Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 305: CHƯƠNG 305: NGĂN CƠN SÓNG DỮ, ĐẠI HỘI TẠM DỪNG

“Thanh sắc hỏa diễm?”

“Trời ạ, sao hắn lại có thể sở hữu hai loại hỏa diễm?”

Nhìn thanh sắc hỏa diễm bùng lên trên tay Tiêu Viêm, những tiếng xôn xao kinh dị từ trên khán đài vang lên không ngớt. Tuy ở nơi này có nhiều người không phải là luyện dược sư, nhưng đối với hỏa diễm vẫn có chút hiểu biết. Thế nhưng, Tiêu Viêm trước mặt đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của bọn họ về hỏa diễm.

So với sự kinh ngạc của khán giả, các luyện dược sư trên quảng trường còn chấn động hơn bội phần. Bởi vì thân là luyện dược sư, bọn họ hiểu rõ hơn bất kỳ ai, việc hai loại hỏa diễm cùng tồn tại trên một người là chuyện kinh thế hãi tục đến mức nào. Phải biết rằng hỏa diễm vốn là thứ năng lượng cuồng bạo, hai luồng năng lượng cuồng bạo này dung hợp lại, chỉ riêng nhiệt độ của nó cũng đủ để đem chủ nhân thiêu thành tro bụi.

Bởi vậy, khi bọn họ nhìn thấy Tiêu Viêm một lần nữa triệu hồi ra một loại hỏa diễm còn cường hãn hơn cả tử hỏa, không ai là không kinh ngạc tột độ.

“Thanh sắc hỏa diễm… Hắn quả nhiên vẫn còn giấu bài tẩy.” Nhìn thanh sắc hỏa diễm trên tay Tiêu Viêm, Tiểu công chúa ánh mắt lóe lên, thấp giọng lẩm bẩm.

“Đây chính là Dị Hỏa mà hắn sở hữu sao? Không ngờ đó lại là sự thật.” Chậm rãi hít một hơi khí nóng đang lan tỏa ra do thanh sắc hỏa diễm xuất hiện, Liễu Linh trong lòng âm trầm thì thào.

“Đó là…” Trên bàn khách quý, Pháp Mã kinh ngạc nhìn luồng thanh sắc hỏa diễm phiêu dật, sau một lúc, con ngươi co rụt lại, thấp giọng nói: “Đó là Dị Hỏa? Tiểu tử này sao lại có được thứ đó?”

“Ha ha, ta đã nói rồi mà, không cần quá lo lắng, hắn vẫn còn lá bài tẩy đủ khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc đến sững sờ.” Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Pháp Mã, Hải Ba Đông cười dài nói.

“Không đơn giản chút nào. Tuổi còn nhỏ như vậy mà đã thu phục được thứ mà ngay cả bọn Pháp Mã, Cổ Hà cũng thèm nhỏ dãi, thật sự khiến người khác phải kinh ngạc.” Thanh hỏa xuất hiện, đồng dạng làm cho Gia lão lộ vẻ kinh dị. Thân là một Đấu Hoàng cường giả, hắn tự nhiên hiểu rõ loại thiên địa kỳ vật này ẩn chứa lực lượng khủng bố đến nhường nào. Nhớ năm xưa, hắn từng giao đấu với một cường giả sở hữu Dị Hỏa, tuy thực lực đối phương kém xa, nhưng uy lực của Dị Hỏa lại khiến lão phải chịu không ít khổ sở.

“Hô…” Pháp Mã chậm rãi thở ra một hơi, đưa mắt nhìn về phía thiếu niên áo bào xám, mỉm cười nói: “Xem ra vòng khảo hạch này, tên kia muốn đạt thành tích tốt nhất cũng có chút khó khăn rồi.”

“Thanh sắc hỏa diễm…” Hàm răng khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, Nhã Phi thở dài lắc đầu. Nàng thật sự có chút mơ màng. Ngắn ngủi chưa đến hai năm, thiếu niên non nớt ngày trước rốt cuộc đã trải qua những gì, khiến cho hắn có bước nhảy vọt trưởng thành đến mức ngay cả Đấu Hoàng cường giả cũng phải kinh thán, không thể nhìn thấu.

