Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 302: CHƯƠNG 302: TRẮC NGHIỆM, NGƯỜI ÁO XÁM THẦN BÍ

Ngẩng đầu nhìn viên đan dược bay ra, Tiêu Viêm sắc mặt bình tĩnh, bàn tay vung lên, một luồng hấp lực hút ngay nó vào tay.

Khi đan dược vừa vào tay thì những hạt cát cuối cùng trong đồng hồ cũng đổ xuống. Ngay lập tức, trên quảng trường, hơn một trăm đạo hồng quang bùng lên từ những quang kính trên mặt bàn đá của các luyện dược sư chưa luyện chế xong đan dược.

Thất vọng nhìn hồng quang lóe lên, những luyện dược sư này đành cười khổ lắc đầu, sau đó thu hồi dược đỉnh, vẻ mặt buồn bã đi ra ngoài quảng trường.

Đứng sau bàn đá, Tiêu Viêm nhìn những luyện dược sư lục tục rời khỏi khu vực thi đấu, ánh mắt lướt qua xung quanh, không khỏi có chút kinh ngạc. Đây mới là vòng đầu tiên mà đã khiến hơn một phần ba thí sinh bị loại, điều này không khỏi khiến hắn cảm thán, đại hội quả thật vô cùng hà khắc.

Nhìn viên đan dược vừa luyện chế trong tay, Tiêu Viêm quay đầu, đưa mắt về phía Liễu Linh. Lúc này, Liễu Linh cũng đang cười híp mắt nhìn viên đan dược trong tay với thần tình đắc ý. Thấy Tiêu Viêm đang nhìn mình, hắn cầm chặt viên đan dược, hướng về phía Tiêu Viêm cười dài nói: “Nham Kiêu tiên sinh, vận khí không tệ nhỉ, vào thời khắc cuối cùng cũng luyện chế xong đan dược… Ngươi là người có thành tích tốt nhất trong vòng kiểm tra, nếu ngay cả cửa ải này cũng không qua thì đúng là trò cười lớn rồi.”

Nhìn bộ dạng đắc thắng của Liễu Linh, Tiêu Viêm thản nhiên cười đáp: “Dù sao lần này cũng chỉ cần luyện chế ra đan dược là vượt qua, thời khắc đầu tiên hay cuối cùng cũng không có gì khác biệt…”

“Nham Kiêu tiên sinh, lời này nói ra có chút tự lừa mình dối người rồi. Tại đây có vô số luyện dược sư ưu tú tham gia, có thể dùng tốc độ nhanh nhất luyện chế ra đan dược cũng là một cách thể hiện bản lĩnh a.” Liễu Linh cười nói, hắn tự nhiên không muốn chỉ bằng một câu nói của Tiêu Viêm mà làm giảm đi thành tích của mình.

“Haha, có lẽ vậy…” Tiêu Viêm nhún vai, không muốn tốn lời với hắn nữa, quay đầu chắp tay cười với Tiểu công chúa, sau đó ngẩng lên nhìn về phía khán đài khách quý, chờ Pháp Mã lên tiếng.

“Phù…”

Trên đài khách quý, Áo Thác nặng nề thở ra một hơi, dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán. Hắn quay sang Phất Lan Khắc, người cũng đang mồ hôi lạnh đầy mặt, cười khổ nói: “Tên nhóc này, làm chuyện gì cũng khiến người khác kinh hãi tột độ. Hắn chẳng lẽ không biết nghĩ cho mấy lão già chúng ta một chút sao? Loại chuyện kinh tâm động phách này, chúng ta không có được tâm trạng tốt như hắn đâu.”

Phất Lan Khắc cũng lộ vẻ cười khổ, nhưng trong đó còn có cả sự may mắn: “Bất quá cũng may, vào thời khắc cuối cùng đã hoàn thành khảo nghiệm. Nếu không, vừa đoạt thành tích tốt nhất trong vòng kiểm tra mà cửa đầu tiên đã không qua thì quả thật là quá mất mặt…”

Nghe vậy, Áo Thác cũng vô cùng đồng cảm mà gật đầu. Nếu thật sự như vậy, có lẽ hắn đã trực tiếp quay về Hắc Nham thành rồi…

Pháp Mã đứng ở vị trí trung tâm, từ trên cao bao quát cả quảng trường rộng lớn, ánh mắt thoáng lướt qua đã thấy hơn một phần ba thí sinh bị loại. Ông khẽ cười rồi gật đầu, hai tay hơi đưa lên, sự huyên náo nhất thời từ từ lắng xuống.

