Satou đây. Đối với những kỳ thi, vào ngày đầu tiên, khi thực hiện khâu chuẩn bị, tôi thường cảm thấy lo lắng nhiều hơn là lúc thực sự làm bài. Tôi cảm thấy sự lo lắng của mình sẽ vơi đi phần nào một khi tôi tìm ra cách để bơm thêm một chút nhiệt huyết vào đó.
“Chào buổi sáng, bọn em tới gặp anh đây.”
Zena-san nở một nụ cười có chút u ám tới chào buổi sáng tôi. Gần đây tôi bận rộn tới mức có cảm giác hầu như mình chẳng có dịp nào để nói chuyện tử tế với Zena-san.
Một khi thu thập được `[Niệm Chú Châu]`, tôi sẽ mời Zena-san đi dã ngoại trong Vương Đô. Các cô gái của tôi chắc chắn cũng sẽ vui sướng lắm.
Hôm nay Đội Zena sẽ làm nhiệm vụ hộ tống Arisa và Mia tới Lâu đài Hoàng gia. Thực ra tôi cũng được mời đấy, nhưng ngày đấu giá thứ ba có `[Niệm Chú Châu]` được đem ra triển lãm quan trọng hơn nhiều, vì vậy tôi đã cáo vắng với lý do sức khỏe kém.
Arisa bước ra sảnh chính trong một bộ váy đầm dễ thương như một nàng công chúa, tạo dáng trong khi tỏ vẻ vô cùng hãnh diện. Sau khi nhẹ nhàng khen ngợi cô bé, tôi dặn dò nhỏ những việc cần làm khi bị hỏi về chuyện ngày hôm qua.
“Vậy thì bọn em chỉ cần khăng khăng giữ thái độ là mình không biết gì sất, phải không?”
“Ừ, thế là đủ tốt rồi.”
Tôi gật đầu với Arisa.
“Sẵn sàng.”
Tiếp đó, Mia thướt tha bước ra sảnh trong bộ váy áo lộng lẫy. Khi ánh mắt cô bé chạm phải tôi, nhỏ xoay tròn một vòng tại chỗ. Sau khi tôi khen nhỏ dễ thương, cô bé thỏa mãn đáp lại: “Nn.”
“Vậy bọn em đi nha. Anh có điều gì muốn nhắn nhủ tới Công chúa Điện hạ không?”
“Không có gì đặc biệt… Cứ bảo cổ rằng anh xin lỗi vì sự vắng mặt.”
“Un, okay. Anh cũng phải cố gắng lên nhé!”
Tôi gật đầu trước lời khích lệ của Arisa, rồi tiễn họ đi sau khi nhờ Zena-san và các bạn của cô ấy chăm sóc cho Arisa và Mia.
“Mọi người định hôm nay làm gì?”
Trở lại phòng khách, tôi xem xét kế hoạch của các cô gái còn lại. Hôm nay không có Arisa và Mia, nên sẽ không có buổi thám hiểm Mê cung nào cả.
“Em sẽ ở trong bếp vì em muốn nghiên cứu lại những món ăn từ hôm qua.”
Lulu khẳng định với vẻ mặt tràn đầy quyết tâm. Coi bộ cô ấy đã múa dao bếp tại nhà cây ở Rừng Boruenan suốt cả tối hôm qua.
“Pochi muốn đi tới trường hôm nay nodesu.”
“Hemu đến ~meo.”
“Phải đó nanodesu. Bọn em có một trận đấu thực hành với Đại sư phụ Hemu nodesu.”
Tôi dặn dò hai đứa đang khua khoắng thanh kiếm gỗ với vẻ mặt đầy hào hứng rằng: “Đừng có dùng `[Ma Nhận Pháo]` vì nó nguy hiểm lắm, nghe chưa.” Gần đây hai đứa đã có thể bắn `[Ma Nhận Pháo]` bằng kiếm gỗ, nên tôi không thể bất cẩn được.
“Em sẽ đi kèm với họ và trông chừng để đảm bảo họ không gây ra lỗi lầm nào.”
“Anh thấy nhẹ nhõm hẳn khi nghe Liza nói vậy. Nhờ em hết cả đó.”
“Em sẽ dốc hết khả năng thấp kém của mình ạ.”
Tôi có cảm giác như Liza rốt cuộc sẽ nhảy vào chiến đấu với Sir Heim thay cho hai đứa nhỏ, nhưng cô ấy có lẽ sẽ biết kiềm chế.
“Bọn ta (boku-tachi) sẽ đi tới trường như bình thường.”
