Tôi là Satou đây. Chuyến đi thực tế duy nhất tôi từng tham gia hồi còn ở Nhật là đến một nhà máy bia, nơi tôi được nếm thử những mẻ bia tươi mới ra lò. Chẳng hiểu sao bia uống tại nhà máy lại ngon đến thế nhỉ.
Và rồi, cô bé trong bức tranh lại vẫy gọi.
Như bị cử chỉ ấy thôi miên, tay tôi bất giác vươn ra.
Bức tranh có cô bé ấy là một tác phẩm sơn dầu bí ẩn, chỉ vẽ độc một cánh cửa trên một khoảng không gian rộng lớn. Cô gái mở cánh cửa đó, bước ra ngoài, rồi vẫy tay từ phía bên kia.
Tôi vươn tay về phía khung tranh.
"Chào buổi sáng~?"
"Nano desu!"
Một cú huých nhẹ vào bụng kèm theo những giọng nói đầy háo hức.
Khi tôi hé mắt, Pochi và Tama đã lồm cồm bò lên bụng tôi từ lúc nào. Cảm giác cồm cộm trên bụng hình như là do tay của hai đứa đè lên.
Đúng là một giấc mơ kỳ lạ.
Tối qua, vì tìm được một cuốn sách giải thích về ma cụ nên tôi đã mày mò sắp xếp chúng cho tới tận hừng đông, không biết có phải vì thế mà tôi lại mơ như vậy không.
"Chào buổi sáng."
Tôi chào hai đứa rồi xoa đầu chúng cho đến khi tóc hơi rối lên. Chắc là thấy nhột, cả hai dùng cả tay lẫn chân giữ tay tôi lại rồi tìm cách trốn thoát. Tôi giả vờ đau một chút khi bị chúng cắn yêu trêu chọc.
"Mwuu."
Mia đang nằm bên cạnh cũng lùa tay vào tóc tôi nghịch ngợm. Cô bé muốn được chú ý, hay đây là màn trả đũa vì đã đánh thức cô ấy dậy, thật khó mà phân biệt được.
Dù chúng tôi đã ồn ào như vậy, Arisa vẫn ngủ say bên cạnh tôi với vẻ mặt mãn nguyện.
Nana đến báo bữa sáng đã sẵn sàng. Tôi lay Arisa dậy rồi đi đến phòng ăn. Có vẻ vẫn còn ngái ngủ, Arisa làm nũng, "Bế em đi", nên tôi đành cõng cô bé trên vai tới phòng ăn. Thấy Pochi và Tama nhìn với ánh mắt hết sức ghen tị, tôi quyết định lát nữa sẽ cõng cả hai đứa.
"Hiệp sĩ-sama, về lịch trình tham quan xưởng vào ngày mai ạ."
Hôm qua, trên đường đến dinh thự công tước, tôi đã nghe Shelna-san nói rằng việc tham quan các xưởng không phải là chuyện có thể sắp xếp ngay lập tức, nên tôi phải đặt hẹn trước. Vì vậy, Shelna-san đang thảo luận việc này với chúng tôi.
Ngoại trừ chuyến tham quan xưởng cuộn phép của Tử tước Shimen, cha của Toruma, sẽ diễn ra trong 10 ngày nữa, chúng tôi có thể đến thăm các xưởng khác trong vòng 2 đến 5 ngày tới. Chuyến tham quan xưởng cuộn phép bị trễ như vậy là vì chúng tôi phải đợi Tử tước Shimen từ vương đô trở về.
"Vậy thì, Hiệp sĩ-sama và Karina-sama có thể tham dự tiệc tối nay được không ạ?"
"Tất nhiên là được rồi desuwa."
Tiểu thư Karina trả lời câu hỏi của Shelna-san còn nhanh hơn cả tôi.
Bữa tiệc tối mà cô ấy đề cập là lời mời từ vợ chồng Bá tước Walgock hôm trước. Hơn nữa, tôi cũng được mời đến một bữa tiệc do công tước tổ chức ba ngày sau đó. Tôi có cảm giác sẽ có chuyện gì đó xảy ra, hay là tôi chỉ đang lo bò trắng răng nhỉ?
Tôi thì thấy ổn nếu có Nana làm người đi cùng, nhưng vì cô ấy không rành lễ nghi bằng tiểu thư Karina, lại thêm sự tác động từ người hầu của Karina, nên người đi cùng tôi đã được quyết định là Karina. Tôi thấy thoải mái hơn nhiều nếu dẫn Lulu theo, nhưng vì Lulu có vẻ không thoải mái với những nơi như vậy, tôi đành gạt bỏ ý nghĩ đó.
"Anh thực sự không định tham gia giải đấu võ thuật sao? Nếu một quý tộc xuất hiện ở vòng loại thứ hai của giải đấu, địa vị xã hội của anh sẽ được củng cố đáng kể đấy ạ."
"Tôi không có ý định đó."
"Tôi hiểu rồi. Khu vực tổ chức giải đấu nằm trong thành phố, và chúng tôi đã chuẩn bị một phòng riêng dành cho quý tộc mà Hiệp sĩ-sama có thể sử dụng bất cứ lúc nào trong suốt thời gian diễn ra. Tuy nhiên, thật không may là chúng tôi không thể đảm bảo phòng riêng cho vòng đấu chính, nên chúng tôi sẽ sắp xếp cho ngài chỗ ngồi ở khu vực quý tộc."
Có vẻ như làm ồn trong phòng riêng thì được, nhưng nô lệ và á nhân thì không được phép gây ồn ào ở khu vực chung. Mà để Pochi và Tama không náo loạn khi xem thi đấu thì đúng là chuyện không tưởng, nên có lẽ tôi sẽ bí mật đi xem vòng chính một mình. Vòng loại thứ hai sẽ được tổ chức trong 5 ngày tới.
Mượn một chiếc xe bốn bánh, tôi cùng mọi người tiến vào trung tâm thành phố. Đương nhiên, tôi để Karina ở lại.
Chúng tôi xuống xe ở công viên trước bức tường lớn và đi bộ từ đó.
"Đông quá." - Arisa
"Đúng vậy, vì giải đấu lớn sắp diễn ra, nơi này đã trở thành một cái nồi lẩu thập cẩm các chủng tộc." - Shelna
"Nồi lẩu~?" - Tama
"Có ngon không ạ?" - Pochi
"Ufufu, Pochi-chan đúng là một cô bé ham ăn." - Lulu
Đường chính của khu quý tộc đã rất đông người, nhưng khu trung tâm thì đúng là kẹt cứng. Không khí nóng hổi kỳ lạ hệt như những khu chợ ở Nam Á. Dường như bị khuấy động bởi sự náo nhiệt đó, mọi người ai nấy đều có vẻ phấn chấn hơn thường ngày.
Đầu tiên, phải mua vài bộ đồ mỏng ở tiệm quần áo cũ. Mọi người trừ Lulu và tôi đều đang mặc áo choàng, chỉ nhìn thôi cũng thấy nóng rồi. Liza thì đang ngắm một bộ giáp toàn thân. Tôi bảo cô ấy rằng trang bị nhẹ hơn sẽ tốt hơn, nhưng cô ấy khăng khăng, "Đây là trang phục của một vệ sĩ", nên tôi đành mua nó cho cô ấy.
"Mùi thơm quá nano desu." - Pochi
"Mumumu, chính nó! Mùi nước tương cháy nồng nàn. Đây là, mực ống nướng teriyaki! Báo cáo đội trưởng Pochi, báo cáo đội trưởng Tama. Yêu cầu tóm gọn nghi phạm ngay và luôn." - Arisa
"Bắt~" - Tama
"Aye, nano desu." - Pochi
Mùi thơm thật. Arisa dẫn Tama và Pochi chạy về phía quầy hàng. Mia cũng bị cám dỗ và chạy theo ba người họ, dù có lẽ cô bé không định ăn. Liza và Lulu thì điềm tĩnh đi theo sau lũ trẻ.
"Chủ nhân, có tình huống khẩn cấp."
Nana thì thầm trong khi nắm tay tôi và kéo đi một hướng khác. Tôi ra hiệu cho Lulu, người đã để ý thấy, "Tôi sẽ quay lại ngay." Tôi có bản đồ nên có thể nhập bọn lại với họ ngay lập tức.
Nơi Nana kéo tôi đến có mấy đứa trẻ người chuột. Khoan đã, hình như không phải, da chúng bóng loáng và cổ thì lắc lư khi đi. Theo thông tin từ AR, chúng thuộc tộc hải cẩu.
"Em không thể tính toán được chuyển động của các sinh thể non trẻ này. Dù biết là vô ích, nhưng em không thể rời mắt khỏi chúng được."
Hình như Nana muốn ngắm nhìn mấy đứa trẻ. Chắc chắn rồi, ai cũng phải công nhận dáng đi của chúng rất dễ thương. Sau khi cô ấy trầm trồ một lúc, tôi đành phải kéo cô ấy quay lại với mọi người. Cánh tay tôi đang rất hạnh phúc, nhưng sẽ tệ nếu chúng tôi đi lâu quá làm mọi người lo lắng.
Khoảnh khắc hạnh phúc đột ngột kết thúc.
o0o0o0
Giây phút Nana thấy một gã người hổ to con đá vào mấy đứa trẻ hải cẩu, khí chất của cô ấy liền thay đổi. Nana buông tay tôi, lao vào đám đông và chắn giữa lũ trẻ và gã to con.
Có vẻ cô ấy đã dùng phép cường hóa cơ thể của tự nhiên thuật, thời gian kích hoạt khá nhanh. Chắc là do cô ấy luyện tập cùng Liza và những người khác mỗi ngày.
"Gì thế? Con người à? Tránh ra, mụ già."
"Tôi từ chối. Tôi xin thông báo rằng hành vi vũ lực quá mức đối với sinh thể non trẻ là nguy hiểm và bị nghiêm cấm."
Gã người hổ vung tay lên.
"Mày láo xược, mụ đàn bà này từ đâu ra thế?"
Tôi tóm lấy và chặn cánh tay hắn lại trước khi nó kịp vung xuống.
Gã to con cau có, đôi mắt sắc lẻm lườm tôi, người đã tóm lấy tay hắn từ phía sau.
Theo những gì tôi thấy, đứa trẻ hải cẩu đã vô tình va phải gã người hổ, và nguyên nhân của cuộc cãi vã này là do quần của hắn bị bẩn. Mặc dù vậy, quần của gã này vốn đã bẩn đến mức chẳng thể nào bẩn hơn được nữa.
"Ngươi không được dùng bạo lực."
"Thế à."
Gã to con vừa nói vừa đá về phía tôi. Tôi nhảy lùi để né và đáp xuống trước mặt hắn. Dĩ nhiên, tôi vẫn giữ chặt tay hắn.
Bằng kỹ năng Bắt Giữ, tôi ghì gã xuống đất.
Ngay lúc đó, một thanh đại kiếm của ai đó vung về phía tôi.
"Chủ nhân, có viện binh."
Nhờ có Nắm Bắt Khoảng Cách và Nhận Thức Nguy Hiểm, tôi đã nhận ra nó trước cả cảnh báo của Nana, nên tôi dùng tiên kiếm bên hông gạt phăng thanh đại kiếm trong khi vẫn ghì chặt gã to con.
"Hô? Ngươi đỡ được kiếm của ta trong khi vẫn ghì chặt Geri sao."
Một gã người hổ trắng bước ra từ bóng tối của con hẻm. Tự tiện vung kiếm giữa chốn đông người thế này, gã này đúng là kẻ coi trời bằng vung. Tôi cũng đã hành động, nhưng đó là tự vệ chính đáng, nên xin được miễn trừ.
Những người xung quanh bắt đầu xì xào. Hình như gã này là một thí sinh của vòng loại thứ hai.
"Ngươi sẽ mất lượt thi đấu ở vòng hai nếu gây đổ máu trong thành phố đấy, biết chứ?"
"Hừm, ngươi vẫn giữ được bình tĩnh sau khi bị tấn công bất ngờ giữa phố sao. Ngươi cũng là thí sinh vòng hai à. Cứ vào đến trận chung kết đi, chúng ta sẽ giải quyết ở đó."
Tôi cảm thấy nếu trả lời "Không phải" ở đây thì mọi chuyện sẽ càng phức tạp hơn. Nên tôi đáp lại một cách mơ hồ để đuổi hắn đi.
"Tôi rất mong chờ đây. Cứ cố hết sức mà vào đến đó đi."
"Hừm, mày chỉ được vênh váo bây giờ thôi."
Tôi thả gã mà mình đang ghì xuống và lùi lại. Tôi muốn họ rời đi trong khi vẫn còn hiểu lầm. Tôi không muốn thu hút thêm sự chú ý ở một nơi như thế này.
Tôi tỏ ra bình tĩnh khi gã hổ trắng dẫn gã to con rời đi.
Khán giả có vẻ không hài lòng vì trận đấu không diễn ra, nhưng tôi chẳng quan tâm.
"Chủ nhân, chủ nhân! Sinh thể non trẻ đang nôn ra chất lỏng từ miệng. Em yêu cầu điều trị khẩn cấp."
Vì Nana khẩn khoản ở phía sau, tôi lấy một lọ thuốc ma thuật từ trong túi ra và cho đứa trẻ hải cẩu uống. Nó có vẻ hồi phục ngay lập tức, tôi thở phào nhẹ nhõm. Một tràng reo hò vui mừng vang lên từ đám đông.
Tộc hải cẩu thực sự nổi bật nhỉ. Chắc hẳn Nana đã bị thu hút bởi điều đó.
Đứa trẻ nổi bật đó vẫn tiếp tục liếm cái lọ dù nó đã cạn queo. Có lẽ là do tôi đã thêm vị ngọt vào lọ thuốc ma thuật.
Nana bế đứa trẻ hải cẩu lên.
"Chủ nhân, đề nghị nhận nuôi những đứa trẻ này."
"Không."
"Chủ nhân, xin hãy xem xét lại."
"Từ chối."
Thật hiếm khi thấy Nana thất vọng như vậy, nhưng tôi không thể nhượng bộ ở đây được.
Khi tiếng chuông nào đó vang lên, đứa trẻ trên tay Nana trở nên bồn chồn, tôi ra hiệu cho Nana thả chúng xuống. Cô ấy do dự một chút, nhưng rồi cũng chịu thua và thả chúng đi.
Lũ trẻ lại đi về phía Arisa và những người khác, nên chúng tôi cũng đi theo. Không phải vì Nana đang nắm tay tôi đâu, không hẳn là vậy. Nếu được thì tôi cũng muốn khoác tay cô ấy, nhưng Arisa và Mia mà thấy thì sẽ phản đối kịch liệt, nên như thế này là ổn rồi.
Có một người bất ngờ đang ở nơi lũ trẻ tìm đến.