Satou đây. Hồi còn ở thế giới cũ, tôi chưa bao giờ bận tâm nghĩ xem những món mình ăn hàng ngày được làm ra thế nào hay có nguyên liệu gì. Nhưng sau khi đến thế giới này, cảm giác đó lại trở nên thực tế đến lạ.
"Xin chào, lâu rồi không gặp."
"Ồ, chẳng phải cậu chủ trẻ Satou đây sao. Lâu rồi không gặp."
"Đã lâu không gặp, Hiệp sĩ Pendragon-sama."
Vị bếp trưởng chào đón tôi với nụ cười toe toét vẫn ăn nói cộc lốc như mọi khi. Trông ông hợp với việc mặc giáp trụ vung đại đao trên chiến trường hơn, nhưng ông lại là một trong năm người ở Vương quốc Shiga có thể chế biến những món ăn hoàng gia tinh tế. Người còn lại là bếp phó, một đầu bếp trẻ tuổi mảnh khảnh.
Cô hầu gái dẫn tôi đến đây thì đang đứng chờ sát tường với vẻ mặt đầy mong đợi, nhưng hôm nay tôi không đến đây để nấu ăn đâu nhé.
Để làm quà, tôi lấy ra rượu rồng và rượu phúc bồn tử từ trong túi. Rượu phúc bồn tử cũng không phải thứ gì hiếm trên thị trường, nên chắc tôi sẽ không bị phát hiện đâu. Hơn nữa, rượu rồng thì hoàn toàn vô danh, nên kể cả khi bị phân tích, họ chắc cũng chỉ nghĩ nó được làm từ một xưởng rượu nhỏ nào đó thôi.
"Rượu và mấy thứ khác đều là đồ uống của Shiga à?"
"Tôi xin lỗi, Hiệp sĩ-sama, xin đừng bận tâm ông ấy."
"Ồ, không sao đâu. Tôi tìm thấy vài loại đồ uống lạ trong chuyến đi của mình, nên nghĩ mang một ít đến cho mọi người."
Thật ra, để đổi lấy công thức món tempura thạch, họ đã dạy tôi rất nhiều thứ như cách tỉa rau củ hay làm kẹo hình. Mấy hộp cơm bento hình nhân vật cho Pochi và mọi người chính là thành quả từ việc đó.
Chúng tôi quay lại chủ đề chính sau màn bông đùa.
"Dưa chua đỏ hả? Tôi không biết loại dưa chua ngâm tương nào, nhưng đào ngâm chua và lulu ngâm muối cũng có màu đỏ đấy."
"Để xem nào, cà rốt ngâm và một loại quả giống gabo cũng màu đỏ, nhưng nếu phải nói thì chúng thiên về màu cam hơn."
Tiếc là, cả hai người họ đều không biết món dưa chua ngâm tương đó.
Họ nhắc đến nhiều món dưa chua đỏ khác nhau, nhưng ngay từ đầu tôi đã chẳng thấy củ cải Nhật ở thủ đô đâu cả. Cũng vì thế mà tôi đã hết sạch củ cải tích trữ do dùng chúng để làm bánh nhân thịt kiểu Nhật rồi. Tôi cũng làm củ cải nạo quá nhiều lần cho món cá nướng, nên hết hàng tồn kho cũng chẳng có gì lạ.
"Nếu cậu biết thành phần, sao không tự làm nó đi?"
"Tôi biết chắc là nó dùng củ cải Nhật và củ sen, nhưng có vài vị tôi không chắc lắm."
Tôi nghĩ nó dùng muối và giấm, nhưng lại không biết thứ gì tạo ra màu đỏ nữa, không lẽ là phẩm màu à?
"Chẳng có ai trồng củ cải quanh đây cả."
"Có một truyền thuyết từ xa xưa rằng lũ orc sẽ kéo đến nếu cậu trồng củ cải, dù đó chỉ là chuyện mê tín thôi. Chắc là nó được trồng quanh lãnh địa của Bá tước Kuhanou với cả Bá tước Seryuu nữa."
Nếu không có củ cải thì đúng là hết hy vọng.
Tôi cảm ơn hai người rồi quyết định quay về. Cô hầu gái đang chờ ở góc tường trông thất vọng thấy rõ, nhưng tôi đã bí mật dúi cho cô một túi bánh ngọt và nói, "Bí mật nhé.". Dạo này ngày nào tôi cũng đưa bánh ngọt cho các pixie và mấy nàng elf nên thành ra trong tay cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Sẽ rất đáng ngờ nếu đi đến lãnh địa Bá tước Kuhanou hay Seryuu khi trời còn sáng, nên tôi quyết định đi thăm vài người quen.
Tôi đến xưởng tàu bay trước khi rời khỏi lâu đài và tặng vài chai rượu phúc bồn tử cho xưởng trưởng. Cái này không phải do tôi keo kiệt rượu rồng đâu nhé. Mặc dù cái mặt đỏ của ông trông như một tay bợm nhậu, nhưng ông lại không uống được rượu mạnh, vậy nên tôi không đưa ông món đó. Rượu phúc bồn tử chỉ có nồng độ cồn khoảng 10-30%, lại còn ngọt và dễ uống.
Vừa cẩn thận để không khiến nó trông bất thường, tôi vừa hỏi về cách điều khiển động cơ khí động lực, nhưng dường như tất cả động cơ ở thủ đô đều chỉ dùng loại vây có công suất tương tự nhau. Ông càu nhàu rằng đó là bởi vì đôi khi động cơ mới không được sản xuất ngay cả sau khi cá voi trời bị tiêu diệt. Thậm chí động cơ khí động lực đã qua sử dụng mà được trưng dụng hôm trước cũng đang được giữ lại làm phụ tùng cho các động cơ đang vận hành.
"Satou-dono có biết một nước tên là Talbia không?"
Cái nước có cái tên nghe như dân nghiện bia ấy là sao trời?
"Đó là một nước ở phía tây nam Thánh quốc Parion, nằm ở nơi vượt qua sa mạc chết ở phía tây vương quốc. Họ làm những chiếc tàu bay nhỏ gọi là Nồi Bay mà một người có thể ngồi vừa."
Xưởng trưởng nguệch ngoạc trên một tờ giấy, phác họa cấu trúc đơn giản của vật này.
Trông nó như một con sâu bướm đang treo mình sắp rơi xuống biển axit vậy. Phải nói sao nhỉ, nếu bỏ qua phần chân treo lủng lẳng, nó sẽ giống một cái bình rượu sake. Có những chiếc vây nhỏ ở phần dưới của cái bình, chúng xoay cùng với bệ đỡ, và có vẻ như sức nổi được cân bằng bằng cách đó.
Dường như Vương quốc Shiga đã thử bắt chước chúng, nhưng cuối cùng nó chỉ y hệt cái tôi làm hồi trước, chẳng thể bay nổi mà còn gây thiệt hại.
Có vẻ họ đã nghĩ rằng thứ đó sẽ thuận tiện cho việc do thám, nhưng rồi lại kết luận rằng người chim vẫn tốt hơn.
Xưởng trưởng không nghĩ về cái Nồi Bay, mà là liệu cơ chế của nó có thể được áp dụng cho tàu bay lớn hay không.
"Ồ phải rồi, Satou-dono có nghe tin gì về tam hoàng tử chưa?"
Xưởng trưởng biết về vụ lùm xùm giữa tôi và tam hoàng tử nên đã kể cho tôi nghe nhiều chuyện liên quan đến anh ta. Tam hoàng tử dường như đã từ chức thánh kỵ sĩ với lý do bệnh tật, đồng thời mất hết quyền thừa kế ngai vàng và bị giam lỏng trong một dinh thự hoàng gia ở phía sau vương quốc, nằm dưới quyền quản lý trực tiếp của hoàng gia.
Thật tình, tôi đã quên béng mất tên hoàng tử đó rồi, nhưng tôi vẫn cảm ơn lòng tốt của xưởng trưởng.
Có vẻ Orion-kun không khoái tôi ghé thăm cho lắm, nên tôi quyết định bơ cậu ta luôn. Sau này chỉ cần gửi một lá thư xin lỗi vì đã không đến chào hỏi là ổn thôi.
Đầu tiên, tôi ưu tiên ghé qua dinh thự của Bá tước Walgock, người mà tôi mang ơn, cùng với vài chai rượu phúc bồn tử và một hộp nhạc bằng vàng do tôi và mấy nàng elf cùng chế tác. Nó chỉ là loại hộp nhạc lên dây cót bình thường thôi, không phải ma cụ đâu.
Tôi rời đi mà không làm mất quá nhiều thời gian, và lần này tiến tới dinh thự của Hầu tước Lloyd.
Tôi nhận được báo cáo từ người đưa tin mà tôi đã cử đi trước đó, rằng cuộc gặp đã được sắp xếp. Vì ông ấy là người bận rộn, tôi không biết liệu có gặp được không, nhưng vì không ổn nếu trì hoãn chi tiết về tên quý tộc phóng hỏa hôm trước, nên thà gặp sớm còn hơn.
Tôi nhận được sự chào đón nồng nhiệt ở dinh thự Hầu tước Lloyd. Một hàng dài các cô hầu gái đứng xếp hàng chào đón tôi ngay khi cửa mở. Cảnh tượng này cứ như trong galge vậy? Tuy nhiên, làm ơn tha cho tôi cái màn bị Hầu tước Lloyd đang đứng đợi ở phía trước ôm chầm lấy đi.
"Tôi không biết phải cảm ơn ngài sao cho hết, Sir Pendragon."
Theo lời của Hầu tước Lloyd, Nam tước Poton đã tự nguyện từ chức cai trị thị trấn Puta với lý do ốm bệnh, và một quý tộc khác thuộc phe hầu tước đã thay thế ông ta.
Có vẻ Bá tước Bobi hiện tại và Hầu tước Lloyd đã hợp tác để đối phó với tàn dư của Đôi Cánh Tự Do.
Tiếc là, sau khi bị bắt, những quý tộc trẻ trung thành đã tự sát bằng thuốc độc, bắt đầu từ con trai của Nam tước Poton.
Họ làm việc nhanh gọn thật, còn chưa đến hai tuần kể từ khi đó.
"Chính công tước đã gửi một lá thư đến Vương quốc Makiwa hỏi về tin tức liên quan tới Hầu tước Dasles, nhưng mà..."
Vì ông ấy ngập ngừng, tôi đành chờ cho đến khi ông ấy tự nói ra. Ông ta do dự nói, "Không nghi ngờ gì đó là một tai nạn", chuyện là con tàu mà tên quý tộc phóng hỏa ngồi lên đã bị một đàn lớn quái vật tấn công và chìm nghỉm. Hơn nữa, lũ quái vật không chỉ xơi tái tên quý tộc phóng hỏa và nhóm của hắn, mà còn chén luôn cả toàn bộ binh lính áp giải.
Tôi hiểu rồi. Tôi nên bỏ qua cái phần "đó là một tai nạn". Nếu suy luận một cách bình thường, thì hẳn là Hầu tước Lloyd và Bá tước Bobi hiện tại đã thủ tiêu họ. Dù vậy, tôi cũng chẳng bận tâm nếu phải giữ bí mật, vì tên quý tộc phóng hỏa đó tự chuốc lấy thôi. Do đó, tôi chỉ trả lời ông, "Chẳng thể làm gì được vì đó là một tai nạn, phải không ạ."
Tôi nở một nụ cười để tỏ ra mình tin ông, nhưng mặt Hầu tước Lloyd lại tái nhợt. Sao vậy nhỉ? Dù sao thì ông ấy cũng có vẻ là một người bận rộn, chắc hẳn đã mệt mỏi vì những lo âu chồng chất.
Hầu tước Lloyd đề nghị cung cấp cho tôi vài mỏ quặng và việc kinh doanh như một lời xin lỗi về sự việc này. Cái đó thì nhiều quá, và tôi cũng không thể xử lý chúng ngay cả khi nhận được, thành ra tôi nhẹ nhàng từ chối.
Sau đó, ông ấy lại đề cử tôi làm tổng đốc kế nhiệm của thành phố Mitotogena, một thương cảng nằm trên con sông lớn nơi tổng đốc sẽ được thay thế vào năm tới, nhưng tất nhiên là tôi từ chối rồi. Làm tổng đốc phiền phức lắm, làm ơn hãy trao nó cho những người yêu địa vị xã hội ấy.
Sau chuyện đó, ông ấy cố gán ghép cho tôi đủ thứ, từ châu báu cho đến các thiếu nữ—mà toàn là các bé gái chỉ tầm một con số tuổi thôi—nhưng vì chẳng có thứ nào tôi thích, tôi tiếp tục từ chối. Cuối cùng, ông ấy hỏi liệu tôi có muốn trở thành con nuôi của một tử tước trong phe ông không có người nối dõi không.
Rõ ràng là ông ấy đang cố cho tôi thứ gì đó để bịt miệng, nên tôi hỏi rằng nếu có thể, tôi muốn mượn những quyển ma pháp thư quý giá của ông.
Tôi cảm thấy hơi xấu xa khi nhìn khuôn mặt Hầu tước Lloyd trông nhẹ nhõm hẳn đi. Thật ra thì tôi không cần một món quà hay lời xin lỗi, nhưng tôi sẽ nhận nó nếu điều đó làm ông ấy vui.
Gia tộc Lloyd có rất nhiều người xuất chúng về Thổ Ma Pháp, nên thư viện của họ chứa đầy sách về lĩnh vực này.
Sẽ rất tệ nếu tôi vô tình lấy nhầm những cuốn sách quý giá, nên tôi đã chọn vài cuốn theo đề nghị của ông quản gia già. Vì ông quản gia cũng sử dụng Thổ Ma Pháp, nên lựa chọn của ông có lẽ là phù hợp nhất. Ông ấy chọn ra khoảng 10 cuốn, và tôi đã mượn 5 cuốn mà tôi thấy hứng thú nhất trong số đó. Tôi sẽ mượn 5 cuốn còn lại khi quay về để trả bộ này. Vì có một tấm bản đồ với vị trí các nước láng giềng treo trên tường thư viện, tôi đã lẳng lặng sao chép lại nó mà không xin phép.
Ở đây quá lâu cũng không hay, nên tôi lựa đúng lúc để rời đi sau khi mượn sách.
Sau khi đã ra khỏi dinh thự, tôi mới nhận ra mình có thể đãi Hầu tước Lloyd mệt mỏi món tempura yêu thích của ông cho bữa tối.
Khi tôi đang nghĩ đến việc gặp Sera, người hiện đang tu luyện ở Đền Tenion, tôi lại không muốn trở thành vật cản, nên đã không đến đó mà đi vào trung tâm thành phố. Tôi tìm món dưa chua ngâm tương trong số những hũ lọ ở các quầy hàng, nhưng không thấy.
Khi tôi đến một tiệm được cho là có bán dưa chua đỏ, hóa ra đó lại là củ cải muối đỏ. Nó ăn với cơm khá ngon, nhưng không phải thứ tôi cần.
"Chủ nhưn?"
"Chủ nhưn, không?"
Tôi nghe có tiếng gọi từ bên dưới nên nhìn xuống.
Ồ, là anh em nhà hải cẩu thân thiết với Nana. Chúng đang nhìn quanh quất trong khi khịt khịt mũi. Thật dễ thương khi chúng không thể nói rõ từ "Chủ nhân".
"Nana đâu?"
"Nana không có đây à?"
Chúng lắc lư người quanh tôi để tìm Nana.
Nhưng mà, tôi không nghĩ mấy đứa sẽ thấy Nana ngay cả khi lộn trái tay áo tôi lên đâu.
Nana có vẻ khá gắn bó với hai đứa này. Tôi hứa với cả hai sẽ dẫn Nana theo lần tới ghé qua đây, rồi đưa hai túi bánh ngọt vốn để dành cho Nana cho chúng. Tôi tiễn hai đứa đi trong khi chúng gật gật đầu cảm ơn.
"Cậu chủ trẻ, sao không mua ít dưa chua đi?"
"Ồ, là cô ạ. Cô cũng mở một quầy hàng ở đây à."
Người gọi tôi là mẹ của Futsuna, cô bé pháp sư ở nơi tôi ở tối qua. Cô ấy đang bán dưa chua làm từ dưa chuột và bầu ngâm trong tương và mirin. Chúng khá ngon, hay đúng hơn, mùi vị của chúng cứ như món dưa chua ngâm tương ấy nhỉ? Nó hơi đắng, nhưng có lẽ vị chuẩn là phải thế.
Dường như người dạy công thức này cho mẹ Futsuna là một trong những chị gái ở khu phố đèn đỏ đã tham dự tiệc rượu tối qua.
Trước đó cô chỉ bán dưa chua bình thường, nhưng việc buôn bán đã cải thiện khi cô bắt đầu bán món dưa chua kiểu Kuhanou này. Cô ấy nói với tôi rằng lợi nhuận không tăng nhiều vì tương và mirin khá đắt, nhưng trong lúc chúng tôi nói chuyện chẳng có khách nào ghé qua, nên có lẽ chỉ có vài khách quen thôi.
Tối hôm đó, tôi thành thật nhờ vả chị gái ở khu phố đèn đỏ đã dạy công thức dưa chua Kuhanou cho mẹ Futsuna. Tôi nghĩ sẽ khó thương lượng, nhưng cô ấy lập tức đồng ý sẽ dạy nó cho tôi. Cô ấy đã chỉ cho tôi một phiên bản biến tấu từ công thức ở quê nhà, vì cô sinh ra ở lãnh địa Kuhanou.
Có vẻ công thức nguyên bản là để ngâm củ cải tròn, một đặc sản của lãnh địa Kuhanou. Vì cô ấy lẩm bẩm, "Tôi muốn ăn dưa chua kiểu Kuhanou", tôi quyết định sẽ mua cho cô ấy vài củ cải khi đi mua cho mình luôn.
Tôi đưa cô vài đồng vàng để cảm ơn vì đã dạy tôi công thức, việc này khiến cô mất thời gian làm việc. Lòng tự trọng của cô có vẻ bị kích động bởi điều đó nên tôi đã bị nhấn chìm trong kỹ thuật tẩy trần điêu luyện của chị ấy cho đến tận khuya.
Tôi rời khỏi khu nhà sau khi xác nhận các dấu hôn đã biến mất nhờ kỹ năng [Tự Hồi Phục].
Giờ thì, phải bay đến vùng chuyên trồng củ cải—lãnh địa của Bá tước Kuhanou—trong đêm thôi.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang