Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 287: CHƯƠNG 287: TẤN CẤP THẤT TINH, TRẮC NGHIỆM CUỐI CÙNG

Trên giường, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng. Lúc này, năng lượng thiên địa trong phòng đang dao động kịch liệt, thậm chí mắt thường cũng có thể thấy những gợn sóng năng lượng đang từ trong cơ thể hắn khuếch tán ra. Y bào trên người không gió mà tự động căng phồng, vẻ mặt hắn vô cùng ngưng trọng, một luồng thanh mang nhàn nhạt như ẩn như hiện.

Theo từng luồng năng lượng thiên địa không ngừng quán chú vào cơ thể Tiêu Viêm, thanh mang trên mặt hắn cũng ngày một đậm hơn. Đến cuối cùng, quang mang màu xanh gần như bao phủ toàn bộ khuôn mặt, mà khí thế trong cơ thể hắn cũng đang từng bước tăng cao.

Đúng lúc khí thế đang dâng lên, những dao động năng lượng xung quanh đột nhiên tĩnh lặng lại. Ngay khi năng lượng lắng xuống, y bào đang căng phồng trên người Tiêu Viêm cũng cứng ngắc, không một chút động đậy. Tình trạng quỷ dị này giằng co gần mười giây, hai mắt đang nhắm nghiền của Tiêu Viêm đột nhiên mở ra, thanh sắc hỏa diễm tức thì lan tràn rồi nhanh chóng thu lại, một luồng tinh quang sắc bén từ trong con ngươi đen nhánh bắn ra.

Vẫn duy trì tư thế tu luyện, Tiêu Viêm khẽ nhếch miệng, một ngụm trọc khí màu đen được phun ra. Hắc khí lượn lờ quanh quẩn, bất cứ thứ gì nó chạm vào đều bị ăn mòn. Theo luồng khí bốc lên, mái nhà cũng bị ăn mòn thành một lỗ thủng lớn, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, từ từ hóa thành hư vô.

Phun ra ngụm trọc khí cuối cùng, tinh quang sắc bén trong mắt Tiêu Viêm cũng lặng lẽ thu lại. Y bào cứng ngắc lại mềm mại áp vào da thịt, luồng khí thế lơ lửng trong phòng cũng bị thu hết về cơ thể.

“Thất tinh Đấu Sư rồi…”

Khẽ siết chặt nắm tay, cảm giác tràn đầy lực lượng trong cơ thể khiến Tiêu Viêm có chút say mê. Hắn biết dựa theo tiến độ trước đó, sớm muộn gì cũng có thể tiến vào cấp bậc Thất tinh, nhưng vẫn không ngờ tới, chỉ mới hấp thu ba lần lạc độc trong cơ thể Nạp Lan Kiệt đã giúp mình tăng lên một cấp.

“Năng lượng trong cơ thể cường giả Đấu Vương quả nhiên cuồn cuộn mênh mông, chỉ hấp thu ba lần đã đủ để năng lượng của ta tăng lên một bậc…” Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm, thân thể quỷ dị chuyển động, nghe từng đợt âm thanh giòn giã vang lên từ bên trong, không khỏi hài lòng mỉm cười: “Cuộc giao dịch này xem ra vẫn rất hời.”

Hai lòng bàn tay chống lên giường, hơi dùng sức, thân thể mạnh mẽ bắn ra, sau đó lăng không xoay một vòng rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Tiêu Viêm phủi tay, nhìn quanh một vòng, cau mày lẩm bẩm: “Sao còn chưa trở về?”

Cau mày trầm ngâm một hồi vẫn không có kết quả, Tiêu Viêm đành lắc đầu, sau đó mở cửa phòng đi ra ngoài. Ngày mai đại hội Luyện Dược Sư sẽ bắt đầu, hắn cần phải đến công hội hỏi thăm một vài chuyện liên quan đến đại hội, các loại quy tắc cùng với hình thức thi đấu.

Ra khỏi khách điếm, Tiêu Viêm đứng trên đường nhìn quanh, sau đó cất bước hướng về phía tòa nhà Luyện Dược Sư Công Hội sừng sững có thể nhìn thấy từ xa mà đi tới.