Dường như Crow và Shiro rất thích đi tới trường, chắc có lẽ từ giờ trở đi nên làm thủ tục chuyển chúng tới Học viện Hoàng gia. Sau này để chúng đảm nhận việc dạy dỗ bọn trẻ trong trường đào tạo ở Thành phố Mê cung Selbira chắc có lẽ là một ý hay.
“Crow, xưng hô kìa.”
“Bọn em (watashi-tachi).”
Được Shiro nhắc nhở, Crow vội sửa lại cách xưng hô của cô bé. Cô con gái quý tộc chơi thân với hai đứa đã chỉ ra rằng con gái mà xưng "boku" thì kỳ khôi lắm.
“Em sẽ làm gì, Nana?”
“Tôi đang hy vọng được ghé thăm lớp học. Chủ nhân, xin ngài cho phép.”
Ghé thăm lớp học? Có loại sự kiện như vậy ở Vương quốc Shiga à? Tôi chẳng biết phía nhà trường có chấp thuận không, nên tôi quay sang xác nhận với ông quản gia – người dường như biết rõ mọi luật lệ.
“Thần không quen với thuật ngữ 'ghé thăm lớp học', nhưng mà, họ hẳn sẽ chấp nhận cho phụ huynh tới thăm.”
“Tôi nên làm gì để được cho phép đây?”
“Chỉ cần chúng ta gửi một thông báo trước thì không có vấn đề gì. Chúng ta có thể cử một cô hầu mang lá thư báo rằng Chủ nhân muốn tới thăm trong hôm nay ạ.”
“Vậy xin bác giúp cho.”
Mấy người làm luôn khôn khéo và tháo vát như mọi khi. Quản gia lập tức đi viết thư.
Tôi tiễn bọn trẻ đi, rồi sau đó một bức thư từ Sera của Đền Tenion được gửi đến khi tôi quay lại phòng ngủ để chuẩn bị cho màn kịch "sốt giả". Sera thường tự mình đến chơi, nhưng hình như cô ấy đang bận rộn ở phòng yết kiến trong Lâu đài với các nhân vật cộm cán của Đền Tenion.
Tôi mở phong thư bằng con dao rọc giấy và đọc nội dung bên trong:
“Vòng tròn lửa bao trùm toàn thế giới, mặt trăng thức tỉnh”
Đó là những vần thơ trong lời tiên tri mà Sera ghi lại. Nhìn vào từ khóa [Mặt trăng] và [Thức tỉnh], tôi hình dung ngay đến sự hồi sinh của Quỷ Thần, nhưng ý nghĩa của nó quả là khác xa với câu [Mảnh cốc đã vỡ, Ngụy Vương khai sinh] mà tôi nghe được hôm qua.
Trên hết, nếu Quỷ Thần thực sự sống dậy, tất cả các vị Thần Trụ Cột đều phải ban phát cùng một lời cảnh báo mới đúng. Có lẽ chẳng có gì to tát đâu, chắc chỉ là một hiện tượng thiên văn như nhật thực hình khuyên chẳng hạn. Thông thường, đối với một thế giới không có sự tiến bộ về khoa học, người ta sẽ coi nhật thực hay nguyệt thực là những thảm họa tự nhiên.
Tôi viết một bức thư cảm ơn Sera rồi giao cho một nàng hầu, dặn cô ấy rằng tôi sẽ không tiếp bất cứ vị khách nào, đoạn quay trở vào trong phòng.
Bây giờ, tôi phải đi ra ngoài sớm.
“Kuro-sama, em đang đợi ngài đây!”
Quản lý reo lên khi thấy tôi, giọng ngọt như đường phèn. Hôm nay cô ấy không mặc bộ đồ theo phong cách giám đốc chuyên nghiệp nữa, mà diện một chiếc váy đầm lộng lẫy, chuẩn mực thường thấy của các tiểu thư quý tộc. Giống hệt như bộ váy mà một cô con gái Bá tước đã khoe khoang trong bữa tiệc trà hôm qua. Nhìn kỹ một chút, dường như hai chiếc váy được may từ cùng một xưởng. Giá của nó lên tới 30 Đồng vàng một cách phi lý, song có lẽ chẳng là gì nếu so với thu nhập một năm của Quản lý.
“Nào! Đi thôi anh!”
“Làm ơn đợi đã.”
Giọng nói khôn ngoan và lạnh lùng của Tifaliza vang lên, ngăn chặn Quản lý đang định quàng cánh tay bọc găng trắng của cô ấy vào tay tôi.
