Satou đây. Tôi không phải là kiểu người hay đi du lịch, nhưng tôi lại gắn bó một cách kỳ lạ với cái thành phố mà mình chỉ mới ở lại vài ngày này.
Tôi muốn quay lại đây khi nó đã trở thành một điểm thu hút khách du lịch.
Hiệu sách đang được trông coi bởi ông lão tóc xám đã bình phục, Semone-san không có ở tiệm. Thật tiếc khi tôi không thể chiêm ngưỡng tỷ lệ cơ thể tráng lệ đó nữa.
Ông chủ tiệm đưa cho tôi bản đồ của Thành phố Mê cung Selbira.
Tôi nên diễn tả nó thế nào nhỉ, nó là cái loại bản đồ khiến người ta phải hét lên: "Tỷ lệ xích á? Nó là cái gì, ăn được không?"
Dù tôi không mong đợi nó có ký hiệu bản đồ hay đường nét địa hình chuẩn xác, nhưng tôi vẫn nghi ngờ không biết thứ này có khái niệm cơ bản về phương hướng hay không nữa.
Có lẽ điều đó hiện rõ trên mặt tôi, nên ông lão giải thích. Những bản đồ chính xác với các lớp thông tin chi tiết là thứ mà chỉ có phía Vương quốc mới được phép nắm giữ. Tôi nhớ Google Map quá.
Vì có còn hơn không, tôi mua luôn 5 tấm bản đồ cho chặng đường đến Thành phố Mê cung Selbira. Sau này, tôi mới biết rằng Merchant Guild (Hội Thương nghiệp) có bán những bản đồ tốt hơn nhiều.
Mục đích mua sắm của tôi đến đây là xong, nhưng ông chủ tiệm, thể hiện tinh thần kinh doanh và lòng hiếu khách, đã đề xuất cho tôi nhiều loại sách khác nhau.
Những cuốn sách hữu ích cho việc đi đường như: "Du hành đến Vương Đô", "Từ điển Thảo mộc", "Cẩm nang sửa chữa xe ngựa", v. v. Bị thu hút bởi tiêu đề, tôi mua hết những cuốn được giới thiệu.
Cũng có những sách hướng dẫn về nghề mộc, rèn, chạm khắc và rất nhiều sách liên quan đến chế tác, nhưng vì không có nhu cầu và chúng chỉ là những cuốn sách cũ chắp vá, chất lượng không được tốt lắm.
Thấy tôi tỏ ra hứng thú, chủ tiệm bắt đầu chồng chúng lên hết cuốn này tới cuốn khác.
Vì tất cả đống đó có thể mua với giá 2 đồng vàng, tôi quyết định mua sạch.
Hơn thế nữa, ông ấy còn gợi ý vài cuốn sách giải trí để đọc lúc nghỉ ngơi dọc đường. Mặc dù hầu hết là truyện tình cảm hay anh hùng, nhưng tôi cũng thấy vài ngoại lệ thú vị như: "Chiến trường Cổ và Mê cung Chết khô", "Pháp sư Điên và Quân đoàn Vong linh", "Người Tạo ra Mê cung". Tôi mua cả ba cuốn đó và thêm 5 cuốn sách tranh phổ biến nữa.
Sách tranh rất tốt cho việc học chữ.
Hơi vượt quá ngân sách một chút, nên tôi đã mặc cả xuống còn 10 đồng vàng.
Tôi đã mua thực sự rất nhiều thứ. Cái túi chứa gần 30 cuốn sách bên trong khá nặng. Nếu tôi không có Status bù đắp, eo tôi chắc gãy mất.
Số lượng đồ đạc trở nên khá đồ sộ sau khi tôi nhận thêm những thứ đã mua từ tiệm ma thuật.
Nghĩ đến việc không thể xách đống này đi bộ, tôi quyết định tìm cách nhàn hạ hơn là gọi một chiếc xe ngựa chở thuê.
“Xin chào, Onii-san lanh lẹ.”
Tôi quay lại khi nghe giọng nói phát ra từ phía sau.
Với một khuôn mặt đang cười đùa, đó là cô bạn đồng nghiệp của Zena-san, Lilio-san.
“Chào, Lilio-san. Cô đang bắt chước Zena-san à?”
“Ehehe~ Bị lộ rồi sao? Nè nè, anh không ngạc nhiên à?”
