Satou đây. Không ngờ dạo gần đây từ "kẻ bám đuôi" hay "stalker" lại trở nên phổ biến đến vậy nhỉ? Miễn là nó không gây phiền toái cho người khác thì cũng chẳng sao.
"Chủ nhân, hình như con đường phía trước chân núi có ngã rẽ ạ. Chúng ta nên đi lối nào ạ?"
Nghe tiếng gọi của Lulu từ ghế lái, tôi dừng thí nghiệm của mình lại.
"Tốt lắm, Lulu! Nào nào, anh mau lên đây đi chứ!" - Arisa
"Tán tỉnh. Cấm." - Mia
Arisa đẩy lưng thúc tôi lên ghế lái. Tôi nhẹ nhàng đặt Tama đang ngủ say trên đùi mình sang cho Mia. Pochi thì đang say giấc trên đùi Nana. Ghen tị thật đấy, tôi tự hỏi không biết nếu mình cho con bé thêm thịt trong bữa ăn thì có được ngồi chỗ đó không nhỉ?
Tôi cho rằng lời buộc tội của Mia là vô căn cứ, tôi và Nana chỉ đang đối mặt nhau để làm thí nghiệm thôi, chứ không hề tán tỉnh gì cả.
Tôi chỉ đang thử nghiệm giới hạn của ma pháp [Tín Hiệu]; xem chúng tôi có thể nhận được tín hiệu từ ma pháp [Tín Hiệu] khi không có người nhận cụ thể hay không, nên tôi và Nana mới mặt đối mặt như vậy.
Hơn nữa, vì tôi không được phép nhìn chằm chằm vào ngực Nana, nên tôi chỉ nhìn vào mặt cô ấy, nhưng họ vẫn nói những điều thật tệ.
"Thiệt tình, không chỉ nhìn nhau đắm đuối mà hai người còn nắm tay nữa chứ, ghê thật đó." - Arisa
"Có tội." - Mia
Kỹ năng [Cảm Nhận Ma Thuật] của tôi đột nhiên báo động, nhưng Nana lại không thể nhận được tín hiệu, nên tôi đã chạm ngón tay vào lòng bàn tay Nana mỗi khi gửi tín hiệu đi.
Đây hoàn toàn là một thí nghiệm trong sáng.
Chẳng có gì mờ ám cả... dù tôi thừa nhận là có hơi lén lút một chút, nhưng đó là bí mật.
Để đổi chủ đề, tôi đi tới ghế lái và chỉ đường cho Lulu. Từ con đường mòn trên núi mà chúng tôi đang đi, tôi có thể thấy một con đường khác trải dài đến tận khu rừng. Con đường vượt ra ngoài khu rừng đó sẽ dẫn đến Thành phố Darengan. Từ đây tôi thậm chí còn có thể thấy lờ mờ thứ gì đó giống như tường thành bên trên khu rừng.
"Rẽ trái ở đó đi, đừng đi thẳng." - Satou
"Vâng, em hiểu rồi ạ." - Lulu
"Hử? Không phải anh nói Thành phố Darengan ở ngay phía trước sao? Em đã bảo là anh nên bắt thuyền ở đó để đi thẳng đến thủ đô công quốc mà." - Arisa
Kế hoạch ban đầu là vậy, nhưng sẽ tệ lắm nếu chúng ta đến thành phố phía trước.
"Chúng ta sẽ chạm trán mấy kẻ bám đuôi nếu cứ tiếp tục đi thẳng đấy." - Satou
"Geh, đừng nói với em đó là Chị-ngực-bự nhé?" - Arisa
"Ch-chờ đã Arisa. Lúc này, cô ấy là con gái của chủ nhân của chủ nhân chúng ta, hãy gọi cô ấy là Karina-sama cho đàng hoàng vào." - Lulu
Liza lên tiếng cảnh báo, nhưng ngay cả Lulu cũng thêm vào "Lúc này", đủ để tôi hiểu cô bé đánh giá về người đó như thế nào.
