không mang hình hài một bé gái.
Tôi di chuyển tới gốc cây Sakura khổng lồ trong khi bế công chúa Mia kiểu bế công chúa, đồng thời ẩn mình bằng Kỹ năng [Espionage] kết hợp với [Ground Shrink].
Chúng tôi đến dưới gốc cây Sakura mà không bị ai phát hiện.
Có một số hàng rào và vách chắn bảo vệ cây Sakura ở giữa đường, nhưng chúng chẳng thể làm khó được tôi.
Có một cô gái với cơ thể bán trong suốt đang lơ lửng ở gốc cây Sakura.
Cô ấy có mái tóc màu hồng vàng hoe.
Cô gái này hẳn phải là tinh linh Sakura đã gọi Mia.
Tôi bất cẩn hiện hình trước mặt cô gái mà thậm chí còn chưa thèm kiểm tra thông tin trên giao diện AR.
“Kẻ nào đấy?! Ngươi dám tiếp cận [Cây Anh Đào Thiêng] mà không có sự cho phép của [Hộ pháp Anh Đào] ư!” – Cô gái
Cô gái thay đổi hoàn toàn từ trạng thái lơ lửng, cơ thể cô gần như tan chảy vào bóng tối, và chất vấn danh tính của chúng tôi bằng một luồng áp lực đầy giận dữ.
Hãy diễn kịch đáp lại nào.
“Thứ lỗi cho chúng tôi, chúng tôi đến đây theo tiếng gọi của cây Sakura.” – Satou
“Thứ gì mà đáng ngờ thế—” – Cô gái
Một nữ nhân xinh đẹp hiện ra từ thân cây, ngăn cô gái đang định bác bỏ lời của tôi.
Chà, tinh linh cây anh đào giờ mới thực sự xuất hiện.
“Ta xin lỗi [Hộ pháp Anh Đào]-chan. Ngủ một lát nhé.” – Dryad
Nữ nhân đột nhiên xuất hiện từ thân cây chạm nhẹ vào cô gái, khiến cô ấy chìm vào giấc ngủ ngay tức khắc.
Tinh linh cây anh đào đỡ lấy cô gái đang ngã gục và dịu dàng đặt cô nằm xuống trên rễ cây.
Sau đó, cô ấy nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc cho cô gái rồi ngẩng đầu đối mặt với chúng tôi.
Tôi có cảm giác mình đã từng nhìn thấy khuôn mặt này...
“Ây cha! Không phải cậu nhóc đấy ư. Cậu thậm chí còn đến ghé thăm cả cây anh đào của tôi nữa cơ đấy!” – Dryad
Như để khẳng định điều đó, hệ thống AR cũng hiển thị chữ [Dryad].
Dù vậy, người này là một nữ nhân xinh đẹp, hấp dẫn và cực kỳ gợi cảm, hoàn toàn không giống bé gái Dryad mà tôi từng biết.
Người đẹp Dryad vươn tay định ôm chầm lấy tôi, nhưng Mia đã dang tay ngăn lại.
“Mwu, vô liêm sỉ.” – Mia
“Ôi chao? Bé Boruenan-chan cũng ở đây hả? Ta ghen tị quá cơ, bé quả là một phụ nữ trưởng thành dù mang vẻ ngoài của một đứa trẻ đấy.” – Dryad
Hiển nhiên, Mia muốn gặp người đẹp Dryad này.
Cuộc trò chuyện tiếp tục trong khi Mia vẫn giữ tư thế ngăn cản Dryad đến gần tôi. Dryad đưa ra đủ loại lý do để thuyết phục Mia, nhưng thái độ của cô ấy vẫn y như mọi khi.
“Satou.” – Mia
“Cậu nhóc, xin lỗi vì luôn phải nhờ vả cậu chuyện này. Cậu có thể cho tôi chút ma lực được không?” – Dryad
Quả nhiên là vậy.
Cô ấy khiến Ma cà rồng Ban phải cảm thấy hổ thẹn.
