Satou đây. Người ta thường nói cái khó ló cái khôn. Tôi nghĩ từng có lúc mình đã nỗ lực đáng kể để phát minh ra một chương trình giúp mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.
“Công cụ tạo lửa không dùng ma lực sao?” – Satou
“Vâng ạ, một người tự xưng là nhà phát minh cho rằng nó có thể tạo lửa dễ dàng hơn Gậy Thắp Lửa, và sản phẩm thử nghiệm mà cậu ta mang tới quả thực tương đối dễ dùng hơn khi bọn em thử nghiệm nó. Người dùng cần phải học chút khéo léo, nhưng nó đúng là dễ dùng hơn đá lửa.” – Porina
Porina kể cho tôi nghe chuyện đó khi tôi ghé thăm văn phòng xưởng.
Một số nhà phát minh tự xưng đã đến đây mang theo đủ loại sáng chế đa dạng, có vẻ như họ lấy cảm hứng từ chiếc xe trượt.
Tuy hầu hết các công cụ đều vô dụng, tôi đã dặn Porina mua lại bất cứ thứ gì dù chỉ có một chút công dụng.
Chúng tôi đang mua ý tưởng kèm theo bản thiết kế chi tiết để đổi lấy một đồng bạc. Nếu Thương hội Echigoya quyết định thương mại hóa công cụ đó, nhà phát minh sẽ nhận được 10% lợi nhuận từ doanh thu.
Porina mang ra một cái hộp ghi số "17" từ trên kệ.
Trông có vẻ như cô ấy phân loại chúng bằng số vì sẽ rất khó phân biệt nếu không làm vậy.
Bên trong cái hộp là một chiếc bật lửa có kích thước bằng một chai xịt tóc.
Để lại nguyên mẫu trước khi ký kết hợp đồng như thế này, tôi nghĩ nhà phát minh này khá bất cẩn.
Nó cùng loại với bật lửa dầu mà tôi biết, tuy rằng cái này có cấu tạo hơi thô sơ.
Nó hoàn hảo hệt như cấu trúc bật lửa được vẽ trong cuốn sổ tay mà tôi có được từ hội đấu giá hắc ám dạo trước.
Không có người tái sinh hay người dịch chuyển nào sở hữu Kỹ năng cheat mà lại tạo ra thứ này, vậy nên người này hẳn phải là một người dịch chuyển có liên quan tới Công chúa Menea. Có lẽ là một người dịch chuyển đáng lý ra đã chết nhưng thực sự vẫn còn sống nhăn răng.
“Xét về mặt tiện lợi thì có, nhưng nó còn một lỗ hổng chết người.” – Porina
Porina ngập ngừng nói về vấn đề của chiếc bật lửa đối với tôi – người đang nhìn nó đầy thích thú. Đó là giá thành sản xuất.
Mặc dù nó là một món đồ hẳn sẽ mang lại lợi nhuận ở những thành phố khác, thì nó lại hoàn toàn vô nghĩa tại Vương Đô này khi thành phố nhận được lượng cung cấp Ma hạch đồ sộ từ Thành phố Mê cung.
Chi phí sản xuất cho Gậy Thắp Lửa còn rẻ hơn cả chi phí ước tính cho chiếc bật lửa này ngay cả ở Vương Đô, nơi vật giá không hề rẻ như ở Thành phố Mê cung.
Tất nhiên, ngoài việc là một doanh nghiệp, mức giá mà chúng tôi tính toán dựa trên chi phí sản xuất và biên độ lợi nhuận thì với cái này sẽ không thể nào cạnh tranh nổi với Gậy Thắp Lửa. Hơn nữa, so sánh với Gậy Thắp Lửa có kích thước chỉ bằng một chiếc đũa dài, nguyên mẫu của bật lửa này lại nặng và to hơn rất nhiều.
Gậy Thắp Lửa vượt trội hơn hẳn kể cả khi xét đến khía cạnh sử dụng trong nhà bếp.
Và rồi nó sẽ chỉ kết thúc như một món đồ sưu tầm của những kẻ lập dị với tình trạng hiện tại thôi.
“Porina, cô có thông tin liên lạc của nhà phát minh không?” – Satou
“Có, em đã hỏi rồi. Bên kia nói là, ‘Tôi có thể tới bất cứ lúc nào’, nên em có thể liên lạc với cậu ta vào ngày giờ mà Kuro-sama muốn. Lấy phòng tiếp tân của xưởng làm nơi gặp mặt có được không ạ?” – Porina
“Ờ, cứ quyết định vậy đi.” – Satou
Cô ấy thực sự chuẩn bị rất chu đáo.
Porina vốn dĩ đã đủ khôn khéo để khiến bạn không thể ngờ rằng cô ấy từng là một phu khuân vác, nhưng tôi cho rằng cô ấy đã trở nên tinh nhuần hơn kể từ khi làm chủ xưởng.
Cô ấy có lẽ cũng đã tích lũy được kinh nghiệm phong phú, Level của cô ấy đã tăng lên 3 so với lần cuối tôi gặp.
Sau khi tôi chốt ngày giờ hẹn cho Porina, cô ấy cử một người đưa tin đi từ phòng kế bên. Tôi không nghe tên nhà phát minh mà mình định gặp.
Giờ thì công việc đã xong, phần còn lại là phát quà. Tôi cho là mình sẽ quay về sau khi gặp được Nell.
Đã tới giờ ăn trưa, nên cô ấy có lẽ đang ở phòng khách hoặc phòng ăn.
“Hyu, Hyuro-hama.” – Nell
Thằng quái nào là [Hyuro] vậy.
Nell đang húp xì xụp một miệng đầy mì sợi, kết cục là phát âm từ [Kuro-sama] theo một cách kỳ dị.
“Cô có thể nói sau khi nuốt xong thứ trong miệng mà.” – Satou
“Yạ.” – Nell
Nell húp nốt chỗ mì sợi còn lại.
Đoán từ mùi hương và màu sắc của sợi mì...
“Soba hả?” – Satou
“U, ugu. Y, Dạ, là Soba ssu.” – Nell
Soba với nước tương hả.
Tôi nghe nói có tập tục ăn Soba ở Vương Đô, nhưng tôi tưởng nó ở dạng Sobagaki cơ.
Khi tôi nói điều đó cho Nell...
“Em đã được ăn nhiều món kỳ lạ khác nhau từ một đầu bếp lãng du đến vào bữa tối ưa thích của em cách đây 1 tháng ssuyo. Dù hơn phân nửa số món ăn cực kỳ dở, thế nên ngài sẽ phải xốc lại tinh thần mỗi khi khiêu chiến với một món mới.” – Nell
Tôi hỏi chúng là loại món gì, nhưng rõ ràng công thức thì tương tự các món ăn ở thế giới cũ của tôi. Có lẽ rốt cuộc nó mang hương vị kỳ lạ là do đầu bếp cố cưỡng ép tái hiện lại bằng nguyên liệu và gia vị địa phương.
Tôi đang tính ghé nhà hàng vì dù sao cũng tới giờ ăn trưa rồi, nhưng do xác suất cao rằng đầu bếp cũng chính là nhà phát minh mang tới cái bật lửa nên tôi quyết định không đi.
Dù sao tôi cũng sẽ gặp cậu ta, còn các cô gái sẽ đói meo vì chờ đợi nếu tôi không về sớm.
Tôi hỏi Nell về tình hình gần đây và các sự vụ ở xưởng một chút.
Tất nhiên tôi đã phát quà cho cô ấy rồi. Trông như cô ấy hiếm khi nhận được đồ trang sức, sự căng thẳng bất thường của cô ấy khi nhận nó thật ấn tượng.
Đó là đôi hoa tai có đính một viên Đá Vạn Năng nhỏ hơn cả hạt cát, nó cũng có tác dụng hồi phục MP.
Làm ơn hãy bảo trọng nó. Hiệu suất của công xưởng hẳn sẽ tăng thêm với món đồ này.
Sau khi báo cho Arisa rằng tôi sẽ quay lại ngay bằng [Điện đàm], tôi liền [Dịch chuyển] về biệt thự.
Tôi có thể ngửi thấy mùi Soba và Tempura khi vừa về đến nơi.
“Satou.” – Mia
Mia đến chào đón tôi, nắm tay dẫn tôi tới phòng ăn.
Tama và Pochi chạy ra từ bếp, nhập bọn với chúng tôi giữa chừng.
Khi chúng tôi đến phòng ăn, Nana và những người khác hiện đang chuẩn bị dọn đĩa.
Tôi cảm thấy tiếc cho các thị nữ chẳng có việc gì để làm, vậy nên tôi thúc giục mọi người ngồi xuống rồi để lại việc dọn dẹp cho các thị nữ.
“Mừng anh quay về, anh đến quá sớm sau [Tiếng gọi Kaeru] khi nãy. Anh lẽ ra nên liên lạc với em sớm hơn nữa.” – Arisa... A, Arisa. [Tiếng gọi Kaeru (Về nhà)] hử, em sống ở thời đại nào vậy.
Mà thôi, không cần bắt bẻ cái đó sau chừng ấy chuyện.
Soba Tempura trên bàn ngay lúc này còn quan trọng hơn nhiều.
Mọi người bắt đầu ăn sau khi làm hiệu "Itadakimasu". Pochi và Tama gần đây đã có thể dùng đũa, nhưng dường như họ không thể gắp được Soba, nên họ đổi sang dùng nĩa.
Tôi nhanh chóng nhúng mì vào súp và sực hết một lần.
Khi tôi nhai, hương vị Soba và vị súp mằn mặn-ngòn ngọt lan tỏa trong miệng.
Một người Nhật nên ăn món này với âm thanh xì xụp, nhưng có vẻ nó vi phạm lễ nghi ở Vương quốc Shiga, nên tôi kiềm chế lại.
Thực tế, Lulu đang mắng Arisa vì con bé đang ăn Soba một cách lộn xộn.
“Em đã nói rồi, ăn Soba như thế này mới đúng điệu!” – Arisa
“Em không thể làm vậy kể cả khi kiếm cớ. Chủ nhân sẽ không thích em nếu em ăn uống thô tục như vậy hiểu chưa?” – Lulu
“Không thể nào đâu. Phải vậy không, Anh yêu.” – Arisa
Thằng nào là Anh yêu hả?
Sau khi cắn một miếng Tempura tôm gọi là Tôm Sakura Shiga, tôi tiếp tục ăn Soba theo phong cách Shiga như trước.
Chúng được gọi là Tôm Sakura, nhưng kích thước y như tôm thường thôi. Có lẽ cái tên đó bắt nguồn từ lớp vỏ màu sakura.
“Nhìn xem, ngay cả Chủ nhân cũng ăn thanh lịch chưa kìa.” – Lulu
Tôi thưởng thức Soba mà tôi chưa từng được ăn trong một thời gian dài với tiếng hét của Arisa làm nhạc nền.
Nhân tiện, Tempura Soba được chọn vì Lulu đã hỏi ý kiến Arisa khi cô ấy nhìn thấy bột kiều mạch trong nhà kho thực phẩm.
“Rất là ngon, Lulu.” – Satou
“Cảm ơn anh nhiều, Chủ nhân.” – Lulu
Âm điệu vui vẻ của Lulu đủ khiến bạn nghĩ như có nốt nhạc đính kèm vào khúc cuối.
Nghe thật là hay bất kể tôi đã nghe bao nhiêu lần.
“Này, đó là ý tưởng của em đó, khen em nữa đi.” – Arisa
“Rồi rồi, tôi rất thích Soba hôm nay, nên làm tốt lắm Arisa.” – Satou
‘Khen nữa đi’, Arisa cầu xin thêm nhiều lời khen nữa.
“Đừng có chỉ nói bằng lời, cho thấy hành động nữa đi.” – Arisa
Tôi sẽ khen con bé nhiều hơn nữa nếu nhỏ không giả vờ làm tư thế chu mỏ đòi hôn.
“Arisa là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo nanodesu.” – Pochi
“Trẻ hư ~meo.” – Tama
Pochi nhét một miếng Tempura vào miệng Arisa khi con bé đang nhắm mắt. Tama cũng nhét một miếng Tempura từ phía bên kia.
“Mogaga. Đợi, anggg. Nn-gu. Nè sao lại là Tempura Tía tô. Có tôm và mực ở đây mà!” – Arisa
“Ý tớ là, Lulu nói Tía tô tốt cho sức khỏe ~meo?” – Tama
“Tôm-san muốn Pochi ăn nó, nó nói vậy nodesu.” – Pochi
Phớt lờ đám nhi đồng đang cãi vã đầm ấm, tôi quay sang nói với Lulu.
Liza ắt hẳn sẽ tham gia với họ chốc lát sau.
“Em kiếm Tía tô ở đâu vậy?” – Satou
“Mia-chan thấy trong vườn ạ.” – Lulu
“Tình cờ đi dạo.” – Mia
“Tuyệt thật, Mia.” – Satou
“Nn.” – Mia
Tôi ấn tượng vì con bé có thể tìm thấy nó dù nghĩ nó rất dễ bị nhầm lẫn với cỏ dại. Tôi khá thích Tempura Tía tô.
Sau bữa ăn trưa, tôi dẫn mọi người đi tham quan Vương Đô.
Chúng tôi ngồi trên hai chiếc xe tách biệt. Cả hai đều được thuê từ Hội Vận chuyển Quý tộc.
Đương nhiên, dịch vụ này bao gồm cả người đánh xe. Chúng tôi sẽ phụ thuộc vào họ trong suốt thời gian ở lại Vương Đô.
Tôi có hai chiếc xe to trong [Storage], nhưng rất khó dùng chúng ở Vương Đô – nơi có rất nhiều người sở hữu Kỹ năng Thẩm định để thu thập đánh giá kỹ thuật bên trong chúng.
Tuy rằng chức năng lơ lửng của chiếc xe riêng mang lại cảm giác êm ái hơn, thì những chiếc xe mà chúng tôi đang ngồi cũng thuộc hàng cao cấp trong số xe cho thuê, chúng tôi không cảm thấy nhiều rung chấn trong cabin.
“Rồi, chúng mình đi đâu đây?” – Arisa
“Để xem—” – Satou
Điểm tham quan hấp dẫn ở Vương Đô là cây hoa anh đào Hoàng gia và vườn treo đằng sau Lâu đài, nhưng tôi đã trọn vẹn thưởng thức cái trước vào ngày hôm qua, còn tôi sẽ tham dự buổi tiệc trong vườn sau buổi lễ ban tước.
Điểm tham quan tuyệt nhất mà dân thường và quý tộc cấp thấp có thể ghé thăm là Bồn Phun Nước Lớn ở Tám Đại Lộ của Vương Đô. Có rất nhiều tác phẩm điêu khắc ở bồn phun nước, nhiều bức tượng theo chủ đề được dựng ở đó. Thêm nữa, nó có cơ chế cử động thay đổi tùy thuộc vào tiếng chuông reo theo thời gian biểu, tôi lên kế hoạch đi xem chúng theo lượt.
“Nó phun như pyuu, nodesu!” – Pochi
“Giống phép của Mia ~meo?” – Tama
“Thiệt sao?” – Crow
“Nana-sama, tuyệt quá, nhìn kìa.” – Shiro
“Shiro, em sẽ té vào bồn nếu cứ tựa người ra nhiều quá đấy.” – Lulu
Đội nhi đồng cực kỳ hưng phấn sau khi nhìn thấy bồn phun nước.
Có bồn phun nước ở làng Người Lùn lẫn Người Elf nữa, nhưng dường như mấy cái đó không có ý nghĩa gì hết với đám nhỏ này.
Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên đối với Shiro và Crow.
“Đẹp thật, nhưng nước phun lạnh quá. Sẽ rất vui nếu cái này có ở Thành phố Mê cung.” – Arisa
“Em nói đúng. Nhưng nước ở đó quý giá lắm, nên chuyện đó là không thể phải không?” – Satou
“Anh có thể đặt thời gian hoạt động cho những dịp đặc biệt mà, và bất kỳ lúc nào khác ngoài lúc đó ra thì nó chỉ cần thu thập nước, như thế sẽ hiệu quả chứ.” – Arisa
Fumu, nếu chúng tôi xây nó như một điểm tham quan ở trước Hội hay sân của Hội, thì nó sẽ trở thành một điểm xoa dịu tinh thần tuyệt hay.
Những chiếc chuông báo hiệu thời gian bắt đầu ngân vang ở nhiều nơi khác nhau trong Vương Đô.
“Waaw, tuyệt quá! Nhìn kìa Arisa! Chủ nhân, xin hãy nhìn cái đó, thực sự là đẹp hết sức.” – Lulu
Suy nghĩ của tôi bị kéo lại bởi giọng nói của Lulu – cao hơn một tông so với thường lệ – đang gọi tôi.
Ánh mắt tôi vô thức bị thu hút bởi khung cảnh trước mắt mình.
Tôi chẳng biết nó dùng Thủy thuật hay Tự nhiên thuật, nhưng nước dâng lên từ các suối quanh bồn như thể bỏ qua trọng lực, hình thành nhiều vòng tròn lơ lửng trong không khí.
Và rồi bồn phun nước trung tâm xuyên qua những vòng tròn đó.
Những cái vòng dâng lên theo dòng chảy, sau đó biến mất, để lại ánh sáng cầu vồng rực rỡ.
Một lúc sau, những vòi phun dưới nước đồng thời phun trào như thể điểm tô màu sắc cho bầu trời, rồi đoạn bồn phun trung tâm tạo thành hình một bông hoa lớn.
Tia nước phun rơi xuống tạo thành nhiều lớp cánh hoa, những cánh hoa anh đào rơi khiêu vũ cùng với nó trong bầu trời quảng trường. Thực sự là một khung cảnh ngoạn mục kỳ ảo.
Tuy vậy, cái này không chỉ là một thiết bị cơ học, mà còn có cả ma thuật hử.
Lulu chiêm ngưỡng cảnh đó mà không thốt lên một tiếng nào trong khi nắm chặt ống tay áo của tôi.
Không chỉ có Lulu, mọi người đều chăm chú nhìn vào sự biến chuyển hình dạng của lễ hội nước.
Mia, và cả Pochi nữa. Tôi hiểu cảm xúc của mấy đứa, nhưng mấy đứa nên ngậm miệng lại chứ. Tôi lặng lẽ đỡ và khép miệng hai đứa này lại.