Wagahai là Tama ~meo, cái tên được Chủ nhân ban cho ~meo.
Tama đã có một gia đình ~meo.
Một Chủ nhân mạnh mẽ và tốt bụng, Pochi giống như một đứa em gái nhỏ, và Liza giống như một người mẹ. Ngoài ra còn có Arisa vô lễ và Lulu ngoan ngoãn nữa. Mọi người không phải là Tộc mèo, nhưng họ đều là những thành viên quan trọng của gia đình ~meo.
Arisa bảo rằng nếu tôi dùng từ "~meo", Chủ nhân sẽ vui lắm, nhưng đó chỉ là nói dối thôi. Thay vì vui vẻ, Chủ nhân lại tỏ ra lo lắng thì đúng hơn.
“Được rồi~ Chúng ta đi thôi. Mọi người, theo tôi nào~.”
Arisa chạy lên dẫn đường. Hôm nay là ngày đi mua sắm.
Quần áo mới! Lông mềm mại và ve vẩy, quần áo đẹp không hề có mùi lạ.
“Nếu Pochi được mặc bộ đồ này thì Tama sẽ trông cực ngầu với nét tinh ranh này nhỉ?”
“Cái ruy băng này không tốt hơn sao~?”
Không phải là thứ Arisa đề nghị, mà thứ hợp với Pochi là cái đính ruy băng nhỏ mà tôi muốn cơ.
“Ara? Thật ngoài dự kiến nha, cậu cũng thích mấy thứ dễ thương hở~.”
Tôi không biết cách dùng tiền, nên đành để Arisa mua nó.
Sau khi sắm sửa xong xuôi, chúng tôi đã ăn rất nhiều thịt từ số tiền thừa. Tôi thực sự rất hạnh phúc.
Khi đi ngang qua một công viên, tôi tìm thấy một chỗ có nắng đẹp để đánh một giấc, rồi sau đó tôi chú ý thấy Chủ nhân đang ở đó.
“Chủ nhân~?”
Tôi chạy tới chỗ anh ấy để nói chuyện, trông anh ấy có vẻ đang bị đau ở đâu đó.
Pochi cũng chạy đến cùng tôi với vẻ mặt lo lắng.
“Bụng đau~?”
“Tôi ổn, chắc là do tôi hơi mệt thôi.”
Chủ nhân nói thế trong khi xoa đầu tôi. Tôi muốn được vuốt ve nhiều hơn nữa, nên tôi rúc đầu vào tay Chủ nhân.
Ra bên ngoài! Đây là lần đầu tiên tôi được đi ra bên ngoài thành phố.
Arisa từng hỏi: “Các cậu không sống bên ngoài thành phố khi còn nhỏ sao?”, nhưng tôi chỉ nhớ về một mùa đông lạnh giá và hơi ấm từ bộ lông của ai đó.
Dù tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc lần đầu gặp Pochi, nhưng tôi không thực sự nhớ những chuyện trong quá khứ.
Pochi không có khả năng nói từ ngữ đàng hoàng và chỉ biết rên rỉ “Gururu”, nhưng tôi đã chăm chỉ dạy cô bé cách nói chuyện. Bởi vì tôi là Onee-chan mà.
Chiếc xe lắc qua lắc lại, thật là vui. Nhưng Arisa và Lulu lại la lên rằng mông họ bị đau, tôi liền hỏi: “Mấy cậu khỏe không~?”. Arisa lại la lên: “Không có gì là không thể với trí thông minh của con người!”, nhưng mà tôi không thực sự hiểu ý nghĩa của câu đó. Ngôn từ của Arisa rất thú vị, nhưng tôi luôn luôn không hiểu chúng. Cậu ấy đúng là một đứa trẻ kỳ lạ.
Arisa đã dạy tôi rất nhiều thứ. [Oẳn tù tì], [Tay trắng tay đen], [Nhảy lò cò], [Chơi bài], [Nhạc Anime], nhiều, rất nhiều thứ.
Lần tới, nếu tôi bắt được mồi, tôi sẽ cho Arisa.
Khung cảnh đang lướt qua trong khi tôi ngồi bên cạnh Chủ nhân, thật là vui. Pochi cũng ngồi cạnh Chủ nhân ở phía bên kia.
“Nya!”
Vừa nãy, có một con mồi đang nấp trong bụi cây!
Tôi cố nhảy ra, nhưng Liza đã nắm chặt lấy dây nịt lưng của tôi nên tôi không thể nhảy nổi. Quá tệ.
Xe lại lắc lư và Arisa lại phàn nàn. Dù tôi nghĩ rằng xe ngựa thì tất nhiên là phải lắc lư rồi, Arisa thật kỳ lạ.
Pochi đang chống trả lại Arisa khi cậu ấy cứ cố ngồi lên đầu cô bé. Uu~ tôi cũng muốn tham gia cùng. Nhưng mà, tôi là Onee-chan nên tôi phải biết chịu đựng. Uu~, chịu đựng không nổi đâu ~meo♪
Tôi chơi đùa cùng Pochi và Arisa cho đến khi Liza ngăn chúng tôi lại.
Uu~, tôi bắt gặp bóng dáng của rất nhiều con mồi.
Nhưng mà, cho đến khi Chủ nhân ra lệnh, phải chịu đựng, chịu đựng.
“Binh bét Pochi! Binh bét Tama!”
“Aye ~meo!”
“Có mặt nanodesu!”
Tôi làm tư thế mà Arisa đã dạy tối qua, “Swoosh!”, rồi trả lời Chủ nhân.
“Tôi sẽ giao cho hai cô một nhiệm vụ! Kiểm tra an ninh chu vi khu vực quanh bờ đá!”
“Aye ~meo!”
“Rõ nanodesu!”
Tôi đuổi theo một con thỏ mà tôi đã tinh mắt nhìn thấy trước cả Pochi.
Con thỏ nhảy lòng vòng với âm thanh “Pyon pyon”.
Pochi và tôi đang chạy cùng nhau.
Nó chậm hơn quái vật ~meo.
Tôi quăng mình tới.
Pyon pyon.
Nyau, nó chạy mất rồi.
Pyon.
Pochi nhảy vồ lên người nó.
Con thỏ xoắn mình và trượt qua phía dưới Pochi.
Ta không để mày chạy thoát đâu!
Tou!
Nhưng con thỏ đã lủi tọt vào một cái lỗ ẩn dưới bóng cỏ.
Uu~, nếu tôi chui vào đó, bộ quần áo mà Chủ nhân tặng sẽ bị bẩn mất.
Nhưng mà, Pochi lại lao thẳng vào cái lỗ mà không thèm đắn đo.
Sau rốt thì tôi là Onee-chan, tôi sẽ nhường cho Pochi con thỏ này.
Tôi bắt được một con rắn đang lảng vảng dưới tảng đá. Đó là một con rắn không có độc và trông rất ngon lành.
Nhưng, nó hơi nhỏ. Tôi tiếp tục tìm kiếm con mồi tiếp theo trong khi ngoáy đuôi vòng quanh, và đi ngang qua chỗ Arisa đang nhặt củi.
“Arisa~?”
“Ara, Tama. Hừm? Cậu đang ngậm cái gì vậy?”
“Rắn~”
Đúng rồi, phải đưa nó cho Arisa.
Nó có hơi nhỏ, nhưng dùng làm đồ ăn vặt thì rất tuyệt.
“Cho cậu~?”
“Wa, không, đừng có mang nó đến đây.”
“Không có độc đâu~?”
Dù sao thì nó cũng không phải là rắn độc, nên ổn mà.
Nào, Arisa, đến đây và nhai nó từ đầu tới đuôi mà không để thừa miếng nào đi.
“Wa, quăng nó đi mau.”
“Pow~?”
“Phải, xoay lại. Quay vòng vòng, sau đó ném nó đi cái vèo.”
“Aye ~meo.”
Làm theo lời Arisa, tôi quay vòng vòng rồi ném nó đi.
Hình như đây là một trò chơi mới, nhưng tôi không hiểu sao nó lại vui.
“Đúng rồi, hay lắm.”
Arisa bắt chéo tay và gật gù ra vẻ đắc ý. Hình như tôi làm đúng rồi.
Arisa nhặt đống củi dưới chân và quay về chỗ Chủ nhân.
Kế tiếp, vì lợi ích của Chủ nhân, tôi sẽ đi tìm một con mồi bự hơn.
Tôi đuổi theo một con chuồn chuồn.
Tôi đuổi theo một con dế.
Tôi thấy nó rồi.
Che giấu thân mình... tou!
Tôi đè con mồi xuống từ phía sau, và nó ngất xỉu chỉ với chừng đó lực.
Yếu quá~?
Mặc dù nó là một món quà lớn dành cho Chủ nhân, nhưng tôi lại bị bảo: “Thả nó đi.”
Mặc dù nó là một con mồi rất bự~.
Mà, đó là mệnh lệnh từ Chủ nhân, Tama sẽ luôn nghe lời anh ấy.
Tôi quay vòng vòng như Arisa đã chỉ và quăng nó đi thật xa.
Tôi bị Chủ nhân mắng.
Tôi phải nói với Arisa rằng nói dối là một việc xấu.
Bởi vì tôi là Onee-chan mà.