Tôi nghe thấy tiếng xào xạc ồn ào của trang bị.
Uuu, giờ nghỉ trưa đã hết rồi sao.
Iona luôn đúng giờ nhưng lại không đánh thức tôi dậy, nghĩa là vẫn còn chút thời gian. Tôi phải tận hưởng việc ngủ nướng này thêm một tẹo nữa.
“Guhaaa!”
Cậu đang làm cái quái gì với một cô gái xinh đẹp bơ vơ thế này hả!
Một bộ giáp xích sắt thình lình bị quăng thẳng vào bụng, khiến tôi phải tỉnh dậy và đẩy nó sang một bên.
“Này Ruu. Đánh thức mình nhẹ nhàng hơn chút coi.”
Tôi càu nhàu với thủ phạm duy nhất, Ruu. Iona và Zena-chi chưa bao giờ làm mấy trò bạo lực thế này.
“Dậy đi. Cậu sắp hết thời gian dùng bữa rồi đó biết chưa.”
Gì cơ!? Tôi không thể để chuyện đó xảy ra được.
Tôi bật dậy và đi rửa mặt. Vì dùng gáo múc nước quá phiền phức, tôi đổ thẳng nước từ bình vào chậu. Nếu Iona và Zena-chi mà thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ mắng tôi một trận.
“Thực đơn hôm nay có gì thế?”
“Hình như là bánh mì đen và thịt hầm.”
“Eeeh... Lâu lâu mình cũng muốn ăn thịt dê hay thịt bò cơ.”
“Mấy thứ xa xỉ đó, ngay cả Đội trưởng còn chẳng có mà ăn đâu.”
Tôi tự làm mình vui vẻ bằng cách tán gẫu trong khi lau mặt bằng chiếc khăn ưa thích.
“Nếu mình trở thành nhân tình của một quý tộc, mình sẽ được ăn chúng mỗi ngày chứ?”
“Thời buổi này, có vẻ như ngay cả quý tộc cũng đang chật vật, nên cậu có lẽ cũng chẳng được ăn ngon đâu.”
Iona dường như chẳng có ước mơ to lớn nào cả, mặc dù cô ấy xuất thân từ một nhánh của gia đình quý tộc. Chắc đó là lý do khiến sự hào hứng của cô ấy bị thui chột.
Tôi ném bộ đồ ngủ là chiếc áo sơ mi dài-tới-đầu-gối lên giường, rồi lấy đồ lót cùng áo giáp của mình ra.
“Oi, Lilio. Đừng có phơi cái mông bẩn của cậu ra cho mình xem.”
“Cậu nói năng thô tục dữ vậy, dù trong lòng đang nghĩ nó rất xinh đẹp đúng không.”
Cậu đâu cần phải nhìn nó đâu, Ruu.
Tôi không phải là kẻ thích phô trương, nên tôi nhanh chóng mặc đồ lót vào. Tôi mặc một chiếc áo sơ mi ngắn ở bên trên. Ruu và Iona thì quấn băng ngực. Bất hạnh thay, tôi và Zena-chi lại không có "tâm hồn" to lớn như người khác để mà quấn.
Hiển nhiên là tôi sẽ mặc một chiếc áo dễ thương và quấn ngực đàng hoàng khi đi hẹn hò, nhưng đó là khi tôi có bạn trai cơ. Dù sao thì tôi cũng luôn phải mặc áo giáp, quấn thêm cái băng ngực không cần thiết chỉ tổ làm đau người.
Sau khi mặc xong giáp xích, tôi xỏ chân vào đôi hài da được gia cố kim loại chắc chắn. Zena-chi cũng vừa vặn bước đến ngay sau đó.
Ara, dễ thương quá.
Bộ đồ cô ấy đang mặc là của Iona nếu tôi nhớ không lầm, với rất nhiều dải ruy băng xếp nếp, bao nhiêu điểm thu hút của Iona đều được bộc lộ hết trên người Zena. Đây chẳng phải là bộ đồ mà cô ấy đã khoe khoang sau khi tiết kiệm suốt nửa năm để mua sao.
Thiệt tình, mọi người luôn ngọt ngào với Zena-chi quá mức.
Tôi cứ tưởng Zena đã thay đồ xong và đang ngồi ở quầy ăn uống rồi chứ, nhưng mặc bộ đồ đó... đừng bảo tôi là...
“Zena-chi, cậu có hẹn với một chàng trai hả?”
“H-Hả... Không, không có. Cậu ấy chỉ đang lo lắng về vài chuyện nên chúng mình mới gặp để nói chuyện thôi.”
Đó chính xác là thứ người ta gọi là "hẹn hò" đấy, cô nương ạ.
Mà, việc đi gặp người mình yêu trong tình trạng thiếu ngủ vì làm việc quá sức... đáng yêu quá chừng đi.
“Lilio, tay cậu dừng lại rồi kìa. Nếu không thay đồ nhanh lên, cậu sẽ thực sự mất phần ăn đấy.”
“Hoo~i.”
Bị Iona quở trách, tôi tiếp tục mặc đồ.
Zena-chi cẩn thận gấp một chiếc khăn choàng màu hồng đặt lên giường.
Ô? Đó chẳng phải là mẫu mới nhất từ hiệu quần áo Pinen ở khu trung tâm sao?
Zena-chi đúng là quý tộc thật, nhưng tôi không nghĩ một cô con gái của dòng dõi quý tộc sa sút lại hoang phí đến thế.
“Zena-chi, cái khăn đó là sao vậy? Đừng bảo mình là quà của chàng trai kia nha?”
“Ehehe...”
Uwah, mặt Zena trông như thể vừa bị tình yêu sét đánh trúng vậy.
“Mình được Satou-san tặng. Nó là sản phẩm từ hiệu Pinen mà Lilio đã kể cho mình lúc trước đó.”
Cậu thực sự đáng kinh ngạc đấy, chàng trai. Ngay cả món đồ rẻ nhất ở cửa hàng đó cũng có giá cỡ 2-3 đồng bạc. Tôi thắc mắc không biết cậu ta có phải là đứa con trai khờ dại của một thương hội lớn nào đó không? Tôi chỉ cầu nguyện cho Zena không bị đem ra chơi đùa.
Cô ấy đang cởi quần áo, và tôi đề nghị cô ấy kéo nó sang một bên khi cô ấy lén lút nới lỏng đệm ngực. Dù sao thì đây cũng là một buổi hẹn hò, phụ nữ cũng cần một chút quyến rũ chứ.
“Zena-san, làm ơn thay đồ nhanh lên. Vì chúng ta sẽ không kịp giờ ăn, cậu có muốn mình làm ít bánh kẹp không?”
“Không cần đâu, mình đã ăn rồi, nên mình ổn.”
“Cậu đi dự tiệc sao?! Cậu vừa đi dự tiệc về đúng không.”
Sau khi Zena-chi cởi đồ xong, cô ấy đưa nó cho Iona và tiến lại gần tôi trong khi tìm kiếm trang bị của mình.
“Mình không có. Mình chỉ ăn chút đồ ngọt trong lúc dạy Satou-san cách niệm chú thôi.”
Tôi bị Ruu và Iona kéo đến quầy ăn uống trong khi Zena-chi vẫn đang ngây ngô kể lể: “Khi mình ngồi xuống một chiếc ghế dài, anh ấy đã trải một chiếc khăn tay lên đó cho mình ngồi, cậu biết không.”
Ồ không, gã đó đúng là một tay sát gái sành sỏi đấy?
Ngày hôm sau, lẽ ra tôi sẽ nằm ườn trên giường cả ngày vì đã hết ca trực, nhưng tôi quyết định thay đồ và đi ra ngoài.
Đồ ngọt trong phòng tôi đã hết sạch. Hôm nay Zena-chi đang làm nhiệm vụ, và cô ấy phải canh gác cho tới tận nửa đêm chỉ vì cô ấy có thể dùng ma thuật. Thật đáng tiếc nếu không có đồ ngọt nhâm nhi cho tới khi cô ấy về, nên Lilio-sama vĩ đại này đành phải đích thân đi mua cho cô ấy vậy.
Mà, điều quan trọng nhất đối với một người phụ nữ nổi tiếng là phải biết cách gây chú ý!
Có một bóng dáng quen thuộc đang đứng trên quảng trường trước lâu đài.
Đó là chàng trai kia - người mà Zena-chi đang thầm thương trộm nhớ. Cậu ta vẫn mặc bộ quần áo trông có vẻ đắt tiền như mọi khi.
Có vẻ như cậu ta vừa đi mua sắm về, trên tay mang theo rất nhiều sách.
Nếu mua nhiều thế, cậu ta chỉ cần thuê một người hầu khuân vác là được mà.
Trái tim tinh nghịch của tôi bắt đầu đập rộn ràng, tôi lén bước đến đằng sau cậu ta và cất giọng bắt chước Zena.
“Xin chào, Onii-san lanh lẹ.”
Chàng trai quay lại và đáp lời một cách bình thản. Chậc, cậu ta không hề ngạc nhiên hử.
“Xin chào, Lilio-san. Cô đang bắt chước Zena-san à?”
“Ehehe~ Tôi bị nhận ra rồi hả? Này này, sao anh không ngạc nhiên chút nào vậy?”
Ooh, cậu ta nhớ tên bạn thân của bạn gái mình dù chỉ mới gặp đúng một lần sao. Không đúng, chắc là do tôi quá xinh đẹp nên khó mà quên được. Tôi nên làm gì nếu cậu ta lỡ phải lòng tôi đây?
“Hôm nay cô đi dạo một mình sao?”
“Yep, những người lính khác đang ngủ. Nhưng Zena thì từ trưa hôm qua cho tới nửa đêm nay vẫn phải canh gác suốt. Số lượng Pháp sư lúc nào cũng thiếu hụt mà, phải không.”
Trông cậu ta có vẻ muốn nói gì đó với tôi, nhưng không có vẻ gì là định tán tỉnh. Cậu ta không hề đá động gì đến một mỹ nhân như tôi, có lẽ cậu ta thực sự là một người đàng hoàng? Nhất là khi chủ đề câu chuyện đang xoay quanh Zena-chi.
“Lilio-san, cô có thể chuyển một tin nhắn cho Zena-san giúp tôi được không?”
“Được thôi~ Nhưng không cần mấy lời yêu đương sến súa làm nóng bừng cả ngực đâu nhé? Nếu nó quá mãnh liệt, chắc chắn sẽ bị tam sao thất bản đấy.”
Tôi không muốn phải thì thầm những lời yêu thương với Zena-chi đâu. Mặc dù chúng tôi sống trong doanh trại nữ, mấy chuyện "như thế" thỉnh thoảng vẫn xảy ra, bởi vì chúng tôi sống vì tình bạn mà.
“Tôi đã quyết định sẽ đến Thành phố Mê cung Selbira để giải quyết một vụ kinh doanh.”
Nơi đó khá xa. Mà chẳng phải đó là khu vực xa xôi nhất của Vương quốc Shiga sao?
“Hể~ Cậu định làm một chuyến hành trình dài hả.”
“Phải, tôi cần đi nhập thêm một số hàng hóa đang thiếu ở đó.”
“Ra vậy, sau cùng thì cậu vẫn là một thương nhân. Khi nào cậu khởi hành?”
“À thì, tôi dự định sẽ khởi hành vào sáng sớm ngày mai.”
Ai chà... Tình yêu đầu đời của Zena-chi thế là kết thúc mà chưa kịp đơm hoa kết trái hử.
Chắc lần tới tôi phải mời cô ấy ăn món gì đó ngon ngon để an ủi thôi.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ truyền đạt lại chính xác lời của cậu.”
“Vâng, tôi trông cậy vào cô.”
Sau khi nói xong, chàng trai gật đầu chào rồi rời đi trên một chiếc xe ngựa kéo.
Khi tôi quay lại doanh trại, mọi người đã tụ tập và bàn tán xôn xao ở quầy ăn uống. Vẫn còn một lúc lâu mới tới giờ ăn, có chuyện gì xảy ra chăng?
Tôi huých tay hỏi một đồng đội đang đứng cạnh.
“Yana-chi, có chuyện gì thế?”
“Ah, Lilio, nghe này.”
Hỏi Gayana-chi - bà tám của doanh trại - đúng là một lựa chọn sáng suốt. Cô ấy kể rằng quân đội trong lãnh thổ vừa nhận được thông báo tuyển chọn nhân sự để triển khai quân đến Thành phố Mê cung. Đợt triển khai dự kiến sẽ kéo dài hai tháng.
Nhưng, dù họ có gọi đó là "huấn luyện", thì thực chất chẳng phải là đi săn quái vật ngay trong sào huyệt của chúng sao?
Tôi tuyệt đối sẽ bỏ qua vụ này!
Nhưng mà, đánh giá theo sự chấn động của đám đông xung quanh, có rất nhiều người muốn đi. Hình như họ sẽ được trả thêm một đồng bạc mỗi tháng dưới danh nghĩa phí huấn luyện. Đó là một khoản tiền không thể ngó lơ đối với những người lính lương thấp như chúng tôi. Hơn thế nữa, nghe nói tiền bán Ma hạch thu được từ Mê cung sẽ được chia đều cho binh lính.
Nguy hiểm thì lớn thật, nhưng phần thưởng cũng cực kỳ hậu hĩnh. Nguy hiểm thì ở đâu chẳng có. Ngay cả một con Quỷ cấp cao cũng vừa xuất hiện trong ca trực bình thường của tôi ở Thành phố Seiryuu đấy thôi. Nếu vị Anh hùng mang mặt nạ bạc không xuất hiện kịp lúc, tôi đã nằm dưới sáu tấc đất từ lâu rồi.
Điều đó làm tôi nhớ lại, chàng trai kia cũng định đến Thành phố Mê cung.
Thật đúng lúc, tôi vừa có thể hỗ trợ cho tình yêu của Zena-chi, lại vừa có cơ hội trở nên giàu có. Quyết định rồi, tôi sẽ đăng ký tham gia đợt tuyển chọn này!
Vì Zena-chi sẽ không về cho tới tận khuya, tôi phải bàn bạc với Ruu và Iona trước. Ruu chắc chắn sẽ không phàn nàn miễn là cô ấy có cơ hội trở nên mạnh hơn, còn Iona thì đích thị là một kẻ tham tiền, cậu ấy sẽ rất dễ bị thuyết phục.
Tôi không biết liệu chúng tôi có được chọn hay không, nhưng cứ phải cố gắng hết sức đã.