“Chẳng lẽ tất cả đều là vì nàng ta sao?” Hơi nghiêng đầu, Nhã Phi nhìn chằm chằm vào Nạp Lan Yên Nhiên, trong lòng lẩm bẩm.

“Khó trách thái gia gia lại coi trọng hắn như vậy. Hóa ra còn ẩn giấu thực lực khiến người khác phải khiếp sợ.” Đặt tay lên đùi, cặp mắt khẽ chớp, Yêu Dạ trên mặt thoáng vẻ nhẹ nhõm.

Thanh niên đó lúc này cơ hồ là tâm điểm chú ý của toàn trường. Không thể nghi ngờ, bây giờ chỉ có mình hắn mới có thể cùng vị thiếu niên áo bào xám kia tranh đấu. Lấy sức một người xoay chuyển càn khôn, loại khí phách hào hùng này quả đúng là của bậc đại trượng phu, đại anh hùng. Nạp Lan Yên Nhiên xoa nhẹ đôi môi mọng, trong lòng thầm nghĩ, sau đó lặng lẽ giật mình.

Mọi ánh mắt bên ngoài lúc này không làm cho Tiêu Viêm động dung, hắn đang dồn hết tâm sức chăm chú nhìn vào dược đỉnh. Bên trong dược đỉnh, tử sắc hỏa diễm gần như đã hoàn toàn biến mất, thủ chưởng khẽ đưa ra, thanh sắc hỏa diễm phiêu dật dâng lên.

Bàn tay rất nhanh vung lên bàn đá, tám loại dược liệu bị hắn toàn bộ cho vào trong dược đỉnh, chỉ có vị dược liệu cuối cùng ghi trên đan phương là Hậu Thổ Chi bị hắn để lại bên ngoài. Dựa vào cảm giác từ lần luyện chế thất bại trước, Tiêu Viêm đã hoàn toàn hiểu được vấn đề mấu chốt đã khiến toàn bộ luyện dược sư thất bại khi ngưng tụ đan dược. Vấn đề nằm ở vị dược liệu Hậu Thổ Chi, nó vốn là một vị thuốc thừa, không nằm trong thành phần của đan dược.

Dám nghi ngờ đan phương, muốn thành công cần phải có dũng khí và sự quyết đoán phi thường. Một số luyện dược sư quá tin vào đan phương chính thống, bởi vậy dù thất bại thế nào cũng không quy kết nguyên nhân là do đan phương, họ chỉ cho rằng đó là do hỏa hầu hoặc tinh luyện sai ở đâu đó. Nếu cứ giữ tư tưởng đó thì trong vòng khảo hạch này nhất định sẽ thất bại thảm hại.

Tiêu Viêm không thiếu dũng khí cùng quyết đoán, cho nên hắn đã tìm ra vấn đề ở đan phương. Chính vì vậy hắn mới có thể tranh cao thấp cùng thiếu niên áo bào xám, còn những người khác như Tiểu công chúa, thậm chí là Liễu Linh giờ này cũng chỉ là người ngoài cuộc mà thôi.

Trên quảng trường lớn, chỉ còn hai dược đỉnh hỏa diễm đang bốc cao, tất cả mọi ánh mắt trên sân đều dồn vào đó. Tiêu Viêm cùng với thiếu niên áo bào xám đang tập trung tinh thần, giành giật từng giây để tinh luyện vài loại dược liệu còn lại.

Bàn tay của Tiêu Viêm lúc này đã hoàn toàn tách khỏi dược đỉnh, cách dược đỉnh hơn một thước. Mười ngón tay thon dài tựa như đang khiêu vũ, linh hoạt uyển chuyển, bằng vào năng lực khống chế Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, hắn có thể đạt tới trình độ cách không khống chế nhiệt độ. Nếu trong quá trình luyện chế có thêm phần chấm điểm cho động tác tao nhã, tràn đầy mị lực, thì không thể nghi ngờ lúc này Tiêu Viêm đang làm rất tốt.

“Nhanh lên một chút, mau một chút.” Ánh mắt quét qua tốc độ luyện chế của hai bên, Tiểu công chúa trong lòng không ngừng thúc giục Tiêu Viêm. Thân là người trong hoàng thất, nàng tự nhiên không hy vọng một người ngoại quốc lại giành được thành tích cao nhất tại Gia Mã đế quốc, nếu quả thực như vậy thì Gia Mã đế quốc lần này tại đại hội luyện dược sư sẽ phải nhận một cái tát đau điếng.