Tiểu thư Karina và ba hầu gái kiêm vệ sĩ của cô ấy cũng đang trên đường đến Thành phố Darengan ở phía trước. Có vẻ như hiệp sĩ Zotor hay hiệp sĩ tập sự Hauto đều không đi cùng cô ấy. Dù cho tiểu thư Karina lẽ ra phải có nhiều việc phải làm như ngăn chặn cướp bóc trong lãnh địa của mình, cô ấy vẫn là một sự phiền toái không thể chịu nổi.
"Karina~?" - Tama
"Đúng lúc để làm một trận nano desu!" - Pochi
Pochi và Tama hớn hở nhảy lên ghế lái. Nhắc mới nhớ, cả hai đứa rất thích đấu tập với tiểu thư Karina.
Ban đầu, chúng lao vào chiến đấu với tiểu thư Karina để bảo vệ tôi vì trông cô ấy như đang bắt nạt tôi, nhưng không hiểu sao cả ba lại hợp rơ và có một trận đấu ra trò. Vì tiểu thư Karina miễn cưỡng không muốn đánh trả hai đứa, nên trận đấu chủ yếu là phòng thủ. Một trong hai trận đấu, cả hai đã kiệt sức và tiểu thư Karina giành chiến thắng. Nếu không thì khi cả hai bên cùng hết thể lực, trận đấu sẽ kết thúc với tỉ số hòa.
Cả hai đang lăng xăng nhìn quanh và nói, "Karina, không có ở đây à?", "Không có ở đây nodesu."
Trong khi chúng tôi đang trò chuyện phiếm, Liza đi do thám ở ngã ba đã quay trở lại. Hôm nay trên đường không có cướp, nên chỉ có mình Liza cưỡi ngựa đi trước.
"Chủ nhân, có một nhóm người ở ngã ba phía trước. Em có thể nghe thấy tiếng vũ khí va chạm, có lẽ họ là bọn cướp." - Liza
"Diệt cướp~?" - Tama
"Em sẽ dốc hết sức mình nodesu!" - Pochi
Có vẻ như tiểu thư Karina đã bay khỏi tâm trí của Pochi và Tama ngay khi chúng nghe thấy từ "cướp".
Chúng tôi không thể thấy họ từ đây, nhưng những người mà Liza thấy trên bản đồ không phải là cướp. Có vài võ sĩ, còn lại là nông dân, có lẽ đến từ các vùng lân cận.
Có một khu đất trống khá rộng ở ngã rẽ. Hai võ sĩ đang đấu kiếm ở giữa khoảng trống. Khoảng 20 nông dân đang đứng xem trận đấu từ xa.
Đây là một trận cá cược, những người nông dân đang hào hứng thảo luận sôi nổi.
Có vài chiếc xe kéo đậu ở khoảng trống. Vì chúng đều trống không, nên những người ở đây có lẽ đang trên đường về sau khi giao hàng ở Thành phố Darengan.
Pochi và Tama rất muốn tham gia, nhưng vì các võ sĩ ở đây chỉ có cấp 4-7, quá yếu so với chúng, nên tôi đã cấm.
Pochi và Tama cứ nằng nặc đòi hỏi, nhưng nếu tôi chiều theo thì chẳng khác nào bắt nạt kẻ yếu, nên tôi đành phải cứng rắn. Cả hai dường như không chịu bỏ cuộc, nhưng Liza vừa xuống ngựa đã nhấc bổng cả hai đứa lên bằng hai tay.
Pochi, người hiếm khi hờn dỗi, đang làm một tư thế như xác chết vô hồn khi bị Liza bế. Lâu rồi tôi mới thấy lại tư thế cọng bún đó. Tama, người vẫn đang chống cự, nhìn thấy Pochi thì như nhớ ra điều gì đó, rồi cũng bắt chước làm theo.
Thôi thì, đối thủ của Pochi và mọi người không phải là họ.
Trên radar của tôi hiện lên ba người đang tiến về phía này từ trong rừng, theo sau là một bầy chó sói. Mọi chuyện sẽ trở nên khá kinh khủng nếu bầy sói đó lao đến chỗ đám đông nông dân đang tụ tập. Tôi có thể tiêu diệt chúng bằng Mũi Tên Phép, nhưng lúc này, tôi phải để chúng làm vật tế cho tinh thần chiến đấu đang lên cao của Pochi và mọi người.
Tôi đỗ xe ngựa ở một góc của khoảng trống, và chỉ dẫn ba cô gái thú nhân đến gần nơi bầy sói sắp lao ra.
Tai Pochi giật giật. Rõ ràng cô bé đã phát hiện ra sự hiện diện của bầy sói.
"Chủ nhân, có sói nano desu!" - Pochi
"Nyu~? Có không?" - Tama
Có vẻ như Tama và Liza vẫn chưa nghe thấy chúng. Liza liếc nhìn tôi, nên tôi gật đầu xác nhận.
"Cậu em, cậu có mấy vệ sĩ trông mạnh mẽ đấy chứ. Muốn thử một trận không? Thua thì chỉ bị vài vết bầm, nhưng thắng thì được cả một đồng bạc lớn đấy. Không tệ chút nào, phải không?"
"Không cần đâu, mấy cô bé này nói có thứ gì đó lạ trong rừng." - Satou
"Vậy sao?"
Một người đàn ông trông như quản lý sòng cá cược đến mời mọc tôi, nhưng tôi chỉ trả lời qua loa. Bầy sói đã ở cách đây chưa đầy 200 mét.
Người quản lý dường như cũng đã nghe thấy tiếng sói tru, ông ta ra hiệu cho những người nông dân di chuyển. Ông ta đang nói gì đó với năm người có vẻ là võ sĩ.
Phải giải quyết trước khi họ kịp tham gia.
Tôi giả vờ niệm chú để kích hoạt [Rào Cản] và đặt năm lớp rào chắn vô hình vào đúng vị trí.
Để những người lính đánh thuê không lao vào rào cản, tôi chặn họ lại ngay khi họ vừa ra khỏi rừng và vòng họ ra phía sau hàng rào.
"Chạy đi! Bầy sói đang đến đấy!"
"Chúng tôi sẽ câu giờ. Mau lên!"
Hai trong ba người họ hét lên cảnh báo chúng tôi, nhưng điều đó không cần thiết. Tôi trấn an cả ba.
"Không sao đâu. Chúng tôi sẽ xử lý chúng nhanh thôi, nên mọi người cứ nghỉ ngơi sau hàng rào đi." - Satou
Khi tôi vừa dứt lời, bầy sói đuổi theo những người lính đánh thuê cũng lao ra khỏi rừng, nhưng chúng bị xiên từng con một. Với dao găm trên tay, Pochi và Tama dễ dàng xử lý những con sói lách được qua hàng rào.
Những con sói cố gắng phá vỡ hàng rào đều bị ngọn giáo của Liza đâm xuyên. Tôi có thể nghe thấy tiếng những người lính đánh thuê thì thầm, "Kinh thật", "Mạnh quá", nhưng tôi lờ họ đi.
Tôi đã tính toán sai quỹ đạo của một con sói không may nhảy qua hàng rào. Nó nảy lên trên rào cản và bay thẳng về phía Tama.
"Nguy hiểm~?" - Tama
"À, xin lỗi nhé." - Satou
Tama nhanh chóng kết liễu con sói trong khi càu nhàu. Cả ba đã tiêu diệt khoảng 20 con sói chỉ trong nháy mắt. Vẫn còn ba con trong rừng, nhưng vì chúng đã chạy sâu vào trong nên tôi không đuổi theo.
"Mấy nhóc cừ thật đấy!"
"Bọn sói trông như thú con trước mặt chúng!"
Những người nông dân ban đầu hoảng sợ vì tiếng sói tru, nhưng có vẻ họ đã sớm đến xem trận chiến. Vài người trong số họ còn cất tiếng tán thưởng.
"Tôi không phải nhóc tì nodesu! Tôi là Pochi nano desu!" - Pochi
"Tama na no." - Tama
Liza thì lạnh lùng xẻ thịt lũ sói, nhưng Pochi và Tama lại đang ăn mừng chiến thắng bằng cách nhấc bổng một con sói bằng một tay. Chúng ngay lập tức bị Liza mắng và quay lại công việc xẻ thịt.
Ông quản lý sòng cá cược cùng năm võ sĩ đã chạy thẳng về Thành phố Darengan. Theo một cách nào đó, hành động của họ là hợp lý. Hay đúng hơn, một nửa số nông dân không bỏ chạy mới là những người kỳ lạ.
Tôi để việc xẻ thịt cho Liza và mọi người, rồi đi đến chỗ những người lính đánh thuê đang ở sau hàng rào vô hình. Cả ba người họ đều là phụ nữ. Một người cấp 5 có kỹ năng dùng dao, nhưng hai người còn lại chỉ cấp 3 và không có kỹ năng nào. Chỉ có một người cấp 3 bị thương nặng.
"Cô ổn chứ?" - Satou
"Vâng, cảm ơn anh đã giúp đỡ."
"Tôi xin lỗi. Chúng tôi không nghĩ ở đây có người."
Chắc chắn rồi, nếu đây là một trò chơi thực tế, hành động này chẳng khác nào dẫn quái về làng. Phải chắc chắn rằng họ nhận thức được điều đó. Tôi đưa ra ý kiến thẳng thắn trong khi chữa trị vết thương cho cô gái bị thương nặng đến mức không còn sức nói chuyện.
"Sẽ là một thảm họa nếu mấy cô bé này không có ở đây. Tôi nghĩ các cô nên đi săn một cách chừng mực hơn." - Satou
"Là lỗi của tôi. Vì đây là nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi, nên chúng tôi đã đuổi theo con mồi quá sâu vào rừng và bị phản công."
Nữ lính đánh thuê có vẻ là đội trưởng đưa ra lý do. Cô ấy 18 tuổi, lớn nhất nhóm, hai người còn lại chỉ mới 15-16 tuổi. Tôi chỉ mong cô ấy hành động cẩn thận hơn một chút trước khi mất mạng.
Tôi gần như đã chữa trị xong, nhưng thể lực của cô gái bị thương vẫn đang giảm. Tôi đỡ cô ấy dậy và xem xét lưng cô, có ba vết cào ở đó. Cứ thế này, sẹo sẽ còn mãi. Dù ngoại hình cô ấy trông như mới 10 tuổi, nhưng đây vẫn là một điều nghiệt ngã đối với một người phụ nữ.
Tôi không định dùng thuốc ở đây, nhưng không còn cách nào khác. Vì cô gái đã bất tỉnh do vết thương, tôi đổ lọ thuốc vào miệng cô. Cảm nhận được những ánh mắt chỉ trích từ phía sau, tôi đã kiềm chế bản thân không làm hành động miệng-đối-miệng.
Kết quả của việc cứu mấy cô gái lần này là tôi đã để lại manh mối cho những kẻ phiền phức. Tôi rất tiếc vì đã không yêu cầu họ đừng nói về chuyện này, nhưng tôi không hối hận vì đã cứu họ, bởi nếu bỏ mặc họ, lương tâm tôi sẽ cắn rứt không yên.
Tôi quyết định lên đường, bỏ lại những cô gái đang kinh ngạc vì hiệu quả của lọ thuốc. Chúng tôi chia một nửa số nội tạng từ lũ sói đã xẻ thịt cho những người nông dân đứng xem và các nữ lính đánh thuê. Đúng như dự đoán, tôi không thể làm ngơ trước đôi mắt ngập tràn mong đợi của hai đứa đang chảy nước miếng kia được.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn