Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 104: CHƯƠNG 6-20: CƯ DÂN LÃNH ĐỊA NAM TƯỚC MUNO (10)

Satou đây. Nghe nói người ta có thể thấy những mảnh ký ức vụn vặt trong giấc mơ của mình.

Mà thôi, từ lúc bắt đầu đi làm và quen với việc ngủ ít, tôi cũng chẳng còn mơ mộng gì nữa.

Pochi và mấy đứa nhỏ tới đổi ca gác cho chúng tôi. Arisa tuyên bố, "Em sẽ canh chừng để anh không lẻn ra ngoài ban đêm nữa đâu nhé!", rồi chiếm luôn vị trí bên cạnh tôi. Bình thường thì tôi đã tống cổ con bé đi rồi, nhưng vì hôm nay em ấy đã đàm phán rất tốt với ông chú Toruma, nên tôi đặc cách cho một lần, coi như không phải phần thưởng đi.

Tất nhiên, tôi cũng cảnh cáo trước là nếu em ấy dám giở trò sàm sỡ, tôi sẽ trói lại rồi treo lên cây.

Ngay cả Lulu cũng lí nhí, "E-em nữa, em cũng sẽ canh gác ạ," rồi rúc vào nằm xuống phía bên kia. Rốt cuộc, tư thế ngủ của cả ba chúng tôi trông y hệt chữ "kawa" (sông) trong tiếng Nhật. Đúng là một tư thế ngủ kiểu slice of life kinh điển, chill phết.

Chỉ mong sao 5 năm nữa trôi qua thật nhanh.

Trái với dự đoán của tôi, Arisa ngủ rất ngoan mà không hề giở trò nghịch ngợm nào. Nếu lúc nào con bé cũng được như thế này thì tôi sẵn lòng cho ngủ cùng bất cứ lúc nào.

Tôi kiểm tra động tĩnh của con quỷ trước khi đi ngủ.

Nó vẫn lảng vảng quanh lâu đài và đám cướp trong rừng như thường lệ, nhưng thỉnh thoảng nó lại tạo ra một phân thân cấp 1 rồi cho lượn lờ trong thành phố. Đêm qua tôi đã thử theo dõi, nhưng có vẻ nó không giết ai cả, chắc chỉ là một phân thân dùng để thu thập thông tin.

Cũng có những động tĩnh đáng ngờ từ một nơi khác.

Đám cướp quanh thành phố Muno đang tập hợp thành một nhóm lớn trong khu rừng gần đó. Có cả khá nhiều nông nô trốn khỏi các làng lân cận trà trộn vào, biến chúng thành một đám đông khoảng 500 người. Nếu các nhóm nhỏ khác cũng đang di chuyển để hợp nhất, con số sẽ lên tới 700. Một cuộc cách mạng sắp sửa bùng nổ cũng nên.

Hơn nữa, từ phía tây bắc, cách nơi chúng tôi đang ở một quãng không xa thành phố Muno, một quân đoàn demi-goblin đang tiến vào lãnh thổ. Chiều tối qua chúng chỉ có 50 tên, nhưng giờ đã lên đến gần 1000 và vẫn đang tiếp tục tăng quân số từ bên ngoài tràn vào.

Mà, tôi cũng thắc mắc tại sao lại gọi chúng là "demi" (bán), vì chủng loài của chúng vốn đã là goblin rồi. Ngạc nhiên là, chúng không được xếp vào loại á nhân mà lại gần với quái vật hơn. Ước gì được thấy tận mắt một đứa, vì tôi chưa từng gặp bao giờ.

Tôi cũng chưa từng thấy Orc, nhưng vì chúng được nhắc đến trong các câu chuyện cổ tích ở thế giới này, nên chắc chắn chúng có tồn tại ở đâu đó.

Người mà hiệp sĩ Eral tìm kiếm suốt buổi trưa có lẽ là cô con gái thứ hai của Nam tước. Lý do tôi nghĩ vậy là vì hiện tại cô ấy đang ở trong căn cứ của đám cướp. Chắc cô ấy bị bắt cóc làm con tin rồi. Không biết có phải do cha mẹ cô ấy gây ra không nữa.

Có vẻ như ngày mai, hành trình của chúng tôi sẽ yên bình, cũng nhờ vào động thái của bọn cướp. Khi những rắc rối không cần thiết giảm bớt, chúng tôi sẽ cố gắng đến được thành phố Muno vào sáng ngày kia.

Tôi đi ngủ sau khi hoàn thành việc điều tra sơ bộ.

"Như em đã nói, em không thể chấp nhận chỉ có thế được."

Arisa tỉnh dậy trong khi lẩm bẩm những lời khó hiểu. Mới lúc nãy con bé còn nghiến răng ken két. Hơn nữa, móng tay em ấy bấu vào tay tôi đau điếng. Vết thương hồi phục ngay trước khi tôi kịp nhận sát thương, chỉ để lại vệt đỏ trên da nên tôi cũng mặc kệ, nhưng đau thì vẫn là đau.

"Chào buổi sáng, Arisa."

"‘Chào buổi sáng’ á? Em là Arisa, người yêu dấu của anh đây."

"Gần đúng rồi đó, mỗi tội vế sau sai bét."

Con bé chỉ đáp lại bằng cách đấm gió liên tục vào người tôi, nhưng quanh mắt em ấy có vệt nước mắt. Không biết con bé đã mơ thấy gì.

Lulu vẫn còn say ngủ, nhưng trên mặt cô ấy cũng có vết nước mắt. Khi tôi nhìn xuống, Pochi và Tama đang cuộn tròn như hai quả bóng trên bụng tôi, miệng lẩm bẩm, "Lạnh quá~", "Đói quá đi nano desu.". Có vẻ như chúng cũng gặp ác mộng.

Vì dường như mọi người đều gặp ác mộng, tôi đánh thức tất cả dậy bằng cách lần lượt bóp mũi từng người.

"Chủ nhân? Tạ ơn trời!"

"Sáng rồi ư? Nyan, ấm quá nodesu."

"Chào buổi sáng nano desu. Đến giờ chuẩn bị bữa sáng rồi nano desu."

Cả ba dường như vẫn còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở dụi mặt vào ngực và vai tôi. Cảnh tượng này với Lulu thật hiếm thấy. Thường thì Arisa sẽ chớp lấy cơ hội này để nhảy vào, nhưng giờ con bé đã đi rửa mặt rồi.

Tôi đã nghĩ có lẽ là do một con mộng quỷ ghé thăm, nhưng khi tìm kiếm thì chẳng thấy gì. Nếu thật sự là mộng quỷ, kỹ năng Nhận Thức Nguy Cấp đã báo động cho tôi từ sớm rồi.

Mia và Liza cũng đang mơ về quê hương của họ. Dường như Nana không có giấc mơ nào đặc biệt. Chắc cô ấy không thấy thứ gì như cừu điện hay cừu ma thuật đâu nhỉ.

Đúng như dự đoán, không có gì tấn công chúng tôi vào ngày hôm đó, thực sự là một ngày yên bình.

Chỉ có điều, hôm nay Pochi và Tama cứ bám dính lấy tôi, liên tục dụi mặt vào người, thành ra tôi chẳng làm được gì trong suốt chuyến đi. Có vẻ như chúng không được thoải mái, nên tôi đành chơi bài và shiritori, một trò nối chữ, với Pochi và Tama suốt cả ngày.

Tôi mời vợ chồng Hayuna tham gia vì họ có vẻ buồn chán, nhưng hình như ông chú Toruma lại nghiện trò này, ông ấy trở nên phấn khích lạ thường. Phải chi Hayuna-san có thể truyền cho ông ấy một chút lịch thiệp của cô.

Tối đó, tôi lại tiếp tục giấc mơ của ngày hôm qua. Và chắc chắn, khi tôi hỏi mọi người vào sáng hôm sau, ai cũng có những giấc mơ kỳ lạ.

Tôi đã nghĩ đó là trò của con quỷ, nhưng sau khi kiểm tra kỹ năng của nó và kỹ năng bẩm sinh của chủng tộc, có vẻ không phải vậy.

Con quỷ này thuộc chủng tộc Sừng Ngắn, trông giống mấy bức tượng gargoyle với cặp sừng cụt và đôi cánh dơi. Kỹ năng của nó bao gồm: [Yêu thuật], [Thần trí thuật], [Biến hình], và [Mê hồn thuật], chỉ có bốn cái đó.

Con quỷ này đã ở trong khu rừng gần đây từ trưa hôm qua.

Đám cướp mà tôi lén quan sát đã tụ tập hơn 700 tên, nhưng giờ chỉ còn lại vài mống. Tôi không rõ tại sao chúng lại giảm đột ngột như vậy trong lúc tôi không để ý, nhưng sau khi thấy lũ xác sống cứ liên tục xuất hiện với con quỷ ở trung tâm, tôi đã hiểu ra tình hình.

Nhiều demi-goblin cũng đang tiến gần đến chỗ lũ xác sống. Chúng đã ngừng tăng số lượng, nhưng cuối cùng đã trở thành một đạo quân hùng mạnh lên tới 3000 tên.

Thỉnh thoảng, số lượng xác sống lại giảm đi, đổi lại là sự xuất hiện của những bộ xương, tôi chẳng muốn biết chuyện gì đã xảy ra đâu.

Cô con gái của Nam tước bị bọn cướp bắt cóc dường như đã trốn thoát thành công. Cô ấy đang chạy trong rừng sâu cùng với một người đàn ông cấp cao nổi bật trong đám cướp, tôi không rõ là do anh ta bị quyến rũ hay họ đã quen biết nhau từ trước.

Bên trong lãnh địa Nam tước, quân đội trực thuộc đã tiến về phía khu rừng của bọn cướp từ sáng sớm nay, có vẻ như hoạt động giải cứu cô con gái đã bắt đầu. Số lượng của họ vượt hơn 1000 người. Rõ ràng, họ cũng đã thuê cả lính đánh thuê địa phương và nô lệ.

