Satou đây. Người ta thường bảo "lắm thầy thối ma", hay "nhiều thuyền trưởng quá thì thuyền leo lên núi". Câu này cứ văng vẳng trong đầu tôi mỗi khi phải tham gia một cuộc họp không có người chủ trì. Nhưng ở thế giới khác này, thuyền leo núi dường như lại là chuyện thường ngày ở huyện.
Thuyền buồm của chúng tôi đang bay trên mặt biển, cách khá xa các tuyến hàng hải thông thường nên chẳng gặp con tàu nào khác. Độ cao chỉ nhỉnh hơn đỉnh sóng một chút, nên nhìn từ xa trông con thuyền cứ như đang lướt đi bình thường.
Cơ mà, con tàu đang di chuyển với tốc độ gấp ba lần một chiếc thuyền bình thường, nên bất kỳ ai tinh mắt cũng sẽ nhận ra nó có gì đó không ổn.
Chúng tôi đã tận hưởng trọn vẹn chuyến du ngoạn trên biển, đôi lần chạm mặt rồi lơ đẹp luôn mấy đám hải tặc, khám phá vài di tích dưới đáy biển, hay bơi lội thỏa thích ở mấy bãi biển hoang sơ.
Vì tôi đã cẩn thận chọn lộ trình và liên tục theo dõi các tàu thuyền trong khu vực, chuyến đi của chúng tôi tương đối lòng vòng. Nửa chừng, tôi chợt nhận ra mình có thể dùng ma pháp ảo ảnh để tạo một hình chiếu trên biển, nhưng vì chúng tôi cũng chẳng đến gần tàu nào khác nên tôi dẹp luôn ý tưởng đó.
Sau ba ngày, chúng tôi đã đi được khoảng 1200 km về phía tây nam. Hiện tại, con thuyền đang lướt đi trên mặt nước với tốc độ bình thường, tiến vào cảng trong vịnh thuộc Lãnh địa Bá tước Ukeu. Lulu và mấy đứa khác có vẻ hơi say sóng, nhưng cố chịu thêm chút nữa thôi là đến nơi rồi.
Tại cảng Ukeu, có 7 thuyền buồm cỡ thuyền của chúng tôi và 3 tàu lớn đang neo đậu. Cơ sở vật chất của cảng có vẻ còn thiếu thốn, chỉ có bốn chiếc được cập bến, sáu chiếc còn lại phải hạ neo ngoài khơi cách cảng một đoạn.
Tôi cũng cho thuyền của mình hạ neo ở một khoảng cách an toàn.
Vì không cần cập cảng, chúng tôi quyết định hạ một chiếc thuyền nhỏ để vào thành phố cảng dạo chơi. Sau khi mọi người đã xuống thuyền, tôi dùng [Tay Ma Thuật] để nhẹ nhàng hạ nó xuống mặt nước. Dĩ nhiên, tôi làm việc này từ một vị trí khuất tầm nhìn của cảng để tránh gây chú ý.
Tôi giao việc canh gác tàu cho con bù nhìn vẹt mẫu số 8. Dù có hình dạng một con vẹt, nó không bay được. Nó chỉ có thể canh gác, gửi cảnh báo khi có kẻ xâm nhập, và thực hiện một vài thao tác điều khiển dây thừng đơn giản. Mấy sợi dây này có thể làm các con rối hình thủy thủ cử động và kích hoạt bẫy. Đám rối này không có khả năng chiến đấu, nhưng nhìn từ xa trông chúng y như người thật đang làm việc, đủ để dọa mấy tên trộm vặt rồi.
Tôi giao việc chèo thuyền nhỏ cho Liza và Nana. Tuy gọi là thuyền nhỏ, nó cũng đủ lớn để chở 8 người trưởng thành.
"Kia là thành phố cảng loại gì thế ạ?" - Arisa
"Đó là cảng Ukea của Lãnh địa Bá tước Ukeu. Nhưng nếu chúng ta vượt qua ngọn núi kia, chúng ta có thể đi đường tắt đến cảng Kirik của lãnh địa bá tước bên cạnh. Dùng lối tắt đó sẽ không cần phải đi vòng qua bán đảo dài 500 km, tiết kiệm được khối thời gian đấy." - Satou
"Nhưng đi vòng 1000 km cũng chỉ mất có hai ngày thôi mà?" - Arisa
"Arisa, em không nên coi tốc độ của con thuyền ma thuật của chủ nhân là tiêu chuẩn thông thường." - Liza
"Chị nói đúng đó. Một con thuyền bình thường phải mất hơn nửa tháng mới đi hết quãng đường đó." - Satou
Liza nhẹ nhàng nhắc nhở Arisa. Có vẻ chủ đề này không hấp dẫn những thành viên khác lắm, họ đang nghịch ngợm nhúng tay xuống làn nước mát. Tama gần như trườn cả người ra khỏi lòng tôi để cố chạm tay xuống mặt nước. Nếu khó khăn đến vậy thì cứ xuống khỏi đùi anh là được mà.
"Vượt qua núi mất bao lâu ạ?" - Arisa
"Khoảng 20 km thôi. Cứ mỗi 4-5 km lại có một trạm nghỉ, nên có vẻ rất nhiều người xuống tàu ở đây để đi đường bộ." - Satou
Tôi nghĩ nếu họ dùng ma pháp đào một con kênh ở đây thì tiện phải biết. Chắc là họ không có đủ ngân sách để thuê pháp sư. Nơi này có vẻ là một điểm trung chuyển hàng hải quan trọng giữa vương đô và công đô, tôi nghĩ chắc chắn sẽ có người muốn đầu tư vào nó.
