Đứng trên đài cao dành cho khách quý, Pháp Mã đưa mắt nhìn quảng trường đang sôi trào bên dưới, một lát sau mới khẽ cười nói: “Hiện tại, mời tất cả luyện dược sư tham gia tiến vào vị trí của mình.”
Lúc này, âm thanh huyên náo trong quảng trường khiến người ta ngay cả tiếng chim hót cũng khó lòng nghe thấy, thế nhưng tiếng cười khẽ của Pháp Mã lại vang vọng rõ ràng bên tai mỗi người. Chỉ riêng điều này cũng đủ cho thấy, vị lão nhân trông như cây khô héo này sở hữu thực lực bất phàm đến nhường nào.
Nghe Pháp Mã nói vậy, trên hàng ghế khách quý, không ít luyện dược sư lập tức đứng dậy. Bọn họ phần lớn đều do các thế lực lớn bồi dưỡng hoặc lôi kéo về. Vì sau lưng có thế lực chống đỡ nên cấp bậc của những luyện dược sư này, xét về tổng thể, đều cao hơn so với những luyện dược sư tự do.
Đài cao cách quảng trường đến mấy chục thước, với độ cao như vậy, những người chỉ có thực lực Đấu Sư tự nhiên không dám trực tiếp nhảy xuống. Vì vậy, hai bên đài đều có cầu thang dẫn xuống quảng trường. Lúc này, trong ánh mắt chăm chú của vô số người, bọn họ đang chậm rãi đi xuống theo thứ tự.
“À, Liễu Linh, Tiểu Công Chúa, Nham Kiêu. Các ngươi cũng đến vị trí của mình đi. Vì ba người các ngươi đạt thành tích kiệt xuất trong vòng sơ tuyển nên vị trí được sắp xếp chính là nơi thu hút sự chú ý nhất.” Pháp Mã chỉ tay về phía trung tâm quảng trường bên dưới. Ở đó có hơn mười cái bàn đá cực lớn. Những bàn đá này không chỉ có bề mặt rộng hơn những cái khác mà chiều cao cũng vượt trội hơn không ít. Đứng trên đó quả thật có cảm giác hạc giữa bầy gà, đúng là vị trí đặc biệt, là tâm điểm của toàn trường.
Theo hướng tay Pháp Mã chỉ, ba người nhìn vị trí đặc biệt của mình, biểu cảm mỗi người mỗi khác. Liễu Linh kinh ngạc xen lẫn hưng phấn. Tiểu Công Chúa thì có chút mong chờ muốn thử sức. Còn Tiêu Viêm thì thoáng sửng sốt, nhưng rồi lại khẽ cau mày, hắn vốn không thích trở thành tâm điểm chú ý thế này.
Pháp Mã chậm rãi lướt mắt qua gương mặt ba người, cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Viêm, dường như đoán được suy nghĩ của hắn, ôn hòa cười nói: “Người trẻ tuổi, khiêm tốn là chuyện tốt, nhưng có những việc không thể khiêm nhường. Ngươi đã đến tham gia đại hội thì hẳn là mong muốn đạt được thành tích tốt. Mà muốn có thành tích tốt, muốn nổi bật giữa hơn hai nghìn người thì sớm muộn gì cũng sẽ bị chú ý thôi. Đến sớm hay đến muộn thì có gì khác nhau đâu? Tuổi trẻ chính là lúc nên cuồng vọng một chút, mặc kệ mọi chuyện. Sau này nhớ lại sẽ thấy thú vị lắm đấy…”
“Pháp Mã hội trưởng nói rất phải…” Cười khổ gật đầu, Tiêu Viêm cũng không tranh luận thêm về vấn đề này.
“Thôi được rồi, các vị, đi xuống đi…” Pháp Mã cười cười…
“Hai vị, ta đi trước một bước.”
Liễu Linh cất tiếng, cười lớn với Tiêu Viêm và Tiểu Công Chúa. Dứt lời, hắn khẽ điểm mũi chân lên lan can, liếc nhìn quảng trường khổng lồ bên dưới rồi trong tiếng hô kinh ngạc của vô số người, thân hình trực tiếp nhảy xuống.