Nhưng thôi nào, với một người đẹp gợi cảm như thế này làm đối tác, một hay hai nụ hôn cũng chẳng thành vấn đề.
Dryad ôm lấy đầu tôi và trao một nụ hôn.
Có vẻ Mia cũng hiểu rõ đó chỉ là hành động cung cấp ma lực, nên con bé không thốt lên từ "Có tội". Tuy nhiên, trông con bé không mấy hài lòng, hai má phồng lên như trái bóng bay sắp nổ tung.
Sau khi hút một lượng lớn ma lực – khoảng 2000 MP, mức cao nhất từ trước đến nay – Dryad tách môi khỏi tôi với một âm thanh đầy ám muội.
Mia lập tức kéo Dryad ra xa khỏi tôi ngay khi quá trình cung cấp ma lực kết thúc.
“Un, đã quá~. Ya~, tôi được cứu rồi. Dòng chảy mana ở Vương Đô đã trở nên kỳ lạ từ lâu rồi. Tôi thực sự gặp rắc rối vì không thể hấp thụ mana từ Nguồn cội Vương Đô được nữa. Bé-chan và nhóc thực sự đã cứu tôi một mạng đấy.” – Dryad
“Nn.” – Mia
Tôi hỏi thêm vì nghe thấy những từ khóa có vấn đề, nhưng không thu thập được thông tin gì khác ngoài việc dòng chảy mana đã trở nên bất ổn dạo gần đây.
Khái niệm "gần đây" đối với cảm nhận thời gian trật nhịp của Dryad thì cũng rất khó xác định là từ lúc nào.
“Nhóc, đây là quà cảm ơn vì số ma lực. Hãy hỏi Aialize-sama cách sử dụng nó. Cô ấy hẳn phải biết.” – Dryad
Sau khi đưa cho tôi một quả cầu màu hoa anh đào, Dryad biến mất vào trong thân cây.
Theo đánh giá của AR, nó được gọi là [Giọt Anh Đào]. Dường như là một tinh thể mang sức mạnh tinh linh. Gần đây tôi nhận được rất nhiều tài liệu quý hiếm nhỉ.
Tôi định rời đi sau khi tiễn Dryad biến mất vào thân cây, nhưng cô gái [Hộ pháp Anh Đào] có lẽ sẽ bị cảm lạnh nếu chúng tôi cứ để mặc cô ấy nằm đó, vậy nên tôi quyết định đánh thức cô dậy.
Một lý do khác là nếu cứ thế rời đi, chúng tôi sẽ bị coi là những kẻ khả nghi. Dù sao thì cô ấy cũng đã nhìn thấy mặt chúng tôi rồi.
Ờ há, với thông tin về Mạch đất ở Vương Đô trở nên kỳ lạ, tôi sẽ báo cho Nhà vua hoặc Tể tướng trong thời gian tới.
Sau khi dùng [Phá Phép] lên cô gái và gọi cô dậy, mắt cô ấy từ từ mở ra.
“Cô sẽ bị cảm lạnh nếu cứ ngủ ở đây đấy, biết không?” – Satou
“... Nn, tinh linh hoa anh đào.” – Cô gái
Cô ấy đã nhìn thấy Dryad Anh Đào ngay trước khi chìm vào giấc ngủ à?
Điều này vẫn nằm trong dự tính của tôi. Cứ giả ngu thôi.
“Hình ảnh cô say giấc trên rễ cây Sakura đẹp tựa như tinh linh anh đào vậy.” – Satou
“Không đời nào, người như tôi—” – Cô gái
Ngay cả khi đang ngái ngủ, cô ấy vẫn vặn vẹo xấu hổ trước lời khen của tôi, rồi đột nhiên nhận ra tình hình và bật dậy.
Có vẻ cô ấy không bị tụt huyết áp khi thức dậy đột ngột.
