Hai người hạ xuống bên ngoài Ô Thản Thành không xa. Sau khi đáp xuống, Tiêu Viêm chẳng hề để tâm đến Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương bên cạnh, vẻ mặt u ám sải bước tiến về phía cổng thành rộng mở.
Tới gần cổng thành, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn lên ba chữ lớn "Ô Thản Thành", bất giác dừng bước. Lắng nghe tiếng người huyên náo vọng ra từ thông đạo sau cổng, hắn khẽ thở phào, lẩm bẩm: “Ô Thản Thành! Tiêu Viêm ta cuối cùng cũng đã trở về.”
Bước vào cổng thành, băng qua một đoạn thông đạo có chút tối tăm, ánh mặt trời đột nhiên sáng bừng trước mắt. Tiêu Viêm hơi ngẩng đầu, những con phố đan xen quen thuộc thân thương hiện ra trong tầm mắt.
“Hai năm rồi, cũng không thay đổi gì nhiều.” Hắn khẽ cười. Cảm giác ấm áp khi trở về nhà khiến vẻ u ám trên khuôn mặt Tiêu Viêm phai nhạt đi đôi chút. Hắn liếc nhìn Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đang thong thả đi theo sau, rồi cất những bước chân đã từng qua lại trên con đường này suốt mười mấy năm, nhanh chóng tiến về phía trước.
Vì trong lòng thấp thỏm lo cho gia tộc đã xảy ra chuyện, Tiêu Viêm không hề dừng lại trên đường, cứ men theo những con phố quen thuộc trong ký ức mà rảo bước. Khi đi ngang qua vài phường thị trước đây của Tiêu gia, hắn thoáng dừng lại, nhận thấy nơi đây có phần thiếu sinh khí. Hắn khẽ cau mày, bước chân bất giác càng lúc càng nhanh hơn.
Hơn mười phút sau, Tiêu Viêm quen đường đi xuyên qua những con phố ngăn nắp, rồi đột ngột dừng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn tòa đại viện ở cuối con đường, hai chữ "Tiêu Gia" thật lớn phía trên cổng khiến hắn chậm rãi thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Đứng trước cửa nhà mình, Tiêu Viêm cũng bình tĩnh hơn, ánh mắt đảo qua xung quanh Tiêu gia. Năm đó khi hắn rời đi, nơi này đông đúc như trẩy hội, mà giờ đây lại vô cùng lạnh lẽo đìu hiu. Cửa lớn ngày xưa luôn có môn vệ đứng thẳng tắp đầy uy thế, nhưng bây giờ lại không thấy một bóng người.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cau mày, Tiêu Viêm nghiêng đầu nhìn thoáng qua Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương phía sau. Trầm mặc một chút, hắn đột nhiên nhẹ giọng nói: “Có thể đáp ứng ta một chuyện được không?”
“Không được.” Nữ nhân này dường như vẫn canh cánh trong lòng về thái độ lúc trước của hắn, vì vậy liền từ chối thẳng thừng.
“Chi phí là một gốc dược liệu quan trọng dùng để luyện chế Dung Linh Đan.” Tiêu Viêm hờ hững nói.
“Ngươi có?” Nghe vậy, đôi mắt Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương liền sáng lên.
“Ta có một gốc Bát Lăng Ma Châm Quả.” Lúc rời khỏi sơn cốc nhỏ trong Ma Thú sơn mạch, Tiêu Viêm đã mang về không ít dược liệu, mà Bát Lăng Ma Châm Quả cần để luyện chế Dung Linh Đan, vừa hay hắn đang có.
“Chuyện gì?”
“Hôm nay, nghe theo lệnh của ta.”
“Giết người sao?” Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương chỉ do dự chưa đến hai giây đã gật đầu. Trong lòng nàng, giết người vốn là chuyện thường tình, chỉ cần có lợi ích thực tế là được.
Mỉm cười, Tiêu Viêm xoay người tiến đến đại môn. Nhưng khi chân vừa bước vào, một giọng nói non nớt nhưng đầy phẫn nộ vang lên từ sau cánh cửa: “Ngươi là ai? Tưởng Tiêu gia ta không có người nên dễ bắt nạt lắm sao?”
Thanh âm đó khiến bước chân Tiêu Viêm khựng lại. Hắn quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói, ở phía sau đại môn, một tiểu cô nương xinh xắn chừng mười hai, mười ba tuổi đang trừng mắt nhìn hắn đầy giận dữ.
“Ngươi là…” Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua người tiểu cô nương, ký ức của vài năm trước chợt ùa về. Sau một hồi tìm kiếm trong tâm trí, khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng trở nên dịu dàng, hắn khẽ cười nói: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi tên là Tiêu Thanh? Là biểu muội của Tiêu Mị. Hai năm không gặp, không ngờ đã lớn thế này rồi.”
Bị Tiêu Viêm gọi đúng tên, tiểu cô nương rõ ràng giật mình. Đôi mắt linh động của nàng vốn đang dừng lại trên người Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng nàng vẫn nhận ra vẻ đẹp lộng lẫy kinh diễm của nữ nhân che mặt sau tấm lụa mỏng. Sau một thoáng ngỡ ngàng, ánh mắt nàng chuyển sang khuôn mặt Tiêu Viêm. Nhìn kỹ gương mặt có chút thay đổi nhưng vẫn quen thuộc ấy, hàng mi mảnh khảnh của tiểu cô nương cau lại, khổ sở suy tư.
Trầm tư một lúc lâu, Tiêu Thanh dường như nhớ ra điều gì đó. Nàng nhìn Tiêu Viêm chằm chằm, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt đỏ bừng, đôi mắt linh động ánh lên vẻ ngạc nhiên, mừng rỡ và xúc động. Một lát sau, không kìm được cảm xúc, tiểu cô nương đột nhiên lao về phía Tiêu Viêm.
“Tiêu Viêm biểu ca! Thật sự là huynh, cuối cùng huynh cũng đã trở về!”
Tiến lên một bước đỡ lấy tiểu cô nương, Tiêu Viêm mỉm cười vuốt tóc Tiêu Thanh, giọng nói dịu dàng: “Tiểu nha đầu, hai năm không gặp đã lớn thế này rồi, chẳng mấy chốc sẽ vượt qua cả tỷ tỷ ngươi. Sau này nhất định cũng là một đại mỹ nhân.”
“Biểu ca. Hu hu, huynh về rồi, trong tộc xảy ra đại sự rồi. Bọn người xấu xa đó muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của, đều kéo đến Tiêu gia chúng ta. Mẫu thân nói, bọn chúng muốn cướp phường thị của chúng ta, hại chúng ta gần đây ngay cả ra khỏi nhà cũng không dám.” Tiêu Thanh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt từ trong lòng hắn lên, nức nở nói.
Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm mỉm cười vỗ lưng Tiêu Thanh, thấp giọng an ủi: “Được rồi, tiểu nha đầu, đừng sợ. Mọi chuyện cứ giao cho biểu ca, dẫn ta vào trong xem sao.”
“Vâng ạ.” Tiêu Thanh vội vàng gật đầu.
Nhờ có Tiêu Viêm, Tiêu gia đã quật khởi trở thành thế lực lớn nhất Ô Thản Thành, bởi vậy, uy tín của hắn trong thế hệ trẻ của Tiêu gia là cực kỳ lớn. Hơn nữa, trong hai năm qua, nhờ vào số Liệu thương dược mà hắn để lại, thế lực của Tiêu gia cũng từng bước mở rộng. Vì vậy, trong lòng những tiểu bối này, Tiêu Viêm biểu ca đơn độc ra ngoài rèn luyện gần như được tôn sùng như một vị thần có bản lĩnh cao cường.
Đứng thẳng người, Tiêu Viêm nhìn Tiêu Thanh đang vui vẻ nhảy nhót dẫn đường phía trước, khuôn mặt hắn lại trở nên âm trầm, bàn tay khẽ vỗ lên Huyền Trọng Xích sau lưng. Một luồng sát khí âm lãnh đột nhiên từ trong cơ thể hắn bốc lên, khiến cho Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương bên cạnh cũng phải kinh ngạc nhíu mày.
Đi theo sau Tiêu Thanh, Tiêu Viêm nhẹ bước trên con đường mòn rải sỏi. Cảnh vật quen thuộc đã xa cách hai năm làm cho những ký ức thời thơ ấu cũng chậm rãi hiện về trong tâm trí hắn.
Men theo Tiêu Thanh đi qua mấy con đường mòn, một tòa đại sảnh khá rộng rãi dần dần hiện ra ở cuối tầm mắt.
“Bọn người xấu đó ở cả bên trong. Đại trưởng lão và mọi người cũng ở đó, nhưng họ đều bị thương, nếu không bọn chúng cũng không dám làm càn như vậy.” Tiêu Thanh giơ nắm đấm nhỏ về phía đại sảnh, căm phẫn nói.
“Bị thương sao? Trong tộc quả nhiên đã xảy ra chuyện.” Khóe môi nhếch lên, Tiêu Viêm bước lên bậc thềm đá, sau đó đứng ngoài cánh cửa đóng kín, lắng nghe âm thanh bên trong. Một nụ cười lạnh lẽo dần hiện lên trên môi hắn.
Trong đại sảnh rộng lớn, ánh sáng lờ mờ khiến bầu không khí có chút âm u. Hơn trăm người đang chen chúc trong sảnh, chia làm hai phe đối địch nhau. Hai bên gườm gườm nhìn nhau như hổ đói rình mồi, không khí căng thẳng như sắp bùng nổ.
Phía trước hai phe đều có vài người ngồi. Bên phía Tiêu gia là ba vị trưởng lão. Chẳng qua lúc này sắc mặt cả ba đều hơi tái nhợt, vẻ ngoài có vẻ bình thản nhưng không che giấu được luồng đấu khí tán loạn, rõ ràng là đã bị nội thương không nhẹ.
Đối diện với tộc nhân Tiêu gia là một đám đại hán mặt mày kiêu ngạo. Ba kẻ cầm đầu đang ngồi trên ghế thái sư. Một trong số đó chính là tộc trưởng Gia Liệt gia tộc, Gia Liệt Tất, kẻ đã từng bị Tiêu Viêm làm cho nguyên khí đại thương.
Người còn lại Tiêu Viêm cũng nhận ra, đó là tộc trưởng Áo Ba gia tộc, Áo Ba Mạt Đốn, một trong tam đại gia tộc tại Ô Thản Thành năm đó, ngang hàng với Tiêu gia.
Người thứ ba thì tương đối xa lạ. Kẻ này mặc một bộ trường bào Luyện dược sư, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, tuổi tác khoảng trên dưới năm mươi. Điều hấp dẫn nhất là huy hiệu đỉnh lô trên ngực áo lão, trên huy hiệu có ba vạch ngân sắc gợn sóng, tựa như vật sống, nhẹ nhàng uốn lượn.
Tam phẩm Luyện dược sư.
Tại nơi không có Luyện dược sư công hội như Ô Thản Thành, một tam phẩm Luyện dược sư gần như có thể khiến bất kỳ thế lực nào cũng phải kiêng dè. Vị tam phẩm Luyện dược sư xa lạ này cũng chính là người mà ba vị trưởng lão Tiêu gia e dè nhất lúc này.
“Hai vị tộc trưởng, tuy Tiêu gia ta gần đây gặp phải chút phiền toái, nhưng hai vị thật sự cho rằng Tiêu gia ta là bùn đất mặc cho các người nhào nặn sao? Phường thị ở Ô Thản Thành này là do Tiêu gia ta vất vả gây dựng, các ngươi ra giá thấp như vậy mà muốn thu mua, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!” Nhị trưởng lão sắc mặt âm trầm như nước, ánh mắt lướt qua đám người hung hãn như lang hổ phía đối diện, lạnh lùng nói.
“Ha ha, Nhị trưởng lão nói đùa rồi. Hai năm nay Tiêu gia các ngươi gần như độc chiếm toàn bộ việc buôn bán ở Ô Thản Thành, tiền tài sung túc. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta ngoài việc rời khỏi nơi này ra, e rằng không còn con đường thứ hai. Nơi này là gốc rễ của chúng ta, rời đi rồi muốn bén rễ ở nơi khác đâu phải chuyện dễ dàng. Hừ! Vì sinh tồn, chúng ta cũng là bất đắc dĩ. Mong ba vị trưởng lão thông cảm, chỉ cần các vị đáp ứng điều kiện của chúng ta, nể tình xưa nghĩa cũ, sau này chúng ta cũng sẽ không gây khó dễ cho Tiêu gia. Có tiền cùng nhau kiếm, chẳng phải tốt hơn sao?” Áo Ba Mạt Đốn cười châm chọc.
“Mẹ kiếp! Tám vạn kim tệ một tòa phường thị, ngươi là tên vương bát đản đi cướp đoạt hả?” Hai mắt đỏ rực trừng trừng nhìn Áo Ba Mạt Đốn, Tam trưởng lão tính tình nóng nảy không nhịn được đập bàn một cái, chỉ vào mặt Áo Ba Mạt Đốn mà chửi ầm lên.
“Lão Tam!” Đại trưởng lão một tay ngăn Tam trưởng lão lại, quát khẽ: “Đừng lộn xộn.”
“Khốn kiếp!” Tam trưởng lão căm tức ngồi xuống, bàn tay bóp nát ấm trà kêu “kèn kẹt”.
“Ha ha, Tam trưởng lão vẫn nóng nảy như xưa, tức giận quá dễ tổn hại sức khỏe đấy.” Gia Liệt Tất im lặng nãy giờ đột nhiên cười nói: “Nhưng tiếc là, hôm nay chuyện này không đến lượt các ngươi lựa chọn. Phường thị này, không muốn bán cũng phải bán!”
“Gia Liệt Tất, xưa kia chúng ta đã tha cho ngươi một con đường sống khi ngươi thảm hại như chó nhà có tang.” Đại trưởng lão âm trầm nói.
“Thật đáng tiếc, trên đời này không có thuốc hối hận.” Gia Liệt Tất cười gằn, khuôn mặt thâm độc hung ác khiến người ta phát lạnh: “Hai năm trước Gia Liệt gia tộc chịu tổn thương thế nào, hôm nay, Gia Liệt Tất ta sẽ bắt Tiêu gia các ngươi trả lại cả vốn lẫn lãi.”
“Nếu các ngươi thật sự muốn cưỡng ép cướp đoạt, Tiêu gia ta cũng chỉ có thể liều mạng cá chết lưới rách.” Nhìn Gia Liệt Tất như một con rắn độc, Đại trưởng lão trầm mặc một chút, rồi điềm nhiên nói. Hiện tại lão chỉ có thể hy vọng đối phương không dám liều lĩnh.
“Ha ha, lão vương bát đản, bây giờ ngươi còn tư cách cùng chúng ta liều mạng sao? Có bản lĩnh thì mời Tiêu Chiến ra đây đi? Ba lão già các ngươi bộ dạng thảm hại thế này, một mình ta cũng đủ giải quyết rồi.” Gia Liệt Tất cười lạnh.
Khóe mắt hơi co giật, Đại trưởng lão phất tay ngăn đám tộc nhân Tiêu gia sắp nổi điên lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Gia Liệt Tất, cất giọng: “Chỉ cần ngươi dám động đến Tiêu gia, con cháu Tiêu gia chúng ta tuyệt đối sẽ khiến các ngươi ăn không ngon ngủ không yên. Chỉ cần nó trở về, các ngươi cứ chờ mà tiếp nhận sự trả thù điên cuồng đi.”
“Nó?” Khóe mắt đột nhiên giật mạnh. Chẳng biết vì sao, không chỉ Gia Liệt Tất và Áo Ba Mạt Đốn trầm mặc, ngay cả tên Luyện dược sư xa lạ bên cạnh, bàn tay đang đặt trên ghế thái sư cũng bất giác run lên.
Trong đầu mọi người chậm rãi hiện lên hình bóng một thiếu niên. Hai năm trước, chính thiếu niên mới mười tám tuổi đó đã đánh cho Gia Liệt gia tộc đang như mặt trời ban trưa phải rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Hai năm sau, cũng chính thiếu niên ấy đã trực tiếp đối đầu với Vân Lam Tông mà vẫn bảo toàn được tính mạng trở về.
Phải biết rằng, trong mắt bọn họ, Vân Lam Tông là một thế lực gần như thần thánh. Chỉ cần một người bất kỳ trong Vân Lam Tông xuất hiện cũng có thể dễ dàng càn quét sạch sẽ cả Ô Thản Thành.
Lần đầu tiên nghe được tin đồn tiểu tử Tiêu gia đại chiến Vân Lam Tông, gần như tất cả mọi người ở Ô Thản Thành đều ngây ngẩn trong giây lát. Mà những thế lực từng ủng hộ Tiêu gia lại càng cảm thấy lạnh buốt từ trong xương tủy.
Nếu không phải có một vị cường giả thần bí lén báo cho Gia Liệt Tất biết tin Tiêu Viêm đã bị Vân Lam Tông ngầm hạ sát, thì dù cho lão thêm mười lá gan cũng không dám đến Tiêu gia nhân lúc cháy nhà mà hôi của, cho dù lão đã tìm được một tam phẩm Luyện dược sư làm chỗ dựa.
“Hắc! Vậy ngươi cứ chờ đi, chờ đến khi ngươi chết rồi, e rằng có thể gặp được tên tiểu hỗn đản Tiêu Viêm đó đấy.” Gia Liệt Tất cười lạnh, cố dùng lời lẽ để che giấu nỗi sợ hãi trong lòng.
“Áo lão ca, không cần trì hoãn nữa. Nếu bọn họ không chịu đáp ứng thì trực tiếp động thủ đi. Tiêu gia mấy năm nay độc quyền cũng khiến chúng ta sắp phá sản rồi, không cần khách khí nữa.” Gia Liệt Tất quay đầu nói với Áo Ba Mạt Đốn.
“Ai! Ba vị trưởng lão đã không thức thời như vậy, cũng đừng trách ta không nể tình xưa nghĩa cũ.” Áo Ba Mạt Đốn thở dài một hơi đầy thương tiếc, phất tay. Nhất thời, mấy chục tên đại hán phía sau lưng “xoạt” một tiếng rút vũ khí sắc bén bên hông ra, vẻ mặt đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm tộc nhân Tiêu gia.
“Mẹ kiếp! Các ngươi đã đuổi tận giết tuyệt, Tiêu gia ta cũng quyết liều mạng! Chỉ cần còn một người, cũng phải khiến các ngươi trả giá đắt!” Bàn tay đập mạnh xuống bàn, Đại trưởng lão vốn luôn kiềm chế cuối cùng cũng bùng nổ. Lão đột nhiên đứng dậy, gầm lên giận dữ.
“Đại trưởng lão, Tiêu gia dù chết cũng không lùi bước, cùng bọn chúng liều mạng!” Phía sau, mấy chục tộc nhân Tiêu gia sắc mặt đỏ bừng vì phẫn nộ, đồng thanh hô lớn.
“Chỉ cần chúng ta có thể cầm cự, sau này Tiêu Viêm tiểu tộc trưởng trở về, mối hận hôm nay nhất định sẽ bắt bọn chúng trả giá gấp trăm lần!” Đại trưởng lão thở hổn hển, nghiến răng quát.
Tiểu tộc trưởng, danh xưng này được các trưởng lão đồng thuận sau khi tin tức Tiêu Viêm đại náo Vân Lam Tông truyền về. Nó khiến cho mỗi một tộc nhân Tiêu gia đều cảm thấy tự hào về cái tên Tiêu Viêm, bao gồm cả ba vị trưởng lão năm đó từng xem thường hắn.
“Thật đáng tiếc, các ngươi không có cơ hội đó đâu. Năm xưa Tiêu Viêm hại chết đệ tử của ta, hôm nay, tiện thể mời Tiêu gia các ngươi bồi táng theo nó đi.” Lão Luyện dược sư vẫn trầm mặc nãy giờ đột nhiên đứng dậy, giọng nói khàn khàn.
Lão chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua mọi người trong Tiêu gia, thản nhiên nói: “Quên nói cho các ngươi biết, đệ tử của ta chính là Liễu Tịch, người đã chế ra liệu thương dược cho Gia Liệt gia tộc năm đó.”
Theo lời nói của lão, một cỗ khí thế mạnh mẽ đạt đến Lục tinh Đại Đấu Sư từ trong cơ thể đột nhiên bùng phát. Dưới áp lực của cỗ khí thế đó, đám người Đại trưởng lão vốn đã bị nội thương không nhẹ vội vàng lùi lại vài bước, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Giết sạch bọn chúng, một tên cũng không tha!” Gia Liệt Tất nhìn bộ dạng của tộc nhân Tiêu gia, cười lạnh một cách thâm độc.
“Hôm nay trời thật muốn diệt Tiêu gia ta sao?” Nhìn đám người đang vây chặt lấy mình với nụ cười ác độc, khóe miệng Đại trưởng lão bỗng trào ra một dòng máu tươi, sắc mặt ảm đạm tuyệt vọng.
“Két…”
Ngay khi mọi người trong Tiêu gia đang định liều chết một trận, một tiếng đẩy cửa trong trẻo đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí giết chóc căng thẳng.
Cửa phòng từ từ mở ra, ánh mặt trời theo khe cửa rọi vào, chiếu sáng cả đại sảnh.
Mọi người trong đại sảnh đều ngoảnh đầu nhìn về phía cửa lớn. Nơi đó, bóng dáng một thanh niên gầy gò đang thong thả bước vào.
“Thật xin lỗi, ta về hơi muộn.”
Giọng nói của thanh niên tuy thản nhiên nhưng lại vang vọng khắp nơi.
Thanh âm mơ hồ có chút quen thuộc này khiến Đại trưởng lão sững sờ, rồi thân thể vốn sắp ngã quỵ của lão bỗng run lên. Hai hàng lệ đục ngầu vì xúc động, lăn dài trên khuôn mặt già nua.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