Thân thể hắn rơi xuống cực nhanh, khi sắp chạm đất, hai luồng đấu khí hình cột trụ mà mắt thường có thể thấy được phụt ra từ dưới chân. Mượn phản lực từ đấu khí, hắn nhẹ nhàng đáp xuống quảng trường mà không hề tổn hao chút sức lực nào. Sau đó, trong ánh mắt nóng bỏng của mọi người, hắn mỉm cười nhảy lên bàn đá ở vị trí trung tâm.
“Gã này đúng là thích phô trương. Tưởng chỉ có mình hắn biết nhảy thôi chắc.” Nhìn thấy màn biểu diễn của Liễu Linh trở thành tiêu điểm, Tiểu Công Chúa bĩu môi, thân thể mềm mại khẽ động, tức thì lướt ra khỏi đài cao. Thân hình nàng tựa như một chiếc lá, nhẹ nhàng phiêu đãng rơi xuống. Tư thế vừa phiêu dật vừa tao nhã, quả thật xinh đẹp tựa tiên nữ hạ phàm.
“Ồ…”
Màn biểu diễn của Tiểu Công Chúa không thể nghi ngờ là còn động lòng người hơn cả Liễu Linh lúc trước. Hơn nữa, nàng lại là một thiếu nữ xinh đẹp đáng yêu, càng khiến người ta chấn động. Lần này, không chỉ phía khách quý mà ngay cả khán đài người xem cũng vang lên tiếng hoan hô như sấm dậy…
“Ha ha, Gia lão! Không ngờ lão ngay cả thân pháp đấu kỹ ‘Phi Nhứ’ gia truyền cũng dạy cho tiểu nha đầu đó. Trước kia ta đã nói rồi, thân pháp này của lão quả thực rất hợp với nữ nhân.” Nhìn thân hình nhẹ như không có trọng lượng của Tiểu Công Chúa, Pháp Mã không khỏi quay đầu nhìn Gia Hình Thiên cười nói.
“Thân pháp đấu kỹ này tiểu nha đầu mới chỉ học được chút da lông. Chỉ được cái đẹp mắt, chứ lúc đối địch chỉ tổ làm bia ngắm cho người ta thôi.” Gia Hình Thiên lắc đầu cười. Song, dù miệng nói vậy nhưng trên mặt vẫn lộ rõ vẻ vui mừng, rõ ràng rất hài lòng với biểu hiện của Tiểu Công Chúa.
“Hừ, tiểu tử kia, ngươi cũng nhảy thẳng xuống đi. Màn ra mắt này không thể thua bọn họ được…” Thấy bộ dạng đắc ý của Gia lão, Hải Ba Đông không khỏi đảo mắt, quay sang thúc giục Tiêu Viêm.
“…Ta vẫn nên đi cầu thang thôi.” Cảm nhận được mấy ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, Tiêu Viêm lắc đầu, xoay người định đi về phía cầu thang. Đột nhiên, Hải Ba Đông vung tay, một luồng kình khí vô hình tuôn ra, hất văng Tiêu Viêm vốn không hề phòng bị ra khỏi đài cao.
“Ha ha! Đừng làm ta mất mặt. Xuống đi…”
“Ta… ngươi… lão già khốn kiếp…” Bất ngờ bị đánh bay ra ngoài, Tiêu Viêm chỉ kịp vung tay mắng một câu, thân thể đã nhanh chóng rơi xuống quảng trường.
Tiếng gió rít lên bên tai. Vì bị Hải Ba Đông đẩy mạnh nên thân thể hắn rơi xuống trong tư thế đầu chúc xuống đất. Nghe tiếng gió gào thét, Tiêu Viêm bất đắc dĩ thở dài, hai tay vẫn buông thõng, mặc cho thân thể lao thẳng xuống.
Trên quảng trường, vô số ánh mắt nhìn theo khoảng cách giữa hắn và mặt đất ngày càng gần, nhưng Tiêu Viêm vẫn không hề có chút phản ứng nào. Một vài cô gái nhát gan đã vội dùng tay che mắt, sợ phải chứng kiến cảnh tượng máu me sắp diễn ra.
Ngay lúc mọi người còn đang trợn mắt kinh ngạc, nghĩ rằng một kẻ trông có vẻ bản lĩnh lại sắp biến thành đống thịt nát ngay khi vừa xuất trận, thì hai tay vốn bất động của Tiêu Viêm đột nhiên vung lên, đánh một chưởng về phía mặt sàn quảng trường. Một luồng kình khí hung hãn bạo phát, nện mạnh lên mặt đá cứng rắn, tức thì một vết nứt hiện ra rồi nhanh chóng lan rộng.
Mượn phản lực, tốc độ rơi của Tiêu Viêm lập tức chậm lại. Thân hình hắn xoay tròn trong không trung như một con quay, tốc độ càng lúc càng nhanh. Mỗi khi luồng khí lưu sắp tiêu tán, bàn tay Tiêu Viêm lại tùy ý vỗ nhẹ vào không khí, mượn kình khí tạo ra luồng khí lưu mới quanh thân để giữ thăng bằng, triệt tiêu hoàn toàn lực rơi. Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người xung quanh không khỏi trố mắt kinh dị.
“Chậc chậc, thật tinh diệu! Thao túng khí lưu trong lòng bàn tay. Tuổi còn trẻ như vậy mà có thể di chuyển trong không trung không cần đến đấu khí chi dực, chuyện này ngay cả một số cường giả Đấu Vương cũng không làm được!” Nhìn màn biểu diễn vừa rồi, trên mặt Gia Hình Thiên và Pháp Mã không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc, tấm tắc khen ngợi.
“Hừ! Gã tiểu tử này đúng là luôn làm người khác phải bất ngờ. Vốn tưởng hắn sẽ sử dụng phi hành đấu kỹ, không ngờ lại còn có chiêu này…” Hải Ba Đông cũng lộ vẻ kinh ngạc. Mặc dù hắn biết với thực lực của Tiêu Viêm, tình huống này không làm khó được hắn, nhưng màn đáp xuống vừa rồi không thể nghi ngờ đã khiến rất nhiều người phải thất kinh.
Dưới ánh mắt kinh ngạc, há hốc mồm của hàng ngàn thí sinh, thân thể Tiêu Viêm nhanh chóng đáp xuống vị trí trung tâm. Tốc độ xoay tròn từ từ giảm bớt, hai chân điểm nhẹ vào hư không, thân hình lộn một vòng trên không rồi vững vàng đáp xuống bằng một tay. Vỗ nhẹ lớp bụi trên bàn tay, Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn khán đài đông nghịt không thấy điểm cuối…
“Bốp, bốp…”
“Xuất sắc!”
“Hay lắm!”
Không khí yên tĩnh trong thoáng chốc rồi vỡ òa bởi những tiếng vỗ tay và hoan hô như sấm dậy, những tiếng thét chói tai vang vọng khắp quảng trường. Đại hội còn chưa chính thức bắt đầu, nhưng màn ra mắt của những người trẻ tuổi này đã khiến mọi người được một phen mãn nhãn.
Màn biểu diễn quá hoàn mỹ, không biết bao nhiêu thiếu nữ đã say đắm nhìn bóng dáng thanh niên luyện dược sư trong bộ hắc bào kia.
Trên hàng ghế khách quý, Nhã Phi khẽ nâng tay, gò má ửng hồng, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn vào bàn đá cao nhất ở trung tâm quảng trường, nơi người thanh niên đang đón nhận ánh mắt của hàng vạn người. Nụ cười động lòng người hiện trên khuôn mặt, nàng hơi thất thần, một tia sáng kỳ dị lóe lên trong mắt: “Tiểu tử này, thực sự không còn là thiếu niên non nớt của ngày xưa nữa rồi…”
“Đúng là có bản lĩnh, khó trách thái gia gia lại sủng ái hắn như vậy…” Nhìn người thanh niên đang bình thản đứng đón nhận những lời hoan hô, Yêu Dạ thấp giọng lẩm bẩm.