“Quản lý à, cô quên báo cáo tin tức từ Tể tướng rồi kìa.”
“T-Tôi biết mà.”
Dưới ánh mắt sắc như dao cạo của Tifaliza, Quản lý đằng hắng giọng.
“Tôi định báo cáo một khi chúng ta đã ổn định chỗ ngồi ở sảnh đấu giá chứ bộ.”
“Thực tế là cô đã quên khuấy đi mất vì mải mê với buổi hẹn hò cùng Kuro-sama chứ gì?”
Một cô gái Quản đốc xuất hiện từ ngoài cửa vào chòng ghẹo Quản lý đang cố kiếm cớ. Khi Quản lý phóng một cái liếc xéo sắc lẹm về phía cô, cô nàng vội lỉnh qua phòng tài chính kế bên trong khi lẩm bẩm: “Sợ quá, sợ quá đi hà.”
Quản lý thẹn thùng đỏ mặt như trái cà chua. Xời. Chúng ta sắp bước ra chiến trường rồi, vậy mà còn chưa đủ nghiêm túc sao.
“Làm việc đó sau khi cô hoàn thành bổn phận của mình đi.”
“V-Vâng ạ! Em sẽ phục vụ tận tình chu đáo ạ!”
Không hiểu sao, mặt Quản lý lại càng đỏ bừng hơn nữa mặc dù tôi vừa khiển trách cô ấy. Có vẻ như cô ấy đã hiểu sai cái từ [Bổn phận] theo một hướng nào đó rồi.
“Kuro-sama, xin thứ lỗi cho sự trơ trẽn của em, xin cho phép em được báo cáo ạ. Tối qua, Tể tướng…”
Không hề cho Quản lý có cơ hội lên tiếng, Tifaliza trôi chảy kể cho tôi nghe về lời tiên tri. Cô ấy thậm chí còn giải thích chi tiết những diễn giải xung quanh lời tiên tri đó. Không may là, coi bộ chẳng có thông tin gì mới mẻ.
Sau khi cảm ơn Tifaliza, tôi tiến thẳng đến hội trường đấu giá cùng Quản lý. Các Quản đốc phụ trách chuyện đấu giá chắc có lẽ đã đợi sẵn ở điểm hẹn rồi.
“Chúng tôi đang đợi cậu. Chúng tôi đã nghe chỉ thị từ Đức ngài Tể tướng rồi. Xin hãy trình những `[Bảo châu]` dành cho triển lãm ra ạ.”
Tôi lấy những `[Bảo châu]` từ Storage và đưa cho người giám sát của sàn đấu giá. Tất nhiên, ba viên `[Bảo châu]` nguy hiểm như viên Triệu Hoán Quỷ thì không được đem ra trưng bày, vậy nên tôi đã giữ lại.
Đợi ta nhé, Bảo châu. Mày sẽ sớm thuộc về ta thôi.
Tôi thầm nói với viên `[Niệm Chú Châu]` đang nằm trên tay của viên giám sát. Dĩ nhiên đời nào mà nó đáp lại.
Chuyển sự chú ý sang người có Kỹ năng Thẩm định đang đứng bên cạnh viên giám sát thì…
“C-Cậu làm cái trò gì vậy?!”
Khuôn mặt viên giám sát trở nên méo xệch khi ông ta thấy gã Thẩm định viên bị tôi ghim chặt vào tường. Fumu, cần phải giải thích nữa hả.
“Tên đó là một tên trộm. Tôi đã lấy được ma cụ ngụy trang từ trong ngực áo hắn, để người đằng kia kiểm tra thử xem.”
Vừa nghi ngờ lời tôi, viên giám sát vừa chỉ đạo một Thẩm định viên khác tiến lên.
“C-Cái này là một ma cụ `[Giả mạo Nghề]`. Y-Y hệt như những gì người của Công tước Mitsukuni nói, gã này là một tên trộm.”
“Không thể nào! Chúng ta chỉ tuyển dụng những người có lai lịch rõ ràng và cha mẹ đáng tin cậy cơ mà…”
Mặc kệ ông giám sát đang lý do lý trấu, những người khác trong phòng đã trói gã trộm thành một cục bùi nhùi, rồi dẫn hắn đi. Tôi có cảm giác như mình làm hơi quá, nhưng không cần phải nhân từ với bọn trộm cắp.
Phải rồi, chắc hẳn còn những đứa khác. Vắt kiệt phạm vi quét Radar quanh sàn đấu giá, tôi dò tìm trên Bản đồ.
Một, hai, ba… Lũ ruồi nhặng chết tiệt.
Tôi sẽ để chúng phải hối hận vì dám cả gan bước vào chốn này để nhắm tới `[Niệm Chú Châu]` của tôi. Tôi sẽ không lấy mạng chúng, nhưng tôi sẽ khiến cơ thể chúng chẳng thể tiêu hóa được cái gì ngoài thức ăn dạng lỏng trong nửa tháng tới.
“Tôi sẽ đi dọn dẹp lũ ruồi nhặng còn lại.”
Sau khi tuyên bố vậy, tôi kiểm tra lộ trình tới các mục tiêu. Tôi mở toang những cánh cửa đang đóng kín bằng `[Viễn kiến]` và `[Tay phép]`, bảo đảm đường đạn không bị cản trở. Tôi bắn `[Remote Stun]` bằng giả niệm chú, quét sạch một lượt qua sàn đấu giá. Để ngăn ngừa có bất kỳ nạn nhân nào khác ngoài mục tiêu bị vạ lây, tôi chọn quỹ đạo bay sát trần nhà.
Tôi quan sát trên Bản đồ và thấy Đạn Choáng hạ gục mục tiêu hết tên này tới tên khác. Dường như có hai tên đã né được viên đạn đầu tiên, nhưng đó cũng chẳng khác gì sự giãy giụa trong tuyệt vọng. Thực tế, cả lũ trộm đều ngất xỉu sau khi trúng liên tiếp Đạn Choáng.
Fuffuffuu, ác quỷ đã bị thanh trừng.
“Kuro-sama?”
“Không sao rồi. Chừng này vẫn nằm trong dự tính của tôi dayo.”
Tôi nở một nụ cười nhẹ nhõm với Quản lý đang tỏ vẻ lo lắng.
“Dayo?”
Quản lý nghiêng đầu nghi hoặc. Úi… cách nói chuyện bình thường không giống Kuro của tôi vừa lỡ buột miệng ra.
“Đừng có bận tâm tới những việc nhỏ nhặt.”
“V-Vâng ạ…”
Tôi phải tỏ ra ngầu hơn mới được. Tôi nhìn lướt qua những người đang đứng ngây ra như phỗng. Ông giám sát cứ há miệng ra rồi lại khép vào. Vì coi bộ ông ta đã trở nên vô dụng, tôi quay sang nói với viên giám sát hiện trường trông có vẻ có trách nhiệm hơn.
“Còn đứng đực mặt ra đó làm gì. Có hai kẻ trên tầng hai, hai kẻ trong nhà kho, và một kẻ ở ngay trước hầm kho báu. Bắt chúng nhanh lên coi.”
“D-Dạ! Rõ!”
Viên giám sát hiện trường lập tức chỉ đạo thuộc cấp đi bắt giữ bọn trộm, rồi tự anh ta chạy bổ tới hầm kho báu. Thiệt tình, tôi sẽ rất cảm kích nếu họ biết kiềm chế một chút trước khi đi dọn dẹp tàn cuộc.
Sau khi xác minh bằng chính mắt mình rằng `[Niệm Chú Châu]` đã được cất an toàn trong hầm kho báu, chúng tôi được một nữ Usher (người hướng dẫn) dẫn thẳng tới phòng chờ dành cho quý tộc cao cấp. Thêm nữa, tôi được cô Usher cảnh báo là tuyệt đối không được sử dụng ma thuật trong khu vực hội họp.
“Đó là tất cả các thủ tục dành cho việc đấu giá trong sàn đấu giá ạ.”
Lời giải thích dài lê thê, nhưng không có gì đặc biệt. Một điều tôi thấy bất thường là bạn phải khai báo trước số tiền tối đa mà bạn dự định dùng cho đấu giá, [Bạn không thể ra giá cao hơn số tiền đã khai báo].
“Ngài có câu hỏi gì không ạ?”
“Tôi có được lập tức lấy ngay vật phẩm sau khi đấu giá thành công không?”
Có nhiều thứ tôi muốn hỏi, nhưng tôi phải xác nhận điều quan trọng nhất trước.
“Không được ạ, vật phẩm sẽ được bàn giao trong giờ giải lao ở tầng trệt. Đội bảo vệ phụ trách giao hàng sẽ đứng canh gác cho người thắng đấu giá, nên tôi khuyên ngài cứ làm theo quy trình ạ.”