“Ngươi là ai! Chỗ này là khu vực cấm, không ai được phép đến gần [Cây Anh Đào Thiêng]!” – Cô gái
“Chúng tôi tình cờ đi ngang qua đây vì lạc đường trong lúc ngắm cảnh đêm hoa anh đào. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô, nhưng cô có vui lòng chỉ đường cho tôi tới khu nhà khách được không?” – Satou
Cô gái đâm ra lo lắng theo một chiều hướng khác sau câu nói của tôi.
Cô ấy có lẽ biết rằng những vị khách lưu trú tại Lãnh địa trong mùa này nếu không phải là Lãnh chúa thì cũng là Đại sứ của các quốc gia khác.
“Anh có thể tử tế cho em biết quý danh được chăng? Em tên là Athena [Hộ pháp Anh Đào], một trong Tam thập tam Trượng Shiga.” – Athena
Cô gái tự giới thiệu trong khi chỉ vào huy hiệu thêu trên áo choàng.
Cô gái này có cái tên lấy từ thần thoại Hy Lạp, nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy cô ấy là người tái sinh hay người dịch chuyển. Cái tên có lẽ chỉ là sự trùng hợp.
Tam thập tam Trượng Shiga hẳn là danh hiệu của các Quan Pháp sư Triều đình.
“Tôi là tùy tùng của Nam tước Muno, tên tôi là Hiệp sĩ Pendragon.” – Satou
“Mia.” – Mia
Ms. Athena lập tức vứt bỏ thái độ lịch sự ngay khi nghe chúng tôi giới thiệu.
“Xời, vậy mà ta cứ tưởng ngươi là mấy gã con trai ngu ngốc của bọn quý tộc cấp cao chứ, thực là phí công vô ích.” – Athena
Lời lẽ lễ độ của cô ấy đột nhiên biến thành thô lỗ.
Tôi cứ nghĩ cô ấy là một thường dân, nhưng hóa ra lại là con gái của một Tử tước. Con gái của một quý tộc cấp cao lý ra phải được rèn giũa kỹ lưỡng để giữ gìn phép tắc mới đúng chứ.
Trở thành một Quan Pháp sư Triều đình ở độ tuổi này, tôi đoán cô ấy đã phải học ma thuật rất nhiều?
“Bình thường, ta sẽ gông cổ kẻ phá vỡ lệnh cấm tới đồn canh, nhưng vì ta đang rất mệt nên ngươi cứ—” – Athena
Ms. Athena đang nói với vẻ coi thường thì bỗng khựng lại giữa chừng.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào Mia.
Mia không hiểu lý do vì sao mình bị nhìn chằm chằm nên nghiêng đầu khó hiểu.
“C-Cô là Elf phải không! Cô thuộc bộ tộc nào?” – Athena
“Thô lỗ.” – Mia
Mia giận dỗi trước cách hỏi bất lịch sự của cô ta.
Hết cách, tôi đành nói Rừng Boruenan là quê hương của Mia.
“T-Tộc Boruenan, đừng bảo ta, tộc Boruenan quê hương của Hiền giả Elf Trazayuya sao?” – Athena
“Nn.” – Mia
Mia đáp lại ngắn gọn trước giọng nói run rẩy của Ms. Athena.
“Ta biết ngay mà! Đừng có cho là cô ngon chỉ vì cô là Elf giống như vị Hiền giả vĩ đại đó! Tổ tiên ta có thể đã thua, nhưng ta tuyệt đối sẽ để lại cho đời những thành tựu vượt xa cả Hiền giả!” – Athena
Cô gái búng tay cái "tách" rồi chỉ thẳng vào Mia trong khi dõng dạc tuyên bố. Tuy nhiên, Mia trông khá lúng túng vì không theo kịp diễn biến đột ngột này.
Rõ ràng, tổ tiên của cô ấy có xích mích với Trazayuya-shi.