Lười biếng tựa người vào chiếc ghế mềm mại, Nạp Lan Yên Nhiên trong bộ váy dài màu xanh nhạt bao trùm lên những đường cong gợi cảm, khiến không ít ánh mắt từ phía sau lén lút nhìn trộm. Lúc này, nàng cũng đang chăm chú nhìn Tiêu Viêm dưới quảng trường. Thấy hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên trước những tiếng hoan hô vang dội, trên mặt nàng thoáng hiện lên một nụ cười dịu dàng. Có lẽ trong lòng nàng luôn coi sư phụ như thần, nên đối với người có khí chất tương đồng cũng sinh ra vài phần hảo cảm.
Mộc Thần híp mắt lại, nhìn chằm chằm Tiêu Viêm trên sân, một lúc lâu sau mới nghiêng đầu hỏi Mộc Chiến: “Hắn chính là tiểu tử mà ngươi đã nói?”
“Vâng. Gã này dám thân cận với Nhã Phi, hôm qua nếu không có Nạp Lan Yên Nhiên ngăn cản, con đã cho hắn một bài học rồi!” Mộc Chiến hung hăng nói.
Ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mu bàn tay, Mộc Thần hơi lắc đầu, chậm rãi nói: “Sau này đừng trêu chọc hắn nữa. Nếu ngươi thực sự thích Nhã Phi thì có thể dùng thủ đoạn bình thường để theo đuổi. Nhưng với tên tiểu tử Nham Kiêu này, tuyệt đối không được khiêu khích. Nếu thật sự động thủ, chưa chắc ngươi đã là đối thủ của hắn đâu.”
“Nhưng…” Nghe vậy, Mộc Chiến quýnh lên, vừa định nói tiếp đã bị ánh mắt của Mộc Thần làm cho rụt đầu lại, đành bất đắc dĩ vâng lời…
Bình thản đứng trên bàn đá, Tiêu Viêm đảo mắt qua, phát hiện dược liệu đã được sắp xếp chỉnh tề, trước mặt còn có một tờ giấy mỏng. Ngoài ra, trên bàn còn khảm một viên ngọc kính tỏa ra quang mang màu xanh nhạt.
Tiện tay cầm tờ giấy lên, ánh mắt lướt qua, hắn có chút ngạc nhiên khi phát hiện đây là một phương thuốc của đan dược nhị phẩm. Nhưng điều khiến Tiêu Viêm kinh ngạc chính là phương thuốc này chỉ ghi lại các loại dược liệu một cách rất tùy ý, hoàn toàn không phù hợp với quy cách của một phương thuốc chính thống.
Như đã biết, phương thuốc chính thống cần phải dùng linh hồn lực để đọc, như vậy mới giúp người luyện chế nắm bắt được phương pháp trong thời gian ngắn nhất và những vấn đề cần chú ý. Nhưng tờ giấy này chỉ ghi lại đại khái phương pháp luyện chế, không hề có chi tiết đầy đủ. Điều này đòi hỏi luyện dược sư phải tự mình tìm tòi, nắm chắc phương thức luyện chế, không nghi ngờ gì đã làm cho tỷ lệ thất bại tăng lên rất nhiều.
Nhưng điều khiến Tiêu Viêm hoàn toàn cạn lời chính là, dược liệu bày trên bàn rõ ràng chỉ đủ để luyện chế hai lần. Nói cách khác, mỗi người chỉ được thất bại một lần, nếu tiêu hao hết dược liệu mà vẫn không luyện chế ra đan dược thì đồng nghĩa với thất bại và bị loại.