“Tên kia tốc độ tinh luyện quá nhanh. Tuy hỏa diễm của hắn kém xa so với Nham Kiêu, nhưng tựa hồ kinh nghiệm cực kỳ lão luyện, không hề lãng phí một giây nào. So sánh với nhau thì Nham Kiêu trong phương diện này quả thực còn kém hắn không ít, may mà có Dị Hỏa trợ giúp nếu không chắc đã bị bỏ lại phía sau rồi.” Liễu Linh ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú vào cử động của thiếu niên áo bào xám và Tiêu Viêm, nhíu mày nói. Hắn tuy rằng thái độ làm người và lòng dạ không rộng rãi, nhưng dù sao cũng là người Gia Mã đế quốc, vào thời khắc khó khăn này, hắn hiểu rõ nếu để thiếu niên áo bào xám đoạt được thành tích tốt nhất thì đối với những luyện dược sư tham dự sẽ là một sự trào phúng lớn.

Tiêu Viêm và thiếu niên áo bào xám giờ phút này không thể nghi ngờ đã trở thành tiêu điểm của mọi người.

“Thịch, thịch.”

Theo bàn tay vỗ xuống bàn đá của thiếu niên áo bào xám, một nụ cười lạnh xuất hiện trên môi, bàn tay cuộn lại, tám loại dược dịch và bột phấn với màu sắc khác nhau từ trong đan đỉnh bắn ra, chỉnh tề rót vào bên trong bình ngọc.

Cùng lúc đó, Tiêu Viêm cũng mạnh mẽ vỗ vào bàn đá, theo tiếng động vang lên, tám ngọn thanh sắc hỏa diễm từ trong dược đỉnh bùng lên. Tay áo khẽ phất, ngọn lửa bay đến trước miệng bình đột nhiên biến mất, một chùm bột phấn và dược dịch đủ màu sắc rơi vào trong bình.

Lợi dụng thời khắc làm lạnh dược liệu sau khi tinh luyện, Tiêu Viêm quay đầu nhìn về phía thiếu niên áo bào xám.

Cảm ứng được ánh mắt của Tiêu Viêm, thiếu niên áo bào xám ngẩng mặt, lộ ra nụ cười châm chọc, lạnh lùng: “Hừ! Ngươi chậm rồi. Có Dị Hỏa tốt thì sao? Chẳng lẽ chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi à?”

Sắc mặt không chút biến đổi, thu hồi tầm mắt, Tiêu Viêm không biểu lộ cảm xúc gì. Thoáng một chút yên lặng, tay áo một lần nữa huy động, tám bình ngọc trước mặt đột nhiên bắn lên, tất cả dược liệu đã tinh luyện một lần nữa bay lên không trung, sau đó tiến vào trong đan đỉnh. Nhất thời, thanh sắc hỏa diễm đột nhiên bốc lên, quá trình cuối cùng đã bắt đầu: dung hợp dược liệu.

Lúc Tiêu Viêm tiến hành thì thiếu niên áo bào xám đã đi trước một bước, đổ hết dược liệu tinh luyện vào bên trong dược đỉnh.

Hỏa diễm trong hai dược đỉnh bốc lên, tám loại dược liệu ở bên trong hỏa diễm chậm rãi dung hợp, chờ đợi phút cuối cùng thành đan.

“Hay, quả là một hồi long tranh hổ đấu, giành giật từng giây từng phút a!” Nhìn hai người kia chênh nhau không quá năm giây, Pháp Mã nhịn không được, lắc đầu thở dài. Trừ việc thiếu niên áo bào xám xuất hiện tạo thành một trận xôn xao ra thì trận đấu này không thể nghi ngờ đã làm cho mọi người quan khán nhiệt huyết sôi trào.

“Pháp lão, ngươi nói ai sẽ ngưng tụ thành đan nhanh hơn?” Lúc này, Hải Ba Đông cũng bị trận đấu kịch liệt hấp dẫn nên đã đứng dậy, mỉm cười hỏi.