“Ta ghét bọn Elf lúc nào cũng tỏ ra ngạo mạn chỉ vì xuất thân của chúng. Ta giành được chức Quan Pháp sư Triều đình bằng nỗ lực không ngừng nghỉ và bằng chính tài năng của ta. Hiện tại ta đang là một Đai Đỏ trong Tam thập tam Trượng Shiga. Nhưng ta sẽ cho ngươi thấy, ta sẽ trở thành người Đai Bạc ưu tú lãnh đạo toàn bộ Quan Pháp sư Triều đình!” – Athena
“Mwu?” – Mia
Ms. Athena cứ bắn liên thanh vào mặt Mia mà chẳng thèm nghỉ để thở.
Mia dường như hoảng sợ vì có quá nhiều từ ngữ khó hiểu.
Mà, đã có Bát Kiếm Shiga rồi giờ lại thêm cái này nữa, người ở vương quốc này thực sự rất thích gắn số vào danh hiệu.
Có lẽ đó là lý do tại sao lại có cả Tứ Đại Thiên Vương.
“Không.” – Mia
“Là sao!” – Athena
Ms. Athena phản xạ vặn lại Mia, nhưng rồi Mia đưa cho cô ấy xem Thẻ Mithril cài trên ngực.
Mia có lẽ đang cố nói rằng con bé đạt được nó bằng chính nỗ lực của mình.
“Đ-Đó là Thẻ Mithril! Nghĩ lại thì, có tin đồn rằng nhóm Thẻ Mithril lần này đã tiêu diệt cả Chủ Tầng Thượng và Chủ Tầng Trung... Không được, vậy thì ta cũng sẽ tiêu diệt Chủ Tầng.” – Athena
“Không thể.” – Mia
“Tại sao! Ta tuyệt đối sẽ tiêu diệt nó.” – Athena
“Không thể được bởi vì không thể.” – Mia
“Loài người chúng ta đã tiến bộ vượt bậc trong khi bọn Elf các cô chỉ biết nhốt mình trong rừng. Hãy đến khu vực thực hành của Quan Pháp sư Triều đình vào lần tới đi. Chúng ta sẽ cho cô thấy giá trị thực sự của loài người. Đừng có oán trách ta nếu cô sợ đến mức run lẩy bẩy sau khi chứng kiến Ma thuật Đồng hợp!” – Athena
“Mwu.” – Mia
Mia đang cố giải thích rằng chỉ dựa vào Pháp sư thì không thể nào tiêu diệt được Chủ Tầng, nhưng vì lời lẽ của con bé quá cụt lủn nên không thể truyền tải được ý nghĩa.
Tôi không muốn can thiệp vào trò cãi vã của bọn trẻ con, nhưng tôi cho rằng ít nhất mình cũng nên làm người phiên dịch.
“Bình tĩnh nào. Mia không coi thường cô đâu, cô ấy chỉ muốn nói rằng nếu chỉ có mỗi Pháp sư thì không thể tiêu diệt được Chủ Tầng.” – Satou
“Thật vậy sao?” – Athena
“Nn.” – Mia
Ms. Athena chết lặng trước lời giải thích của tôi, và sau đó Mia cũng gật đầu xác nhận.
Dường như cô ấy cảm thấy xấu hổ vì đã quá khích, cô ấy ấp úng không nói nên lời trong khi đôi má trắng trẻo đã chuyển sang màu hoa anh đào.
“U-Ừm. Giờ thì, tôi xin lỗi vì đã lỡ lời. Tôi thật sự xin lỗi. Nhưng, sự thật là con người rất tài giỏi! Hãy đến xem chúng tôi biểu diễn một lần đi. Cô nhất định phải đến đó!” – Athena
“Nn.” – Mia
Sau khi xin lỗi, Ms. Athena nói liến thoắng như để chữa thẹn, rồi quay lưng chạy biến khỏi gốc cây anh đào.
Ê này, cô bỏ mặc những kẻ xâm nhập khu vực cấm ở lại một mình thế này có ổn không đó?
Tuy cô gái chỉ trạc tuổi học sinh trung học, nhưng tôi nghĩ việc bỏ bê bổn phận của mình thì chẳng tốt chút nào. Mặc dù trong trường hợp này thì nó lại rất thuận tiện cho chúng tôi.