Anh hùng không có trong quân đoàn. Có vẻ như anh ta đang ở trong lâu đài Nam tước.

Với quá nhiều tín hiệu như vậy, ngay cả khi không có kỹ năng Nhận Thức Nguy Cơ, tôi cũng cảm nhận được điềm báo về một cuộc xung đột lớn sắp xảy ra.

Tôi phải sơ tán mọi người đến nơi an toàn càng nhanh càng tốt.

Cuối cùng chúng tôi cũng đến được thành phố Muno, nhưng cổng thành đã đóng chặt nên chúng tôi không thể vào được.

Hiện giờ, chúng tôi đang thương lượng bằng cách đưa ra con dao của ông chú Toruma, nhưng có vẻ như không ai trong số lính canh nhận ra dấu ấn trên đó, nên chúng tôi được mời vào lâu đài.

"Tôi sẽ đi cùng vợ chồng Toruma đến gặp Nam tước. Tôi muốn mọi người đi xe đến ngôi làng ngay phía trước để làm vài việc."

Ông chú Toruma đã mời tất cả chúng tôi, nhưng nếu tôi bất cẩn ở đây, cặp vợ chồng có thể toi mạng và tôi sẽ không thể đến thăm xưởng rèn được. Ha ha.

Mặc dù tôi định gặp trực tiếp Nam tước, tôi không thực sự có ý định bảo ông ta phải làm gì với lãnh địa của mình. Tôi cảm thấy tiếc cho những người như mấy đứa trẻ và người già tôi gặp trước đây, nhưng không đến mức tôi muốn cứu họ bằng mọi giá. Ngay cả với anh hùng giả kia, tôi cũng chỉ nghĩ là muốn giúp đỡ ở một khía cạnh nào đó thôi.

Vì vậy, tôi muốn đảm bảo an toàn cho Liza và các cô gái trước.

"Chủ nhân, bọn em nên làm gì ạ?"

"Ừm, có một ngôi làng ngay phía trước. Anh muốn mọi người thu thập những viên đá cuội như thế này ở con sông gần làng. Các em hãy nhờ trưởng làng huy động mọi người thu thập những viên đá đó."

"Tama sẽ đi nhặt."

"Pochi cũng sẽ cố gắng hết sức nodesu."

Tôi tiếp tục nói trong khi đặt tay lên đầu Pochi và Tama, hai đứa đang làm tư thế "Vèo" sẵn sàng chạy đi.

"Ừm, anh rất vui khi thấy sự hăng hái của hai đứa, nhưng chúng ta phải giao việc này cho dân làng."

Tôi giải thích chi tiết cho mọi người.

Họ phải thu thập 100 viên đá cuội. Tôi sẽ mua mỗi viên với giá 1 đồng.

Tôi giao việc đánh giá đá cho Tama, người có kỹ năng Thu thập.

Tôi giao phó cho Arisa việc tính tiền và thương lượng với trưởng làng.

Liza sẽ ở lại canh xe để dân làng không coi thường họ.

Nana sẽ đóng vai cô chủ, trong khi Lulu và Mia là người hầu.

"Pochi nên làm gì nodesu?"

"Pochi sẽ đóng vai trò hộ vệ cho Arisa khi đổi đá cuội lấy tiền."

"Hiểu rõ nano desu."

Giờ thì, giải thích như vậy là ổn. Tôi nên đi cùng Hayuna-san và ông chú Toruma thôi. Arisa nắm lấy áo tôi trước khi tôi kịp xuống xe.

"Không, tuyệt đối không được."

Nước mắt lưng tròng, Arisa kịch liệt phản đối.

Hửm, con bé thực sự không muốn làm công việc đàm phán sao? Tôi cứ nghĩ em ấy hợp với việc đó hơn bất kỳ ai khác mà.

"Vậy thì, em đổi với Lulu nhé?"

"Không phải, em không muốn để ch—... chủ nhân đi một mình."

Gọi bằng "anh" cũng được mà, nhưng con bé vẫn bướng bỉnh dùng "goshujin-sama" nhỉ.

"Anh có định ra chiến trường đâu. Anh chỉ đi cùng vợ chồng Toruma đến lâu đài Nam tước thôi, nhân tiện gặp mặt trực tiếp ông ấy luôn, em biết đấy?"

Tôi cố gắng nói một cách thản nhiên nhất có thể, pha thêm chút đùa giỡn.

"Anh chỉ định gợi ý cho ông ta về tình hình người dân nếu ông ta là người dễ nói chuyện, nhưng anh sẽ ưu tiên an toàn của mình lên hàng đầu, nên sẽ ổn thôi mà."

Tuy nhiên, một Arisa nhạy cảm không đời nào bỏ qua chuyện đó. Con bé ép sát vào tôi, vai rướn lên.

"Anh nói dối, việc anh không cho bọn em vào thành phố cùng chính là bằng chứng."

Con bé đi guốc trong bụng tôi rồi.

Giờ thì, phải làm sao đây.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!