Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 347: CHƯƠNG 346: BIỆT THỰ Ở KINH THÀNH

Satou đây. Có một thời gian tôi cảm thấy vô cùng thất vọng khi trời cứ mưa rả rích đúng vào ngày hội thao sau khi đã cất công tập luyện nhiều ngày.

Tất nhiên, tôi thất vọng vì công sức tập luyện bị đổ sông đổ biển. Không phải vì tôi không được ngắm các cô gái mặc đồ thể dục đâu đấy. Phải đó, không có ý đồ đen tối gì đâu.

“Vậy là hội thi nấu ăn đã bị hoãn lại sao?” – Satou

“Vâng vâng, tôi thực sự xin lỗi. Có vài hoàn cảnh phức tạp...”

Khi chúng tôi đến chào hỏi quản gia của Hầu tước Lloyd – người mà chúng tôi đã gặp ở nhà khách lên Tàu bay – ông ấy đã thông báo cho Lulu về việc tạm hoãn cuộc thi nấu ăn.

Ông ấy cố tình lảng tránh tình hình, nhưng có lẽ nguyên nhân là do Hầu tước Lloyd đã bị triệu tập tới Lâu đài Hoàng gia vì những nghi ngờ liên quan đến vụ tấn công Tàu bay của Công tước Bishtal.

Chiếc xe ngựa sang trọng lướt qua khi chúng tôi đến đây chắc hẳn là của Hầu tước Lloyd.

Tôi cũng đã xác nhận trên Bản đồ rằng Hầu tước Lloyd hiện đang ở trong cung điện.

Tôi sẽ đến thăm ông ấy cùng với quà cáp sau. Gặp gỡ một người đang bị tình nghi cố sát Công tước hẳn sẽ rất rắc rối, nhưng với chúng tôi – những người đã ngăn chặn vụ ám sát đó – thì chắc là ổn thôi.

Sau khi nói lời tạm biệt với vị quản gia, chúng tôi rời khỏi khu nhà khách Tàu bay nhộn nhịp.

“Nè nè, đó là đồng phục hả?” – Arisa

“Hửm? Trông có vẻ vậy, có lẽ là đồng phục của Học viện Hoàng gia.” – Satou

Arisa hỏi về những nam thanh nữ tú đang đi trên đường, mặc trang phục giống hệt nhau. Còn trong mô tả AR, chúng hiển thị là: [Hội xã: Học viện Hoàng gia Shiga, Trường Mầm non].

Arisa có lẽ tự mình kiểm tra được bằng Kỹ năng thẩm định mà chẳng cần phải cố ý hỏi tôi.

Học viện Hoàng gia hoạt động giống như một trường đại học ở Nhật Bản, các tòa nhà được chia thành nhiều khu vực khác nhau.

Đầu tiên, trường cao cấp với tòa nhà giảng đường kiểu như thính phòng và một thư viện thì nằm ở ngay trước Lâu đài Hoàng gia.

Trường Quý tộc và Trường Nữ sinh thì nằm trên Đường Quý tộc. Quý tộc có thể theo học ở cả hai. Trường Nữ sinh cũng có thể được gọi là Trường Hoàn thiện. Ririna, con gái của Tổng đốc Gururian, đang theo học ở Trường Quý tộc.

Những đứa trẻ mặc đồng phục mà chúng tôi thấy lúc nãy là học sinh của Trường Mầm non gần sân bay. Trường Mầm non không chỉ dành cho con cái của thường dân giàu có, mà còn có cả con cái của các quý tộc danh dự.

Bên cạnh Trường Mầm non, còn có Trường Hiệp sĩ và Trường Phép thuật, cả hai đều cần diện tích đất rất rộng.

Dường như có một mê cung nhân tạo dưới lòng đất nằm trong khuôn viên của Trường Phép thuật. Dù vậy, nó còn chưa to bằng một Khu vực của Mê cung Selbira, nên có lẽ hoàn toàn chỉ dành cho học viên thực tập.

Đó là [Mê cung Nguyên sơ] rộng 50 mét vuông với 5 tầng, và [Mê cung Thử thách] rộng 100 mét vuông với 10 tầng.

Dù có vẻ như quý tộc Vương Đô được tự do sử dụng nó, nhưng bạn phải trả một khoản lệ phí để tiến vào mỗi khi tiêu diệt một quái vật.

Và rồi, những quái vật mạnh dần lên ở sâu bên trong mê cung sẽ được dẫn tới đấu trường ở ngoại ô Vương Đô để đánh nhau với nô lệ tội phạm, như một show giải trí đồng thời phục vụ mục đích kiểm soát số lượng.

Tôi biết được thông tin này từ bức thư của Công chúa Menea, người đã nhập học tại Trường Phép thuật.

Vừa giải thích những điều đó, chúng tôi vừa đi ngang qua Trường Mầm non của Học viện Hoàng gia.

Có vẻ Arisa đang nhớ lại cuộc sống ở kiếp trước, con bé đang ngắm nhìn mọi thứ với ánh mắt đầy hoài niệm.

Vượt qua một bức tường bên trong trông rất kiên cố, xe của chúng tôi tiến vào Đường Quý tộc.

Khu vực Đường Quý tộc này cực kỳ rộng rãi, to ngang ngửa toàn bộ Thành phố Muno. Nhân tiện mà nói, Lâu đài Hoàng gia chiếm đến 30% diện tích khu vực này.

Ban đầu, Vương Đô chỉ có Đường Quý tộc, nhưng nó đã trở nên quá đông đúc vào khoảng 300 năm trước, sau đó liên tục được mở rộng mỗi 100 năm, biến Vương Đô thành hiện trạng như bây giờ với các bức tường đồng tâm bên trong.

Chúng tôi rời khỏi con đường chính dẫn tới Lâu đài, rẽ vào khu nhà mở rộng dành cho quý tộc cấp thấp.

“Nè, đi đâu vậy?” – Arisa

“Ngay sau khu này thôi, sắp tới rồi.” – Satou

Sau khi đi dưới bóng của một đường ống dẫn nước rồi tiến lên thêm một chút, chúng tôi đến một nơi mà toàn bộ khu vực bị chiếm trọn bởi một căn biệt thự.

“Tường ~meo?” – Tama

“Đi bộ đến lối vào chắc mất hết cả ngày nanodesu!” – Pochi

“Nè-nè! Đừng nói với em cái biệt thự sang trọng này là biệt thự của chúng ta ở Vương Đô nhé?” – Arisa

Không đời nào.

Đây là trụ sở chính của Thương hội Echigoya.

Cái này dành riêng cho quý tộc sử dụng, còn có hai cửa tiệm nữa ở trung tâm thành phố dành cho thường dân.

“Em nhầm rồi. Nhìn kìa, em có thể thấy nó bây giờ. Đó là căn biệt thự mái xanh dương ở đằng kia.” – Satou

“Nhỏ xíu.” – Arisa

Vô duyên.

Từng phần khu vực thì hẹp hơn cái ở Thành phố Mê cung, nhưng không gian sàn thì y hệt đó hiểu chưa?

Nhân tiện, giá cả cũng đắt đỏ và cao vút hơn hẳn. Giá bất động sản ở Thủ đô thì luôn luôn cao ngất ngưởng bất kể ở thế giới nào.

“Mừng ngài trở về, Chủ nhân.” – Quản gia

“Tôi về rồi đây.” – Satou

Tôi chào lại một ông lão đang mặc trang phục quản gia.

Người này và năm hầu gái đứng đằng sau ông là những người chuyên nghiệp mà tôi đã thuê từ một cơ quan cung ứng nhân sự tạm thời ở Vương Đô.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp họ vì tôi đã giao phó việc sắp xếp cho Ms. Miteruna. Tôi nhờ cô ấy chọn những người không có tư tưởng phân biệt đối xử với thú nhân.

Tất cả hầu gái-san đều là người bình thường, nhưng ông lão này lại là một cựu Thám hiểm giả Level 27. Ông ấy từng là một Trinh sát trong suốt những ngày tháng phiêu lưu, vậy nên ông ấy khá yếu trong các trận chiến trực diện, nhưng sẽ chẳng thành vấn đề nếu phải đối đầu một mình với những tên trộm cướp hạng trung.

Quản gia già dẫn chúng tôi tới phòng khách, rồi sau đó chúng tôi thưởng thức trà do ông ấy chuẩn bị.

Lulu lập tức đi tới kiểm tra nhà bếp, kéo theo cả Arisa. Các cô gái thú nhân thì đi kiểm tra hệ thống an ninh của biệt thự. Shiro và Crow cũng đi theo giúp họ. Vì thế, chỉ còn lại Mia và Nana ở đây.

“Tôi sẽ mang một ít đồ ngọt cho Phu nhân và Tiểu thư nhé?” – Quản gia

“Phu nhân.” – Mia

Mia thì thầm với vẻ mặt quá đỗi hạnh phúc, nhưng chẳng nghi ngờ gì ông ấy đang ám chỉ Nana.

“Đó là sai lầm, yêu cầu sửa lại. Tôi là người hầu của Chủ—” – Nana

“Xin lỗi, tôi có hai việc muốn giao cho ông đây.” – Satou

“Tôi rõ ạ—” – Quản gia

Tôi cắt ngang nửa câu sau của Nana và giao vài việc cho quản gia già.

Tôi nhờ ông thuê một số người gác cổng và bảo vệ khuôn viên biệt thự về đêm, đồng thời điều chỉnh lại hầm ngầm.

Tôi đang tính cải tạo hầm cất rượu và thực phẩm ở dưới lòng đất thành một phòng kho báu để thu hút lũ trộm. Nó cũng rất thuận tiện vì có một lối vào khác nằm bên hông biệt thự.

Tôi gắn một Tấm Khắc Ấn trong phòng ngủ, đổi sang thân phận Kuro rồi [Dịch chuyển] tới biệt thự Echigoya hàng xóm.

Điểm dịch chuyển đến là văn phòng của Tifaliza.

Chỉ có những người liên quan tới Kuro mới được phép vào đây, vậy nên tôi luôn dịch chuyển tới đây mỗi khi có việc ở Vương Đô.

“Kuro-sama.” – Tifaliza

“Ôi, Kuro-sama! Mái tóc trắng của ngài hôm nay cũng thật tuyệt vời. Phòng này bẩn thỉu lắm ngài thấy đó, xin ngài hãy đến phòng quản lý của em đi.” – Quản lý

Tifaliza cúi đầu và chỉ nói vài từ ngắn gọn, nhưng cô gái Quản lý mới được bổ nhiệm có vẻ đang dốc hết sức cạnh tranh với Tifaliza, cô ấy sấn tới tôi một cách cực kỳ tích cực. Thực sự nó là minh chứng rõ ràng cho cái gọi là "Em ấn nó ấy". Tôi không cần phải giải thích "nó" là cái gì đâu.

Cô ấy là một trong những nữ Thám hiểm giả còn lại ở Dinh thự Thường xuân.

Họ là những người không có mục tiêu rõ ràng, nhưng do đều xuất thân từ quý tộc, hiển nhiên họ biết đọc và biết viết. Tôi đã thuê họ vào làm trong Thương hội Echigoya vì đang cần những người có học thức.

Trong số họ, cô gái Quản lý mới này xuất thân từ một nhánh của một gia tộc quý tộc Hoàng gia và không ngờ lại khá nổi danh, nên thật tiện lợi.

“Không cần chào đón đâu. Cho tôi xem danh sách buôn bán và danh sách hàng tồn kho.” – Satou

“Đây ạ—” – Tifaliza

“Nó đây thưa Kuro-sama.” – Quản lý

Cô gái Quản lý mới giật lấy tài liệu mà Tifaliza vừa đưa ra rồi trình nó cho tôi.

Đâu có gì khác biệt bất kể ai là người đưa nó cho tôi cơ chứ?

Tài liệu do Tifaliza chuẩn bị vẫn dễ đọc như mọi khi.

“Thuốc mọc tóc và thuốc sinh lực bán chạy hơn dự kiến hử.” – Satou

“Vâng ạ, kể từ khi chúng ta đưa một số hàng mẫu cho các Nữ Nam tước và Tử tước đóng vai trò làm loa phát thanh, đơn đặt hàng cứ đổ về liên tục cho tới khi chúng ta hết sạch hàng.” – Quản lý

“Vậy hả, tuyệt đấy chứ.” – Satou

Tôi đã chuẩn bị khoảng 1000 phần để bán, vậy mà chúng gần như bán sạch bách.

Thuốc sinh lực là một loại thuốc dùng để kích thích "một phần" của đàn ông. Độ mạnh của nó vượt trội hoàn toàn so với các loại thuốc hiện có, và thời gian tác dụng cũng kéo dài hơn. Thuốc làm bóng da cho phụ nữ cũng bán rất chạy, nhưng không bùng nổ bằng thuốc sinh lực.

Các sản phẩm chăm sóc da cơ bản không thực sự nổi bật cho lắm.

“Thuốc mọc tóc có giá 10 đồng vàng mỗi chai, còn thuốc sinh lực thì 1 đồng vàng mỗi chai, nhưng em nghĩ chúng vẫn có thể bán được với giá cao gấp đôi. Bây giờ chúng ta nâng giá lên thì sao hả ngài?” – Quản lý

“Tôi giao việc đó cho cô. Tôi sẽ mang gấp đôi số lượng so với lần trước để vào nhà kho, hãy làm mọi thứ cô có thể để vơ vét tiền từ bọn quý tộc trong thời gian ngắn, chứ không phải chiến lược lâu dài.” – Satou

“Em hiểu rồi ạ.” – Quản lý

Tôi dẫn Quản lý xuống nhà kho dưới lòng đất, lấy thuốc và các trang bị đặt hàng từ [Item Box] ra rồi xếp vào đó.

Chỉ có tôi và Quản lý mới có thể ra vào nhà kho ngầm này.

Tifaliza và Nell là đàn chị của họ, nhưng hai người đó không có chút năng lực chiến đấu nào, thế nên họ bị loại trừ vì sự an toàn của chính họ.

Kiểu như tôi chẳng màng đến sự an nguy của cô Quản lý vậy, nhưng với cô ấy, một phần vì cô ấy tình nguyện làm việc này, phần khác vì cô ấy có sự hậu thuẫn từ gia đình mẹ đẻ, nên một số chuyện bất trắc có lẽ sẽ không xảy đến với cô.

Tôi đã lắp đặt hệ thống an ninh ở cấp độ Vương Đô cho nhà kho ngầm này.

Bên trong đó, có một Golem Orichalcum sử dụng Đá Vạn Năng làm nguồn năng lượng, cùng 8 Golem Đồng đứng canh gác ngày đêm, nên chúng có thể ngăn chặn bất cứ kẻ xâm nhập nào trừ khi chúng có khả năng đặc biệt vô hiệu hóa các đòn tấn công vật lý như Chân Tổ Ban.

Chúng không thể ngăn chặn những kẻ xâm nhập sở hữu Không gian thuật, nhưng tôi không quá lo lắng về điều đó vì chỉ có rất ít người có thể sử dụng loại phép thuật này.

Miễn là không phải Arisa, Golem Orichalcum có lẽ sẽ hạ gục bất kỳ kẻ nào trước khi chúng kịp bỏ chạy.

Tiện đây mà nói, tôi đã sao chép mô hình chiến đấu của các cô gái thú nhân vào trong Golem Orichalcum. Một Golem Orichalcum thì yếu hơn một chút so với Pochi. 8 Golem Đồng thì yếu hơn Golem Orichalcum kể cả khi chúng hợp sức lại, nhưng tôi đã cài đặt một thuật toán khiến chúng phớt lờ bất kỳ tổn thương vật lý nào.

Thậm chí Tama cũng sẽ gặp khó khăn nếu muốn chạy thoát khỏi sự phối hợp của 8 Golem Đồng và Golem Orichalcum. Không đúng, Ninja Tama có lẽ sẽ dễ dàng phủi đít chạy mất dạng.

Tôi cất tiền thanh toán, đồng vàng và một số thỏi kim loại quý giá vào [Item Box] của mình. Có một loại kim loại bất thường lẫn trong số đó.

“Thỏi bạch kim này là gì đây?” – Satou

“Vâng, bọn em nhận nó từ một thương nhân người Chồn mà chúng em quen biết trong hội đồng thương mại. Usan-dono và—” – Quản lý

“Tên tuổi không quan trọng. Hãy mua gấp ba lần số lượng này vào lần tới, cô có thể dùng tiền thoải mái miễn là nó hợp với giá thị trường.” – Satou

Tôi đang tìm kiếm bạch kim vì nó cần thiết cho một ma cụ quan trọng. Tôi chỉ kiếm được khoảng 10 gram từ việc khai thác mỏ ma thuật, nên tôi sẽ không bỏ lỡ cơ hội sở hữu bạch kim tính bằng ký lô đâu.

Nhưng mà, đã lâu lắm rồi tôi mới lại nghe thấy một cái tên của người Chồn.

“Có nhiều quý tộc thượng lưu muốn giao dịch tín dụng—” – Quản lý

“Từ chối hết cho tôi. Chủ nhân của tôi muốn thu thập tiền mặt của quý tộc cho tới khi hội đấu giá được tổ chức sau Hội nghị Vương quốc. Nếu có bất cứ ai đe dọa chúng ta, hãy khiếu nại thẳng lên Tể tướng. Tể tướng biết người sở hữu thực sự của Thương hội Echigoya. Ông ấy hẳn sẽ giúp một tay.” – Satou

Con cọp đã cho mượn tấm da của nó, nên tội tình gì tôi không tận dụng triệt để.

Tôi đã tiêu diệt hai Quỷ Vương xuất hiện ở đất nước này, nên chẳng cần phải giữ kẽ làm gì.

Hơn nữa, một số điệp viên bí mật của Tể tướng đang ẩn nấp gần biệt thự này, nếu có chuyện xảy ra, họ có lẽ sẽ can thiệp trước cả khi tôi gọi ông ấy.

Các Hiệp sĩ – dường như là quân đội tư nhân của Tể tướng – thường xuyên tuần tra quanh khu vực này, trông như họ ở đây để dằn mặt các quý tộc khác vậy.

“Kuro-sama, chuyện này không trực tiếp liên quan tới Thương hội Echigoya, nhưng em muốn ngài nghe thử—” – Quản lý

Khi tôi đang xác minh danh sách hàng tồn kho của Tifaliza, Quản lý kể cho tôi nghe những tin đồn mà cô ấy thu thập được.

Tối hôm qua, một quái vật đã xuất hiện từ dưới lòng đất của Vương Đô, nó lẩn trốn vào đường cống ngầm sau khi ăn thịt nhiều người có mặt ở đó. Dường như đó là một loại quái vật kiểu bọ cánh cứng với thân hình màu đỏ.

Nơi quái vật xuất hiện là nhà tù, và hiển nhiên đã có một số tội phạm bỏ trốn bằng cách lợi dụng vụ lộn xộn.

Dường như lính gác đang ráo riết tìm kiếm Đội Nô lệ Tội phạm (Tím) trong cống ngầm vào sáng nay.

Tôi thử tìm kiếm trên Bản đồ, nhưng những quái vật duy nhất ở Vương Đô là những quái vật đã được thuần hóa đi kèm với các Thuần thú sư.

Nếu tôi loại trừ Mê cung của Học viện Hoàng gia – nơi chỉ có quái vật hệ hồn ma – thì chỉ còn lại địa đạo dưới lòng đất và khu ổ chuột. Những Hồn sư sống ở địa đạo ngầm có vẻ khả nghi, nhưng không có quái vật hệ côn trùng nào được tìm thấy ở bất cứ đâu cả.

Có một nhóm Orc rất nhỏ ở địa đạo ngầm, nhưng họ có lẽ chẳng làm chuyện gì dại dột để rồi bị lính canh bắt giữ.

Có rất nhiều nhóm Level cao và sức chiến đấu lớn ở Vương Đô, nên chắc sẽ không có vấn đề gì nếu tôi không nhúng tay vào.

Tôi nghĩ mình nên đưa ra vài lời cảnh báo cho những người quen khi quay về biệt thự để đề phòng.

“Nhân tiện, Nell có chuyện gì sao?” – Satou

“Vâng, không có đủ người sử dụng được Đời sống Thuật, cho nên cô ấy hiện đang đi giúp đỡ ở đằng đó ạ.” – Tifaliza

Tôi hiểu rồi, ra đó là lý do tại sao tôi không thấy cô ấy.

Tôi không có cảm giác như mình đã về Vương Đô nếu chưa nghe cách nói chuyện kỳ dị của Nell. Có lẽ tôi nên đi thăm xưởng của Porina một lát.

“Tôi quên mất. Đây là quà tặng.” – Satou

Tôi đưa một sợi dây chuyền làm bằng Bạc Thật đính một viên ngọc nhỏ cho Tifaliza. Đó là phần thưởng cho cô ấy vì đã âm thầm hỗ trợ Thương hội Echigoya.

Đó là một ma cụ có tác dụng làm dịu đi sự mệt mỏi, nên tôi không nghi ngờ gì việc cô ấy sẽ còn làm việc vất vả hơn nữa. Nó còn có một chức năng bí mật đóng vai trò như bảo hiểm tính mạng, nhưng nếu có thể, tôi hy vọng nó mãi mãi chỉ là bảo hiểm thôi.

Tôi cũng đưa hoa tai bạc cho các nhân viên khác. Tôi sẽ giao việc phân phát lại cho Quản lý trước khi đi.

Một người ở vị trí Quản lý có lẽ cần phô trương một chút, vì vậy tôi đã chuẩn bị một sợi dây chuyền xích vàng đính một viên hồng ngọc to cho Quản lý.

Dường như Tifaliza gặp khó khăn khi tự đeo dây chuyền vào cổ, nên tôi đã đeo giúp cô ấy.

Làn da trắng ngần của Tifaliza trở nên đỏ ửng, có lẽ vì tôi đã đeo nó từ phía trước.

“Nó hợp với cô lắm.” – Satou

“Cảm ơn ngài rất nhiều.” – Tifaliza

Cô ấy vẫn giữ vẻ dửng dưng như thường lệ, nhưng giọng cô cao hơn nửa quãng tám so với bình thường. Cô ấy hẳn phải rất vui.

Tôi nhẹ vẫy tay đáp lại lời cảm ơn của Tifaliza, rồi sau đó [Dịch chuyển] tới xưởng ở ngoại ô Vương Đô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!