Hình như họ không mang vật phẩm thắng đấu giá tới phòng chờ để ngăn ngừa tội phạm cướp giật. Buổi đấu giá sẽ có 3 phiên, mỗi phiên kéo dài 2 tiếng và 1 tiếng giải lao giữa các phiên, tổng cộng là 9 tiếng. Ban đầu tôi cho rằng thời gian nghỉ quá dài, nhưng hình như có nguyên do cả.
Ai đó gõ cửa, và sau đó một phụ nữ cùng một lính bảo vệ tiến vào.
“Coi bộ Thẩm định sư đã tới rồi. Vậy thì, xin lỗi vì sự bất tiện, nhưng xin ngài hãy trình ra số tiền dự định dành cho đấu giá.”
Được giục bởi nữ Usher, tôi mở Item Box và lấy ra những túi tiền vàng bên trong. Tôi xếp chúng lên bàn từng túi một. Mỗi túi chứa 100 Đồng vàng.
“Khiếp thật…”
“Không hổ danh là nhà Công tước dù cho họ chỉ mới vừa nổi lên.”
Kỹ năng `[Căng tai]` nhặt nhạnh được những lời thì thầm nhỏ xíu của mấy nàng hầu gái đang đứng nép sát tường. Tôi cứ thản nhiên xếp tiền lên bàn mà chẳng hề bận tâm.
“Eh…”
“U-Um…”
Nữ Usher và ngay cả Thẩm định viên cũng tỏ vẻ kinh ngạc tột độ. Họ lẽ ra phải quen với việc nhìn thấy chừng này tiền rồi chứ… đúng là những người kỳ lạ.
Cái bàn có vẻ như sắp sập tới nơi, nên tôi lên tiếng gọi họ.
“Coi bộ chân bàn sắp gãy rồi. Có phiền không nếu tôi để phần còn lại xuống sàn?”
Nữ Usher, Thẩm định viên, và ngay cả tên lính bảo vệ đứng đằng sau họ cũng không hề nói một lời nào, miệng há hốc. Làm ơn trả lời YES hay NO ngay lập tức giùm cái.
Tôi tự diễn dịch sự im lặng của họ là YES, nên tôi bắt đầu đặt các túi tiền lần lượt xuống sàn, và rồi nữ Usher rốt cuộc cũng cử động.
“L-Làm ơn khoan đã!”
“Gì vậy? Bộ không cho để lên sàn hả?”
“Không, không phải như thế!”
Nữ Usher có thần thái như thể xuất thân từ giới thượng lưu đang lắc lư người, hai tay vung vẩy loạn xạ với một khuôn mặt đỏ bừng không hợp tuổi chút nào. Dễ thương lắm, nhưng thái độ đó không tốt cho công việc của cô đâu nha?
“A-Anh đã chuẩn bị bao nhiêu Đồng vàng vậy?!”
“Bây giờ hả, chắc cỡ 300.000 gì đó?”
Nếu nhiêu đó mà không đủ, tôi vẫn còn tới 10 triệu Đồng vàng của Đế quốc Furu đang ngủ yên trong Storage cơ mà, biết không?
“A-Anh định đấu giá mua nguyên cả thành phố này sao!?”
Ê, nói thế là quá đáng nha.
“Bình tĩnh nào. Cô đang thất lễ đấy.”
“L-Làm ơn tha thứ cho tôi ạ…”
Nữ Usher gục mặt xuống sau khi bị Thẩm định viên khiển trách.
“Dù sao đi nữa, chúng tôi không thể kiểm đếm hết chừng này tiền được. Tôi sẽ kiểm tra ngẫu nhiên vài mẫu, sau đó xin cấp cho ngài những biển giá tương ứng với số tiền.”
Thẩm định viên nói vậy rồi tiến hành thẩm định ba túi. Cuối cùng, tuy rằng tôi chỉ cho họ xem có 300 túi (tương đương 30.000 Đồng vàng), song họ đưa cho tôi 30 biển giá, mỗi biển đại diện cho 10.000 Đồng vàng dành cho đấu giá. Hình như số tiền đấu giá sẽ được công bố thông qua loa phát thanh mỗi khi những biển giá này được giơ lên.
Và rồi, sau khi chờ đợi khoảng 1 tiếng đồng hồ.
Lời tuyên bố khai mạc ngày đấu giá thứ ba được truyền đi.
“Nào, đi thôi.”
“Vâng, Kuro-sama.”
Tôi nắm lấy tay Quản lý, dẫn cô ấy đi tới khu vực ghế ngồi của giới quý tộc trong sảnh đấu giá trong khi cô ấy khoác tay tôi.
Buổi đấu giá rốt cuộc đã bắt đầu!