Tôi tự nhiên nhận ra rằng tuyệt đối không được để Lilio-san gặp Arisa.
“Tôi nhận ra ngay lập tức vì giọng của cô khác mà.”
“Eh~ Chán thật đấy. Nhưng mà, đó chẳng phải là tình yêu sao? Sức mạnh của tình yêu ấy?”
Con gái thực sự rất thích nói chuyện yêu đương nhỉ.
Lilio-san sấn tới gần, định ép cơ thể nhỏ nhắn của cô ấy vào tôi. Tôi đã có đủ gái loli rồi, nên tôi đẩy vai cô ấy lại để giữ khoảng cách.
“Hôm nay cô rảnh à?”
“Vâng, mấy lính gác khác đều đang ngủ. Nhưng mà Zena ấy, từ trưa hôm qua cho đến tận khuya nay, vẫn phải liên tục canh gác không ngừng nghỉ. Số lượng lính phép thuật lúc nào cũng thiếu hụt quân số mà.”
Tôi vốn định nói lời chia tay với Zena-san trước khi lên đường nhưng...
Được rồi, đành đổi giờ khởi hành sang sáng mai vậy.
“Lilio-san, cô có thể nhắn lại với Zena-san giúp tôi được không?”
“Được thôi~ Nhưng những lời đó không được quá nồng nàn để làm nóng ngực đâu okay? Nếu mãnh liệt quá, nó sẽ bị hiểu sai đấy, anh biết mà~.”
Khoanh tay trước ngực, Lilio-san nói với vẻ mặt trêu chọc.
Tôi nhờ cô ấy nhắn với Zena-san rằng tôi sẽ rời đi vào sáng sớm ngày mai. Lilio-san vui vẻ đồng ý chuyển lời.
“Ây chà~ Tình yêu đầu đời của Zena đã rời đi mà không được hồi đáp hử~.” Hình như cô ấy chỉ đang độc thoại, nhưng làm sao mà tôi lại nghe to và rõ ràng thế này.
Tôi không đáp lại lời đó, bước lên chiếc xe thuê và quay về cổng nhà trọ.
Trên xe, tôi cất toàn bộ sách vào trong `[Storage]`. Khi Arisa biết tôi đã đến hiệu sách, con bé giận dỗi: “Chẳng phải em đã bảo anh phải dẫn em đi cùng sao!”, nhưng sau khi tôi nói rằng đã mua sách sơ cấp ma thuật cho từng nguyên tố, nụ cười của con bé lập tức trở lại.
Hơn nữa, con bé cũng đâu thể học được ma thuật cho đến khi đọc được chữ của Vương quốc Shiga, đúng chứ?
“Rồi, khi nào chúng ta khởi hành?”
Nghe Arisa hỏi, tôi thông báo với mọi người rằng chúng ta sẽ lên đường vào sáng mai.
“Tôi định đến tiệm hóa dược ở quận Đông và Odd Jobs Guild để hoàn tất vài việc, thế nên mọi người hãy kiểm tra xem chúng ta có quên mua thứ gì không. Sau đó cứ việc chơi bài để giết thời gian.”
“Bài!”
“Nanodesu!”
Pochi, Tama và Lulu vui mừng reo lên. Thật hiếm khi thấy Lulu lộ vẻ mặt vui vẻ như một cô gái bình thường thế này, tôi thầm click nút [Ghi Hình] trong tim.
“Những cái thùng giả rỗng thì quá nhẹ nên trông sẽ rất bất thường, em nghĩ tốt hơn là nên trữ khoai tây để được lâu vào trong đó.”
“Mùa đông sẽ sớm đến, trời chắc sẽ trở lạnh nếu chỉ ngủ với áo choàng. Em nghĩ tốt hơn là nên mua ít nhất một cái mền cho Chủ nhân.”
Tôi đồng tình với đề xuất của Arisa và Liza, cho phép họ đi mua những thứ đó. Tất nhiên mền là mua cho cả bốn người. Khi Arisa thấy một số mền làm từ vải bông ngoài chợ, tôi đã cho phép con bé mua sau khi nghe báo giá.
