[Lưu ý của tác giả: Đây không phải là góc nhìn của Satou, mà là của Kon, một cậu nhóc tân binh trong đội săn ma thú.]
"Kena! Tớ thấy dấu vết rồi. Dấu chân này chắc chắn là của goblin." - Gadi
"Được rồi, giỏi lắm Gadi. Về tới nơi tớ sẽ khao cậu một chầu bia ra trò." - Kena
"Chậc, đồ keo kiệt. Phải đãi rượu ngon hơn mới được." - Gadi
Gadi nhặt một cành cây cắm lên đám lá rụng, nhưng tôi chẳng thấy dấu vết ở đâu cả.
"Này, Gadi. Dấu vết ở đâu vậy?" - Kon
"Mắt mũi để đâu thế hả? Cục phân goblin to tổ chảng mà không thấy à?" - Gadi
Gadi gắt gỏng, nhưng vẫn chỉ cho tôi. Đâu cần phải túm đầu tôi dí xuống tận nơi như thế chứ.
Gần quá! Sát rạt luôn!
Cục phân sắp dính vào mặt mình rồi!
Nó được giấu rất kỹ dưới lớp lá rụng. Sao cô ấy có thể tìm thấy ở một nơi khó như vậy chứ.
Chết thật, Kena trông không vui chút nào.
"Đừng đùa nữa, đi nhanh lên." - Kena
"Được rồi." - Gadi
"Vâng." - ?
"Được rồi, chờ tớ với." - ?
Tôi vội vàng nhặt lại hành lý bị vứt trên đất rồi khoác lên vai. Cánh tay phải nhân tạo của tôi có nhiều dây móc để treo đồ, nên tay trái hoàn toàn rảnh rỗi. Có một tay rảnh rang khi leo dốc thế này thật sự hữu dụng. Tôi sẽ không bị mất thăng bằng rồi lăn xuống dốc như trước nữa.
"Hạ thấp đầu xuống." - Pomi
"Ui da, nói một tiếng trước khi đánh chứ." - Kon
Pomi, người đang ẩn nấp cùng tôi, vừa gõ vào đầu tôi. Tay cô ấy nhanh thật. Chúng tôi hiện đang chuẩn bị một cuộc đột kích vào lũ goblin mà chúng tôi vừa tìm thấy. Có vẻ chúng đang xây dựng một căn cứ bên trong hang núi. Hai con goblin canh gác ở lối vào đang nhai thứ thịt sống gì đó.
Kena, đang di chuyển ở phía đối diện, ra hiệu.
Pomi và Gadi dùng cung ngắn tấn công hai con goblin bên ngoài. Mũi tên của Pomi xuyên qua miệng con goblin, hạ gục nó ngay tức khắc. Thế nhưng, mũi tên của Gadi lại hơi chệch, chỉ găm vào tay nó chứ không kết liễu được. Pomi vội vàng bắn thêm một mũi tên nữa, nhưng đã hơi muộn.
"Gugyorau, guru, geroraa"
Chết tiệt, đánh úp thất bại rồi.
Mũi tên của Pomi găm vào con goblin ngay sau khi nó kịp hét lên. Một phát trúng ngay thái dương. Kỹ năng bắn cung của Pomi quả là đỉnh như mọi khi.
Tiếng hét của con goblin đã tắt, nhưng bên trong hang trở nên ồn ào.
Kena và Bahana vén bụi rậm, ra hiệu tấn công ở cửa hang, chúng tôi cũng lao ra khỏi chỗ nấp để tấn công.
Lũ goblin ùa ra từ hang đều trở thành nạn nhân dưới ngọn giáo ngắn của Kena và Bahana. Cả hai người họ đều hạ gục goblin chỉ bằng một đòn. Những con goblin khác tấn công họ, nhưng họ đã tận dụng khoảnh khắc lũ goblin sững sờ trước cái chết của đồng bọn để đá chúng ra xa, tạo khoảng cách.
Tôi cũng chống đỡ đòn tấn công của goblin, nấp sau tấm khiên gắn trên cánh tay nhân tạo. Vũ khí của tôi không dài bằng của họ, nên nếu không đỡ đòn cẩn thận, cả hai sẽ cùng chết.
Tôi chém vào đùi con goblin lộ ra từ khe hở của tấm khiên nhỏ bằng thanh kiếm kỷ vật đã gãy mũi. Thông thường, nó chỉ gây ra một vết thương nhỏ, và tôi sẽ kết liễu đối thủ khi chúng đã suy yếu, nhưng lần này có chút khác biệt.
Xoẹt.
Ngay khi nghe thấy âm thanh đó, thanh kiếm của tôi đã dễ dàng xẻ đôi đùi con goblin. Gì thế này? Sao nó sắc bén dữ vậy?
"Kon! Đừng có đứng im!" - Gadi
Con goblin bị Gadi đá văng lúc nãy bật dậy lao về phía tôi. Hơn nữa, nó còn tấn công từ phía mà tôi vừa vung kiếm. Cách xử lý đúng đắn là đẩy con goblin trước mặt ra và dùng lực bật lùi về sau, nhưng tôi không thể làm được.
Một kẻ yếu đuối như tôi khó mà giữ được thăng bằng.
Nếu tôi có sức mạnh như Kena và những người khác, tôi có thể tung một cú đá ra trò, nhưng nếu tôi nhấc chân lên bây giờ, tấm khiên sẽ bị đẩy lùi và con goblin sẽ đè bẹp tôi.
Cuối cùng, khi tôi còn đang mải suy tính, hàm răng của con goblin đã găm vào mạng sườn tôi. Tôi bất giác hét lên. Tôi vẫn nhớ cảm giác đau buốt khi bị cắn lần trước.
Nhưng dù tôi có chờ bao lâu, cơn đau vẫn không ập đến. Con goblin đã cắn vào sườn tôi đang ngoác cái miệng to của nó ra, cố gắng nhai nghiến cơ thể tôi.
"Kon, dùng tay cầm kiếm đập nó!" - Kena
Tôi làm theo lời Kena trước cả khi kịp suy nghĩ, đập mạnh vào đầu con goblin. Con goblin bị bất ngờ và dễ dàng buông ra, rồi ngay lập tức bị Pomi, người vừa chạy tới với thanh kiếm ngắn, kết liễu.
"Cảm ơn, Pomi." - Kon
"Xong rồi thì tập trung vào." - Pomi
"Được!" - Kon
Tôi chém con goblin đang cào vào khiên của mình rồi dứt điểm nó. Bình thường tôi phải chém hơn 10 nhát mới giết được một con, nhưng giờ tôi đã hạ gục nó chỉ với 3 nhát.
"Được rồi, Gadi, canh chừng lũ goblin còn lại trong hang. Bahana và tớ sẽ xử lý những con đang tiến ra cửa hang. Pomi và Kon đi chặt củi khói xanh. Kon, cậu bị goblin cắn phải không, lo chữa vết thương trước đi." - Kena
Hử? Nghĩ lại thì, tôi đâu có bị thương.
Chiếc áo choàng tôi nhận được từ vị quý tộc nọ đã dính đầy nước dãi trắng của goblin, nhưng không hề có một lỗ thủng nào. Cũng không có dấu răng goblin nào trên chiếc áo giáp trắng bảo vệ mạng sườn tôi.
"Để tớ băng bó cho, cởi giáp ra đi." - Pomi
"Ừm, tớ không bị thương, Pomi à." - Kon
"Hả? Sao lại thế được? Con goblin đó cắn hết sức luôn mà!" - Pomi
Pomi thô bạo lật áo choàng của tôi lên. Cô ấy đành chấp nhận sau khi kiểm tra và thấy không có máu chảy ra từ sườn tôi. Ánh mắt của những người khác cũng đổ dồn về phía chúng tôi.
"Này, Kena. Thằng nhóc này không bị thương thật này." - Gadi
"Tớ cứ nghĩ đây chỉ là áo choàng da sói bình thường, nhưng có một lớp vải mịn được may vào giữa lớp da. Có vẻ như chính thứ này đã bảo vệ cậu khỏi răng goblin." - Pomi
"Này, đừng kéo áo choàng của tớ nữa." - Kon
Đem cái này đi sửa chắc tốn tiền lắm đây.
Tôi gom những cành cây mà Pomi đã chặt bằng rìu thành một bó to bằng cánh tay. Rất nhiều côn trùng rơi ra khi Pomi ra sức chặt cành. Nếu là sâu bướm tròn thì tôi sẽ rất vui, nhưng tôi không thích lũ bọ hung có lớp vỏ cứng khó nhằn và ăn cũng chẳng ngon.
Khi chúng tôi thu thập xong củi xanh, chúng tôi quay lại chỗ Kena và những người khác.
Kena cắt những que khói mỏng mua từ tiệm dược phẩm thành những đoạn vừa phải, rồi cắm chúng vào bó củi xanh. Cuối cùng, cô tẩm một ít dầu rồi dùng đá lửa đốt lên.
Một làn khói vàng bắt đầu bốc lên cùng với ngọn lửa.
Uệ, hôi quá.
Mắt tôi cũng cay xè.
Pomi nhận lấy bó củi từ Kena rồi ném vào trong hang.
Năm con goblin lần lượt chạy ra khỏi hang vì bị khói xua đuổi.
Tôi dồn hết sức vung kiếm về phía con goblin vừa lao ra.
"Kena, khói bốc ra từ đằng kia kìa." - ?
"Chậc, còn lối ra khác sao. Gadi, cùng Bahana đến chặn lối ra kia đi." - Kena
"Eeh, thế thì phần của tớ sẽ bị giảm mất." - Gadi
"Lần này chúng ta sẽ chia đều, nên đừng có cằn nhằn nữa, đi đi." - Kena
"Rõ!" - Gadi
Gadi nhanh chóng chạy về phía có khói bốc lên, và Bahana cũng theo sau cô sau một thoáng chần chừ.
Chúng tôi đã tiêu diệt tổng cộng 21 con goblin từ cái hang đó. Tôi chỉ hạ được ba con. Dù không bị thương như trước, nhưng kiếm của tôi không trúng mục tiêu nhiều lắm, nên mất khá nhiều thời gian để hạ gục chúng. Tôi muốn trở nên điêu luyện như Kena và những người khác thật nhanh.
Hử?
"Sao thế, Kon?" - Gadi
"Ừm, có thứ gì đó đang lóe sáng trên ngọn núi đằng kia." - Kon
"Đâu?" - Gadi
Gadi nhạy bén nhận ra tôi đã vô tình dừng lại vì ánh sáng trên ngọn núi. Nơi ngón tay tôi vừa chỉ lúc nãy không còn ánh sáng nữa.
"Nó lóe sáng thật này." - Gadi
"À, mắt nhóc tinh đấy. Chắc là ánh mặt trời phản chiếu từ mũi giáo thôi." - Kena
"Có thợ săn khác sao? Chúng ta đã báo với ông chủ là sẽ đi săn ở ngọn núi này rồi mà, đáng lẽ không có ai đến đây trong 2-3 ngày tới chứ." - Gadi
"Có lẽ là một nhóm nào đó đang lùa goblin từ phía bên kia núi?" - ?
Sẽ rất tệ nếu chúng tôi tranh giành con mồi với nhóm thợ săn khác. Nếu là nhóm của Gouts, chúng sẽ bao vây và cướp hết ma hạch mà chúng tôi vừa kiếm được.
"Bên kia dãy núi là ngọn núi đôi. Chẳng có tay thợ săn nào lại liều mạng đến đó đâu, vì đấy là nơi Hydra xuất hiện. Nếu có kẻ nào gan to như vậy, thì họ đã đến thành phố mê cung làm thám hiểm giả từ lâu rồi." - Kena
Nếu tôi không nhầm, hydra là một quái vật huyền thoại thường xuất hiện trong truyện cổ tích, đối đầu với các anh hùng và hiệp sĩ.
Nhưng, nếu vậy thì, ai đang ở đó?
"Ai đó?" - Kena
Kena chĩa mũi giáo vào một bụi cây.
"Là tôi, là tôi đây. Đừng bắn tên." - Orudo
Một người thỏ to lớn một mắt, cùng với năm thú nhân thuộc các tộc khác nhau.
"Gì chứ, chỉ là Orudo thôi à. Mấy người định lên núi phía Bắc sao?" - Kena
"Ừ, đó là mục tiêu, nhưng mà..." - Orudo
Kena ép Orudo, người đang do dự, phải nói ra. Kena vẫn kiêu ngạo như mọi khi.
"Katabane nói có một nhóm lạ mặt trên núi đôi, nên anh ta đã đi do thám, nhưng có vẻ như nhóm đó đang tiến thẳng đến trấn Puta. Mấy cậu này có gia đình ở đó, nên chúng tôi quyết định quay về luôn." - Orudo
Hee, thú nhân luôn đặt gia đình lên trên hết.
"Này, anh chắc 'về chuyện đó' chứ?" - Kena
"Ừ, không nhầm được đâu." - Orudo
"Này này, chặn chúng lại." - Katabane
Katabane, một điểu nhân không biết bay với bộ lông chỉ có ở một bên, chỉ về phía có ánh sáng lóe lên lúc nãy và nói gì đó với đồng đội.
"Này mấy cậu, tôi đang nói chuyện với Kena. Im lặng một chút đi." - Orudo
"Đại ca. Không phải chuyện đó. Katabane nói trong nhóm đó có một con Hydra." - ?
"Hả? Nhóm đó đang chạy trốn hydra hay sao?" - Kena
"Kena, không phải vậy. Không ai có thể chạy thoát khỏi một con hydra trên núi đâu." - ?
Err, làm ơn nói rõ hơn được không.
Tôi nhìn quanh xem có ai có thể giải thích cho tôi không. Ánh mắt tôi chạm phải Pomi. Thật không may, Pomi dường như cũng không hiểu.
"Nói cách khác, là thế này à. Có một nhóm người đang nuôi một con hydra làm thú cưng và tiến thẳng đến trấn Puta." - Kena
"Có vẻ là vậy." - Orudo
"Hả! Chuyện đó... kinh khủng quá!" - Kon
Cuối cùng tôi cũng hiểu Orudo đang nói gì. Dù tôi nghĩ mình chỉ hơi ngạc nhiên, Gadi vẫn đánh vào đầu tôi. He he, chẳng đau chút nào nhờ có chiếc mũ giáp của vị quý tộc nọ. Như thể nghe thấy suy nghĩ của tôi, Gadi vòng ra sau, véo hai bên má tôi rồi kéo mạnh.
Oái.[1]
Chú thích
[1] Đau quá.