"Có chuyện gì thế Kena? Nhóm cô có thêm kha khá thành viên mới nhỉ."
"Mấy người này chỉ là quân bổ sung thôi. Mà khoan, tôi có chuyện cần báo cáo."
Khi chúng tôi vào đến thị trấn, Kena liền báo cáo tình hình bất thường trên núi cho lính gác cổng.
Tôi tranh thủ cơ hội này để lẻn vào thành, nhưng lại bị một người lính gác khác tóm gọn và đè sấp xuống đất. Dù gã chỉ đặt một chân lên lưng thôi mà tôi đã không tài nào cựa quậy nổi.
Nửa tháng rồi tôi mới vào thành lần đầu đó, làm ơn nhẹ tay chút đi chứ.
Tôi đành miễn cưỡng nộp thuế vào trấn bằng mấy hòn đá cuội xinh xắn nhặt được dưới khe núi. Mấy hòn đá này chỉ có thể tìm thấy trên núi nên cũng có giá trị như tiền mặt. Dù vậy, một túi nhỏ đầy ắp cũng chỉ đáng giá hai đồng, thế nên Gadi và những người khác mới cười nhạo tôi.
"Nếu cậu định trả bằng hiện vật thì đi săn vài con thú về đây."
"Tôi đã nói rồi mà. Không có cung hay bẫy thì làm sao tôi săn được thú chứ."
"Sao cậu không ném đá như Katabane ấy?"
"Ông nhìn kiểu gì thì cũng thấy việc đó khó mà. Tôi cũng thử tập rồi, nhưng có làm thế nào cũng không trúng mục tiêu."
"Hừm, nói thì dễ lắm."
"Thì thế đó."
Vừa phủi bụi trên tấm giáp ngực, tôi vừa tán gẫu vài câu vô nghĩa với anh lính gác trẻ.
"Gadi, tớ sẽ đến chỗ thống đốc, việc liên lạc với ông chủ giao cho cậu đấy."
"Được rồi."
Kena và Orudo cùng người lính gác lớn tuổi đi đến dinh thự của thống đốc. Anh lính gác trẻ thì đang đóng cổng chính theo chỉ dẫn của người kia. Chẳng hiểu sao tôi cũng xúm vào giúp một tay.
"Lần tới cho tôi vào miễn phí nhé."
"Cậu ngốc à, đây là bổn phận. Bổn phận đó, hiểu chưa? Cậu không muốn thành phố này ngập trong quái vật chứ?"
"Đương nhiên là không rồi."
Tôi có cảm giác mình vừa bị dụ ngọt thì phải.
Những tay thợ săn khác đã không ở đây một thời gian dài. Chắc họ đang vui vẻ ở trấn Buri cả nửa tháng nay rồi.
"Yo, mấy cậu làm gì mà đóng cổng giữa ban ngày ban mặt thế này?"
Khi tôi đang ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào cánh cổng vừa đóng, tôi nghe thấy một giọng nói vô tư của một ông chú.
Tôi ngước lên và thấy một ông chú trung niên đang nói gì đó với người lính gác trẻ.
Bên cạnh ông ta là một anh chàng đẹp trai đeo kính, mặc đồ trông như hiệp sĩ, tay cầm một cây gậy dài trông như sào phơi đồ, và một người khác là một bà chị trạc hai mươi mấy tuổi đang mặc áo choàng với một cây trượng.
Ông chú trung niên thì đang mang một cây đại kiếm sau lưng.
Có lẽ họ là thám hiểm giả?
"Thực ra, có một con hydra vừa xuất hiện trên núi."
"Hô, cô nói là hydra à?! Nghe có vẻ ngon đấy."
"Khoan đã ông, không phải ông mới bị đau bụng cả tuần trước sao? Vẫn chưa chừa à?"
"Lần này có Kyura ở đây rồi, ổn cả, ổn cả thôi."
"Tôi không muốn đâu. Đồ ngốc đã biết nó có độc mà vẫn cố ăn thì tự chịu đi nhé."
Mấy người này đang nói cái gì vậy?
Họ định ăn thịt hydra ư? Eh? Họ nói nó có độc à?
"Cậu nhóc đằng kia. Gã này có tật xấu là hay quên mất đẳng cấp của mình. Một con hydra là đối thủ của cả một nhóm vũ trang đấy, đừng có dại dột mà nghĩ mình đấu lại nó."
Tôi gật đầu với anh chàng đẹp trai.
"Xin lỗi nhé. Fumu, cái này khá là tuyệt vời đó."
"Hmm? Để xem nào. Không phải chỉ là nguyên liệu sói tầm thường… Này, cái vỏ này là…"
"Phải, tôi nghĩ nó không phải là Bọ Sừng Lính, cũng không phải Bọ Sừng Đột Kích, nhưng tôi chưa từng thấy ai chế tác ra thứ này xuất sắc đến vậy. Hơn nữa, nó dùng nguyên cả một con bọ sừng cho phần giáp ngực, khá xa xỉ nhỉ."
"Này, Yasaku, và cả Tan nữa, bỏ đi. Cậu nhóc đang bối rối kìa."
Tôi rất vui khi họ khen tấm giáp ngực của mình, nhưng làm ơn đừng có dí sát vào thế chứ.
"Nó được làm ở trấn này à?"
"Vâng, đúng vậy."
"Vậy thì, cậu có thể giới thiệu cho chúng tôi người thợ rèn đó được không?"
"Tôi xin lỗi, không thể được."
"Là một người thợ lập dị à? Tôi sẽ thưởng cho cậu nếu cậu giới thiệu chúng tôi."
Ý ông ta là tiền thưởng sao? Ừm. Tôi cũng muốn giới thiệu cho họ lắm, nhưng không thể nào.
"Tôi xin lỗi, người đó không còn ở trong trấn này nữa rồi."
"Tôi hiểu rồi, thật không may. Số ít ỏi thương nhân xử lý nguyên liệu quái vật đều ở công đô cả. Chúng tôi đang tìm ai đó có thể sửa chữa áo giáp bị hư hại trong giải đấu võ thuật."
Eh, chuyện đó hiếm thật. Áo giáp làm từ nguyên liệu quái vật thì nhẹ và bền, nên tôi cứ nghĩ ở công đô nó là thứ bình thường chứ. Vị quý tộc cho tôi bộ giáp này nói rằng nó rẻ bèo mà.
*
Vài ngày sau, hydra xuất hiện. Có đến hai con.
Xung quanh lũ hydra là khoảng 100 thú nhân đeo mặt nạ kỳ dị có vẽ những hình thù quái lạ. Đám đông tách ra, rồi vài người mặc đồ trắng cưỡi trên ngựa thằn lằn xuất hiện. Hai người này dường như là con người.
"『Ma Vật Trắc Định』."
Ồ, là ma thuật. Anh chàng đẹp trai có vẻ đã dùng ma thuật để điều tra lũ hydra đang lộ mình ra khỏi khu rừng.
"Đẳng cấp của chúng là 29 và 28. Chúng hơi mạnh hơn con ở trong mê cung. Tôi đã thử kiểm tra những kẻ đeo mặt nạ trắng luôn, nhưng không thể thấy được. Mấy cái mặt nạ đó có vẻ là ma cụ ức chế thẩm định."
"Cậu nghĩ kẻ nào là thuần thú sư?"
"Có lẽ là người lùn đang cưỡi trên lưng mấy con hydra đó."
Tôi chen vào giữa các thám hiểm giả đang đứng chen chúc trên tháp canh ở cổng thành. Tôi đang đóng vai trò là liên lạc viên dự phòng giữa những người này và binh lính.
『Lũ người ngu xuẩn, chúng ta sẽ giải thoát các ngươi khỏi ách thống trị của Vương quốc Shiga! Chúng ta là Những Đôi Cánh Tự Do. Người sẽ dẫn các ngươi đến độc lập chân chính!』
Tôi có thể nghe thấy tiếng hét của gã đeo mặt nạ. Tôi không hiểu hắn ta nói gì vì toàn dùng từ khó hiểu. Có lẽ hắn nói là họ sẽ đầu hàng?
"Yasaku-dono, thống đốc cho phép chúng ta tấn công. Đội cung thủ sẽ bắt đầu tấn công theo tín hiệu của các anh."
"Ou, cứ để đó cho chúng tôi."
Yasaku đang niệm chú gì đó và rồi, một cái lỗ đen xuất hiện trước mắt tôi. Gì vậy nhỉ?
Ooh, ông ta lấy ra một cây cung có điêu khắc những hoa văn hung tợn và một bó tên từ trong đó.
"Gì thế nhóc. Lần đầu nhóc thấy Hộp Đồ Vật à? Vậy thì, chạm vào nó một lần đi. Những người mang gen thám hiểm giả mà chạm vào Hộp Đồ Vật thì một ngày nào đó sẽ có được cái của riêng mình."
Tôi rụt rè đưa tay vào Hộp Đồ Vật, rồi vội rụt lại. Chẳng có cảm giác gì, nhưng tôi sợ cái lỗ đen đó sẽ nuốt chửng tay mình.
"Yasaku, nếu ông không bắn sớm, tôi sẽ bắn trước đấy?"
"Baro, cứ để đó cho thủ lĩnh nhóm thám hiểm giả. 『Nhiễu Loạn』 Ma Lam Cung."
Cây cung và mũi tên phát sáng màu đỏ như thể đáp lại lời Yasaku. Nó được gọi là ma thuật màu lam dù nó sáng màu đỏ sao?
Mũi tên đỏ giết chết tên thuần thú sư ở gần con hydra.
"Fufuhn, đó là cái giá phải trả khi phòng ngự ma thuật bị vô hiệu hóa."
"Thiệt tình, cây cung đó đúng là khắc tinh của pháp sư."
Ngay sau đó, đội cung thủ của lực lượng phòng vệ trấn Puta đồng loạt bắn tên. Đối phương dường như phòng thủ bằng cách nấp sau những cái cây. Mũi tên cũng bắn trúng hydra, nhưng có vẻ như bị lớp da của nó làm nảy ra. A, nó nổi điên rồi. Nó đang lao đến đây.
"Này, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu con hydra chạy loạn trong hàng ngũ quân địch sao?"
"Trùng hợp thật, tôi cũng nghĩ y như vậy."
"Này hai người, làm ơn đừng có nói chuyện vô tư như thế, làm gì đó đi chứ. Nó đến nơi rồi kìa."
Tôi vô tình phàn nàn với cả hai người họ. Tôi đã nghĩ mình sẽ bị ăn đòn vì hỗn láo, nhưng cả hai chỉ cười cho qua.
Khi con hydra đến điểm giữa cổng thành và khu rừng, nó đột nhiên mở miệng và phun ra một quả cầu lửa. Tôi theo phản xạ nấp sau tường thành. Tôi có thể cảm nhận được luồng khí nóng hổi phía trên, quả cầu lửa đã thiêu rụi một ngôi nhà khi va chạm.
Uwah, ngôi nhà đó mới xây xong tháng trước.
Anh bạn đẹp trai của Yasaku và cô nàng mặc áo choàng vừa hoàn thành niệm chú.
"『Lý Lực Thương』."
"『Bão Sét』."
Vô số ngọn thương ánh sáng và một cơn bão sét ầm ĩ đến nhức tai giày xéo lên lũ hydra. Lũ hydra đang gầm rống như phát điên, trông thật đáng thương.
『Tên công tước chết tiệt! Hắn đã nghe được kế hoạch của chúng ta và cử mấy kẻ có năng lực tới đây!』
Gã mặt nạ trắng bên phe địch đang la hét gì đó.
Một nửa quân địch xông lên theo tín hiệu của gã mặt nạ trắng. Trông chúng như lũ khỉ nếu xét theo cách chúng chạy.
"Này, chúng ta là thuộc hạ của công tước à?"
"Đúng là một sự hiểu lầm thú vị."
"Chúng ta ở đây chỉ là tình cờ thôi. Tình cờ, dễ thương không?"
Tôi tự hỏi sao họ có thể vô tư đến thế? Bộ tất cả thám hiểm giả đều như vậy sao?