Tôi đi đến tiệm hóa dược một mình, mua rất nhiều thuốc giảm đau cùng vật liệu khử mùi và công thức pha chế. Đúng là lo xa hơi thái quá, nhưng khi bạn đi mua sắm mà không cần bận tâm về tiền bạc, hay có lẽ vì niềm vui khi vung tiền không do dự, nó lại mang đến một cảm giác hơi trống trải.
Tại Odd Jobs Guild, tôi lắng nghe tiến độ của yêu cầu mà tôi đã nhờ Nadi-san.
Dù mới chỉ qua một ngày, nó hầu như đã hoàn thành xong. Phần còn lại do chủ nhà đi vắng nên cô ấy sẽ quay lại vào ngày mai.
Nadi-san chuyển cho tôi một thứ khi tôi đưa tiền thưởng cho cô ấy. Đó là một cái giỏ lớn đựng đầy những thứ như túi nhỏ đựng tiền, rau cải, dép và nhiều vật dụng khác.
Những người nghèo thường đưa rau cải hay sản phẩm tự làm như dép thay vì tiền, thậm chí có cả những thứ như muỗng gỗ, v. v. Hình như Nadi-san đã nói với họ rằng phần thưởng là không cần thiết nhưng cô ấy đã bị dúi vào tay trước khi kịp từ chối.
Tôi bảo cô ấy rằng tôi sẽ rời Thành phố Seiryuu vào ngày mai nên tôi sẽ tặng lại chúng cho cô ấy như một phần thưởng thêm.
“Satou-san, điểm đến kế tiếp của anh ắt hẳn là Vương Đô hoặc Thủ đô của Công tước-sama đúng chứ?”
“Không, tôi định đến Thành phố Mê cung Selbira.”
“Có rất nhiều Á nhân ở Thành phố Mê cung, sống ở đó sẽ dễ chịu hơn ở đây.”
Nói mới nhớ, tôi vẫn chưa gặp Á nhân nổi tiếng nhất, Elf. Tôi cứ nghĩ rằng Thành phố Seiryuu lẽ ra phải có họ chứ.
“Phải rồi, tôi rất muốn được nhìn thấy Elf.”
Nadi-san làm vẻ mặt thấm thía khi nghe câu trả lời của tôi.
Cô ấy nhìn về phía quầy và gọi quản lý. Đó là cái anh chàng lúc nào cũng ngủ gật.
“Quản lý ơi, làm ơn đến đây một lát.”
Người quản lý bước tới trong khi gãi đầu. Anh ta trẻ hơn tôi nghĩ.
Anh ta có vóc dáng hơi nhỏ và gầy, nhưng lại là một người đàn ông đẹp trai với mái tóc đen dài ánh xanh.
Quản lý đến mà không nói lời nào, Nadi-san liền vén một bên tóc của anh ta lên.
Họ có vẻ khá thân thiết.
Nhìn đây, nhìn cái này này, cô ấy chỉ ngón tay vào.
Tai của người quản lý, phần chóp có hơi nhọn. Anh ấy là Á nhân sao?
“Satou-san phản ứng hời hợt vậy.”
“Tôi xin lỗi, có gì đặc biệt với tai của quản lý sao?”
Nadi-san phát cáu khi nghe tôi trả lời.
“Mồ~ Anh nói gì thế, tôi đang cho anh xem bằng chứng khi mà anh nói rằng muốn gặp một Elf cơ mà.”
“Eh? Anh ấy là Elf sao? Tôi cứ nghĩ tộc Elf tai phải dài hơn chứ?”
Anh ấy là Half-Elf chăng?
Quản lý trông có vẻ quạu với câu trả lời của tôi. Anh ta quay lại vị trí và tiếp tục ngủ.
Hình như tôi đã lỡ xúc phạm anh ấy bằng câu trả lời của mình rồi.
“Mồ~ Quản lý à! Đừng chỉ vì bị nhầm lẫn với tộc tai dài mà lập tức dỗi như vậy chứ?”
“Tộc tai dài là thế nào? Ở quê tôi, người ta thường nói Elf có đôi tai rất dài mà?”
Tôi làm động tác mô tả đôi tai dài bằng ngón tay.