Trên đường đi, Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên. Tại một số ngã tư trong thành, lại có lực lượng vũ trang hạng nặng tuần tra. Hiển nhiên, đó là vì đại hội Luyện Dược Sư sắp cử hành. Dù sao đây cũng là một thịnh hội khổng lồ, vạn nhất xảy ra rối loạn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến đế đô, cho nên hoàng thất tự nhiên phải đề phòng từ trước.

Chậm rãi đi qua mấy ngã tư đường rộng lớn, tòa nhà Luyện Dược Sư Công Hội khổng lồ rốt cuộc cũng xuất hiện trong tầm mắt. Nhìn dòng người trước đại môn còn đông đúc hơn hai ngày trước, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu. Xem ra rất nhiều luyện dược sư đều muốn bộc lộ tài năng tại đại hội lần này.

Hai tay chắp sau lưng, Tiêu Viêm chậm rãi bước tới gần công hội, dần dần chen vào dòng người. Vừa định theo dòng người tiến vào, phía sau không xa lại đột nhiên náo loạn, từng đạo ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía đó.

Dòng người phía trước ngừng lại, Tiêu Viêm cũng bị chặn lại ở giữa. Hắn khẽ thở dài một hơi, cau mày quay người nhìn về phía khởi nguồn của sự rối loạn.

Nơi gây ra náo động là một cỗ xe ngựa quý tộc. Phía trước xe, hai con tuấn mã toàn thân trắng như tuyết không một sợi lông tạp đang an tĩnh đứng sừng sững. Bên hông xe ngựa, trên tấm rèm màu hoàng kim có vẽ một đầu dị thú đang phun ra lam sắc hỏa diễm. Dị thú hình thể không nhỏ, dáng vẻ dữ tợn, nhìn qua mơ hồ có cảm giác chấn nhiếp lòng người.

“Huy Chương của hoàng thất…” Nhìn chằm chằm vào huy Chương dị thú không rõ tên, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm. Là người của Gia Mã đế quốc, hắn cũng có chút nhận thức về huy Chương của Gia Mã hoàng thất.

Xung quanh xe ngựa có đến mười hắc bào nhân. Ánh mắt lướt qua những người này, đồng tử Tiêu Viêm hơi co lại. Trong cảm giác của hắn, mười hắc bào nhân này lại cho hắn một cảm giác nguy hiểm.

“Không hổ là hoàng tộc Gia Mã đế quốc, thực lực quả nhiên không thể xem thường.” Trong lòng kinh ngạc tán thưởng một phen, Tiêu Viêm đưa mắt nhìn về phía rèm xe.

Một hắc bào nhân tiến lên, cung kính vén rèm xe lên. Khi hắn vén rèm, Tiêu Viêm cảm nhận rõ ràng, những hắc bào nhân khác khẽ di chuyển, mơ hồ kết thành một trận thế bao vây, bảo vệ xe ngựa ở chính giữa, đồng thời từng đạo ánh mắt sắc bén như chim ưng từ các hắc bào nhân bắn ra, quét qua quét lại đám người đông đúc xung quanh.

Dưới ánh mắt của mọi người, từ bên trong rèm xe, một cánh tay trắng nõn như ngọc duỗi ra, ưu nhã vịn vào thành xe, sau đó, một bóng hình xinh đẹp từ từ bước ra, xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Người xuất hiện mặc một thân váy dài màu tím khảm hoa văn bạc, dung mạo tinh xảo, không hổ là người của hoàng thất, mơ hồ toát ra một tia khí chất cao quý. Tại vòng eo nhỏ nhắn buộc một dải đai màu tím, càng làm nổi bật vòng eo thon gọn, lộ ra sự mềm mại vô cùng. Tuổi nàng dường như không lớn lắm, trông cũng trạc tuổi Tiêu Viêm trước khi dịch dung. Trên mặt nàng nở nụ cười, pha vẻ ưu nhã cùng tĩnh lặng, nhưng khi ánh mắt nàng quét nhìn xung quanh, Tiêu Viêm phát hiện ra, cô gái có vẻ thục nữ này, trong đôi mắt trong như nước kia lại ánh lên một nét tinh nghịch, hiển nhiên không phải là người thích an tĩnh như vẻ bề ngoài.

“Nữ nhân quả nhiên không thể chỉ nhìn bề ngoài…” Cười khổ lắc đầu, Tiêu Viêm thu hồi ánh mắt, không còn nhìn về phía cô gái có thân phận dường như rất không bình thường kia.

“Chậc chậc, thật là một tiểu cô nương xinh đẹp…” Nhìn cô gái váy tím này, đám người xung quanh nhất thời vang lên một trận âm thanh tán thưởng, từng đạo ánh mắt nóng như lửa phóng tới. Mặc dù cô gái thân phận cao quý, nhưng thừa dịp đông người, ánh mắt làm càn một chút dường như cũng không có gì không ổn.

“Hắc hắc, đây chính là tiểu công chúa của Gia Mã hoàng thất, nghe nói sư phụ của nàng là phó hội trưởng Thiết Mễ Nhĩ đại sư. Lần này gặp nàng ở đây, chắc cũng là vì đại hội Luyện Dược Sư mà tới.” Trong đám người không thiếu kẻ hiểu biết, vừa thấy dung mạo của cô gái đã nhận ra thân phận của nàng.

“Tuổi nàng dường như cũng không lớn? Sao có thể đến tranh đoạt đại hội chứ?”

“Hừ! Thiên phú luyện dược thuật của tiểu công chúa ngay cả hội trưởng đại nhân cũng phải than thở không thôi. Đừng nhìn tuổi nàng còn nhỏ, nghe nói nửa năm trước, nàng đã tiến vào cấp bậc tam phẩm luyện dược sư…”

“Ách…” Nghe vậy, đám người xung quanh nhất thời xôn xao. Một vài luyện dược sư trung niên tuổi tác khá lớn đều có chút đỏ mặt, xấu hổ giơ tay che đi huy Chương cấp bậc trên ngực mình.

Lẫn trong đám người, lắng nghe mọi người bàn tán, trên mặt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. Ánh mắt hắn hướng tới thiếu nữ áo tím đang được bảo vệ đi vào công hội, trong lòng thầm nghĩ: “Quả nhiên núi cao còn có núi cao hơn, không ngờ cô gái trông nhu nhược như vậy lại là tam phẩm luyện dược sư…”

Tuy trong lòng kinh ngạc tán thưởng, nhưng Tiêu Viêm thật ra cũng không quá bất ngờ. Với nội tình hùng hậu của Gia Mã hoàng thất, chỉ cần vị tiểu công chúa này có được thiên phú luyện dược cơ bản, bọn họ liền có thể dùng tài liệu chất như núi, dễ dàng biến một người thành cao cấp luyện dược sư. Huống chi hiện tại xem ra, thiên phú luyện dược của vị tiểu công chúa này cực kỳ không tồi, cho nên có được thành tựu bậc này cũng là điều trong dự liệu.

Giữa đám người đông đúc, nhờ có các hắc bào nhân mang theo hơi thở âm lãnh bảo vệ xung quanh, cô gái váy tím không chút trở ngại xuyên qua đám người, sau đó nghênh ngang bước vào Luyện Dược Sư Công Hội.

Khi bóng lưng ưu nhã của cô gái biến mất trong tầm mắt, Tiêu Viêm nhún vai, thân thể khẽ xoay, giống như một con cá chạch không dấu vết len qua đám người, nhanh chóng hướng về công hội đi tới.

Chen qua lớp người cuối cùng, không gian xung quanh rốt cuộc cũng thoáng đãng hơn. Nhìn đại sảnh to lớn, Tiêu Viêm thở ra một hơi, lau mồ hôi trên trán, vì đã quen đường nên trực tiếp tiến về khu vực phía tây.

Tại cửa khu phía tây, vẫn là hai gã thủ vệ lần trước. Nhìn thấy Tiêu Viêm đến, bọn họ không hề ngăn cản mà khom người hành lễ, mặc cho hắn đi vào. Xem tình hình này, chắc là do Áo Thác đã đặc biệt dặn dò.

