Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 195: CHƯƠNG 9-2: THỊ TRẤN CỦA THỢ SĂN MA THUẬT

Satou đây. Hồi còn đi học tôi cũng hay đi làm thêm, nhưng hiếm khi nào phải lo nghĩ về chuyện tiền bạc. Chắc là do tôi đã may mắn né được mấy công việc thực tập với mức lương rẻ mạt đến khó tin.

Ngay trước cổng thành, một nhóm năm người đang có một cuộc tranh cãi nảy lửa.

"Đã bảo rồi, chúng ta nên hỏi vay tiền trước đi, không thì làm sao trả nổi thuế vào thành phố chứ." - Cậu nhóc thợ săn

"Việc gì bọn ta phải làm cái trò mất mặt đó chứ." - Nữ 1

"Phải đấy, không biết đứa vô dụng nào cứ nằng nặc đòi đi theo, bảo là sẽ có ích lắm cơ mà." - Nữ 2

"Mới xách hành lý được một lúc đã thở không ra hơi, lại còn uống hết cả nước của bọn này nữa chứ." - Nữ 3

"Tệ nhất là còn lóng ngóng làm rách tấm da của con Huyết Hồ mà cả bọn đã vất vả lắm mới hạ được." - Nữ 4

Bốn cô gái vừa mỉa mai vừa bác bỏ đề nghị của cậu nhóc chỉ có một tay.

Nếu đây là một câu chuyện cổ tích, hẳn đây sẽ là cảnh chúng tôi ra tay giúp đỡ cậu bé. Nhưng lạ thật... Tôi lại thấy lời của mấy cô nàng kia cũng có lý phết.

Tôi đã tự hỏi liệu cậu nhóc có tuyệt vọng không, nhưng cậu ta vẫn kiên trì đến cùng, không hề nản lòng.

"Vậy thì, chiều tối nay đến quầy tính tiền ở quán bar đi. Bọn ta sẽ đưa cho cậu một phần sáu tiền thưởng, tức là 3 đồng, đúng như thỏa thuận ban đầu." - Nữ 1

"Này khoan đã, tôi đã tự mình giết 4 con goblin cơ mà. Cô quên mất 4 đồng tiền công rồi đấy." - Nhóc

"Nhóc con, mày chỉ kết liễu mấy con goblin thoi thóp sau đòn của bọn tao thôi, hiểu chưa?" - Nữ 2

"Vậy mà cũng mặt dày đòi tiền thưởng cơ đấy. Đúng là không biết nhục mà." - Nữ 3

"Nhưng tôi vẫn là người giết chúng!" - Nhóc

Cô gái có vẻ là thủ lĩnh, người cao nhất nhóm, nhìn xuống cậu nhóc ngoan cố rồi nhún vai và đưa ra một thỏa thuận.

"Rồi, rồi. Nhưng mà, bốn con goblin đó không phải do một mình cậu giết, nên chỉ được tính một nửa thôi. Bọn ta sẽ chia cho cậu một nửa, tức là hai đồng. Chiều tối nhớ đến quán đấy nhé." - Nữ 1

Lạ một điều là cậu nhóc trông nhẹ nhõm hẳn, trong khi đám con gái xung quanh thì cười nham hiểm.

"Hehe, nếu nhóc không đến nhanh là toàn bộ tiền sẽ biến thành rượu hết đấy nhé." - Nữ 2

"Ngon! Hay là cược xem liệu chúng ta có nốc cạn trước khi nhóc đó tới không." - Nữ 3

"Hay đấy, tôi cược một đồng lớn là chúng ta uống xong trước." - Nữ 2

"Tôi cược 5 đồng là chúng ta uống xong trước." - Nữ 4

"Gyahahaha, thế thì còn cá cược gì nữa." - Nữ 1

Xem ra họ thực sự sẽ uống hết tiền nếu cậu ta đến muộn.

Cậu nhóc dường như cũng nghĩ vậy, nên nó vội vã thương lượng với lính gác.

"Các anh đã nghe hết chuyện của chúng tôi rồi phải không? Nếu các anh cho chúng tôi vào bây giờ, chúng tôi nhất định sẽ trả phí sau." - Nhóc

"Hừm, nếu tin lời đám thợ săn ma thuật các ngươi thì ta đã chẳng đứng gác ở đây rồi. Sao ngươi không đi săn vài con thú có thể dùng để thanh toán trước khi trời tối đi?" - Lính 1

"Không có bẫy hay dụng cụ thì làm sao mà bắt thú được chứ." - Nhóc

"Vậy thì bỏ cuộc đi cho lành." - Lính 1

Ồ, ra là có thể thanh toán bằng hiện vật, tôi không biết đấy.

Người lính gác đã để ý thấy xe của chúng tôi đang đến gần và xua cậu nhóc sang một bên. Cậu ta định nhân cơ hội đó để lẻn vào thành, nhưng một người lính gác khác đã quật ngã rồi đè cậu ta xuống đất.

"Này, chào mừng đến thị trấn Puta. Chưa từng thấy ngài bao giờ, ngài là thương nhân à?" - Lính 1

"Không, chúng tôi chỉ dừng chân ở đây trong chuyến du hành thôi." - Satou

Tôi đưa cho người lính gác xem thẻ ID mạ bạc của mình.

"Cái này... Xin thứ lỗi cho sự thất lễ của tôi. Ngài là một quý tộc." - Lính 1

"Thứ lỗi cho tôi thưa Quý tộc-sama, ngài nói là đang du hành, nhưng thị trấn Puta này đã là nơi xa nhất rồi. Ngài định đi đâu nữa vậy? Đừng nói là ngài định đến tổ của Wyvern trên ngọn núi kia để lấy trứng của chúng nhé?" - Gatts

"Này, Gatts." - Lính 1

Thấy hứng thú với lời của người lính gác, tôi kiểm tra bản đồ thì đúng là có Wyvern trên ngọn núi dọc theo con đường. Tôi nghĩ trứng wyvern chắc phải to lắm.

"Tôi muốn vượt qua ngọn núi đó, nhưng tôi không biết gì về wyvern cả. Anh nói lấy trứng à, nó ngon lắm sao?" - Satou

"Nghe nói nó cực kỳ ngon, và giá cũng chát lắm đấy. Có lời đồn rằng nếu mang chúng đến kinh đô hoặc Vương quốc Shiga ở phía bên kia ngọn núi, ngài có thể đổi chúng ngang giá với vàng, cân nặng bao nhiêu thì đổi được bấy nhiêu vàng." - Gatts

"Mặc dù tôi chưa thấy con nào thật bao giờ, nhưng có vẻ như quân đội còn biến chúng thành Phi Long cho các long kỵ sĩ nữa." - Lính 1

Nếu một quả trứng nặng khoảng 500 gam, nó sẽ có giá khoảng 150 đồng vàng ư.

Vương quốc Shiga dường như là một nước nhỏ láng giềng nằm ở phía Đông dãy núi. Nhân tiện, khu rừng Bornean mà chúng tôi đang hướng tới nằm ở phía đông nam của dãy núi.

"Này, Quý tộc-sama!" - Nhóc

"Im miệng." - Lính 1

Người lính gác nhanh chóng dí mũi giáo vào cậu nhóc đang cố nói với tôi để bắt nó im lặng. Tôi nghĩ anh ta không cần phải làm đến mức đó.

"Không sao đâu. Có chuyện gì vậy, nhóc?" - Satou

Nửa đầu câu nói là dành cho người lính gác, và nửa sau là cho cậu nhóc vẫn đang bị đè dưới đất.

"Quý tộc-sama, tôi cần tiền vào thành! Xin ngài cho tôi vay hai đồng! Tôi nhất định sẽ trả lại." - Nhóc

"Ít nhất cũng phải dùng lời lẽ cho lịch sự chứ!" - Lính 1

"Tôi không biết lễ với chả độ gì sất. Dùng ‘-sama’ là đủ lịch sự rồi còn gì?" - Nhóc

Tuy nhiên, nếu cậu nhóc vay tôi hai đồng, thì dù có được trả đủ tiền công, cậu ta cũng chỉ còn lại 3 đồng, liệu có ổn không nhỉ?

"Được rồi, tôi sẽ cho nhóc vay một ít." - Satou

"Ngài chắc chứ!?" - Lính 1

"Hiệp sĩ-sama, ngài có biết thằng nhóc này là thợ săn ma thuật không? Bọn chúng là một lũ không thể giữ nổi tiền qua đêm đâu. Ngài sẽ không bao giờ lấy lại được tiền đâu." - Gatts

"Đừng có nói mấy lời thừa thãi sau khi ngài ấy đã đồng ý. Tôi nhất định sẽ trả lại!" - Nhóc

Tôi đưa hai đồng cho cậu nhóc vừa thoát khỏi chân của người lính gác. Có vẻ như cậu ta đã lâu không tắm, mùi hôi bốc lên nồng nặc. À không, có lẽ đây là mùi máu goblin và nội tạng trộn lẫn thì đúng hơn.

Cậu nhóc dùng cánh tay duy nhất của mình nhận tiền từ tôi rồi ném cho người lính gác.

"Đúng rồi, Quý tộc-sama! Nếu ngài vẫn chưa quyết định chỗ trọ, hãy đến quán trọ Cổng Thành đằng kia, từ đây có thể thấy được. Nó khá đắt tiền đấy, nhưng nổi tiếng vì thức ăn ngon." - Nhóc

Nói xong, cậu nhóc vừa đi vào con đường chính vừa huơ huơ cánh tay.

Giờ thì, tôi nên làm gì với ánh mắt ái ngại của mấy người lính gác đây.

"Hiệp sĩ-sama. Thưa ngài, lòng tốt là một đức tính đáng quý, nhưng trên đời này có rất nhiều kẻ chỉ biết lợi dụng lòng tốt của người khác mà chẳng hề biết ơn đâu ạ." - Gatts

"Này, bỏ qua chuyện đó đi. Hiệp sĩ-sama khó xử đấy." - Lính 1

"Không không, tôi cảm kích sự quan tâm của anh." - Satou

Có vẻ như anh ta thực sự lo lắng cho tôi, nên tôi cảm ơn. Tạm thời, xem ra không có vấn đề gì trong việc vào thành phố.

Khi Lulu định khởi động xe, một người lính gác dường như nhớ ra điều gì đó và cảnh báo tôi.

"Có một gã quý tộc ngoại quốc điên khùng đang ở chỗ của Nam tước Poton, người cai trị ở đây, nên tốt hơn hết là ngài đừng lại gần đó." - Lính 1

Khi tôi kiểm tra nơi ở của ngài thống đốc—nếu tôi không nhầm thì là nhiếp chính của thành phố kiêm luôn chức thẩm phán—Nam tước Poton, thì đúng là có hỏa pháp sư từng được nhắc đến trước đây ở gần ông ta.

Tên hỏa pháp sư đó là Dwoz Dasles. Hắn ta có vẻ là một hầu tước từ một vương quốc tên là Makiwa. Vì tên vương quốc này không xuất hiện trong tạp chí du lịch, tôi không rõ nó nằm ở đâu. Tôi đoán nó có lẽ nằm trong số các nước nhỏ gần Vương quốc Rumooku hoặc Shiga nếu hắn có vấn đề gì đó cần giải quyết với tộc hổ nhân.

Với hai tội danh [Phóng Hỏa] và [Giết Người] trong mục Thưởng Phạt, sao họ lại để hắn vào thành được nhỉ?

Thị trấn Puta này khá nhỏ, không giống những thành phố chúng tôi đã ở cho tới giờ. Nó chỉ rộng khoảng 1 km² là cùng. Thành phố được chia thành bốn khu xung quanh dinh thự nhỏ của nhà cầm quyền. Khu phía Tây là nơi chúng tôi đang ở, khu phía Bắc là bến cảng, khu phía Đông là khu phố đèn đỏ, và khu phía Nam là nơi ở của công nhân và khu ổ chuột. Dường như mỗi khu đều có một khu dân cư riêng.

Phân bố chủng tộc gồm 70% là con người, 20% còn lại là tộc chuột, tộc hải sư và tộc thỏ nhân với tỷ lệ ngang nhau. Cũng có những chủng tộc khác, nhưng số lượng rất thấp. Nô lệ chiếm khoảng 10% với nhiều chủng tộc khác nhau, nhưng nô lệ con người tương đối nhiều.

Dường như quý tộc duy nhất của thị trấn này là nhà Nam tước Poton và Hầu tước Dasles.

Lẽ ra tôi nên đến thăm ông ta với tư cách là một quý tộc, nhưng tôi không muốn tự rước họa vào thân. Khi tôi kiểm tra sơ đồ quan hệ quý tộc mua từ nhà Toruma, có vẻ như ông ta thuộc phe cánh yếu nhất của Hầu tước Lloyd, nên việc không đến thăm có lẽ cũng sẽ không thành chuyện to tát.

Mà phải công nhận, cái sơ đồ quan hệ này tiện lợi thật. Lần tới phải làm vài món đồ chơi cho Mayuna-chan để cảm ơn mới được.

Khi chiếc xe tiến vào sân trong của nhà trọ, một cô hầu gái chạy ra đón. Tôi để chiếc xe lại cho Lulu và mọi người, rồi cùng cô gái vào trong. Tôi chỉ dẫn Arisa và Nana đi cùng.

Chủ quán trọ đang chờ bên trong lập tức thay đổi thái độ, mắt sáng rỡ như vớ được mỏ vàng khi thấy tôi. Điều này thật lạ, tôi không nghĩ hôm nay mình mặc đồ sang trọng gì cả.

"Chào mừng cậu chủ trẻ, tôi đã chuẩn bị sẵn phòng cho ngài rồi ạ." - Chủ trọ

Ông ta vừa xoa hai bàn tay lông lá vào nhau vừa dẫn tôi đến phòng. Căn phòng nằm trên tầng ba của một tòa nhà bằng gỗ riêng biệt, thậm chí có thể trả thêm tiền để thuê vệ sĩ gác đêm. Nếu chúng tôi ở lại hơn 5 ngày, dịch vụ vệ sĩ sẽ được miễn phí. Giá trọ ở đây là một đồng bạc mỗi đêm. So với quán trọ Cổng Thành ở Thành phố Seryuu với giá một đồng lớn một đêm, thì nơi này có lẽ rẻ hơn.

Trong tòa nhà này có một phòng tắm, nhưng chỉ có một bồn tắm vừa cho một người, và tất nhiên là không có thiết bị nước nóng hay gì cả. Bạn có thể đun nước sôi, nhưng sẽ mất thời gian, nên họ yêu cầu chúng tôi làm việc đó ngoài giờ ăn nếu có thể. Có vẻ như bạn có thể lấy nước từ bất kỳ nguồn nào ngoài hồ chứa nước uống, nhưng chẳng phải tất cả đều chung một hệ thống thoát nước hay sao? Mà kệ, cứ dùng [Nước Tinh Khiết] lọc qua trước khi dùng là được.

Chủ trọ khuyên chúng tôi nên mang hành lý vào nhà kho trong tòa nhà vì trộm thường lẻn vào lúc nửa đêm. Dù trong hành lý chẳng có gì, nhưng để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết, tôi vẫn mang tất cả vào trong.

"Yo, đây có phải là nơi Quý tộc-sama đang ở không?" - Goku

Một người thợ săn trông như đầu lĩnh sơn tặc tiến vào sân nhà trọ, vai vác một cái túi lớn. Bên trong tấm vải là thịt hươu đã xẻ.

"Ồ, Goku. Anh làm một mẻ lớn gớm nhỉ." - Chủ trọ

"Ừm, cũng lâu rồi nhỉ. Cậu chủ trẻ đằng kia có phải là Quý tộc-sama không? Thấy sao, thịt này vừa đúng độ để ăn đấy. Không còn nội tạng gì đâu vì tôi đã xử lý ngay trong ngày đi săn rồi." - Goku

"Gahahaha," gã thợ săn cười sảng khoái, rõ ràng là đang bán thịt hươu. Giá là 2 đồng bạc, bằng một nửa ở thủ đô. Gã này đúng là thật thà, tự mình tiết lộ luôn cả giá cả thị trường. Tôi thấy anh ta nắm bắt tin tức (về tôi) khá nhanh, nhưng có lẽ là nghe được từ người lính gác.

Vì khu nhà riêng không có bếp, tôi đành giao việc nấu nướng cho đầu bếp của quán trọ.

Vẫn còn thời gian trước bữa tối, tôi dẫn Pochi và Tama, hai đứa đang tràn đầy năng lượng, đi dạo một vòng. Để phòng hờ, Pochi và Tama vẫn mặc áo choàng mỏng có mũ trùm, giáp da và kiếm gỗ, giống như khi còn ở thủ đô. Tôi thì chỉ đơn giản mặc áo sơ mi và quần dài.

Với vẻ ngoài dân dã thế này, chắc tôi sẽ không bị mấy kẻ phiền phức để ý đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!