“Loài mà Satou-san nói đến là một trong số các tộc có đôi tai dài. Họ cao bằng người bình thường, và tóc họ màu vàng thay vì xanh lục. Họ có tài năng về ma thuật và sống lâu hơn các Elf khác. Hoàng đế đầu tiên của Đế quốc Saga thuộc tộc tai dài và là Vua của các Anh hùng, vì vậy tộc đó được coi là thiêng liêng. Họ hiếm khi ra khỏi Đế quốc Saga, vì thánh địa của họ nằm ở đó, nên rất hiếm khi bắt gặp họ. Nhưng mà, họ bị ghét bởi các Elf và bị gọi là False Elf (Ngụy Elf).”
Tôi hiểu rồi, lần tới tuyệt đối không được nhầm lẫn nữa.
Tôi xin lỗi người quản lý vì sự thô lỗ của mình. Khi anh ta vẩy tay trong lúc vẫn đang nhắm mắt ngủ, tôi nhận ra rằng mình đã được tha thứ.
Sáng hôm sau, chúng tôi ăn sáng tại quầy. Tôi cũng đã thanh toán tiền trọ luôn.
Martha-chan nói: “Lần tới lại đến ở nhé!” như một lời tạm biệt vô tư, và tôi rời nhà trọ trên chiếc xe ngựa.
Tôi đã nghĩ rằng Zena-san sẽ đến để tiễn tôi, nhưng cô ấy đã phải thức trắng đêm, có lẽ giờ này vẫn còn đang ngủ. Phải gửi cho cô ấy một lá thư vào lần tới mới được.
Khi chúng tôi đang lên đường, tôi vô tình nhìn thấy một chấm trắng di chuyển dọc theo bức tường bên trong.
Tôi chào Hiệp sĩ Soun tại lối vào cổng và rời khỏi thành phố. Tôi sẽ gây rắc rối cho mọi người nếu cứ đứng chờ ở đây.
Khi tôi đi xa một chút so với cánh cổng, tôi nghe thấy tiếng gọi: “Chờ đã!” từ đằng sau.
Vì sẽ trở thành vật cản giao thông nếu dừng ở đây, tôi lái xe đến một khoảng đất trống phía ngoài cổng rồi mới dừng lại.
Giao thông ở cổng trông có vẻ rối loạn khi tôi nhìn lại. Một con ngựa đang phi ra ngoài. Tôi vẫy tay khi đứng trên xe.
“Satou-san!”
Zena-san đang phi ngựa tới, mái tóc mềm mượt của cô rối bời trong gió. Cô ấy đang mặc một chiếc váy hoàn toàn không hợp để cưỡi ngựa. Cô ấy cũng trang điểm khác với thường lệ.
“Tôi mừng vì đã đến kịp!”
“Zena-san, tôi cũng rất mừng vì đã được gặp cô trước khi đi.”
Thật tốt khi tôi không trở thành một kẻ vô ơn.
“Anh đi đến Thành phố Mê cung đúng không? Xin hãy gửi cho tôi một lá thư khi anh định cư ở đó nhé. Tôi chắc chắn sẽ hồi âm!”
“Vâng, tôi sẽ không quên đâu.”
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy sẽ nói muốn đi cùng, nhưng tôi mừng vì đó chỉ là lời hứa về việc trao đổi thư từ.
“Ngoéo tay đi~”, Arisa thò bản mặt cười nham nhở từ trong xe ra, nói mấy lời không cần thiết.
Zena-san cắn ngón tay và dồn hết can đảm yêu cầu: “Tôi muốn ngoéo tay thề!”, tôi không thể từ chối và chúng tôi đã ngoéo tay nhau.
Làm cái trò này ở tuổi 29, tôi có chút ngượng ngùng.
Tôi nói lời tạm biệt dứt khoát với Zena-san, người đang ngất ngây nhìn ngón tay út đang cong lại của mình.
“Vậy thì, hẹn gặp lại cô vào một ngày nào đó! Tôi chắc chắn sẽ gửi thư cho cô khi đến Thành phố Mê cung.”
“Vâng! Tôi sẽ đếm từng ngày cho đến khi có thể gặp lại anh.”
Thật hay khi đây không phải là một lời tạm biệt buồn bã.
Cuộc hội ngộ của tôi với cô ấy đến nhanh hơn tôi nghĩ, nhưng tại thời điểm này, tôi vẫn chưa hề hay biết điều đó.
Zena-san tha thiết vẫy tay cho đến khi Hiệp sĩ Soun đặt tay lên vai cô tại trạm gác.