“Chúc mừng những người còn ở lại quảng trường đã thành công thông qua vòng khảo hạch thứ nhất. Bất quá, khảo hạch vẫn chưa hoàn toàn kết thúc…” Pháp Mã mỉm cười nói tiếp: “Mọi người cũng biết, có một vài tiểu tử giảo hoạt, đưa ra một chút đồ vật không thể giải thích được. Bọn họ có lẽ luyện chế thành công ra hình một viên đan dược, nhưng loại đan dược này lại không có tác dụng chữa thương. Về cơ bản, nó hoàn toàn không có chút liên quan nào đến hai chữ ‘đan dược’… Cho nên, kế tiếp chúng ta cần trắc nghiệm những viên Sinh Cốt đan mà các ngươi luyện chế ra, để xem cuối cùng có đạt tới yêu cầu của phương thuốc hay không…”

Thanh âm hơi khàn khàn của Pháp Mã chậm rãi vang lên bên tai mỗi người: “Hiện tại, mời chư vị tham gia thi đấu tìm cái nút màu xanh bên trái bàn đá của mình, sau đó ấn xuống.”

Nghe vậy, ánh mắt của Tiêu Viêm quét qua bên trái bàn đá, cuối cùng dừng lại tại một góc khuất ít ai chú ý. Ở đó quả nhiên có mấy cái nút với màu sắc khác nhau. Ngón tay hắn theo lời dừng lại trên nút màu xanh biếc rồi nhẹ nhàng ấn xuống.

Khi cái nút bị ấn xuống, mặt bàn đá trơn bóng đột nhiên rung động nhẹ. Từ giữa mặt bàn, một cái bệ đá nhỏ khác chậm rãi hiện ra, nâng lên cao chừng nửa thước, trên đó có một lỗ nhỏ.

“Đây là một bàn trắc nghiệm. Đem Sinh Cốt đan mà các ngươi luyện chế bỏ vào trong lỗ đó. Nếu đạt yêu cầu thì ngọc kính trên bàn sẽ hiện lên lục quang, còn nếu không đạt thì hiện lên hồng quang. Mặt khác, lục quang càng thịnh thì chứng tỏ ngươi luyện chế ra Sinh Cốt đan càng phù hợp với đặc hiệu của phương thuốc, ngược lại hồng quang càng thịnh chứng tỏ thứ ngươi luyện chế ra căn bản không phải Sinh Cốt đan mà là một loại thuốc không có nửa điểm công dụng. Đương nhiên, nếu nó có khả năng chống đói thì cũng coi như là có công dụng khác…”

Nghe được lời nói hài hước này, trên quảng trường cũng như trên khán đài khách quý vang lên một trận cười, nhưng trong quảng trường lại có không ít luyện dược sư sắc mặt đột nhiên biến đổi…

“Haha, được rồi, chư vị, bắt đầu đi…”

Ngón tay nhẹ nhàng cầm viên đan dược tròn xoe, Tiêu Viêm bình tĩnh nhìn miệng lỗ trắc nghiệm, vẫn chưa vội vã thả vào mà quét mắt nhìn bốn phía.

Lúc này đã bắt đầu có luyện dược sư đem vật trong tay bỏ vào lỗ trắc nghiệm. Không lâu sau, trên quảng trường lớn bất ngờ hiện lên cảnh tượng rực rỡ của hai màu xanh đỏ lúc đậm lúc nhạt đan xen, hòa cùng những âm thanh mừng rỡ hoặc u ám…

“Cái máy trắc nghiệm chết tiệt…” Một nhị phẩm luyện dược sư sắc mặt âm trầm, căm tức nhìn hồng quang rực lên từ ngọc kính. Luồng sáng đỏ đậm đến mức gần như nhuộm đỏ cả một góc quảng trường, khiến vô số ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía gã thanh niên đang sa sầm mặt mày.

Nắm tay hung hăng nện vào mặt bàn đá, tên luyện dược sư thu đan đỉnh vào nạp giới, sau đó dưới vô số ánh mắt kỳ lạ, hùng hổ bước xuống đài, mặt tái xanh nghiến răng nghiến lợi đi ra ngoài quảng trường.

“Lừa người, đề khảo hạch chẳng ra cái dạng gì… đúng quy cách luyện chế đan dược, muốn hại chết người sao? Một đám lão bất tử… ta hao tổn tâm cơ dung hợp dược liệu, các ngươi lại bày ra cái trò trắc nghiệm này. Mẹ kiếp… đưa ra phương thuốc mà chỉ có mỗi cái tên, thông tin khác đều không có, luyện cái quỷ gì…”

Ánh mắt nhìn theo tên nhị phẩm luyện dược sư, nghe được những lời chửi rủa từ miệng hắn, Tiêu Viêm không khỏi dở khóc dở cười, không ngờ rằng việc thông qua khảo hạch vừa rồi cũng làm cho người ta kinh tâm động phách đến như vậy.

Sau vòng trắc nghiệm vừa rồi, lại có thêm ít nhất gần trăm tên luyện dược sư mặt xanh mày xám rời khỏi quảng trường.

“Haha, Nham Kiêu tiên sinh, chúng ta cùng thử xem…” Tiểu công chúa xoay xoay viên đan dược trong tay, hướng Tiêu Viêm cười nói.

“Tùy ý thôi…” Tiêu Viêm nhún vai, nghiêng đầu nhìn sang bên kia, Liễu Linh cũng đang chăm chú nhìn mình, trong mắt đối phương lúc này ẩn chứa ý tứ sâu xa…

Tiêu Viêm khẽ cười, đan dược trong tay ba người gần như cùng lúc bỏ vào miệng lỗ trắc nghiệm.

Khi đan dược của ba người tiến vào, vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về vị trí đáng chú ý này. Tất cả mọi người đều muốn biết, trong ba người được xem là hạt giống này, ai sẽ luyện chế ra đan dược tốt hơn…

“Thịch, thịch, thịch…”

Ngọc kính yên tĩnh trong thoáng chốc rồi đột nhiên rung động, ba đạo quang mang xanh biếc chói mắt mãnh liệt bùng lên. Cả ba đạo quang mang này về độ đậm đặc đều vượt xa những người khác trong quảng trường.

Ba đạo lục quang, bên trái có hơi mờ, bên phải có chút đậm hơn, nhưng cột sáng ở giữa lại là một đạo quang trụ xanh biếc như phỉ thúy, cực kỳ mê người.

“… Quả là đậm đặc a!” Nhìn cột sáng màu phỉ thúy ở giữa, từ phía khán đài, từng tràng âm thanh kinh ngạc vang lên không dứt.

“Ha ha, Nham Kiêu tiên sinh quả nhiên đã có tính toán, mặc dù thời gian tiêu hao lâu nhất, nhưng đan dược lại có đặc hiệu tốt nhất. Nguyệt Nhi cam bái hạ phong!” Đôi mắt đẹp kinh ngạc nhìn cột sáng phỉ thúy trước mặt Tiêu Viêm, Tiểu công chúa lắc đầu thở dài nói.

“May mắn mà thôi.”

Tiêu Viêm tùy ý cười cười, quay đầu đi, nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Liễu Linh, hắn nhún vai khẽ cười nói: “Xin lỗi, Liễu Linh tiên sinh.”

Khóe miệng Liễu Linh khẽ giật, hắn hít một hơi sâu, quay đầu đi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào ngọc kính đang lóe sáng, trong lòng dâng lên cảm giác muốn đập vỡ nó.

“Haha, quả nhiên vẫn là Nham Kiêu hơn một bậc.” Nhìn ba đạo quang mang sáng chói trên quảng trường, Pháp Mã khẽ cười nói.

“Lúc trước nếu không phải tử hỏa của tiểu tử kia đột nhiên biến mất, nói không chừng đã luyện chế ra đan dược trước cả Liễu Linh. Hắc hắc, ta đã sớm nói, bản lĩnh luyện dược của tiểu tử này không phải mấy đứa nhóc còn hôi sữa có thể so sánh được.” Hải Ba Đông đắc ý cười nói.

Pháp Mã cười cười, vừa định nói chuyện, sắc mặt lại đột nhiên khẽ biến, trong miệng phát ra một tiếng kinh ngạc, ánh mắt chiếu xuống hội trường, dừng lại tại một vị trí khá khuất. Nơi đó, một người toàn thân trùm trong một tấm trường bào màu xám rộng đang đứng, tay cầm một viên đan dược chậm rãi đưa vào miệng lỗ trắc nghiệm.

“Sao vậy?” Nhìn thấy phản ứng của Pháp Mã, Gia lão hơi sửng sốt, nghi hoặc hỏi.

