Đó là một giấc mơ. Một giấc mơ về một ngày xa xăm, đã xảy ra từ rất, rất lâu rồi.
"Này cậu, chơi cùng bọn mình đi."
Tôi để ý một cô bé trạc tuổi đang e thẹn nhìn từ phía sau hòm công đức của ngôi đền, nên tôi đã lấy hết can đảm để mời cô bé chơi cùng.
"Tên mình là Ichirou. Còn cậu?"
"Mình là..."
"Hể, cái tên nghe y hệt một vu nữ ấy nhỉ."
Tôi dắt tay cô bé, dẫn cô đến sân đền nơi các anh em họ hàng của tôi đang chơi. Ban đầu cô bé khá im lặng, nhưng sau khi chúng tôi bắt đầu ca hát và chơi trốn tìm, cô bé nở một nụ cười rạng rỡ, tỏa sáng không thua gì mái tóc đỏ tuyệt đẹp của mình.
Thời gian vui vẻ trôi qua nhanh chóng. Mặt trời đã lặn sau ngọn núi.
"Mọi người ơi, về nhà sớm thôi. Cả cậu nữa, ..., về chung tới nửa đường nhé."
"Nhà tớ ở đây."
Cô bé nói trong khi đi về phía ngôi đền.
Tôi chắc chắn đã nghe tên cô bé, nhưng chẳng tài nào nhớ ra được.
"Đúng lúc đó, hoàng tử xuất hiện, và đánh bại con rồng xấu xa chỉ bằng một nhát chém."
"Tớ không thích câu chuyện đó."
Có vẻ như cô bé không thích quyển truyện tranh mà tôi đã rất cố gắng để đọc cho nghe.
Cô bé giận dỗi, nghịch mái tóc màu cam hoe đỏ của mình trong khi bĩu môi.
"Ngôi đền này thờ một vị long thần. Tên của ngài ấy là Mizuhana-hime."
Cô bé ưỡn ngực, trông đầy tự hào.
Ngôi đền này thờ một vị thần tên là Ama-no-Mizuhana-hime.
"Rồi sau đó, Mizuhana-hime băng qua cầu vồng và đến đây. Ngài ấy nổi giận với chàng trai trẻ trong làng vì đã thấy ngài nhảy múa trên đỉnh núi ở ngôi đền này."
"Sao ngài ấy lại giận?"
Cô bé chu môi vì không thể nhớ ra.
"Ưm... không biết. Chắc chắn là giận vì điều đó không tốt! Kiểu như, ‘đừng nhìn lén tớ tập luyện’ ấy."
"Chắc là cô ấy xấu hổ hả?"
"Phải, chắc chắn là thế rồi!"
Cô bé lúng túng khoanh hai cánh tay mảnh khảnh và gật đầu như thể tự thuyết phục bản thân.
"Và rồi! Nữ thần-sama nổi giận, hóa thành một con rồng và bay lên trời, mang đến một trận mưa kéo dài ba ngày ba đêm."
"Eeh, chẳng phải chỉ cần búng trán một cái để tha thứ cho anh ta là được rồi sao."
"Ưm, ổn mà! Truyền thuyết nó phải thế!"
Xem ra việc vặn vẹo lại tình tiết là bị cấm rồi.
"Chàng trai trẻ đã thấy điệu nhảy trên đỉnh núi này tuyệt vọng xin lỗi nữ thần. Và rồi, nữ thần đã tha thứ và cưới chàng trai trẻ đó."
Tôi chẳng hiểu gì cả.
Cái gì cơ? Tình tiết diễn biến nhanh quá. Câu chuyện cụt lủn vậy sao.
Bên trong văn phòng của đền, chúng tôi đang ăn dưa hấu trong tiếng ve sầu kêu đến điếc cả tai. Cô bé ăn hăng hái đến mức cả khuôn mặt biến dạng, trông còn già hơn cả tôi, vừa cắn dưa hấu vừa phun phì phì hạt ra ngoài.
"Này, cậu là con gái đấy, nhả hạt ra tay rồi đặt lên đĩa đi chứ."
"Ichirou là đồ ngốc! Ăn dưa hấu thế này mới ngon chứ! Chỉ có trẻ con chúng ta mới được làm thế này thôi. Đừng có nói mấy lời già đời đó nữa."
Cô bé phản ứng thái quá trong khi làm rối tung mái tóc màu xanh lục cùng màu với quả dưa hấu trên vai.
Con gái lúc nào cũng năng động thật.
Đêm xuống tại sân đền, chúng tôi đang thưởng thức pháo hoa trong làn khói từ nhang muỗi.
Tim tôi đập thình thịch khi thấy cô bé mặc bộ yukata trông như người lớn, mái tóc tím nhạt được búi cao sau gáy khiến cô bé trông quyến rũ lạ thường.
Cô bé thì thầm như mê sảng trong khi nhìn tôi đang ngồi.
Tim tôi lại loạn nhịp khi thấy cô bé, người trông chững chạc hơn tuổi, lại nở một nụ cười tinh nghịch y như trẻ con.
"Mấy thứ như tái sinh có thật không?"
"Có chứ."
Cô bé quả quyết khẳng định, đáp lại câu hỏi của tôi.
"Nhưng, chỉ tái sinh thôi thì cũng không tốt. Vòng đời của thần khác xa con người lắm. Họ sẽ lại bị chia cắt thôi."
"Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu cô ấy biến người mình thích thành thần luôn sao?"
"Ngay cả thần linh cũng không thể tùy tiện ban phát thần tính cho người khác được."
Giọng cô bé bỗng trở nên nóng nảy, khác hẳn với vẻ lãnh đạm thường ngày.
"Linh hồn của một người là không đủ, cần phải nhiều hơn nữa."
Tôi có hơi sợ hãi trước những lời đó.
Tôi đang dắt theo Satou, chú chó cưng của ông nội, leo lên những bậc thang dẫn đến sân đền.
Đó là một chú chó có cái tên kỳ lạ. Hình như người tặng chú chó cho ông nội tên là Satou-san. Đúng là kiểu gia đình tôi, đặt tên cho chó như vậy đấy.
Tôi đi qua cổng đền không có torii màu đỏ và bước vào sân.
"Ou! Đợi cậu mãi đấy, Satou."
"Tớ đã bảo là gọi tớ là Ichirou khi không chơi game mà."
"Fufun, tớ đang gọi chú chó kia mà."
"Vậy sao, thế thì hôm nay đừng chơi game nữa, ra ngoài chơi với nó đi."
Khi tôi trêu cô bé, thái độ hống hách của cô lập tức sụp đổ và cô trở nên bối rối.
"Ch-chờ đã, nếu chúng ta không ở đó, ai sẽ cứu Liên Minh Trojan khỏi Đế Quốc Akaia chứ."
"Rồi rồi, tìm chỗ nào có bóng mát mà chơi đi."
Chúng tôi ngồi trên hiên nhà có mái che mát mẻ trong sân đền. Chú chó Satou đã được tháo xích đang chạy vòng quanh sân, bất chấp cái nóng mùa hè.
Tôi lấy ra hai máy chơi game cầm tay từ trong túi, chuyền một chiếc Jiopoke cho cô bé.
Cô bé thích nghe tiếng lách cách khi di chuyển các nút bấm. Cô bé luôn vui vẻ bấm lách cách bằng những ngón tay nhỏ nhắn của mình trước khi bật nguồn. Chúng tôi kết nối hai máy chơi game bằng cáp và bật nguồn lên.
"Oh, bắt đầu rồi."
Trò chơi là một game chiến thuật không gian lấy bối cảnh Cuộc chiến thành Troy.
Dù là một sản phẩm dành cho trẻ em, nó vẫn có các khái niệm như dò tìm kẻ địch và bổ sung tài nguyên.
"Muu, lại thêm một cuộc tấn công bất ngờ từ ngoài phạm vi dò tìm. Đúng là Satou có khác, nanoja."
Cô bé nói một điều thật vô lý.
"Vậy thì, để tớ chấp cậu một lần dùng 『Mở Bản Đồ』 ở màn tiếp theo."
"Yay, nanoja. Vậy để tớ dùng cả 『Thiên Thạch Đạn』luôn nhé."
"Ê, 『Thiên Thạch Đạn』là hàng cấm mà. Dùng cái đó là lật kèo ngay tắp lự luôn."
"Thế mới hay chứ! Một lần thôi. Nha? Làm ơn đi mà, cho tớ dùng một lần thôi."
Cuối cùng tôi cũng phải chịu thua cô bé đang nài nỉ đến mức mái tóc màu chàm của cô rối tung lên. Người ta bảo ngay cả lãnh chúa cũng không thắng nổi một đứa trẻ ăn vạ. Mà lãnh chúa là cái gì thì tôi cũng chịu.
"Fuhahaha, nhận lấy này, nanoja!"
Cô bé vui sướng dùng 『Thiên Thạch Đạn』 và quét sạch quân chủ lực của tôi.
Và rồi, mặt cô bé trông mừng rỡ khôn xiết khi bắt giữ được soái hạm của tôi sau khi nó đã mất hết lực lượng.
"Aah, 『Thiên Thạch Đạn』đúng là phê thật. Nhờ nó mà tớ còn chiếm được cả soái hạm làm kỷ niệm."
Cô bé đang hăng hái, nhưng khi cô điều khiển soái hạm về căn cứ của mình, nó đã biến thành một cú sốc.
Trò chơi này lấy bối cảnh Chiến tranh thành Troy. Dĩ nhiên, nó bao gồm cả chiến thuật [Con ngựa thành Troy].
"Uwah, robot đang túa ra từ chiến hạm kìa. Á, tàu vận tải của tớ mới xây xong mà. Không, đừng, đừng tấn công nhà máy, khôngggggg!"
Sau khi đám robot phá hủy nguồn cung cấp trang bị cho quân đội của cô bé, lực lượng chính mà tôi giấu kín đã tấn công. Dù khá vất vả, chiến thắng cuối cùng đã thuộc về tôi.
"Huhu, cậu ác quá. Đấu với con gái mà chẳng nương tay gì cả."
"Này, chẳng phải sẽ rất thô lỗ nếu tớ không dốc toàn lực trong một trận chiến sao."
Đó là một lời nguyền rủa khắc nghiệt ngay cả khi chỉ là một câu đùa. Thần tượng ngực bự đang nổi nhất lớp tôi. Phải tìm trò khác và đổi chủ đề thôi.
"Phải phải, lần tới chúng ta chơi trò khác đi?"
"Loại gì thế?"
"Nó gọi là RPG, một trò chơi mà cậu bắt đầu rất yếu, sau đó mạnh dần lên bằng cách diệt mấy con lính lác, và cuối cùng là đánh bại Ma Vương."
Đó là một lời mô tả sơ sài nhất mà chính tôi cũng phải thừa nhận.
"Ooh, đánh bại Ma Vương cơ à! Ngầu thật đấy! Mà này, chúng ta có diệt được cả quỷ thần không?"
"Có rất nhiều trùm ẩn khác nhau trong trò này, và nếu tớ không nhầm thì có cả thần linh và quỷ thần nữa, nên chắc là được đấy."
"Tuyệt vời! Okê, chơi thôi Satou! Bắt đầu nhanh lên!"
Cô bé lúc nào cũng hăng hái, nhưng hôm nay thì đúng là hết thuốc chữa. Tôi đã chơi game cùng cô bé cho đến tận đêm hôm đó.
“Chơi game một tiếng mỗi ngày”, quy tắc đó chắc chắn là để phá vỡ rồi.
Cô bé đang đọc một quyển sách dày bên cạnh một bồn phun nước nhỏ ở góc sân đền.
"Chào buổi sáng, hôm nay cậu đọc gì thế?"
"Umu, lúc còn ngái ngủ tớ thấy trên bìa nó ghi là [Thần Đã Chết] nên tò mò ấy mà."
"Heeh, thần cũng có thể chết sao?"
"Umu, có chứ. Tuy nhiên, đó chỉ là trạng thái hấp hối thôi. Nếu cậu cứ để mặc họ, họ sẽ sống lại. Vì thần linh là bất tử mà."
"Cậu nói đó là hấp hối? Vậy tình trạng đó khác gì với cái chết?"
Nghe vậy, cô bé cười "kufufu".
Mắt tôi tròn xoe trước những lời không ngờ tới.
Trước khi tôi kịp hiểu ra những lời của cô bé, tiếng mẹ cô gọi đã vang lên.
"Fumu, đến giờ rồi."
Mái tóc xanh lam bí ẩn của cô bé chuyển thành màu đen tuyền như thể mực loang ra.
Dường như chỉ có mình tôi thấy màu tóc của cô bé thay đổi.
Và rồi, cô bé với mái tóc đen lịch sự nói với tôi, với một thái độ lạ hơn thường lệ.
"Này, Suzuki-kun. Nếu được, cậu có muốn xem điệu Thần Lạc Vũ của mình không?"
Thần Lạc Vũ? A, là điệu múa dâng lên thần linh.
Cô bé e thẹn kéo mép áo sơ mi của tôi, và tôi, người bị mê hoặc bởi nụ cười ngượng ngùng của cô, đã đi theo cô vào sân khấu bên trong đền.
Cô bé thay trang phục vu nữ và bắt đầu nhảy múa trên sân khấu.
"Hikaru nhảy ngày càng giỏi nhỉ?"
"Phải, con bé ngày càng giống một vu nữ chuyên nghiệp rồi."
Người ngồi bên cạnh tôi đang chăm chú theo dõi điệu múa; tôi không chắc đó có phải là mẹ cô bé hay không, hay là một ai đó khác.
Thay vì để tâm đến những lời khó hiểu đó, tôi dồn hết tâm trí để ngắm nhìn điệu múa của người bạn thuở nhỏ.
Tôi đang nhìn lại giấc mơ của mình từ góc nhìn của một con chim.
Dù cho tôi cứ ngỡ mình không thể nhớ nổi tên cô bé, nhưng người bạn thuở nhỏ của tôi chắc chắn phải có mái tóc đen. Tuổi của cô bé cũng phải ngang bằng tôi.
Ký ức quá khứ của tôi đã bị trộn lẫn với những chi tiết về ngôi đền mà tôi thêm vào trong suốt những năm đi học. Một nhân vật trong game có màu tóc như vậy cũng là chuyện bình thường.
Tuy nhiên, tôi tự hỏi những lời dẫn chuyện không phải do game tạo ra là gì.
Nhiều giọng nói của các cô gái chồng lên nhau, thì thầm với tôi.
Lắng nghe những giọng nói hoài niệm ấy, ý thức của tôi dần chìm vào một giấc ngủ sâu hơn.