Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 137: CHƯƠNG 7-12: RẮC RỐI BẤT NGỜ TẠI THÀNH PHỐ BÁNH ĐẬU ĐỎ

Satou đây. Hồi đã đi làm, tôi thường ăn rất nhiều đồ ngọt ở cửa hàng tiện lợi để nạp đường cho não. Còn hồi sinh viên, do ảnh hưởng của một senpai trong phòng thí nghiệm mà tôi chỉ toàn ăn đồ ngọt kiểu Nhật thôi.

"Khi anh tới thành phố Gururian, nhất định phải thử món bánh đậu đỏ ở đó nhé! Dù chỉ một đồng lớn một cái, nhưng không phải lúc nào cũng có đâu. Với một thương nhân như Onii-san, nếu chưa từng ăn qua món này thì sẽ bị đối tác kinh doanh cười cho đấy."

"Đó là loại bánh ngọt gì vậy?"

"Ừm, người ta làm nó từ một thứ màu trắng, rồi phủ một lớp đồ ngọt màu đen lên trên."

Hai chị em đi cùng chúng tôi từ khu cắm trại trước thành phố Seiryuu đang nói về món bánh ngọt đặc sản của thành phố. Dù lời giải thích có hơi khó hiểu, tôi cũng phần nào mường tượng ra được.

"Em còn chưa ăn nó bao giờ. Con bé này đâm ra hứng thú với đồ ngọt sau khi nghe một thương nhân trong làng khoe về nó thôi."

"Hừm. Đợi khi nào em nhận được lương từ việc học nghề đã. Em sẽ ăn món đó đầu tiên."

"Lương á? Chắc phải cả năm nữa mới có đấy."

Theo tôi hiểu thì hai chị em này đến từ một ngôi làng gần đó để học việc tại một cửa hàng ở thành phố Gururian. Họ được chu cấp những nhu yếu phẩm như ăn ở, nhưng đổi lại sẽ không được nhận lương cho đến khi thành thạo tay nghề. Kiểu này y như thời Edo vậy.

Cách thức thuê nhân công như vậy thậm chí còn rẻ hơn cả việc thuê nô lệ.

"Chủ nhân, các thương nhân có vẻ sắp khởi hành rồi ạ."

"Vậy à, chúng ta cũng đi thôi."

Liza đến gọi tôi khi tôi đang thơ thẩn.

Có vẻ như các thương nhân cắm trại cùng chúng ta đang chuẩn bị khởi hành. Có ba nhóm cả thảy. Tối qua, tôi đã mời họ bia và cá nướng nên nghe được khá nhiều chuyện.

Câu chuyện đáng lo ngại nhất là: "Ở một vùng hẻo lánh sâu trong núi, có người nhìn thấy ánh sáng đỏ, và tiếng búa đập vào thứ gì đó vang vọng suốt đêm," nghe y như chuyện ma. Mà nghe nó giống hệt chuyện tôi làm mới đau chứ.

Nhờ công việc ban đêm đã trở thành chuyện ma đó, tôi đã luyện và đúc thành công rất nhiều thiếc và kẽm. Tôi đã dựng tường đất để cách âm, nhưng có lẽ vẫn chưa đủ.

Vì chúng ta có thể đến thành phố Gururian trước trưa nếu đi xe ngựa, nên tôi đã mời hai chị em đi cùng.

"Yay!"

"Cảm ơn anh nhiều ạ. Nhưng như vậy có được không ạ?"

"Tôi không phiền đâu, dù gì chúng ta cũng cùng một điểm đến mà."

Hai chị em này đang làm một việc khá mạo hiểm là đi bộ đến thành phố Gururian. Khoảng cách từ làng của họ đến thành phố dường như mất hai ngày đi bộ, may là họ không bị dã thú tấn công. Tối qua, họ đã ngủ cùng lều với chúng tôi, nhưng nếu không có chúng tôi thì trinh tiết của họ có thể đã gặp nguy hiểm.

Xe ngựa của chúng tôi nhập vào đoàn cùng các thương nhân khác và tiến lên.

Có một đám quý tộc trẻ trông khá đáng ngờ đang tụ tập ở khu đất trống trước thành phố Gururian, nên tôi quyết định không đi đầu mà thay vào đó trà trộn vào giữa các thương nhân khác.

"Hỡi các thương nhân đang đến thành phố Gururian! Chúng tôi đang tìm kiếm ma kiếm. Chúng tôi xin hứa với người nào trao cho chúng tôi ma kiếm rằng chúng tôi sẽ dành cho họ sự ưu ái với tư cách là đối tác làm ăn trong tương lai!"

Một thanh niên trạc 20 tuổi trong trang phục kiểu hiệp sĩ đang kêu gọi các thương nhân xếp hàng vào thành phố. Dĩ nhiên là không ai đáp lời. Có một gã quý tộc tương tự ở làng người lùn, anh ta có lẽ cũng cùng một giuộc.

Tôi đã cất cây giáo ma thuật của Liza vào trong Kho Chứa vì sợ nó sẽ vướng vào rắc rối này. Lần trước khi vào thành phố Muno cũng đã có vấn đề, nên tôi cẩn thận hơn. Hiện giờ Liza đang đeo một thanh kiếm bình thường ở hông.

"Nè nè, quý tộc-sama đó nói sẽ cho chúng ta làm nhà cung cấp nếu đưa cho ngài ấy ma kiếm đó! Nghe oách thật đấy, Onee-chan."

"Đúng vậy. Nhưng mà, một thứ đắt đỏ như ma kiếm thì đâu phải là thứ chúng ta có thể lo được."

"Hai cô bé ngây thơ này, cứ thế này thì sẽ bị lừa ở thành phố đấy biết không?"

Arisa lo ngại chen vào cuộc nói chuyện của hai chị em.

"Cái đó ấy à, nói trắng ra là: 「Chúng tôi không có tiền. Nhưng chúng tôi muốn có ma kiếm. Đưa cho chúng tôi miễn phí đi. Để đền bù, chúng tôi sẽ cho các người lợi ích trong tương lai. Đừng có phàn nàn nếu chúng tôi không thành công nhé.」 Rõ ràng là một lời hứa suông chỉ có lợi cho họ thôi, đúng không?"

"Uwah, ra là vậy sao. Em không biết đó."

"Arisa-chan, em thật thông minh dù còn nhỏ tuổi."

Hai chị em xuống xe với sự giúp đỡ của Nana. Họ xếp hàng ở hàng dành cho người đi bộ vì lối vào cho xe ngựa và người đi bộ là khác nhau.

"Satou-san, cảm ơn anh nhiều."

"Cảm ơn anh rất nhiều. Không chỉ cho chúng em ngủ nhờ, anh còn mời chúng em ăn nữa."

"Đừng bận tâm."

"Không được đâu ạ, bọn em sẽ làm việc ở cửa hàng dụng cụ tên là Midoriya, nên nếu anh cần gì ở đó thì cứ đến tìm bọn em nhé. Em không thể giảm giá cho anh được, nhưng em sẽ chuẩn bị những món hàng tốt nhất."

Tôi cứ nghĩ người học việc thường chỉ được giao làm việc vặt, nhưng tôi vẫn nhận lấy lòng tốt của cô bé và cảm ơn họ.

Đám quý tộc và người hầu của họ lúc nãy có vẻ đang đi thương lượng với từng thương nhân một trong hàng. Tôi sẽ vào thành phố trước khi họ đến chỗ mình.

Chúng tôi đi thẳng đến cổng mà không cần xếp hàng. Nana và Liza đã xác nhận với lính gác rằng quý tộc được ưu tiên vào trước. Dù không được miễn kiểm tra như ở lãnh địa tự trị của người lùn, họ cũng chỉ kiểm tra chúng tôi qua loa.

Tôi nghe thấy tiếng "Eh" và "thì ra anh ấy là quý tộc-sama" từ phía sau. Nghĩ lại thì, tôi chưa nói cho họ biết họ của mình.

Trong mấy ngày qua, tôi đã cố rèn kiếm cho Pochi và Tama để có chất lượng ngang tầm với cây giáo của Liza, nhưng vẫn chưa làm ra được cái nào ưng ý. Tôi có thể đưa cho chúng ma kiếm từ Kho Chứa, nhưng chúng quá lớn so với các em ấy, trừ Nana ra, nên tôi đã thử tự làm.

Có năm loại ma kiếm.

Loại đầu tiên là loại kết hợp ma mạch dựa trên tài liệu nghiên cứu Thánh Kiếm của Trazayuya. Có rất nhiều ma kiếm tốt thuộc loại này. Tuy nhiên, độ khó để chế tạo lại cao bất thường. Kiếm gỗ ma thuật bằng bạc và vàng thuộc loại này.

Loại thứ hai là ma kiếm giống như cái mà lão Dohar đã làm. Nó là loại có thể tiếp nhận ma lực mà không cần ma mạch đặc thù vì đó là đặc tính của kim loại như mithril hay adamantite. Điểm khó của loại này là yêu cầu nguyên liệu hiếm, nhưng độ bền lại là một điểm mạnh.

Loại thứ ba là vũ khí làm từ các bộ phận của ma thú, như cây giáo ma thuật của Liza. Tính năng của nó tương tự loại thứ hai, nhưng sự khác biệt giữa các cá thể là rất lớn, vũ khí làm từ cùng một loại bộ phận ma thú cũng có thể có sự khác biệt lớn, và có rất nhiều sản phẩm kém chất lượng.

Loại thứ tư là vũ khí bị nguyền rủa. Dù nó được ban cho ma thuật vĩnh viễn, về cơ bản nó sẽ gây hại cho người dùng, nên số người sử dụng loại này rất ít. Hiện tại, tôi chưa thấy ai khác ngoài lão Dohar.

Loại thứ năm là loại có phần lưỡi và ma mạch được làm riêng, sau đó gắn kết lại thành một thanh ma kiếm. Tôi phát hiện ra điều này khi tháo rời một thanh ma kiếm từ Kho Chứa. Phần lưỡi kiếm là loại thông thường, nhưng phần chuôi lại được khắc ma mạch. Khi truyền ma lực vào, nó sẽ cho hiệu ứng [Cường Hóa] và [Khéo Léo]. Nó thậm chí còn cải thiện tốc độ rút kiếm.

Bạn có thể tách ma mạch ra để khắc lên lưỡi hoặc chuôi kiếm, và việc khắc ma mạch lên chuôi thì dễ hơn nhiều so với lên lưỡi.

Thứ mà tôi đã sản xuất thử nghiệm là loại đầu tiên và thứ ba.

Với phương pháp từ tài liệu của Trazayuya, tôi đã thử tạo ma mạch trong quá trình rèn kiếm, nhưng vì dịch ma mạch yếu với nhiệt, nó đã bị hòa tan giữa chừng. Thanh kiếm có thể tiếp nhận ma lực, nhưng dòng chảy ma thuật lại bị méo mó, nên không thể sử dụng trong thực tế.

Tiếp theo, tôi làm lưỡi kiếm bằng cách bào vỏ của ma thú bọ giáp cứng và xương của sa giông cứng, rồi thấm dịch ma mạch vào các khe hở để cải thiện khả năng dẫn ma thuật. Chỉ một lần duy nhất, một thanh ma kiếm trông ra dáng đã hoàn thành, nhưng các khía cạnh như sức mạnh lại thấp hơn cây giáo của Liza nên tôi đã cho nó vào kho dự trữ.

Tôi đã nhận được kỹ năng [Chế Tác Xương] khi cạo xương, dù có vẻ nó sẽ ít được dùng đến.

Ngay khi chúng tôi vào thành phố, một mùi đồ ngọt đã lan tỏa trong không khí. Mùi hương này giống như đồ ngọt Nhật Bản, hay nói đúng hơn là bánh đậu đỏ.

"Kuu, mùi gì mà thơm thế!"

"Là đồ ngọt kiểu Nhật đó."

Arisa và tôi đều phấn khích hẳn lên trong khi những người khác nhìn chúng tôi với vẻ tò mò.

"Quý anh trẻ đằng kia ơi, thử vài chiếc bánh đậu đỏ tuyệt vời này xem sao?"

Một cô bé trạc tuổi học sinh cấp hai đang bán hàng với một cái khay đeo trên cổ. Nó giống kiểu người bán bento dạo thời Showa. Tiếc là trang phục của cô bé là kiểu dân làng bình thường, không phải trang phục Nhật Bản. Cô bé đang đeo một chiếc tạp dề ngắn ở hông.

Tôi mua vài chiếc bánh đậu đỏ và phát cho mọi người. Mia trông có vẻ hơi không muốn, nhưng khi tôi bảo cô bé, "Nó là đồ ngọt làm từ ngũ cốc và đậu thôi," cô bé mới rụt rè đưa nó lên miệng.

"Em nghĩ nó cần thêm chút đường nữa."

Arisa đưa ra một yêu cầu nhỏ, nhưng mọi người đã ăn xong cả rồi.

"Hừm, món này là... đúng rồi."

"Ừm, đúng vậy."

Phải, nó là [Ohagi]. Bên trong lớp vỏ không phải là gạo nếp mà là gạo nếp giã. Phần nhân đậu đỏ vẫn còn hơi lợn cợn, cảm giác như món [Ohagi] ngày xưa.

"Vậy ra đây là sự thật sao, cái tên của thành phố này ấy."

"Anh cho rằng đây là một kiểu chơi chữ dở tệ."

Mọi người sẽ không hiểu kiểu chơi chữ này nếu họ không biết tiếng Nhật nên tôi không nói ra, nhưng cái tên [Gururian] này, người đặt tên cho thành phố rõ ràng là một người Nhật thích chơi chữ dở tệ. (Ghi chú: gururi nghĩa là vòng quanh, an là nhân đậu đỏ. Gururian là thành phố đặc sản bánh đậu đỏ.)

Chúng tôi đã lãng phí chút thời gian khi mua đồ ngọt. Trước hết, tôi phải đến dinh thự của lãnh chúa và đưa thư tay của tiểu thư Nina.

Tiểu thư Karina và đội hầu gái hiện đang ở trên con thuyền đã vào cảng, nhưng có lẽ họ sẽ ở lại đó cho đến khi đến thủ đô. Vì Raka không có khả năng phát hiện ra chúng tôi ở đây, nên chắc không cần phải lo lắng.

Có vẻ như Vòng Sơ Loại Thứ Nhất của giải đấu võ thuật đang diễn ra ở các công viên công cộng rải rác trong thành phố. Cái tên [Thứ Nhất] này đúng là cạn lời.

Để tham gia, bạn cần trả 3 đồng tại sở hành chính ở tòa thị chính, và mỗi khi có 10 người đăng ký, một vòng sơ loại sẽ bắt đầu.

Một trận đấu sẽ diễn ra khi có hai người tham gia, và sau khi tập hợp đủ 32 người thắng một trận, vòng sơ loại sẽ kết thúc và vòng thứ hai sẽ bắt đầu.

Người nào thắng bốn trận trong vòng sơ loại có thể tham dự vòng tuyển chọn thứ hai. Tôi hiểu rồi, có lẽ mỗi thành phố sẽ có 4 người giỏi nhất. Giải đấu đã bắt đầu được một tuần, và ở đây đã có 20 người vượt qua vòng một.

Có một trận sơ loại đang diễn ra ở công viên gần đường chính, tôi dừng xe ngựa lại và xem. Vì Pochi và Tama cứ tíu tít mỗi khi tiếng reo hò vang lên từ công viên, tôi quyết định xem một chút.

Một cô gái thú nhân tộc chồn nheo mắt cố bán cho tôi vé cá cược nhưng tôi đã từ chối. Khi tôi hỏi Pochi tại sao cô bé cứ hít hà mãi, thì ra là cô bé ngửi thấy mùi yakitori. Tôi nhờ Nana đi mua. Chắc không có tên ngốc nào dám gây sự với Nana khi cô ấy đang mặc giáp toàn thân từ đầu đến chân đâu nhỉ.

Tôi phân phát yakitori và xiên cá viên mà Nana mua cho mọi người. Ngay cả Mia cũng tự đi mua nước trái cây mà không cần ai để ý.

Những người tham gia vòng sơ loại khá tạp nham, chủ yếu từ cấp 3 đến 7, nhưng cũng có một vài người hiếm hoi trên cấp 10. Hai người đang chiến đấu hiện tại đều trên cấp 10.

Cả hai đều mặc giáp da, dùng kiếm một tay và khiên đỡ, có vẻ họ đã làm lính đánh thuê một thời gian dài. Cấp độ của họ không khác Liza và những người khác là mấy, nhưng họ rất chậm chạp và có quá nhiều động tác thừa mỗi khi giao kiếm. Tôi dám nói rằng các cô gái thú nhân sẽ không thua khi đấu với họ. Tôi không hề thiên vị đâu nhé.

Rõ ràng, người thắng trận sẽ đủ điều kiện tham gia vòng sơ loại tiếp theo, nên đám đông cổ vũ khá rầm rộ. Tuy nhiên, để xem một cuộc thi đấu kéo dài cả tuần thế này, tôi tự hỏi đám người rảnh rỗi này có ổn với công việc của họ không?

Có lẽ không phải vì những lo lắng không cần thiết đó, một tiếng xôn xao vang lên từ công viên gần đó.

"Kinh khủng quá! Ma thú xuất hiện trong thành phố!"

Đúng là kinh khủng thật.

Tôi xác nhận trên bản đồ, có rất nhiều ma thú bất ngờ xuất hiện trong thành phố. Trông như chúng là loài ma thú dùng để cưỡi gọi là long hành. Có vẻ hầu hết chúng được phân cho lính riêng của tổng đốc.

Không có ma thú nào ở hướng phát ra tiếng la hét.

Thứ ở đó là một con quỷ.

Hơn nữa, còn có một kẻ cực kỳ phiền phức đang ở ngay bên cạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!