Sau khi thuận lợi đi ra từ Vạn Xà Hạp, toàn bộ xa đội đều vui mừng khôn xiết, cảm nhận được cảm giác sống sót sau tai nạn thật tuyệt vời. Bầu không khí căng thẳng lúc trước đã hoàn toàn biến mất, mọi người đều xôn xao thảo luận về tình hình lúc trước, về vị cường giả thần bí với thực lực khủng bố kia. Đối với bọn họ mà nói, đó là một sự rung động vô cùng lớn.
“Ha ha! Vừa rồi tên rắn tạp chủng Hạ Mãng kia chạy trốn đúng là có bộ dạng thảm hại! Thật hả hê, mặc dù thiếu chút nữa bị giết, nhưng có thể nhìn thấy Yêu Xà Hạ Mãng hung danh hiển hách có bộ dạng chật vật như vậy cũng đáng giá!”
“Đó cũng vì thực lực vị tiền bối kia quá cường hãn! Theo lời Hạ Mãng kia nói, vị tiền bối ấy hẳn là một vị Luyện Dược Sư. Ta suy đoán rằng ít nhất cũng đã là Lục phẩm Luyện Dược Sư, bằng không rất khó có thể chỉ bằng vào lực lượng linh hồn mà lập tức dọa lui mãng xà.”
“Chậc chậc! Lục phẩm Luyện Dược Sư sao! Ta nhớ Hàn gia chúng ta cũng có một vị thủ tịch Luyện Dược Sư nhưng bất quá mới là Ngũ phẩm thôi. Vậy mà gia chủ lúc nhìn thấy hắn đều vô cùng khách khí!”
“Đúng vậy! Chúng ta lần này coi như may mắn, đáng tiếc là không biết mặt mũi vị tiền bối kia. Lục phẩm Luyện Dược Sư a! Dù nhìn khắp Thiên Bắc Thành cũng là tồn tại đỉnh cao!”
“Đừng có nằm mơ! Cao nhân tự nhiên có ngạo khí. Có thể thuận tay cứu giúp thì đám người chúng ta đã phải dập đầu cảm tạ rồi.”
Tiêu Viêm ngồi bên trong thùng xe, nghe từng đợt thanh âm náo nhiệt bên ngoài, không khỏi cười khổ một tiếng, hoàn toàn không có ý định lộ diện.
Khi Tiêu Viêm đang thầm than, màn xe đột nhiên bị vén lên. Hàn Trùng tiến tới với vẻ mặt tươi cười, tiện tay đưa cho Tiêu Viêm một túi nước, cười nói: “Không bị kinh động gì chứ?”
Tiêu Viêm nhận lấy túi nước, uống một ngụm, mỉm cười gật đầu, nhẹ giọng nói: “Không sao cả!”
“Ai! Vừa nãy chúng ta thật may mắn, gặp được một vị tiền bối tương trợ, nếu không sợ rằng tính mạng đều đã bỏ lại ở Vạn Xà Hạp kia rồi!”
Hàn Trùng cũng ngồi xuống trong thùng xe, vẻ mặt may mắn nói: “Lại nói, tính tình vị tiền bối kia cũng thực sự không tồi. Bình thường nếu không quen biết thì cũng rất ít khi có người xen vào việc của kẻ khác.”
Tiêu Viêm chỉ cười cười. Hàn Trùng tựa hồ vừa rồi ở trong hạp cốc đã bị một phen kinh hãi không nhỏ, hiện tại liền thao thao bất tuyệt, ca ngợi vị tiền bối thần bí kia không dứt. Tiêu Viêm cũng chỉ ngồi đó, vẻ mặt có chút kỳ quái mà gật đầu.
Sau khoảng mười phút kích động, Hàn Trùng mới dần ngừng lại, hướng phía Tiêu Viêm cười hắc hắc, nói: “Hôm nay, sau khi đi qua Vạn Xà Hạp, quãng đường còn lại về cơ bản sẽ bình an vô sự. Tuy nói trên đường cũng có một ít sơn tặc nhưng đối với chúng ta mà nói thật ra không có uy hiếp gì. Vốn lần này không định đi qua Vạn Xà Hạp nhưng bão cát ở đại mạc đã làm chúng ta lệch phương hướng. Nếu quay trở lại thì phải mất một thời gian khá lâu, cho nên chỉ có thể cắn răng đi một lần.”
“Hàn đại ca! Nơi này còn cách Thiên Bắc Thành bao xa nữa?” Tiêu Viêm hơi giật mình. Hắn còn đang nghi hoặc vì sao Hàn Trùng biết rõ Hàn Tuyết muốn đi qua Vạn Xà Hạp mà Hàn gia lại không phái cường giả đến tiếp ứng. Giờ nghe vậy liền hiểu ra, hóa ra lộ tuyến của bọn họ đã thay đổi. Hắn khẽ gật đầu, chần chờ một chút rồi đột nhiên hỏi.
“Nếu thuận lợi, ước chừng còn sáu ngày nữa.” Hàn Trùng trầm ngâm một chút rồi nói.
“Sáu ngày sao!” Nghe vậy, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm một tiếng, trong lòng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Thời gian sáu ngày sẽ giúp thương thế của hắn hồi phục được hơn phân nửa. Tới những thành thị kia sẽ phải gặp không ít cường giả, nếu không mau chóng khôi phục thực lực chỉ sợ sẽ gặp không ít phiền toái. Dù sao, mặc kệ ở nơi nào, có thực lực mới có tiếng nói, mới có thể tự bảo vệ mình.
Hắn định tới Thiên Bắc Thành để tìm hiểu tin tức của Hồn Điện, nếu có thể sẽ đến Phần Viêm Cốc một chuyến, đem nhị biến của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến thu vào tay. Có được nhị biến, dù hắn không sử dụng Phật Nộ Hỏa Liên cũng có thể chính diện chống đỡ được với cường giả Đấu Tông một, hai tinh.
Đối với ý niệm trong lòng Tiêu Viêm, Hàn Trùng cũng không biết, bởi vậy sau khi hàn huyên một lúc thì dặn dò hắn tĩnh dưỡng cho tốt rồi rời đi.
Xa đội thẳng theo đại lộ từ từ tiến về phía nam, hướng đến Thiên Bắc Thành. Bởi vì mọi người đều biết Tiêu Viêm bị trọng thương nên sau khi Hàn Trùng đi cũng có rất ít người quấy rầy hắn, điều đó lại cho hắn một khoảng thời gian tĩnh dưỡng quý báu.
Chiếc xe khẽ xóc nảy lên rồi từ từ ngừng lại. Trên xe, Tiêu Viêm mở hai mắt, nhìn sắc trời thì biết xa đội lại chuẩn bị đóng quân hạ trại. Tại mảnh đại mạc này, đi lại ban đêm tương đối nguy hiểm, hơn nữa hiệu suất không cao, bởi vậy rất ít người đi đường suốt đêm.
Trải qua thời gian dài điều tức, cơn đau nhức trong cơ thể Tiêu Viêm đã yếu bớt, trong kinh mạch thậm chí còn cảm nhận được chút đấu khí đang lưu động. Mặc dù so với lúc xưa thì rất nhỏ bé, nhưng tốc độ hồi phục thương thế này cũng có chút đáng mừng.
Sau khi xe dừng lại, Tiêu Viêm cũng vén màn đi xuống. Hắn biết tính tình Hàn Tuyết nên không muốn bị nàng bắt gặp rồi lại giáo huấn một trận. Vừa xuống khỏi thùng xe, Tiêu Viêm liền ôm một ít lều trại và dụng cụ chuẩn bị tiến hành hạ trại. Nhưng mới đi được vài bước, hắn liền ngửi được một mùi thơm nhàn nhạt từ phía trước ập đến, cước bộ lập tức ngừng lại, ngẩng đầu lên nhìn thấy Hàn Tuyết đang tươi cười trước mặt, liền hướng về phía nàng gật đầu.
Hàn Tuyết đang đứng trên một tảng đá, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào người thanh niên trước mặt. Một thân áo vải thô ráp khiến hắn có thêm một tia bình thường. Khuôn mặt có chút thanh tú nhưng không tính là anh tuấn, chỉ thuộc loại dễ nhìn nhưng lại mang một khí chất nam tử đặc biệt.
Hai người cứ thế bốn mắt nhìn nhau.
Hàn Tuyết khẽ ngẩn ra. Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm như vực sâu kia, nàng chỉ cảm thấy một sự tĩnh lặng đến lạ thường, khó có thể gợn lên chút sóng dao động. Trong đôi mắt ấy, nàng không hề thấy chút bất an hay dao động nào.
“Hàn Tuyết tiểu thư có chuyện gì không?” Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Hàn Tuyết, Tiêu Viêm có chút không chịu nổi, vội vàng mở miệng cười hỏi.
Nghe vậy, lông mi Hàn Tuyết khẽ rung lên. Chợt, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, ngọc thủ của nàng nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Tiêu Viêm. Một đạo đấu khí thăm dò nhanh chóng truyền vào trong cơ thể hắn.
Cảm nhận được cỗ đấu khí kia xâm nhập vào cơ thể, sắc mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi. Tâm thần vừa động, đấu khí trong cơ thể liền tản ra khắp kinh mạch.
Đạo đấu khí này chỉ tồn tại trong tích tắc rồi bất đắc dĩ phản hồi trở lại cơ thể Hàn Tuyết. Nàng mới chậm rãi buông ngọc thủ ra, trong mắt xẹt qua một tia thất vọng. Xem ra nàng cũng không phát hiện được điều gì. Thứ duy nhất nàng phát hiện là Tiêu Viêm có nội thương cực kỳ nghiêm trọng.
“Không có việc gì!” Lắc đầu, Hàn Tuyết liếc nhìn lều trại và dụng cụ trên vai Tiêu Viêm một cái, nói: “Trong cơ thể ngươi có thương thế không nhẹ, không cần làm việc, việc này để cho người khác làm đi.”
“Ha ha! Không cần. Mặc dù bị thương nhưng ta không muốn làm phế nhân.” Tiêu Viêm cười sảng khoái, lắc đầu rồi xốc lại lều trại và dụng cụ, đi vòng qua Hàn Tuyết, bước về phía đám người Hàn Trùng.
Hơi nghiêng đầu, nhìn bóng lưng cao gầy kia, Hàn Tuyết không khỏi tự giễu cười. Cư nhiên lại có loại ý nghĩ không thực tế này. Chỉ nhìn bề ngoài, tuổi của Tiêu Viêm cùng nàng không chênh lệch bao nhiêu. Cho dù là thiên tài tu luyện, chỉ sợ cũng rất khó đạt tới cấp độ Đấu Hoàng.
“Xem ra thực sự chỉ là một vận may!”
Đại mạc về đêm vẫn hoang vu và lạnh lẽo như băng. Ngân quang nhàn nhạt bao phủ khắp nơi. Đứng ở chỗ cao nhìn ra xa cũng không thấy điểm cuối.
Trong doanh địa có chút an tĩnh, chỉ có đống lửa thiêu đốt thỉnh thoảng vang lên tiếng tí tách. Phía ngoài doanh trại, các trạm gác được bố trí cẩn mật, luân phiên đi lại tra xét, đem doanh trại bảo vệ chu toàn.
Bên trong một chiếc lều vải đơn sơ, Tiêu Viêm đang khoanh chân tu luyện. Trên thân thể đã thoa một loại dược dịch dùng cho tu luyện. Mà trong thiên địa xung quanh, những tia năng lượng nhỏ xíu theo từng nhịp hô hấp của Tiêu Viêm tiến nhập vào cơ thể.
Mỗi khi một tia đấu khí nhỏ bé tiến vào, cảm giác sức mạnh cũng từ từ quay lại trong cơ thể vốn vô lực của Tiêu Viêm.
Việc tu luyện cứ thế kéo dài. Đợi đến khi phía chân trời đại mạc từ từ xuất hiện một tia sáng rạng đông, Tiêu Viêm mới chậm rãi mở hai mắt. Chẳng qua trong đôi mắt đang mở ra kia lại ánh lên vẻ kinh ngạc khó có thể che giấu.
Bàn tay chậm rãi xòe ra, một luồng đấu khí xanh biếc chậm rãi tuôn ra. Ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm vào luồng đấu khí. Hắn loáng thoáng nhìn thấy một tia năng lượng màu bạc nhàn nhạt. Tựa hồ là…
“Không Gian Chi Lực?”
Hít một hơi thật sâu, trong mắt Tiêu Viêm dần dần hiện ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng. Không Gian Chi Lực, ít nhất phải đạt tới cấp bậc Đấu Tông mới có thể miễn cưỡng khống chế loại lực lượng thần kỳ này. Chưa đạt tới cấp độ đó, dù là Đấu Hoàng đỉnh phong cũng không có cách nào khống chế nó. Vậy mà hiện giờ, trong đấu khí của Tiêu Viêm lại xuất hiện một tia năng lượng màu bạc chân thực, chính là Không Gian Chi Lực.
“Không Gian Chi Lực này xem ra là do ở trong không gian thông đạo kia, bị cỗ không gian lực tàn phá rồi lưu lại bên trong thân thể. Sau đó vì một vài duyên cớ nào đó mà vẫn chưa tiêu tán, ngược lại tiến nhập vào trong đấu khí. Quả nhiên là phúc họa tương y!” Tiêu Viêm lộ vẻ trầm ngâm, một lát sau trầm giọng lẩm bẩm.
“Bất quá, mặc kệ thế nào, bây giờ ta tựa hồ cũng đã khống chế được một chút Không Gian Chi Lực, nhưng như vậy cũng đã quá tốt rồi.”
Khóe miệng Tiêu Viêm chậm rãi nhếch lên một chút. Bàn tay đang duỗi ra chợt đột ngột nắm chặt, không gian trước mặt hắn cư nhiên xuất hiện một ít gợn sóng vặn vẹo rất nhỏ.
Không gian vặn vẹo! Đây là năng lực mà cường giả Đấu Tông mới có. Hiện tại, Tiêu Viêm mới chỉ là Thất Tinh Đấu Hoàng vậy mà đã xuất hiện trong tay hắn.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà