Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 185: CHƯƠNG 8-31: NGOẠI TRUYỆN - CHẾ ĐỘ ĂN KIÊNG CỦA MIA

Mia

Đồ ăn của con người ngon thật. Ngon lắm luôn đó.

Mà, chúng cũng nguy hiểm nữa.

Tớ đã rút ra được một bài học rồi, bạn hiểu không.

Chuyện là gần đây.

"Hamburger bò là mạnh nhất nanodesu." - Pochi

"Măm măm" - Tama

"Tôi thích loại dai hơn, nhưng nó không làm át đi vị của thịt băm. Cực kỳ ngon." - Liza

"Dù nghĩ nó làm từ thịt bò, tôi tự hỏi tại sao món này lại ngon đến vậy." - Nana

"Arisa, em ăn nhiều quá rồi đấy." - Lulu

"Em đang tuổi ăn tuổi lớn mà, có sao đâu." - Arisa

"Nn." - Mia

Satou đã làm hamburger đậu cho tớ, chỉ làm riêng cho tớ thôi đó, bạn biết không?

Tớ lúc nào cũng thấy ghen tị mỗi khi thấy Pochi và mọi người ăn hamburger thịt một cách vui vẻ như vậy.

Đó là lý do tớ nếm thử miếng hamburger (đậu) này mỗi lần một miếng nhỏ.

Ý tớ là, ăn nhanh quá thì phí lắm, đúng không?

"Có hợp miệng em không?" - Satou

"Nn." - Mia

Mồ, thế này là tuyệt nhất. Tớ thực sự hạnh phúc.

Tớ không hiểu sao anh ấy có thể làm ra món ngon thế này từ đậu nữa. Đúng là một bí ẩn!

Phần củ cải bào phía trên miếng hamburger hơi đắng một chút, nhưng nó lại làm nổi bật vị ngọt của cà rốt. Dĩ nhiên là nó cũng hợp với cơm lắm đó?

Sau bữa ăn, tớ vui vẻ nép mình vào đùi Satou. Tớ nhảy lên đó?

Vì chỗ đẹp nhất đã bị Tama chiếm mất, tớ đành chịu ngồi cạnh cậu ấy. Nhưng, nhưng mà, tớ nghĩ thật không công bằng nếu lúc nào cũng chỉ có Tama. Tớ tự hỏi liệu mình có nên đề nghị không nhỉ.

"Ngon quá" - Tama

"Em muốn ăn nữa nodesu." - Pochi

"Nn, ngon." - Mia

Nói lời cảm ơn thật khó. Mà nói dài dòng thì cũng xấu hổ lắm, tớ tự hỏi liệu như vậy có truyền đạt được ý không? Chắc là được mà, đúng chứ.

"Arisa, em sẽ béo lên nếu ăn đồ ngọt ngay sau bữa ăn đấy." - Lulu

"Đây là tráng miệng mà. Bụng chứa đồ ngọt là một cái bụng riêng, nên không sao hết." - Arisa

Arisa kinh thật đấy. Cậu ấy vẫn có thể ăn thêm sau khi đã ăn nhiều như vậy! Ngay cả Pochi và Tama cũng đang xin miếng của Arisa.

Tớ tự hỏi có phải tất cả con người và thú nhân đều ăn nhiều không?

Không đâu, không phải. Lulu và Satou đâu có ăn nhiều đến thế.

"Cá ngon thật, nhưng lâu lâu cũng phải ăn thịt một lần chứ." - Arisa

Arisa không kén ăn, cậu ấy ăn mọi thứ, đúng là một cô bé ngoan.

"Đồ ngọt đi vào một cái bụng khác mà, đúng không. Yummy, bánh crepe. Sao mấy món ăn thử này lại ngon thế nhỉ." - Arisa

"Nn" - Mia

Món này có vị khác hẳn, thật kỳ diệu. Chắc chắn Satou có thể dùng ma thuật nấu ăn.

Nhưng mà, tớ nghĩ đồ ăn thử chỉ nên cắn một miếng thôi. Nếu bạn ăn cả phần nhiều như Arisa đang ăn, bạn sẽ không thể ăn nổi bữa tối đâu, thật đấy?

"Arisa?"

Khi chúng tôi thay đồ, tớ gọi Arisa, người đang đứng hình sau khi nhìn thấy cơ thể mình.

Chuyện gì vậy nhỉ? Tớ hơi lo lắng.

"Không ổn rồi. Mà không, có gì đâu. Đây là cơ thể của một đứa trẻ mà. Phải, là do cơ thể trẻ con thôi." - Arisa

Cậu ấy đang tự trấn an bản thân về chuyện gì vậy? Tớ thắc mắc có phải cậu ấy không ổn không? Nhưng mà, trông cậu ấy đúng là như vậy.

"Cuối cùng, cuối cùng cũng đến rồi, bánh bông lan! Nè nè, món này phải ăn kèm kem tươi và dâu tây mới đúng bài chứ! Kuh~, được ăn bánh ngọt ở cả thế giới này đúng là hạnh phúc tột cùng." - Arisa

Cậu ấy thích nó thật đấy. Rõ ràng là vậy mà, phải không.

Ăn hết nửa cái bánh lớn một mình.

Tớ ngừng suy nghĩ khi nếm thử một miếng, ý tớ là, nó quá xuất sắc! Ngon tột bậc.

Sau đó, mọi người đều ăn một cách ngấu nghiến. Ý tớ là, vì nó ngon mà.

"Mọi người, lần lượt bước lên đây." - Satou

Satou mang ra một ma cụ trông như cái hộp, hay đúng hơn là một cái bục.

Khi tớ bước lên, cây kim gắn bên hông cứ quay tít, quay tít. Tớ muốn chạm vào nó, nhưng vì Tama đã bị mắng khi định làm vậy, nên tớ đã cố nhịn. Tớ nhịn được đó, thấy chưa?

Arisa nhăn mặt khi nhìn thấy cái bục. Tại sao vậy nhỉ?

"Không! Em đã nói lời vĩnh biệt với cái dụng cụ đo lường ma quỷ đó ở kiếp trước rồi! Em đã thề với lòng là sẽ không bao giờ bước lên nó nữa." - Arisa

Arisa từ chối bằng tất cả sức lực. Cậu ấy ghét nó đến thế cơ à.

Tuy nhiên, cậu ấy vẫn phải bước lên sau khi Satou dùng [Mệnh Lệnh] một cách bất thường. Arisa cứ lẩm bẩm, "Quần áo! Chắc tại quần áo của em nặng!", nhưng bộ đồ đó làm từ vải bông mỏng, nó nhẹ lắm bạn biết không? Nhẹ như lông vũ vậy.

Satou nói với Arisa một từ mà tớ chưa nghe bao giờ. Béo phì là gì nhỉ? Nó cứ quanh quẩn trong đầu tớ.

"Arisa, cấm ăn vặt cho đến khi em giảm được 5 kg. Anh sẽ loại bỏ tất cả đồ chiên rán khỏi thực đơn." - Satou

"Nyu! Không có đồ chiên nữa, cho tất cả mọi người luôn ạ?" - Tama

"C, chờ một chút nodesu! Đồ chiên là thứ cần thiết cho cuộc sống nanodesu!" - Pochi

"Anh thấy tội cho Arisa nếu chỉ để mình con bé chịu khổ, nên anh sẽ đổi thực đơn sang các món ít béo." - Satou

Béo? Giảm các món nhiều dầu mỡ cũng là sở thích của tớ.

Nhưng, Pochi và Tama trông như thể trái tim tan nát. "Pochi~" "Tamaa~", họ ôm nhau khóc thảm thiết. Liza cũng ngước nhìn trời như đang cam chịu điều gì đó. Tớ tự hỏi nó có kinh khủng đến vậy không?

Tuy nhiên, có vẻ như điều này là cần thiết để Arisa dễ thương được chữa khỏi bệnh béo phì. Satou đã nói vậy.

Tớ thấy cái bụng tròn tròn của cậu ấy cũng dễ thương mà, đó là bệnh sao? Chắc là bệnh thật rồi.

Phải hợp tác cùng nhau để chữa bệnh béo phì cho Arisa.

Cố lên, Arisa. Tớ sẽ cổ vũ cho cậu, cố hết sức nhé.

"Em ghét ăn kiênggg~"

Tiếng rên rỉ của Arisa còn vang vọng đến bao giờ nữa.

Đây là lần đầu tiên tớ biết rằng những bữa ăn ngon cũng có thể trở nên nguy hiểm.

Satou, anh đúng là một người nguy hiểm, phải không anh.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!