“Khó mà nói trước. Tuy rằng Nham Kiêu có ưu thế Dị Hỏa, nhưng vì tuổi còn trẻ, kinh nghiệm luyện dược còn kém hơn tên quái dị kia. Đem hai cái bù trừ cho nhau, ai thắng ai thua thật khó có thể đoán định.” Pháp Mã lắc đầu, thở dài nói.

“Tên kia cũng thật khó chơi.” Nghe vậy, Hải Ba Đông lắc đầu, trong lòng thầm nói: “Bất quá tiểu tử Nham Kiêu không thể nào thua được? Cho dù hiện giờ linh hồn lực lượng tổn hao nhiều nhưng dù sao hắn đã từng luyện chế ra lục phẩm đan dược, là cấp bậc đại sư, không thể thua như vậy được.”

Trên quảng trường, Tiêu Viêm và thiếu niên áo bào xám đều chăm chú nhìn vào dược đỉnh, hai ngọn lửa mang màu sắc khác nhau khiến cho hai khuôn mặt cũng biến thành hai màu xanh, vàng.

“Mau một chút, mau một chút, cố lên, cố lên!” Ngọc thủ xoắn vào nhau, Tiểu công chúa mắt không ngừng đảo qua hai người. Với nhãn lực của mình, nàng có thể nhìn thấy trong dược đỉnh, đan dược đang chậm rãi thành hình.

“Đan dược đã thành hình!” Bỗng nhiên một mùi thơm nhẹ bốc lên từ đan đỉnh, tràn ngập vào mũi mỗi người, làm cho Liễu Linh cùng mọi người tinh thần càng thêm căng thẳng.

Vô số người lúc này như muốn nhảy dựng lên, tim đập nhanh, nuốt nước bọt.

“Nham Kiêu sắp thành rồi!”

Pháp Mã bàn tay khô héo nắm chặt lấy lan can, nhíu mày trầm giọng nói: “Bất quá đối phương cũng theo sát phía sau, tùy thời đều có thể vượt qua.”

Gắt gao liếm mép, trong con mắt đen láy của Tiêu Viêm, thanh sắc hỏa diễm nhảy múa, phản chiếu theo ánh lửa là một viên đan dược đang xoay tròn trong đó.

“Cứ như vậy thì khó có thể kéo dãn khoảng cách.” Đôi mắt khẽ nheo lại, một khắc sau, Tiêu Viêm bỗng nhiên đập mạnh bàn tay vào phía trên dược đỉnh. Nhất thời, viên đan dược còn chưa hoàn toàn được luyện chế cẩn thận, bị một đoàn thanh sắc hỏa diễm cuồng bạo bao bọc, phá tan dược đỉnh mà bay vọt ra.

“Lỗ mãng! Tuy rằng là bước cuối cùng, nhưng làm sao có thể để dược liệu xuất lô trước rồi mới dung hợp? Nếu khi tiếp xúc với không khí mà trên đan dược còn đọng lại thành phần dược liệu chưa dung hợp, nói không chừng sẽ thất bại ngay lập tức!” Nhìn hành động bất thình lình của Tiêu Viêm, lan can trong tay Pháp Mã đột nhiên vỡ nát, lão tức giận nói.

“Tên điên rồ này!” Hành động vừa rồi của Tiêu Viêm đồng dạng làm Tiểu công chúa cùng với Liễu Linh đám người há hốc mồm, một lát sau không nhịn được quát ầm lên.

Không để ý đến ánh mắt xung quanh, Tiêu Viêm bàn chân dậm mạnh, thân hình bắn vọt lên, bàn tay khẽ lật, thanh sắc hỏa diễm bao trùm lấy viên đan dược. Khi đan dược đã nằm trong tay, một cỗ thanh sắc hỏa diễm vô cùng hung mãnh đột nhiên từ lòng bàn tay của Tiêu Viêm từng chút một tiến hành luyện chế cuối cùng, làm cho viên đan dược còn chưa được tinh luyện hoàn toàn, nháy mắt được củng cố.

Thân thể rất nhanh rơi xuống, Tiêu Viêm búng mạnh ngón tay, viên đan dược hóa thành một đạo quang ảnh bắn vào trong bình ngọc. Ngọc kính trước mặt Tiêu Viêm bắn lên một đạo quang mang xanh biếc, phấn chấn lòng người.