“Quả nhiên không hổ là đại hội tám năm mới tổ chức một lần. Độ khó quả là không nhỏ…” Nắm tờ giấy mỏng trong tay, Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu. Hắn quay đầu nhìn quanh, phát hiện trên mặt rất nhiều luyện dược sư đều lộ vẻ bất đắc dĩ. Nghiêng đầu nhìn Tiểu Công Chúa và Liễu Linh, thấy hai người họ bình tĩnh hơn nhiều, chỉ khẽ cau mày cẩn thận đọc những ghi chép trên giấy, dường như đã sớm biết về vấn đề dược liệu.
Khẽ thở dài một hơi, Tiêu Viêm cũng bắt đầu tập trung đọc những ghi chép trên giấy. Loại khảo hạch kỳ quái này hắn chưa từng thử qua, bởi vậy trong lòng cũng có chút không yên.
Khi Tiêu Viêm thu hồi ánh mắt cũng là lúc Liễu Linh quay sang nhìn hắn. Thấy nụ cười khổ còn vương trên mặt hắn, Liễu Linh không khỏi cúi đầu cười lạnh, khẽ nói: “Hừ! Đề thi xuất sắc chính là phải như thế. Ta đã sớm nói, đại hội khảo hạch hoàn toàn không giống với tỷ thí bình thường. Lần này ta muốn xem ngươi mất mặt trước mặt Yên Nhiên…”
Nhận được sự truyền thụ tận tình từ Cổ Hà, Liễu Linh cực kỳ tự tin vào đại hội lần này. Hắn muốn giành chức quán quân, khi đó sẽ có đủ tư cách để theo đuổi nữ thần trong lòng mình, Nạp Lan Yên Nhiên…
Trên quảng trường cực lớn, tất cả thí sinh đều đang cầm tờ giấy, cẩn thận đọc, sau đó đủ loại biểu cảm hiện ra, nhất thời cả sân đấu trở nên im phăng phắc…
Không khí yên tĩnh kéo dài gần năm phút, chợt một tiếng chuông trong trẻo vang vọng khắp quảng trường.
Khi tiếng chuông vang lên, tất cả thí sinh đều đồng loạt buông tờ giấy trong tay xuống, sau đó vung tay lên. Chỉ trong thoáng chốc, hơn một ngàn dược đỉnh với màu sắc và hình thái khác nhau đột ngột xuất hiện trên các bàn đá.
Theo tiếng chuông, đôi mắt vốn khép hờ của Pháp Mã cũng mở ra. Ánh mắt đảo qua bên dưới, một thanh âm nhẹ nhàng vang vọng đến tai mỗi người: “Chắc hẳn các ngươi cũng đã biết những thứ trên bàn. Đây chính là vòng khảo hạch thứ nhất. Theo đó, các ngươi cần phải dựa vào phương thuốc không đầy đủ này để luyện chế ra thành phẩm đan dược. Các ngươi có hai lần cơ hội. Sau hai lần mà đan dược vẫn chưa luyện thành, ngọc kính trên bàn đá của các ngươi sẽ tự động phát ra hồng quang. Khi hồng quang lóe lên, cũng là lúc các ngươi phải rời khỏi khu vực thi đấu…”
“Trên vách tường đối diện có một đồng hồ cát lớn, đó chính là thời gian của vòng khảo hạch. Khi cát trong đồng hồ chảy hết mà vẫn chưa luyện chế được đan dược, cũng sẽ bị tính là thất bại.”
“Các ngươi đã rõ chưa?” Pháp Mã mỉm cười hỏi.
“Rõ!” Phía dưới quảng trường, âm thanh như sấm rền vang lên.
“Nếu đã vậy, vòng khảo hạch thứ nhất, chính thức bắt đầu!”
Chậm rãi giơ tay lên, Pháp Mã mỉm cười rồi đột ngột hạ xuống. Ngay khoảnh khắc ấy, trên quảng trường, hơn một ngàn đóa hỏa diễm đồng loạt bùng lên. Cảnh tượng đồ sộ, hoành tráng ấy khiến cho huyết dịch người ta phải sôi trào
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