Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 556: CHƯƠNG 551: ĐỐI CHỌI GAY GẮT!

Không khí chợt đông cứng lại, đoàn người của Liễu Kình chậm rãi dừng bước trước mặt đám người Tiêu Viêm. Liễu Kình liếc nhìn Tiêu Viêm, Lâm Tu Nhai và mấy người khác một lượt, thản nhiên nói: "Rốt cuộc cũng gặp lại, ta đã đợi ngày này lâu lắm rồi."

Đối với lời của Liễu Kình, Tiêu Viêm dĩ nhiên sẽ không ngốc đến mức cho rằng hắn đang nói về mình. Người trong nội viện đều biết, đối thủ của Liễu Kình là Lâm Tu Nhai, còn những người khác, trừ tiểu quái vật Tử Nghiên đã vượt xa bọn họ ra, thì gần như rất ít người có tư cách khiến Liễu Kình coi trọng như vậy. Cho dù là Nghiêm Hạo xếp hạng thứ tư, dù ngày thường tỏ ra không chút sợ hãi Liễu Kình, nhưng sâu trong nội tâm vẫn có vài phần kiêng kỵ.

"Hy vọng lần này vận khí của ngươi tốt."

Lâm Tu Nhai đáp lại bằng một nụ cười nhạt. Mặc dù vóc người so với Liễu Kình thì nhỏ con hơn hẳn, nhưng với khí chất đặc thù của mình, y vẫn không hề tỏ ra yếu thế trước gã khổng lồ Liễu Kình.

Cuộc đối thoại của hai người tuy đơn giản, nhưng lại không thể che giấu được khí thế đối chọi gay gắt. Là đối thủ nhiều năm, hai người luôn ganh đua từng giờ từng khắc. Trong cuộc chiến năm đó, Liễu Kình đã thua trong tay Lâm Tu Nhai chỉ nửa chiêu, vì vậy vẫn luôn canh cánh trong lòng. Bất quá những năm gần đây dù thực lực tăng nhanh, hắn vẫn không tìm Lâm Tu Nhai tỷ thí. Hắn là kẻ lòng đầy ngạo khí, hắn đang đợi cơ hội này. Năm đó hắn bại bởi Lâm Tu Nhai trong cuộc so tài Cường Bảng, hôm nay, hắn phải giành lại thắng lợi ngay chính tại nơi đây! Mười năm mài kiếm, chính là vì cuộc chiến này. Liễu Kình đã đổ không biết bao nhiêu mồ hôi, nhẫn nại chịu đựng cảm giác cô độc, một mình nếm trải sự khô khan trong tu luyện.

Khi hai người nói chuyện, không khí trên đài cao cực kỳ yên tĩnh. Mặc dù những người có thể đứng trên lôi đài này đều là cường giả hàng đầu của nội viện, nhưng đối với hai tên quái vật này, cho dù tâm cao khí ngạo đến đâu, bất kể có thừa nhận hay không, trong lòng họ đều ít nhiều có mấy phần kính nể. Thực lực vi tôn, đây là quy tắc bất biến ở bất kỳ nơi nào trên Đấu Khí Đại Lục.

Hai luồng ánh mắt va chạm giữa không trung, tựa hồ có tia lửa tóe lên, không khí nồng nặc mùi thuốc súng. Tình hình lúc này, chỉ cần một lời không hợp là đôi bên sẽ lập tức ra tay sống mái.

Dĩ nhiên, Tiêu Viêm cũng không quá lo lắng về điều này. Cả hai đều không phải là hạng người nông nổi. Liễu Kình tuy trông có vẻ thô kệch, nhưng việc hắn có thể ẩn nhẫn cho tới hôm nay sau khi bại trong tay Lâm Tu Nhai đã đủ cho thấy tâm tính của hắn. Cho nên, chuyện động thủ ở nơi này rất khó xảy ra với hai kẻ tâm cơ này.

Ánh mắt tùy ý liếc qua, Tiêu Viêm bỗng thấy Liễu Phỉ với gương mặt xám ngoét đang nấp sau lưng Liễu Kình. Hắn nhíu mày, cũng phát hiện ánh mắt của nàng ta đang nhắm vào Huân Nhi bên cạnh. Hiển nhiên, việc Huân Nhi ngày ấy giữa chốn đông người cho nàng ta một bạt tai, nàng ta vẫn ghi hận trong lòng.

Bất quá, đối với ánh mắt đầy hận ý của Liễu Phỉ, Huân Nhi vẫn làm như không thấy. Đôi mỹ nhãn của nàng vẫn luôn dừng lại trên lưng Tiêu Viêm. Vừa lúc một vạt nắng chiếu xuống, phủ lên khuôn mặt tinh xảo thanh nhã đến tuyệt mỹ của nàng một lớp ánh vàng rực rỡ. Hàng mày liễu khẽ lay động dưới ánh nắng, mông lung như mộng ảo. Cảnh tượng này, cho dù là người có nhan sắc không tầm thường như Liễu Phỉ cũng không khỏi dâng lên vài phần ghen tỵ.

Khung cảnh tuyệt mỹ này cũng lọt vào mắt Diêu Thịnh đang đứng sau Liễu Kình, khiến trái tim hắn không khỏi rung động. Đang lúc mơ màng, hắn chợt cảm thấy cánh tay đau nhói, một giọng nói yếu ớt nhưng lạnh như băng truyền đến từ bên cạnh: "Hừ, chính là tiện nhân đó ngày ấy đã tát ta. Ngươi nếu muốn ta cho ngươi cơ hội, thì nhất định phải thay ta trả món nợ này!"

Da mặt giật giật, ánh mắt Diêu Thịnh biến ảo một hồi, cuối cùng hắn ném cái nhìn âm lãnh về phía Tiêu Viêm rồi chậm rãi tiến lên, cười như không cười nói: "Tiêu Viêm, nữ nhân của mình thì nên trông nom cho cẩn thận, nếu không sau này e rằng ngươi sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi đấy."

Lời của Diêu Thịnh rõ ràng là nhắm vào Tiêu Viêm, cho nên sau khi nghe hắn nói, sắc mặt Ngô Hạo, Hổ Gia và mấy người khác nhất thời biến đổi, ánh mắt lộ rõ sự phẫn nộ.

Diêu Thịnh đột nhiên nói ra lời châm chích lộ liễu như vậy cũng làm Liễu Kình khẽ nhíu mày, nhưng hắn vẫn không nói gì. Hắn biết rõ Diêu Thịnh muốn thay Liễu Phỉ ra mặt vì cái tát kia. Là biểu ca của Liễu Phỉ, hắn tự nhiên không tiện mở miệng ngăn cản.

Ánh mắt bất chợt liếc qua gương mặt bình tĩnh của Huân Nhi phía sau Tiêu Viêm, Liễu Kình tựa hồ cảm ứng được điều gì, thân hình khẽ dịch sang trái một bước, lần nữa che Liễu Phỉ ở phía sau. Ngày đó ở đấu trường, hắn đã chứng kiến loại thân pháp quỷ mị của Huân Nhi, vì vậy hôm nay cũng không dám sơ suất. Để người ta đánh Liễu Phỉ một cái tát ngay trước mắt mình một lần có thể nói là trở tay không kịp, nhưng nếu để xảy ra lần thứ hai, chỉ sợ sẽ có người nghi ngờ năng lực của hắn.

Tâm niệm khẽ động, Tiêu Viêm nhìn gương mặt âm lãnh của Diêu Thịnh một lúc, rồi chợt vươn tay giữ lấy Huân Nhi, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào Diêu Thịnh, nhàn nhạt cười nói: "Nơi này không cho phép động thủ. Đến lúc đại tái gặp lại, ta sẽ giúp ngươi đòi lại gấp mười lần." Nụ cười kia không hề che giấu sự lạnh lẽo mãnh liệt.

Bị Tiêu Viêm giữ lại, kim quang như ẩn như hiện trong lòng bàn tay Huân Nhi cũng nhanh chóng tan biến. Nàng khẽ nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ lùi về sau một bước, đôi con ngươi linh động nhẹ nhàng lướt qua Diêu Thịnh đối diện, rồi chợt mỉm cười, một nụ cười lạnh như băng.

Thấy Huân Nhi lùi lại, Liễu Kình mới thoáng thở phào một hơi, kình khí đang chậm rãi khởi động trong cơ thể cũng lắng xuống. Bất quá, ánh mắt hắn vẫn nhìn chăm chú vào vẻ mặt điềm tĩnh của Huân Nhi. Có kinh nghiệm lần trước, hắn cũng không biết người này có thể bất chợt ra tay hay không.

"Nói rất đúng, lôi đài gặp lại, tất cả sẽ được tính sổ. Nếu không, một số kẻ ngu ngốc cứ luôn vểnh mặt lên trời." Trước nụ cười lạnh như băng của Tiêu Viêm, Diêu Thịnh cũng âm trầm gật đầu, trong mắt vẻ ngoan độc chợt lóe lên.

"Đủ rồi, đừng nói nhảm nữa." Liễu Kình cảm giác được không khí ngày càng căng thẳng, khẽ nhíu mày, trầm giọng cắt đứt hai người rồi hướng về phía nhóm người Lâm Tu Nhai vung tay, xoay người bước về vị trí của mình trên khán đài.

"Để xem sau khi thi đấu kết thúc, ngươi còn mặt mũi nào mà hoành hành trong nội viện. Ma mới không hiểu quy củ, chỉ có bị dạy dỗ một trận mới hiểu được cái gì gọi là quy củ." Diêu Thịnh mặt lạnh đi ngang qua Tiêu Viêm, thấp giọng cười khẩy khinh miệt.

Sắc mặt bình tĩnh nhìn Diêu Thịnh xoay người đi, khóe miệng Tiêu Viêm cũng chậm rãi nhếch lên một đường cong lạnh lùng. Diêu Thịnh ba lần bốn lượt khiêu khích, đã hoàn toàn khơi dậy sự tàn nhẫn trong lòng hắn.

"Hy vọng là gặp nhau trong trận đấu, nếu ở ngoài, e là ta thực sự sẽ hạ sát thủ." Tiêu Viêm chậm rãi vặn cổ, phát ra từng tiếng xương va chạm lách cách, thản nhiên nói.

"Giết chết hắn đi, tên khốn kiếp này quá mức kiêu ngạo." Ngô Hạo tàn bạo phất tay, mắng. Một bên, Hổ Gia cũng liên tục gật đầu, xem ra nàng cũng rất không ưa gã ẻo lả này.

"Ha hả, không ngờ ngươi lại kết thù với gã này." Lâm Tu Nhai xoay người cười với Tiêu Viêm, hài hước nói: "Bất quá cũng dễ hiểu. Huân Nhi học muội giữa chốn đông người tát Liễu Phỉ một cái, Diêu Thịnh vì lấy lòng nàng ta, tự nhiên muốn đến gây phiền toái. Nhưng do thân phận, hắn cũng không tiện gây khó dễ với một nữ hài tử, cho nên mới trút oán khí lên người ngươi. Nhìn bộ dạng lúc nãy, nếu thật sự gặp hắn trong trận đấu, chỉ sợ hắn sẽ không nương tay."

"Ngươi nên cẩn thận một chút. Đấu khí của tên kia có vài phần cổ quái. Hắn tu luyện thủy thuộc tính đấu khí, nghe nói trước kia từng không cẩn thận bị một loại độc vật tên là ‘Thực Cốt Âm Hạt’ cắn phải. Bất quá hắn không những không chết, ngược lại còn may mắn dung hợp được độc khí vào trong đấu khí. Khi chiến đấu, phối hợp với thủy thuộc tính đấu khí, hắn có thể lặng lẽ không một dấu hiệu xâm nhập đấu khí vào cơ thể đối phương. Nếu phát hiện trễ, không đến một ngày, chắc chắn sẽ mất mạng tại chỗ." Lâm Tu Nhai cười hắc hắc nói, trong giọng nói, không biết là cố ý hay vô tình, đã tiết lộ không ít tuyệt kỹ ẩn giấu lợi hại nhất của Diêu Thịnh.

Yên lặng gật đầu, Tiêu Viêm hướng Lâm Tu Nhai chắp tay, khẽ cười nói: "Đa tạ." Tuy nói có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa hộ thể, Tiêu Viêm căn bản không sợ loại đấu khí chứa nọc độc của Diêu Thịnh, nhưng Lâm Tu Nhai cũng là hảo tâm, hắn tự nhiên là tâm lĩnh.

"Ta cũng nhìn tên kia rất không vừa mắt, bất quá ngày thường ở trước mặt ta hắn vẫn rất biết điều, nên không tìm được cớ gì thu thập hắn. Ngươi nếu thật sự gặp hắn trong thi đấu, vậy thì thuận tiện giúp ta đấm thêm mấy cái." Lâm Tu Nhai đùa vui nói.

Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng lại cười lạnh nghĩ: "Nếu chỉ là nỗi đau da thịt tầm thường, chẳng phải là quá tiện nghi cho hắn sao?" Đối với loại người đê tiện này, phải dùng phương pháp đê tiện hơn để hành hạ hắn, mới có thể cho hắn một bài học thật sự.

Sau khi nhóm người Liễu Kình rời đi, không khí trên sân đấu lại lần nữa sôi động. Theo thời gian trôi qua, người trên sân đấu cũng ngày càng nhiều. Nhìn xuống phía dưới, Tiêu Viêm phát hiện các hàng ghế đã đông nghẹt, thậm chí giờ phút này đã hoàn toàn chật kín. Biển người đen kịt khiến người ta hoa cả mắt, làm hắn cũng phải kinh ngạc.

"Đông!"

Giữa lúc sân đấu đang cực kì náo nhiệt, một tiếng chuông cổ xưa lại lần nữa vang lên. Tiếng chuông vang vọng khắp quảng trường, và dưới tiếng chuông ấy, những âm thanh huyên náo cũng chậm rãi lắng xuống, cuối cùng hoàn toàn tiêu tán.

"Xuy!"

Tiếng chuông vừa dứt, trên bầu trời đột nhiên vang lên những tiếng xé gió. Mọi người ngẩng đầu, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy những bóng ảnh chợt lóe rồi biến mất. Nhìn lại, đã thấy hơn mười bóng người già nua chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ở khu ghế khách quý trên cao.

Ánh mắt Tiêu Viêm quét qua những người này, phần lớn đều là các trưởng lão quen thuộc trong viện. Ở giữa là một vị lão giả vận hắc bào, tóc trắng râu bạc, đương nhiên chính là Tô Thiên đại trưởng lão.

"Không ngờ ngay cả ngài ấy cũng đến xem, xem ra nội viện đối với cuộc thi ‘Cường Bảng’ cực kỳ coi trọng." Tiêu Viêm nhẹ giọng thầm nói.

Tô Thiên chậm rãi bước lên, một tay giơ lên. Nhất thời, cả quảng trường im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng hít thở. Ánh mắt ngài chậm rãi quét qua toàn trường, cuối cùng dừng lại trên người hắc bào thanh niên đang dựa vào lan can, trong mắt ánh lên nụ cười nhàn nhạt. Giọng nói già nua mà trầm hùng vang lên bên tai mỗi người.

"Các thí sinh Cường Bảng, vào sân!"

Theo tiếng nói của Tô Thiên vừa dứt, trong nháy mắt, chỉ thấy trên đài cao bóng người chớp động. Vô số thân ảnh vẽ nên những đường cong giữa không trung, cuối cùng chuẩn xác rơi xuống sân rộng. Họ ngẩng đầu lên, nhìn quanh vô số khán giả, một ngọn lửa chiến ý lặng lẽ bùng lên.

Cuộc so tài chính thức, sắp bắt đầu

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!