Thấy thủ vệ không ngăn cản, Tiêu Viêm cũng vui vẻ bớt đi một ít phiền toái. Hắn tiến vào hành lang, sau đó chậm rãi đi lên lầu, cuối cùng dừng lại ngoài phòng của Áo Thác, nhẹ nhàng gõ cửa. Đợi đến khi bên trong truyền ra thanh âm của Áo Thác, hắn mới đẩy cửa bước vào.

Trong phòng chỉ có một mình Áo Thác. Lúc này, ông đang cười híp mắt nhìn Tiêu Viêm: “Tiểu tử, rất đúng giờ.”

Tiêu Viêm cười cười, ngồi xuống ghế bên cạnh Áo Thác, bưng chén trà nhấp một ngụm rồi nói: “Ha ha, ta cũng không nhiều lời, lần này đến chủ yếu là muốn hỏi một chút, đại hội rốt cuộc có hình thức như thế nào? Là rút thăm thi đấu, hay là cái gì khác?”

“Tuyển thủ tham gia nhiều như vậy, nếu dựa vào rút thăm thì phải đợi tới lúc nào?” Áo Thác cười lắc đầu, ngón tay chỉ vào một cái bục vuông rất lớn trên bàn, nói: “Tất cả luyện dược sư đều sẽ cùng tham gia trên một bình đài khổng lồ. Điều kiện thi đấu sẽ dần dần trở nên khó khăn hơn. Đến lúc đó, giống như sàng cát đãi vàng, sẽ nhanh chóng loại bỏ những kẻ không đủ tư cách. Những người có thể ở lại đều là những người nổi bật, và ai bộc lộ tài năng trong số đó sẽ giành được thắng lợi cuối cùng.”

“Ồ…” Tiêu Viêm gật đầu, nghĩ tới cảnh tượng hàng trăm nghìn luyện dược sư cùng nổi lửa luyện dược trên một bình đài, chỉ sợ là cực kỳ đồ sộ.

“Ha ha, rất muốn xem thử cảnh tượng đó phải không? Đến lúc đó đừng bị dọa sợ nhé. Năm đó ta lần đầu tiên tham gia cũng bị dọa cho phát khiếp.” Dường như biết Tiêu Viêm đang nghĩ gì, Áo Thác cười lớn nói.

“Được rồi, đây là một phần danh sách, ngươi xem qua đi, đều là những tuyển thủ có thực lực trong đại hội.” Áo Thác từ trên bàn lấy ra một cuộn giấy đưa cho Tiêu Viêm, rồi bổ sung: “Đây là văn kiện nội bộ, theo quy củ không thể tiết lộ ra ngoài.”

Có chút tò mò nhận lấy cuộn giấy, Tiêu Viêm cười gật đầu, chậm rãi mở ra. Phía trên là một danh sách rất dài, ít nhất cũng có hai ba mươi người thực lực khá cao. Ánh mắt quét qua, lông mày Tiêu Viêm đột nhiên nhướng lên. Cái tên Liễu Linh cũng nằm trong danh sách, hơn nữa còn ở vị trí rất cao, xem ra truyền nhân của Đan Vương cũng không phải chỉ hữu danh vô thực.

“Tiểu công chúa, hẳn là vị của hoàng thất kia sao?” Tiêu Viêm chỉ vào cái tên xếp hạng thứ năm, nói.

“Ừm, ngươi đã gặp qua?”

“Vừa rồi ở cửa có thấy qua, không ngờ nàng lại có thể xếp hạng cao như vậy.” Tiêu Viêm cười cười, thứ hạng của nàng có chút ngoài dự đoán của hắn.

“Đừng xem thường nha đầu kia, nhờ vào sự ủng hộ của hoàng thất, át chủ bài của nàng sẽ khiến nhiều người phải hoa cả mắt đấy.” Áo Thác cười nhắc nhở.

Gật đầu, Tiêu Viêm xem lại danh sách một lần nữa rồi trả lại cho Áo Thác: “Đối thủ quả nhiên rất mạnh, tam phẩm luyện dược sư đã có tới mười ba người.”