“Người kia…” Lão híp mắt lại, khàn khàn nói, trong ánh mắt quang mang lóe lên, Pháp Mã ngón tay nhẹ nhàng gõ trên lan can, thấp giọng nói: “Tên kia… hình như… rất mạnh…”

“Ồ?” Nghe vậy, Hải Ba Đông cùng Gia lão đều có chút kinh ngạc, ánh mắt lập tức dán chặt trên thân thể người áo bào xám, nghi hoặc nói: “Không phát hiện ra điều gì không đúng cả?”

“Các ngươi không phải luyện dược sư nên đối với linh hồn lực lượng cảm ứng không nhạy bén, nhưng trong cảm giác của ta, linh hồn lực lượng của tên kia so với Liễu Linh, Nguyệt Nhi thậm chí cả Nham Kiêu đều mạnh hơn nhiều. Tại quảng trường này, linh hồn lực lượng của hắn là mạnh nhất. Ta nhớ năm đó, khi Cổ Hà tham gia đại hội luyện dược sư, linh hồn lực lượng cũng không bằng được tên này…” Lắc đầu, Pháp Mã nhíu chặt lông mày, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm xuống dưới. Một lát sau, ngọc kính trước mặt người áo bào xám bùng lên một quang mang xanh biếc sáng chói, so với của Tiêu Viêm còn có phần đậm hơn.

Đột nhiên xuất hiện một cột sáng xanh biếc với cường độ mạnh như vậy đã hấp dẫn tầm mắt của mọi người. Thấy cột sáng đó xuất hiện tại một góc khuất, ai nấy đều không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

Sự việc này cũng đồng thời thu hút ánh mắt của ba người Tiêu Viêm. Nhìn thấy quang mang thậm chí còn đậm hơn của mình, Tiêu Viêm cũng hơi sửng sốt, khẽ cau mày, nhìn chằm chằm người áo bào xám thần bí. Hắn không nghĩ tới vào thời khắc này lại xuất hiện một nhân vật đáng gờm không thể giải thích được, hơn nữa nhìn thân hình và vị trí của hắn thì rõ ràng, hắn không nằm trong số những người tham gia kiểm tra ngày hôm đó.

“Chẳng lẽ là luyện dược sư tự do?” Tiêu Viêm thấp giọng thì thầm, mím môi, ánh mắt nhìn chằm chằm người áo bào xám. Trong cảm giác của hắn, thần bí nhân áo bào xám này chính là đối thủ khó nhằn nhất tại đại hội lần này.

Dường như nhận ra ánh mắt của Tiêu Viêm, người mặc áo bào xám hơi ngẩng đầu lên, lộ ra nửa khuôn mặt tái nhợt, non nớt. Dưới chiếc mũ che, quang mang từ đôi mắt màu lam nhạt lóe lên mang theo khí tức lạnh như băng, thản nhiên nhìn về phía trước.

“Người này là ai?” Ngạc nhiên nhìn đối thủ mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện, Tiểu công chúa cùng Liễu Linh đều lộ vẻ kinh ngạc, liếc nhìn nhau một cái, vẻ mặt mờ mịt.

“Thiết Nhĩ Tây, cho ta tư liệu về hắn…” Tại bàn khách quý, Pháp Mã đột nhiên quay đầu nhìn Thiết Nhĩ Tây, trầm giọng nói.

Trước khi Pháp Mã kinh ngạc lên tiếng, Thiết Nhĩ Tây đã nhận ra có điểm không đúng, nhanh chóng xác định vị trí của người mặc áo bào xám, sau đó từ nạp giới lấy ra một tập văn kiện, lẩm nhẩm tìm kiếm rất nhanh. Một lúc sau, ông ta dừng lại, một tờ giấy mỏng ghi chép tư liệu hiện ra, phía trên có một bức họa, đó chính là thần bí nhân mặc áo bào xám. Chỉ có điều, trên bức họa, người này lộ ra toàn bộ khuôn mặt, đó là một thiếu niên có vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt màu lam nhạt lạnh như băng, nhìn qua tuổi tác dường như chỉ mười sáu, mười bảy, trông có chút quỷ dị…

Đưa tư liệu cho Pháp Mã, sau khi cau mày cẩn thận đọc, ông biến sắc nói: “Là luyện dược sư của Xuất Vân đế quốc?”

Xuất Vân đế quốc và Gia Mã đế quốc nói một cách nghiêm túc thì là hai quốc gia thường xuyên đối địch. Hơn nữa, nghề nghiệp rất được coi trọng ở Xuất Vân đế quốc—Độc sư, lại là tử địch của luyện dược sư, trong khi đó, Gia Mã đế quốc lại rất coi trọng luyện dược sư. Chính vì vậy, hảo cảm của họ dành cho nhau đương nhiên không tốt. Quan trọng nhất, khi hai quốc gia giao chiến, độc sư không từ thủ đoạn nào mà phóng thích các loại độc phấn, độc dịch… khiến cho mỗi lần đại chiến, số binh sĩ tử vong của Gia Mã đế quốc do độc công là rất lớn.

Mặt khác, tại Xuất Vân đế quốc, luyện dược sư lại không phản đối độc sư mà còn hợp tác lẫn nhau. Chính điều này đã khiến luyện dược sư của Gia Mã đế quốc đối với những kẻ phản bội lại tôn chỉ luyện dược này cảm thấy phẫn nộ và xem thường.

Cũng chính vì vậy nên khi Pháp Mã nhìn thấy thần bí nhân áo xám xuất thân từ Xuất Vân đế quốc, sắc mặt liền lộ vẻ vô cùng khó coi.

“Sao lại ghi là nhị phẩm luyện dược sư? Với cảm ứng của ta về linh hồn lực lượng thì tên này ít nhất phải là tứ phẩm luyện dược sư!” Ánh mắt liếc nhìn tư liệu ghi chép về cấp bậc, Pháp Mã cau mày nói.

“Mười bảy tuổi, tứ phẩm luyện dược sư? Hội trưởng, ngài cho rằng điều này có thể sao? Mặc kệ hắn là thiên tài thế nào, nhưng dù sao luyện dược thuật cũng cần có thời gian cùng kinh nghiệm tích lũy.” Thiết Nhĩ Tây cười khổ nói.

“Cảm ứng của ta không thể sai lầm…” Pháp Mã lắc đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt non nớt kia, không biết vì sao ông luôn cảm giác khuôn mặt này có chút quái dị.

“Chẳng lẽ hắn dịch dung? Nhìn hắn luyện chế đan dược thủ pháp cực kỳ thuần thục, không giống một thiếu niên mười mấy tuổi. Có khả năng hắn sử dụng mặt nạ.” Pháp Mã thấp giọng thì thào.

“Dịch dung? Khó có khả năng, làm sao có thể qua mặt được chúng ta.” Gia lão thản nhiên cười, nói đến đây, ánh mắt khẽ liếc qua chỗ Tiêu Viêm ở dưới, hiển nhiên ông đã biết Tiêu Viêm ngụy trang, nhưng vì một lý do nào đó nên chưa vạch trần mà thôi.

“Nhưng tên kia lại ẩn mình dưới cái mũ trùm đầu như vậy. Nếu giữa chừng chúng ta dừng đại hội để lột mũ, vạch mặt hắn thì người khác sẽ nói Luyện Dược Sư Công Hội của Gia Mã đế quốc quá mức bá đạo.” Nhìn thẳng vào người mặc áo bào xám đang đội mũ che kín mặt, Pháp Mã bất đắc dĩ nói.

“Hắn không chịu vén lên, thì chúng ta giúp hắn một phen cũng được chứ sao?” Hải Ba Đông đứng dậy, đi tới bên cạnh Pháp Mã, thấp giọng cười nói.

“Ngươi… Sẽ không bị người khác phát hiện chứ?” Nghe vậy, Pháp Mã thần sắc khẽ động, chợt chần chừ nói.

“Hắc hắc! Mặc dù hiện tại thực lực có thụt lùi một bậc, nhưng nếu chỉ điều khiển hàn lưu bất tri bất giác đem mũ trùm đầu của hắn đóng băng biến thành bụi phấn, với bản lĩnh của ta vẫn có thể làm được…” Hải Ba Đông khẽ cười nói, hắn tự nhiên biết nếu để cho một luyện dược sư của Xuất Vân đế quốc đoạt được giải quán quân tại đại hội luyện dược thì không biết đám người Pháp Mã sẽ mất mặt đến đâu.

“Làm được như thế cần có sự điều khiển tinh vi. Hải lão đầu chính là tu luyện băng hệ đấu khí, nên thích hợp nhất. Đấu khí của ta thiên về bá đạo, khai sơn đoạn thạch thì được chứ không thể làm chuyện này…” Gia lão lắc đầu nói.

“Cũng tốt… Vậy phải làm phiền ngươi.” Hơi trầm ngâm, Pháp Mã cũng thấp giọng nói.

Cười cười, đôi mắt Hải Ba Đông từ từ híp lại, ngón tay khô héo trong áo bào khẽ búng. Theo ngón tay búng ra, một luồng dao động khẽ khàng, lặng lẽ truyền đi.

Khi Hải Ba Đông đang âm thầm điều khiển đấu khí thì Gia lão cùng Pháp Mã tiến lại gần nhau, nhìn như đang thương lượng điều gì đó nhưng thực chất là muốn che khuất tầm mắt của mọi người.

“Xem ra đại hội lần này dường như có chút biến cố…” Đôi mắt của Nhã Phi đầy thâm ý nhìn về ba người Hải Ba Đông ở phía trước, thấp giọng nói. Nhiều năm rèn luyện đã giúp nhãn lực của nàng quả thật tiến bộ rất nhiều. Từ lúc cột sáng màu xanh biếc hiện ra, sắc mặt Pháp Mã đã có chút khó coi, hơn nữa việc Thiết Nhĩ Tây đưa văn kiện ra sau đó cũng chứng thực là có điểm bất thường.

“Ừm… Thần bí nhân mặc áo bào xám có vẻ như đã phá vỡ trật tự của đại hội.” Yêu Dạ cùng Nạp Lan Yên Nhiên hơi gật đầu, các nàng cũng không phải là những đóa hoa trong lồng kính, Nhã Phi có thể phát hiện thì hai người bọn họ cũng không hồ đồ.

“Thần bí nhân mặc áo bào xám luyện chế ra Sinh Cốt đan dường như còn tốt hơn cả ba người Nham Kiêu… Vốn tưởng rằng đại hội lần này là cuộc tranh đoạt quán quân của ba người bọn họ, không ngờ đột nhiên lại xuất hiện một hắc mã…” Nhã Phi cau chặt đôi lông mày, trong lòng bất đắc dĩ nói.

Luồng hàn lưu nhàn nhạt, lặng lẽ xuyên qua không khí, một lát sau, lượn lờ trên đầu thần bí nhân mặc áo bào xám không để lại dấu vết gì. Một con băng xà mà mắt thường không thể nhận biết đang lặng yên xuất hiện.

Lúc này, người mặc áo bào xám đang chậm rãi thu dọn đồ vật trên bàn đá. Khi hắn đang di chuyển bàn tay, đột nhiên như cứng đờ lại, cặp mắt xanh nhạt dưới chiếc mũ chợt co rút, bàn chân nặng nề nhấc lên, thân thể định lùi lại.

“Hừ, chạy đi đâu?” Nhìn thấy người mặc áo bào xám dường như đã phát hiện ra hàn lưu, Hải Ba Đông hơi có chút kinh ngạc, chợt cười lạnh một tiếng, bàn tay đột nhiên nắm chặt.

“Phá!”

“Phụp!”

Theo bàn tay Hải Ba Đông nắm lại, trên đầu người mặc áo bào xám đang muốn di chuyển, chiếc mũ đột ngột hóa thành bụi phấn rồi rơi xuống.

Chiếc mũ biến mất, khuôn mặt non nớt được che giấu đột nhiên hiện ra dưới vô số ánh mắt đang nhìn chăm chú. Lập tức, từ bàn khách quý cùng với khán đài liên tục vang lên những tiếng kinh ngạc. Ai cũng không ngờ người đạt thành tích tốt nhất trong vòng khảo hạch đầu tiên lại là một thiếu niên trẻ như vậy…

Thiếu niên có cặp mắt màu lam nhạt vuốt vuốt tay, một lát sau đem ánh mắt băng lạnh bắn về phía bàn khách quý nơi ba người Hải Ba Đông đang đứng.

“Người này tuyệt đối không đơn giản, không chỉ có thể phát hiện ra hàn lưu của ta mà còn có thể thấy được phương vị của ta…” Híp mắt lại nhìn thiếu niên áo bào xám, Hải Ba Đông vuốt cằm, cười lạnh nói: “Mặc dù không biết tại sao hắn có khuôn mặt non nớt như vậy, nhưng nếu hắn thực sự như tư liệu ghi chép là mười bảy tuổi thì Hải Ba Đông ta quả thật không cần lăn lộn giang hồ nữa, trực tiếp thoái ẩn, sống lay lắt cho hết đời…”

Pháp Mã cùng Gia lão đôi mắt híp lại, chậm rãi gật đầu.

“Đại hội lần này, xem ra có chút thú vị đây…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!