Satou đây.
Nghe nói vào thời kỳ kinh tế bong bóng ngày xưa, việc mời người yêu đi ăn một bữa thịnh soạn vào những ngày kỷ niệm là chuyện hết sức bình thường. Tôi không cho rằng mình may mắn khi lớn lên trong thời kỳ suy thoái, nhưng có vẻ như những người từng trải qua thời hoàng kim cũng có những nỗi khổ riêng.
"Vậy thì, mời mọi người cùng thưởng thức đặc sản của Gururian."
Tổng đốc nói và ra hiệu bắt đầu bữa tiệc.
Những người có mặt trong phòng tiệc bao gồm tổng đốc, phu nhân và các phụ tá của ông, cùng những quý ông quý bà dĩ nhiên đều là quý tộc có địa vị. Về phía khách mời thì có Công chúa Menea, Poni-san trong vai trò hộ tống, Tiểu thư Karina và tôi. Những nhân vật có tầm ảnh hưởng khác trong thành phố chỉ được mời khi tổ chức tiệc đứng.
Nhân tiện, chỉ người lớn mới được tham dự bữa tiệc này, còn trẻ con thì không.
Bàn tiệc được trang trí bằng hoa, và mỗi vị khách có hai hầu gái túc trực bên cạnh. Bộ dụng cụ ăn uống gồm dao, muỗng và nĩa bằng bạc. Ngoại trừ con dao trông khá giống một con dao găm thông thường, thì muỗng và nĩa lại y hệt như những thứ ở thế giới cũ của tôi. Mỗi món chỉ có một bộ dụng cụ, và có vẻ như chúng sẽ được thay mới sau khi dùng xong.
Căn phòng được thắp sáng bằng ma thuật. Đây không phải là loại dùng ma cụ, mà là do một pháp sư đã đặt những quả cầu ánh sáng vào đó. Trong trường hợp này, có lẽ là những quả cầu ma thuật được đặt rải rác ở các góc phòng.
Thứ chất lỏng trông như rượu được rót vào những chiếc cốc thủy tinh. Đây là lần đầu tiên tôi thấy đồ đựng bằng thủy tinh kể từ khi đến thế giới này. Hình như nó là một sản phẩm nổi tiếng của lãnh thổ công tước, gọi là Thủy tinh Oak. Theo lời Tiểu thư Karina, trong phòng của các quý bà còn có cả một tấm gương thủy tinh lớn bằng người thật.
Bộ váy của Tiểu thư Karina trông lộng lẫy đến mức khó tin là nó được may vội. Dù tôi là người trả tiền, nhưng nhìn hóa đơn vẫn thấy lạnh cả sống lưng. Chiếc váy được thiết kế hở vai, và làm nổi bật lên sự ma quái—ý tôi là, làm nổi bật bộ ngực của cô ấy. Nó không chỉ được trang trí bằng chỉ vàng chỉ bạc mà còn đính đá quý ở những vị trí quan trọng. Có lẽ việc khách mời ăn mặc lộng lẫy hơn chủ nhà là không hợp lễ nghi, nhưng vì phu nhân tổng đốc còn mặc một bộ váy xa hoa hơn nữa, nên chắc là không sao. Vốn dĩ gu thẩm mỹ là một chủ đề dễ gây tranh cãi nên tôi cũng không muốn bàn nhiều, nhưng có vẻ như từ "khoe mẽ như công" cũng tồn tại ở thế giới này nhỉ. Thôi thì cứ lơ đi vậy.
Món đầu tiên, mà tôi đoán là một món nguội, là một loại súp màu xanh nhạt. Dù lạnh nhưng nó vẫn rất ngon, giống như súp khoai tây kem vậy.
Kể từ đó, hàng loạt các món khác nhau lần lượt được dọn lên, từ pudding, cá hồi hấp, một món trông như cơm thập cẩm, cho đến chim trĩ nướng và thịt phi lê nướng. Không phải là hơi nhiều món sao?
Dù là món chính, món rau ăn kèm hay món tráng miệng, tất cả đều được bày trên những chiếc đĩa riêng biệt. Bánh mì được phục vụ trong một cái rổ, và đây là lần đầu tiên tôi không thấy có bánh mì đen. Chúng không nóng hổi, nhưng cũng đã lâu rồi tôi mới được ăn bánh mì trắng.
Lúc ăn cá hồi, tôi chỉ muốn có một đôi đũa, nhưng các quý tộc xung quanh dường như đã quen với việc này, họ dễ dàng xẻ cá và thưởng thức.
Mà nói đúng hơn, một nửa trong số họ còn chẳng tự làm mà được các cô hầu gái đứng sau lưng giúp gỡ xương, chỉ lấy phần thịt trắng. Mấy cô hầu gái tận tụy này đúng là pro thật.
Dĩ nhiên, tôi cũng nhờ giúp.
Có vẻ cô hầu gái của tôi còn thiếu kinh nghiệm, tôi có thể nghe thấy những tiếng thì thầm vui tai từ sau lưng mình, "A", rồi, "X-Xương-san, đừng có qua đây mà." Do cô ấy nói rất nhỏ, những vị khách không có kỹ năng cường hóa thính giác sẽ không thể nghe thấy. Tôi không nghĩ mình nên vui vì có kỹ năng này đâu.
Tôi muốn cho Liza ăn món chim trĩ này ghê. Phải mua một ít ở chợ và thử làm món tương tự mới được. Lát nữa phải cảm ơn đầu bếp vì bữa ăn ngon miệng, và nhờ họ chỉ cho công thức mới được!
Nhìn chung thì lượng thức ăn là quá nhiều. Dù sao tôi cũng không định ăn hết, và có vẻ như việc để lại đồ ăn thừa là bình thường ở đây, nên tôi cũng thấy nhẹ nhõm. Dù là một người Nhật ham ăn, tôi không nghĩ mình có thể ăn nhiều đến thế. Ấy vậy mà Tiểu thư Karina ham ăn kia lại xử sạch mọi thứ.
Suốt bữa tiệc, mọi người xung quanh vừa ăn chậm rãi vừa trò chuyện, và thật bất ngờ là việc này lại khó đối với những người không quen ăn chậm.
Hơn nữa, Tiểu thư Karina lại quá mải mê ăn uống đến nỗi quên cả trò chuyện, khiến tôi cũng khó mà bắt kịp câu chuyện. Vì cô ấy không quen với những dịp thế này nên cũng đành chịu thôi. Nếu tôi không nghe lời Arisa và được cô hầu gái am hiểu kia dạy trước về lễ nghi, chắc chắn tôi cũng đã có những hành động đáng xấu hổ rồi.
Theo kế hoạch, Arisa và mọi người đang có một chuyến food tour quanh thành phố Gururian. Tôi đang rất mong chờ kết quả của họ, vì chắc chắn cả nhóm sẽ tìm được một quán nào đó nấu cơm cực ngon.
Món tráng miệng không phải là gururian (ohagi), mà là hạt dẻ ngọt. Nó được gọi là đường vàng, và có vẻ như đang được quảng bá như một loại bánh kẹo đặc sản của Gururian. Món này ngon thật sự.
Sau bữa ăn, chúng tôi di chuyển sang một phòng khác để trò chuyện thoải mái hơn. Đàn ông và phụ nữ được tách ra hai phòng riêng. Cuộc nói chuyện trở nên thẳng thắn hơn hẳn vì chỉ có những người cùng giới.
Vì một quý ông đang ở độ tuổi đỉnh cao sự nghiệp tự nhận là bạn thời thơ ấu của Nam tước Muno, nên tôi cũng không bị lạc lõng. Có vẻ như Nam tước vẫn luôn như thế từ xưa đến giờ.
Tôi cảm thấy hơi không thoải mái khi chủ đề chuyển sang Anh hùng Mặt nạ Bạc xuất hiện ở Thành phố Seryuu và lãnh địa Muno, nhưng nhìn chung ấn tượng của mọi người đều khá tốt. Giả thuyết nổi bật nhất là: "Có lẽ anh ta thực sự là người từng phục vụ Anh hùng của Đế quốc Saga trước kia". Nếu là bạn của vị anh hùng tiền nhiệm, chẳng phải ông ta phải tầm 70-90 tuổi rồi sao? Tôi muốn phản bác như vậy, nhưng đã kịp kiềm chế lại.
Vì muốn đổi chủ đề, tôi thử gợi chuyện về các quý tộc trẻ ở thành phố người lùn.
Không khí có chút nặng nề vì đây không phải là một chủ đề vui vẻ gì, nhưng tôi cũng thu thập thêm được một số thông tin. Có hàng trăm gia tộc quý tộc độc lập trong lãnh thổ công tước, và mỗi năm có hơn một trăm quý tộc trẻ không được thừa kế gia sản phải trở thành thường dân. Không có luật lệ nào quá khắc nghiệt về việc các quý tộc bị tước quyền trở thành thường dân, nhưng nếu một trong số anh em của họ kế thừa gia tộc, những người còn lại sẽ phải rời đi. Nếu họ chưa đến tuổi trưởng thành, họ vẫn sẽ được cha mẹ chăm sóc và ở lại nhà trong thời gian đó.
Việc tìm kiếm vũ khí ma thuật dường như là một nỗ lực trong vô vọng của những quý tộc trẻ không muốn trở thành thường dân. Dù cho mỗi gia tộc đều ra lệnh cấm, vẫn luôn có kẻ phá luật.
Có vẻ như việc gia nhập đội cận vệ của công tước là một vinh dự lớn. Trong suốt thời gian phục vụ, họ sẽ được đối xử như quý tộc tạm thời và việc trở thành thường dân sẽ được hoãn lại. Những người có tài năng có thể được trao huy chương và trở thành hiệp sĩ danh dự.
Khi chúng tôi quay lại phòng tiệc, Tiểu thư Karina và tôi được con trai của tổng đốc mời tham dự một buổi tiệc trà. Cậu ta thực ra không phải là con trai, nên tôi từ chối cũng chẳng có vấn đề gì. Tuy nhiên, có vài điều khiến tôi hứng thú nên tôi đã nhận lời.
Tiểu thư Karina cũng đi cùng tôi. Sao thế nhỉ? Hôm nay cô ấy trông hiền dịu và trầm lặng, không giống thường ngày chút nào. Có phải sự khác biệt là do cô ấy không đeo Raka không? Nếu cô ấy lúc nào cũng như thế này, tôi đã chẳng phải né tránh cô ấy.
"Rất vui được gặp anh, Ngài Pendragon. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã nhận lời mời đột ngột này."
"Cảm ơn cô đã mời. Con gái của tổng đốc nổi tiếng uyên bác. Tôi đã luôn muốn được gặp cô ít nhất một lần."
Nghe câu trả lời của tôi, cả cô gái và những cậu trai đi cùng đều sững người. Cô gái đang mặc đồ con trai, và bộ trang phục rất hợp với cô, khiến cô trông như một cậu trai có nét nữ tính.
"L-Làm sao anh biết?"
"Tôi biết chút ít về nhân tướng học. Có rất nhiều điểm khác biệt giữa nam và nữ. Cách phân biệt là bí mật gia truyền, nên rất tiếc tôi không thể tiết lộ cho cô được."
Tôi nghĩ một lời nói dối vô hại sẽ hợp với cô ấy hơn, dù tôi không biết bản chất thật của cô là gì. Mấy câu chém gió về nhân tướng học này là tôi học được trên mạng cả đấy.
Họ chính là nhóm nam thanh nữ tú mặc đồng phục giống nhau đã đứng xem trận chiến hồi trưa. Mấy cậu trai kia là con của các phụ tá tổng đốc. Có vẻ như họ đều là con của những quý tộc tham dự bữa tiệc vừa rồi.
Tôi nhận lời mời không phải vì họ là con của các quý tộc quyền lực, mà là vì họ đều là học viên của Học viện Hoàng gia Oritsu, khoa thiếu niên. Công chúa Menea mà tôi gặp hôm qua cũng đang theo học khóa nâng cao ở Oritsu. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ đến thăm học viện Oritsu để thu thập thông tin, nên tôi muốn tạo chút mối quan hệ ở đây.
"Satou-sama thật đáng kinh ngạc dù anh còn trẻ như vậy. Làm thế nào mà anh có thể tinh thông cả kiếm thuật lẫn ma thuật được ạ?" - Ririna
Con gái tổng đốc, tự giới thiệu là Ririna, nhiệt tình nói về trận chiến kỳ diệu của tôi với con quỷ. Ban đầu cô ấy gọi tôi là "Hiệp sĩ Pendragon" hay "Ngài Pendragon", nhưng chẳng biết từ lúc nào đã chuyển thành "Hiệp sĩ Satou", rồi thành "Satou-sama".
Khi cách xưng hô của cô ấy thay đổi, ánh mắt của Tiểu thư Karina và mấy cậu trai đi theo Ririna trở nên nguy hiểm. Bỏ qua Tiểu thư Karina một bên, tôi không có ý định bị mấy cậu trai trẻ ghét bỏ, nên tôi đã cẩn thận giữ khoảng cách với cô ấy.
Thái độ của họ nhanh chóng thay đổi khi tôi hứa miệng sẽ dạy họ những điều cơ bản về ma thuật vào một ngày nào đó. Tôi không biết ngày đó là khi nào, nên tôi đã ghi nó vào ghi chú để khỏi quên.
Nhiệm kỳ của tổng đốc chỉ có 5 năm, nhưng vì cha cô ấy là một người có năng lực, nên đã có quyết định rằng ông sẽ được chuyển đến Thành phố Kwoka sau đó.
"Satou-sama, anh đã hứa sẽ dạy em ma thuật! Xin hãy dạy em đi ạ." - Ririna
Cảnh tượng chúng tôi đang ngủ chung trên một chiếc giường hiện ra trước mắt Tiểu thư Ririna, người vừa xông vào phòng mà không gõ cửa. Hơn nữa, cả nhóm đang mặc bộ đồ ngủ mà Arisa làm cho bảy người, có vẻ như trong mắt người ở đây, chúng trông chẳng khác gì đồ lót.
"Satou-sama, a, au, b-bẩn thỉu!!!" - Ririna
Hình như cảnh tượng này hơi quá kích thích đối với một cô bé 13 tuổi.
Và rồi, một cô hầu gái phục vụ cô ấy đến xin lỗi vì sự bất lịch sự, rồi đóng cửa lại.
"Gì thế?" - Arisa
"Con gái tổng đốc, Tiểu thư Ririna, 13 tuổi. Cô bé là một tài năng sẽ theo học khoa thiếu niên ở Học viện Hoàng gia Oritsu."
Giọng Arisa không chút cảm xúc. Mia, người thường ngày hay ngủ gật, cũng đang nhìn tôi một cách nghiêm khắc trong khi còn ngái ngủ. Liza liếc nhìn một cái rồi lại lãnh đạm quay đi ngủ tiếp. Pochi và Tama thì đang lăn lộn trên giường. Bị sự đáng yêu của hai đứa thu hút, tôi vừa nằm vừa xoa bụng chúng. Cả hai đều phát ra những âm thanh thư thái từ cổ họng.
"Này anh kia, ngừng tán tỉnh đi." - Arisa
"N, seiza." - Mia
Arisa và Mia cùng ngồi trong tư thế seiza và nhìn thẳng vào mặt tôi.
Tôi tự hỏi đây là gì? Có phải là màn "ông chồng bị tra khảo vì ngoại tình" không vậy?
"Anh không làm gì đáng xấu hổ cả, được chứ? Anh quen cô bé khi cô ấy mời anh và Tiểu thư Karina đến một buổi tiệc trà. Anh có hứa sẽ dạy cô bé ma thuật vào một ngày nào đó, ai mà ngờ cô bé lại muốn học ngay lập tức chứ?"
"Gunununu." - Arisa
"Mwu." - Mia
Lulu cũng đang nhìn tôi với đôi mắt ngấn nước, nhưng có vẻ cô ấy đã bị thuyết phục phần nào. Sau bữa sáng, không khí trở nên hơi kỳ quặc do sự xâm lăng của Tiểu thư Karina và Công chúa Menea, nhưng tôi đã xoay xở để mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
Tôi ưu tiên dạy ma thuật cho Tiểu thư Ririna và nhóm bạn của cô ấy, và công chúa đã tử tế chấp nhận. Arisa nói: "Có thằng ngốc nào lại muốn gây thù chuốc oán với một quý tộc quyền thế ở một quốc gia lớn chứ." Có vẻ như chức tổng đốc này cũng ghê gớm thật.
Dù nói là "dạy ma thuật", nhưng tôi chỉ yêu cầu mỗi người họ trình diễn ma thuật, dùng [Nhận Thức Ma Thuật] để cảm nhận, rồi chỉ ra điểm yếu và điểm mạnh của họ dựa trên kiến thức từ sách lý thuyết ma thuật. Họ cảm ơn tôi rối rít, nhưng tôi nghĩ ai cũng có thể làm được điều này. Có lẽ họ vui mừng vì đây là lời khuyên từ [Một pháp sư đã tiêu diệt quỷ].
Vì Công chúa Menea không có ở đó khi tôi đến gặp cô sau buổi dạy, tôi đã cùng Arisa và mọi người vào thành phố. Tôi không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cơm trắng và cá nướng được nữa.
"Fufufu, cách nấu cơm trắng đã được lĩnh hội rồi! Bởi Lulu!" - Arisa
Hình như cô ấy đã được đầu bếp của nhà hàng mà họ đến hôm qua chỉ dạy.
"Họ sẵn lòng dạy cô ấy sao?"
"Cho và nhận mà! Em đã đổi nó bằng công thức làm tempura!" - Arisa
Tôi hiểu rồi, vậy là sau này khi quay lại, chúng tôi sẽ có thể ăn tempura ở thành phố này. Giỏi lắm, Arisa.
Tôi hẹn với Lulu rằng sau này cô ấy sẽ chỉ tôi cách nấu cơm trắng. Dĩ nhiên, tôi vẫn định để Lulu nấu là chính. Làm vậy để nỗ lực của Lulu không bị lãng phí, nhưng mà, ai lại không khao khát được ăn cơm do một cô gái xinh đẹp nấu chứ nhỉ.
Tôi mua một cuộn giấy phép [Lơ Lửng] từ tiệm ma thuật. Tôi không mua các cuộn khác vì tôi đã có chúng rồi.
Khi chúng tôi quay lại dinh thự tổng đốc, cô hầu gái báo rằng họ đã đặt chỗ trên một con thuyền sẽ khởi hành đến thủ đô vào ngày mai. Một chiếc xe ngựa chở năm bao gạo và một túi gạo nếp do Arisa mua cũng vừa đến. Còn có cả một bao đậu nữa. Em mua nhiều quá đấy, Arisa.
Khi chúng tôi đang chuẩn bị khởi hành, Công chúa Menea đến.
Tôi nghĩ cô ấy sẽ tiếp tục câu chuyện về anh hùng ngày hôm qua, nhưng cô ấy chỉ đến để xác nhận địa chỉ liên lạc của tôi. Tôi nói với cô ấy rằng chúng tôi đang trên đường đến Thành phố Mê cung, và hứa sẽ gửi một lá thư đến địa chỉ của Công chúa Menea ở Học viện Oritsu sau khi chúng tôi ổn định chỗ ở.
Đây là lần đầu tiên tôi trao đổi thư từ với một cô gái xinh đẹp—khoan đã, tôi cũng từng hứa với Zena-san một lần rồi. Mình nên gửi một lá thư cho Zena-san mới được.
Cuối cùng, tôi kiểm tra một điều mà tôi đã quên hỏi công chúa ngày hôm qua.