“Tên điên!”

Ở góc khuất của quảng trường, thiếu niên áo bào xám trên khuôn mặt vốn luôn có nụ cười lạnh nay sắc mặt trở nên xanh mét. Hắn tuyệt không thể nghĩ tới Tiêu Viêm lại điên cuồng như vậy, dám đem đan dược chưa được củng cố hoàn toàn bắn ra ngoài. Nếu là hắn, khi tiếp xúc với không khí như vậy, toàn bộ công lao sẽ thành hư ảo. Loại người gan lớn, hành động điên cuồng như vậy, đã khiến hắn đang bám đuổi sát nút, bị bỏ lại một khoảng cách.

Mặt xanh mét, lửa giận bốc lên, thiếu niên áo bào xám vung tay lên, bình ngọc trước mặt biến thành bột phấn. Sau một lúc lâu mới trở lại sắc mặt âm trầm, tay chụp vào dược đỉnh, viên đan dược đã được luyện chế xong bắn ra, vào trong một chiếc bình ngọc khác. Tuy nhiên, hắn đã chậm hơn Tiêu Viêm gần một phút.

Không khí trên quảng trường bởi vì cuộc đấu giằng co và hành động điên cuồng của Tiêu Viêm, đang im lặng bỗng đột nhiên bùng nổ tiếng hoan hô như núi lở biển gầm, khiến cho cả quảng trường chấn động.

Nắm chặt bình ngọc, Tiêu Viêm chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn về hai phía khán giả đang sôi sục, trên khuôn mặt bình tĩnh lộ ra một nụ cười tươi nhưng nhẹ nhàng.

“Ha ha! Tiểu tử khá lắm, làm tốt lắm!” Trên đài cao, Pháp Mã vuốt ngực thở ra một hơi thật dài. Tuy rằng vừa rồi bị hành động điên cuồng của Tiêu Viêm khiến cho tức giận vô cùng, bất quá, mặc kệ quá trình thế nào, kết quả mới là quan trọng. Cuối cùng Tiêu Viêm cũng giành được chiến thắng, hơn nữa là vượt xa đối thủ, ngay lập tức Pháp Mã không nhịn được hưng phấn, nhìn Tiêu Viêm ở dưới quảng trường mà cười to.

“Thật sự là một kẻ điên cuồng.” Nhã Phi cùng với Yêu Dạ liếc nhìn nhau một cái, đối với tính cách liều lĩnh của Tiêu Viêm, cười khổ không thôi.

“Tuy rằng hơi điên cuồng nhưng cũng dựa vào một bầu nhiệt huyết. Tại thời điểm đó, chỉ sợ là hắn đã nắm chắc thành công mới dám có hành động như vậy.” Nhìn thanh niên tiêu sái, thong dong thản nhiên cười giữa tiếng hoan hô vang dội toàn trường, Nạp Lan Yên Nhiên ôn nhu cười nói. Tuy rằng chỉ mới là đợt khảo hạch thứ hai nhưng hắn đã đẩy không khí của đại hội lên cao trào, thậm chí còn hơn cả vòng chung kết.

“Nham Kiêu tiên sinh, xin chúc mừng. Bất quá về sau đừng làm những hành động như vừa rồi, vạn nhất thất thủ…” Hướng Tiêu Viêm chắp tay, Tiểu công chúa nói.

“Lần này, ngươi thực sự xuất sắc. Bất quá vòng cuối cùng ta sẽ không giữ lại bất cứ thứ gì.” Liễu Linh hướng Tiêu Viêm nhún vai, vẻ mặt của hắn tỏ rõ sự thân mật miễn cưỡng.

Cười cười, Tiêu Viêm vẫn không đáp lời, quay đầu đưa mắt nhìn về phía thiếu niên áo bào xám, giơ lên một ngón tay cái.

Vẻ bình tĩnh, khí chất ôn hòa cuối cùng cũng lộ ra sự cuồng ngạo.

Nhìn hành động của Tiêu Viêm, thiếu niên áo bào xám mặt càng xanh nhợt, hừ lạnh một tiếng, môi mấp máy: “Đừng đắc ý, đến cuối cùng chúng ta sẽ tranh tài cao thấp. Đến lúc đó, ta sẽ không có chút lưu thủ!”

Đối với sự uy hiếp của hắn, Tiêu Viêm không quan tâm, buông tay, thu hồi ánh mắt, nhìn chung quanh các luyện dược sư, thoáng chần chờ một hồi, chợt yên lặng cầm lấy gốc Hậu Thổ Chi còn lại trên bàn đá, sau đó tùy ý vứt đi.

Nhìn hành động của Tiêu Viêm, các luyện dược sư đều sửng sốt. Sau một lúc, suy nghĩ cẩn thận vấn đề, mọi người dần dần lộ vẻ mừng như điên, ánh mắt cảm kích nhìn Tiêu Viêm, sau đó nắm chặt thời gian tiến hành luyện chế.

Nhìn thấy các luyện dược sư hấp tấp luyện dược lại, Tiêu Viêm khóe mắt đột nhiên liếc nhìn đồng hồ cát trên tường đã sắp cạn, cúi đầu sửa sang lại những vật phẩm trên bàn đá. Về phần các luyện dược sư có thể hoàn thành luyện chế Phong Hành Đan hay không, đối với hắn không có liên quan.

Theo thời gian chậm rãi trôi qua, trên quảng trường tiếng hoan hô đã lắng xuống. Sau một hồi hưng phấn, khán giả lại đưa mắt hướng về các luyện dược sư đang tiến hành luyện chế đan dược. Đương nhiên trong số đó vẫn có nhiều cô gái vẫn hướng ánh mắt về phía Tiêu Viêm lúc này đang cúi đầu sửa soạn lại những đồ vật trên bàn đá. Biểu hiện vừa rồi của hắn không thể nghi ngờ đã động đến xuân tâm của các cô gái, cho dù Tiêu Viêm đã dịch dung khiến cho gương mặt trở nên bình thường, nhưng hiện giờ đã trở nên hoàn hảo.

Nửa giờ sau, trước mặt Tiểu công chúa cùng với Liễu Linh lục quang bùng lên, hai người đem đan dược đưa vào trong bình ngọc, nhìn nhau thở dài nhẹ nhõm.

Tiếp sau hai người, cũng lục tục có những ánh lục quang bùng lên, bất quá không nhiều, mà chủ yếu là hồng quang đại thịnh. Lúc Tiêu Viêm nhắc nhở thì chỉ một số luyện dược sư tiến gần đến cực hạn và một số người vận khí tốt đứng cạnh hắn mới có thể hiểu được vấn đề khảo hạch, còn lại đa phần các luyện dược sư khác vẫn chằm chằm nhìn tài liệu trên bàn đá, không hiểu được vấn đề. Bọn họ tiếp tục luyện chế và cho cả Hậu Thổ Chi vào, kết cục cuối cùng vẫn là thất bại.

Hơn nữa, trừ nguyên nhân trên, dù sao thì Phong Hành Đan cũng là tam phẩm đan dược, bởi vậy chỉ một vài nhị phẩm luyện dược sư may mắn thông qua, ngay cả một số tam phẩm luyện dược sư mới tiến giai không lâu cũng đồng dạng khó có thể luyện chế.

Đại hội lần này điều kiện quả thật hà khắc, lúc bắt đầu có hơn ngàn người tham gia, mà bây giờ còn không đến ba trăm, hơn nữa xem ra tình huống này còn tiếp tục thay đổi.

Khi hạt cát cuối cùng trong đồng hồ cát trên tường rơi xuống thì trên quảng trường rộng lớn chỉ còn hơn trăm người lưu lại, những người khác sau hai đợt, đã hoàn toàn bị loại ra ngoài.

Khi trên quảng trường vang lên tiếng cười của Pháp Mã là lúc Tiêu Viêm chậm rãi ngẩng đầu lên, đưa mắt hướng đến vị trí thủ tịch của mấy lão nhân, Pháp Mã hướng tới Tiêu Viêm lộ ra một nụ cười hiền lành.

Sau khi kết thúc khảo hạch, kế tiếp vẫn là tiến hành trắc nghiệm. Lần này, do có Dị Hỏa hỗ trợ nên hiệu quả đan dược của Tiêu Viêm là tốt nhất, kế đến là thiếu niên áo bào xám, sau đó là Tiểu công chúa, Liễu Linh cùng với một số tam phẩm luyện dược sư thực lực khá.

Sau khi tiến hành trắc nghiệm xong, sắc trời đã dần tối. Ánh nguyệt quang đã bắt đầu hiển lộ phía chân trời, ánh sáng của những ngọn minh đăng trong đế đô bắt đầu chiếu rọi.

“Các vị, đại hội hôm nay dừng lại ở đây. Xin mời chư vị thí sinh nghỉ ngơi một đêm, ngày mai tiến hành vòng khảo hạch cuối cùng, quyết định vị trí quán quân. Cho nên các vị ngàn vạn lần không nên vì các loại sự tình mà không thể tham dự ngày mai, đừng để nuối tiếc cả đời.” Pháp Mã cười vang nói.

Nghe Pháp Mã tuyên bố khảo hạch hôm nay chấm dứt, mọi người dưới quảng trường thở dài nhẹ nhõm. Hai đợt khảo hạch quả thật khiến người ta có chút mệt mỏi.

Đem dược đỉnh thu hồi vào trong nạp giới, Tiêu Viêm bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua một vòng. Chỉ thấy sau khi Pháp Mã dứt lời, thiếu niên áo bào xám liền thu thập đồ đạc, bước ra ngoài, nhưng không quên quét qua Tiêu Viêm một ánh mắt lạnh băng.

Thản nhiên nhìn thiếu niên áo bào xám chậm rãi đi ra khỏi quảng trường, Tiêu Viêm nhíu mày, thu thập xong đồ vật cũng theo đám người dự thi ra khỏi quảng trường.

Ra khỏi quảng trường, Tiêu Viêm ngẩng đầu hít một ngụm không khí trong lành, tinh thần thoáng chùng xuống. Cúi đầu nhìn quanh, thấy một vài thiếu nữ đang nhìn mình chăm chú, hắn cười khổ lắc đầu. Chân vừa muốn bước đi thì một âm thanh ôn nhu bỗng nhiên từ phía sau truyền đến: “Nham Kiêu tiên sinh, chúc mừng.”

Quay đầu lại, Tiêu Viêm nhìn thấy vài người mạnh dạn tiến ra khỏi đám đông, đó chính là Nạp Lan Yên Nhiên, Nhã Phi cùng Yêu Dạ, ba người đang cùng nhau cười nói.

Liếc mắt nhìn Nạp Lan Yên Nhiên cười tươi như hoa, Tiêu Viêm lắc đầu, nói: “Chỉ là may mắn thôi.”

Đối với sự “khiêm tốn” của Tiêu Viêm, trong khoảng thời gian gần đây Nạp Lan Yên Nhiên đã quá quen thuộc, không trách cứ, nàng khẽ cười, lôi kéo Nhã Phi cùng Yêu Dạ hướng về phía Tiêu Viêm cười nói: “Yêu Dạ công chúa nói tối nay muốn mời ngươi cùng Liễu Linh, Tiểu công chúa uống rượu ăn mừng, không biết…”

Nạp Lan Yên Nhiên, ba nàng tuyệt sắc giai nhân, ở toàn bộ đế đô đều được xếp hạng cao nhất. Hiện giờ ba người đứng chung một chỗ, duyên dáng tôn thêm vẻ đẹp của nhau, quả nhiên có thể so với hoa kiêu, bởi vậy lúc này ở cửa quảng trường có không ít ánh mắt nhìn chăm chú.

Nghe vậy, Tiêu Viêm sửng sốt, chợt lắc đầu tỏ vẻ xin lỗi, nói: “Thật có lỗi, Yêu Dạ công chúa. Hôm nay thực sự quá mệt mỏi, ngày mai còn có vòng khảo hạch cuối cùng, cho nên sợ rằng không thể dự tiệc rượu. Tâm ý của công chúa tại hạ xin tâm lĩnh, cáo từ!”

Nói xong, Tiêu Viêm hướng Yêu Dạ công chúa chắp tay, không đợi nàng đáp lời, xoay người bước nhanh đến ngã tư đường, bỏ lại sau lưng ba nàng mỹ nhân vẫn còn đang ngơ ngác vì bị từ chối, rồi chen vào dòng người biến mất không thấy đâu.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!