Chúng tôi đã gặp một cô gái kỳ lạ, nhưng hãy coi đây là may mắn vì chúng tôi đã thiết lập được mối liên hệ với Quan Pháp sư Triều đình.
Tôi cũng khá hứng thú với Ma thuật Đồng hợp, tôi sẽ ghé thăm họ cùng với Mia khi có thời gian rảnh.
Nhưng mà, với cái cây to thế này, việc quét dọn cánh hoa anh đào rụng thực sự là một công việc khốn khổ.
Đỡ lấy Mia – người đang bị cánh hoa phủ trắng xóa trên đầu và vai như tuyết rơi – tôi trở lại biệt thự bằng phép [Dịch chuyển].
Nam tước và mọi người vẫn chưa về dù đã nửa đêm.
Tôi bế đám trẻ đang buồn ngủ rũ rượi và đặt chúng lên giường.
Tôi bảo Lulu đi ngủ sớm vì sáng mai cô ấy sẽ phải bắt Tàu bay tới Công Đô để tham dự hội thi nấu ăn. Liza và Nana sẽ làm bảo vệ, Arisa làm cổ động viên, kế hoạch là vậy.
Pochi, Tama và Mia sẽ ở lại Vương Đô với tôi.
Dường như Mia ở lại để canh chừng không cho tôi lăng nhăng, thực là một vụ scandal hết biết. Pochi và Tama coi như là vệ sĩ bảo vệ tôi cùng với Mia.
Cả hai đứa nó đều tỏ ra thất thần khi phải lựa chọn giữa việc tham dự đại tiệc thi nấu ăn hay ở lại bên cạnh tôi, trông thật dễ thương.
Đương nhiên tôi đã lên kế hoạch lén lút đưa cả ba đứa tới đó để cổ vũ cho Lulu trong trận chung kết.
Tiểu thư Karina đã rút về phòng, dường như cô ấy đã thấm mệt vì những buổi cày Level mỗi ngày.
Tuy nhiên, câu nói "Đừng có đi lạc đấy nhé" bằng chất giọng nhỏ dần khi cô ấy rời đi, tôi tự hỏi liệu đó có phải là một lời mời gọi "yobai" (đột nhập phòng ngủ) không? Nếu cô ấy đang mời gọi tôi, tôi thích cô ấy thì thầm nó một cách gợi cảm hơn cơ. Dù sao thì tôi cũng không định nhận lời đâu.
Tôi nhâm nhi một chút rượu Shiga trong khi chiêm ngưỡng cảnh đêm hoa anh đào được thắp sáng bằng phép thuật bên ngoài cửa sổ.
Arisa van nài, "Cho em một cốc đi!", nhưng tôi từ chối. Thay vì rượu, tôi rót bia gừng tự làm vào một ly thủy tinh cho Arisa.
Tôi bàn đôi chút về kế hoạch tương lai trong khi đối ẩm rượu Shiga với Liza. Về chức tước, về cuộc sống sau này và về việc giải phóng cô ấy khỏi thân phận nô lệ.
Cô ấy bắt đầu thổ lộ những suy nghĩ thành thật của mình nhờ sự trợ giúp của men rượu – điều mà lúc tỉnh táo cô ấy sẽ không bao giờ làm.
“Ngọn giáo của thần tồn tại vì lợi ích của Chủ nhân. Nếu được cho phép, cho tới cuối cuộc đời này, linh hồn và lòng trung thành của thần sẽ luôn thuộc về Chủ nhân...” – Liza
Liza không thể chịu nổi hơi men nữa, cô ấy ngừng nói và thiếp đi trong khi tay vẫn cầm chặt chiếc cốc, không kịp nghe câu trả lời của tôi.
Chúc ngủ ngon Liza. Xin hãy chăm sóc tôi từ giờ trở đi nhé.
Tất nhiên, cả em nữa Arisa.