Ma thuật sấm sét dường như đã làm lớp da của hydra trở nên giòn hơn, vì giờ đây những mũi tên của lực lượng phòng vệ đã có thể xuyên thủng nó một cách bình thường. Nó sẽ sớm bị tiêu diệt thôi.
Những tên khỉ đeo mặt nạ đang bị bắn hạ hết tên này đến tên khác trước khi chúng kịp chạm đến tường thành.
Khi tôi nhìn kỹ hơn, dường như có vài tên đang ẩn nấp sau đồng bọn của chúng.
『Chúa quỷ-sama! Chúng con sẽ dâng hiến cho người một lần nữa tại đây! Tự do của chúng con cùng với bệ hạ!』
"Gì vậy? Chúng là những kẻ tôn thờ chúa quỷ à?"
"Có vẻ là vậy. Phiền phức quá."
"Tôi ghét những kẻ cuồng tín đó. Tôi đốt hết chúng được không?"
"Đợi đã, Sheriona. Chúng ta sẽ không biết được kẻ đứng sau nếu không bắt sống tên thủ lĩnh."
"Khó chịu quá."
"Này, tệ rồi kìa."
Thân hình của những thú nhân đến gần tường thành đang sưng phồng và biến dạng. Tôi kéo tay áo của Yasaku đang đứng cạnh để báo cho ông biết.
"Geh, cái quái gì thế?"
Những người xung quanh Yasaku bắt đầu niệm chú. Yasaku cũng cất cung đi, rồi lấy ra một chiếc khiên lớn.
Con khỉ đã to lên gấp ba lần chạm đến đỉnh tường thành chỉ bằng một cú nhảy nhẹ. Nó đâu còn là người khỉ nữa, phải không? Ý tôi là, bụng nó có một cái miệng đầy răng.
A, cơ thể tôi đông cứng, tôi không thể cử động. Những chiếc răng nanh đang tiến đến gần mặt tôi. Mùi hôi thối như của dã thú xộc vào mũi.
"Thám hiểm giả Yasaku, tới đây!"
Từ một bên, Yasaku lao thẳng vào nó cùng với chiếc khiên, rồi đẩy cái miệng ở bụng con khỉ xuống mặt đất bên dưới cùng với ông ta.
Tuy vậy, cả hai đều khỏe re. Dù đã rơi từ độ cao như vậy, họ vẫn đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra.
"『Cường Hóa Thân Thể - Vượt Hạn』."
"『Sấm Sét』."
Một tia sét giáng xuống con khỉ bụng miệng, kèm theo ánh sáng chói lòa và tiếng nổ điếc tai. Anh chàng đẹp trai nhanh nhẹn di chuyển đến điểm mù của con khỉ và chém nó. Cả hai đều quá nhanh đến nỗi mắt tôi không thể theo kịp.
"『Thần Bích』."
Một bức tường ánh sáng hiện ra quanh Yasaku và những người khác.
"Giờ thì ổn rồi. Sẽ chẳng sao cả ngay cả khi nó dính ma thuật lớn."
Bà chị pháp sư đã niệm chú từ nãy giờ, khẽ gật đầu.
"『Bão Sét』."
"Uwa, Barou, bộ cậu định biến cả chúng tôi thành than luôn hả?"
"Yasaku, ông quá chậm để né ra."
Một cơn bão sét còn kinh hoàng hơn cả cái đã dùng trên con hydra lúc nãy đang hoành hành. Yasaku và Tan đang nói gì đó bên dưới, nhưng tôi không thể nghe thấy.
"Ta nhận đây, 『Toàn Phong Liệt Nhận』."
Thanh đại kiếm sáng lên màu đỏ và khắc nhiều vết thương lên con khỉ bụng miệng.
"Cậu yếu quá, 『Thiểm Duệ』."
Từ phía đối diện Yasaku, Tan liên tiếp đâm thọc bằng một cây kiếm dài và nhẹ. Dường như họ sẽ sớm diệt được nó. Thám hiểm giả quả thực rất giỏi. Không thể so sánh họ với tôi hay Kena, ngay cả Orudo… lại có những người mạnh đến cỡ này ư.
Sự phấn khích lạc lõng của tôi bị dập tắt bởi vài tiếng thét vang lên từ một phía tường thành.
Ở đó, vài con khỉ bụng miệng đang tàn sát binh lính và các thợ săn.
『Sợ hãi đi! Át chủ bài của chúng ta! Hãy nếm trải hương vị bạo lực áp đảo mà ngay cả chúng ta cũng không thể điều khiển. Đây mới chính thực là quỷ vật! A, chúa quỷ chúa thượng! Quỷ giới sẽ bắt đầu lần nữa trên mảnh đất này…』
"Quỷ sao?! Tệ rồi đấy."
"Đúng là tệ thật. Yasaku, Tan, nhanh chạy thôi."
"Phải đó, quái vật là một chuyện, nhưng quỷ lại là chuyện khác."
"Tại sao? Mọi người không phải vừa tiêu diệt chúng sao?"
Yasaku và bạn bè ông ta định bỏ chạy ngay khi nghe thấy từ "quỷ". Mặc dù họ là những người duy nhất có thể đối đầu trực diện với nó.
"Quỷ vật, như cậu thấy đấy, rất thông minh. Một pháp sư và tu sĩ yếu ớt chỉ có thể làm được đến thế này thôi."
Cô pháp sư lấy ra một cây trượng khác với cây cô dùng từ nãy đến giờ, rồi cắm nó vào con khỉ bụng miệng. Đạn lửa bắn ra từ đó, nổ tung trong miệng bụng của con khỉ. Con khỉ bụng miệng đã ngã xuống đất nhưng trông không có vẻ gì là bị thương cả.
"Chúng ta chỉ có thể xoay sở với một con, nhưng với số lượng nhiều thế này thì chỉ có anh hùng mới làm được."
"Coi chừng!"
Gueh.
Một con khỉ bụng miệng nhảy qua tường thành và đáp xuống, giẫm lên người tôi. Cơn đau từ việc bị lính gác giẫm lên không thể so sánh với sức nặng này. Tôi gom hết ý thức sắp mất của mình, và đâm mũi tên đang cầm trong tay vào giữa những chiếc răng nanh của cái miệng ở bụng con khỉ. Con khỉ bụng miệng trông như chẳng cảm thấy gì mặc dù tôi đã đâm nó nhiều lần.
Các pháp sư và bà chị kia dường như cố gắng cứu tôi, nhưng có vẻ họ không thể dùng ma thuật vì tôi đang chắn đường.
Tôi tự hỏi đó là gì.
Tôi thấy bóng của một người đang lơ lửng khi tôi buộc phải ngước mặt lên. Mái tóc màu tím?
『『Vũ Động』 Claiomh Solais』
Vô số thanh kiếm đang tuôn rơi từ bóng hình đó. Đẹp quá…
Những thanh kiếm đó tự di chuyển như một sinh vật sống và chém vào con khỉ bụng miệng đang giẫm lên tôi. Con quái vật bị cắt làm đôi chỉ bằng một nhát chém.
Khi tôi bò ra từ dưới xác con khỉ bụng miệng, trận chiến bên trong và bên ngoài tường thành đã kết thúc.
"Đó là thanh kiếm thiên đàng."
"Là Tổ vương Yamato-sama."
"Hoan hô Yamato-sama!"
"Vinh quang thay Tổ vương Yamato-sama!"
Mọi người đồng thanh gọi tên Yamato-sama.
Tôi không biết người đang bay trên trời kia có thật là Yamato-sama không. Tuy nhiên, tôi vẫn hét lớn "Cảm ơn" bằng tất cả sức lực của mình, trước khi người đó bay đi mất.
Tôi đã nghĩ Gadi và Bahan chết chắc rồi, nhưng có vẻ họ chỉ bị gãy vài cái xương, Kena và Pomi thì chỉ bị xây xát.
Tôi chỉ bị bầm tím toàn thân. Yasaku và những người khác gọi đó là một phép màu. Chắc là nhờ bộ giáp mà vị quý tộc-sama đó đã cho mình. Nếu có dịp gặp lại, mình nhất định phải cảm ơn anh ấy lần nữa.