“Có chút phiền toái nhỉ, nhưng chuyện này chỉ có thể dựa vào chính ngươi thôi, ta có thể giúp cũng chỉ có vậy.” Áo Thác gật đầu, bất đắc dĩ nói.

Tiêu Viêm cũng cười gật đầu, hỏi tiếp: “Đại hội ngày mai bắt đầu sao? Bây giờ ta còn cần phải làm gì không?”

“A a, đích xác còn cần làm chút chuyện. Trước khi tham gia giải đấu phải thông qua khảo nghiệm. Đối với người ngoài, đây là một loại khảo nghiệm đầu vào, nhưng đối với tuyển thủ do các phân hội trưởng đề cử, đây là vòng khảo nghiệm đầu tiên… Xem như một loại khảo nghiệm của công hội đối với các phân hội chúng ta. Nếu ngay cả khảo nghiệm này cũng không qua, e là sự đề cử của chúng ta sẽ mất đi hiệu lực.” Áo Thác đứng dậy, cười nói: “Đi theo ta, ở nơi đó, ta sẽ cho ngươi xem qua một vài đối thủ tiềm năng.”

“Vâng.” Gật đầu, Tiêu Viêm đứng dậy đi theo Áo Thác. Hai người từ cửa phụ đi ra, dọc theo một hành lang yên tĩnh một lúc, rồi đẩy một cánh cửa lớn bên cạnh ra, chậm rãi bước vào.

Vừa vào cửa, ánh sáng chói lòa đột nhiên chiếu tới khiến Tiêu Viêm không tự chủ được phải nheo mắt lại. Đợi đến khi thích ứng, hắn mới mở mắt ra.

Xuất hiện trước mắt là một gian nội sảnh rộng lớn được bài trí theo lối cổ điển. Lúc này trong sảnh, một số người đang tụm năm tụm ba. Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua những người này, có chút ngạc nhiên, những người này trông còn khá trẻ, vậy mà đa số đều là tam phẩm luyện dược sư. Ngay cả vị tiểu công chúa của đế quốc mà hắn vừa thấy ở đại môn cũng đang ở trong đó. Ánh mắt chuyển qua, cuối cùng lông mày khẽ nhướng lên, dừng lại trên khuôn mặt anh tuấn của một thanh niên đang cười nói với vài tên tam phẩm luyện dược sư khác.

Liễu Linh…

Nghe tiếng mở cửa, mọi người trong đại sảnh đang xì xào bàn tán cũng ngừng lại, đưa mắt nhìn về phía cửa. Sau khi thấy người bước vào là Tiêu Viêm, tất cả đều sững sờ. Đợi đến khi ánh mắt họ dời xuống huy Chương nhị phẩm trên ngực hắn, vẻ mặt mọi người lại có chút trêu tức.

Dựa vào vách tường, vị tiểu công chúa đang được vài tên luyện dược sư vây quanh giống như “chúng tinh củng nguyệt”* cũng liếc mắt nhìn Tiêu Viêm một cái, nhưng khi thấy huy Chương cấp bậc của hắn thì hoàn toàn mất đi hứng thú, lười biếng vươn vai, để lộ ra những đường cong động lòng người, thu hút ánh mắt của đám nam nhân xung quanh.

Ánh mắt uể oải nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, thấy hắn tiến vào cũng làm Liễu Linh hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó, trên khuôn mặt hắn hiện ra nụ cười âm lãnh, tựa hồ có chút không hảo ý.

Vô số ánh mắt với đủ loại sắc thái khác nhau trong đại sảnh chiếu vào, nhưng vẫn không làm Tiêu Viêm có chút động dung. Hai tay hắn buông thõng trong tay áo, khuôn mặt lạnh nhạt như lão tăng nhập định. Bất quá, trong lòng hắn lại lặng lẽ thoáng hiện một nụ cười lạnh nhàn nhạt.

…………………………………

(*) Chúng tinh củng nguyệt: Các vì sao chầu mặt trăng.

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!