Khi chúng tôi đến gần bến, một nhân viên cảng ra hiệu, tôi liền lái thuyền vào nơi được chỉ định.
"Này anh bạn thương nhân. Trông anh lạ mặt quá, đây là lần đầu anh đến cảng Ukea à?" - Nhân viên cảng
"Phải, đây là lần đầu tiên của tôi." - Satou
Tôi lấy thẻ ID từ trong túi áo ra cho ông ta xem, một tay vẫn dìu Lulu đang bước xuống thuyền.
"Xin thất lễ, Hiệp sĩ-sama. Xe ngựa đi cảng Kirik ở phía bên trái bến cảng, chuyến tiếp theo sẽ khởi hành vào sáng mai. Nhà trọ duy nhất phù hợp với quý tộc-sama là Nhà trọ Ánh Hải Đăng, ngài có cần tôi cho người dẫn đường không ạ?" - Nhân viên cảng
"À, cảm ơn. Tối chúng tôi sẽ quay lại tàu nên không cần nhà trọ. Phí neo đậu cho một chiếc thuyền nhỏ là bao nhiêu?" - Satou
"Một chiếc thuyền nhỏ thì miễn phí ạ. Nếu ngài cần lính gác, phí ký gửi là một đồng một ngày." - Nhân viên cảng
Người nhân viên nói năng rất trôi chảy, có lẽ đã quen với việc nhiều quý tộc lên bờ ở đây để đến vương đô. Tôi từ chối lời đề nghị về nhà trọ và thuê hai lính gác. Mà, một đồng một ngày, rẻ bèo thế nhỉ?
Có rất nhiều thú nhân đang làm việc tại các cơ sở của cảng. Người gấu mèo và người khỉ chiếm đa số. Cũng có một số ít người chuột, nhưng họ không làm công việc bốc vác mà chỉ làm những việc vặt vãnh không cần nhiều sức lực.
"Có phải Hiệp sĩ Pendragon đó không?" - Eguon
Tôi quay đầu về phía tiếng gọi, đó là người đứng đầu một gia tộc quý tộc mà tôi đã ghé thăm vài lần ở công đô. Nếu tôi nhớ không lầm thì tên ông ấy là Nam tước Eguon. Ông là người làm chủ tuyến đường buôn bán gia vị trên quần đảo nằm thẳng phía trước bán đảo. Nhờ có ông ấy mà tôi đã mua được cây thì là và nghệ để làm cà ri.
"Thứ lỗi cho tôi vì đã lâu không liên lạc, Nam tước Eguon." - Satou
"Thật trùng hợp khi chúng ta gặp nhau ở đây. Nhờ có cậu mà doanh số bán gia vị của tôi tăng vọt. Tôi phải thân chinh đến đây để củng cố việc kinh doanh đấy." - Eguon
Nói mới nhớ, Bá tước Houen có kể rằng ở công đô đang có một cơn sốt ẩm thực chưa từng thấy.
Hình như trong vòng ba tháng tới, sẽ có một cuộc thi nấu ăn do chính Bá tước Houen tài trợ. Tôi tự hỏi có phải đó là lý do tại sao tôi lại bị thách đấu nấu ăn khi ghé thăm xưởng chế tác cuộn phép ở công đô không. Vì tôi cũng vừa mới nghe về cuộc thi, tôi đã hứa sẽ nhận lời thách đấu nếu họ thắng giải.
"Nếu cậu đến sớm hơn một ngày, cậu đã có thể gặp Tử tước Rendo rồi, tiếc thật." - Eguon
Tử tước Rendo mà ông ấy nhắc đến là người chuyên buôn bán trang sức ở công đô. Tôi đã ghé thăm xưởng chạm khắc và xưởng đánh bóng của ông ấy vài lần. Tử tước Rendo hiện đang trong một chuyến du hành cùng khách hàng, kéo dài từ công đô đến thành phố mê cung. Có vẻ Nam tước Eguon đến cảng này bằng thuyền, còn ông ấy thì đã đi xe ngựa đến cảng Kirik từ trước.
Nhân tiện, tôi hỏi nam tước về tính cách của Bá tước Ukeu và Bá tước Kirik, cũng như thông tin về lãnh địa của họ, dĩ nhiên là phải cẩn thận để không làm phiền lịch trình bận rộn của ông.
Có vẻ như Bá tước Ukeu, nói một cách lịch sự, là một người thật thà, còn nói thẳng ra thì là một gã nhà quê. Quân đội của ông ta tương đối mạnh, nhưng hải quân thì chỉ có vài chiếc thuyền chèo. Thế này thì làm sao đảm bảo an toàn hàng hải được? Nhưng mà, hải tặc thì cũng như cướp đường bộ, chúng xuất hiện ở bất cứ đâu.
Do đó, hải quân của lãnh địa chủ yếu để phòng thủ khi có quái vật biển tấn công, chứ không phải để bảo vệ các tuyến đường biển.
Bá tước Kirik thì là một người lịch lãm và vui vẻ trong giao thương, nhưng mặt khác lại khá phù phiếm và keo kiệt. Quân đội của ông ta yếu hơn, nhưng nhờ trang bị được gia cố và số lượng đông đảo nên vẫn có thể cạnh tranh với lực lượng của Bá tước Ukeu. Hải quân của ông ta cũng có vẻ nhỉnh hơn một chút.
Trông như hai vị Bá tước này có mối quan hệ không mấy tốt đẹp. Hơn nữa, không chỉ giới hạn ở tầng lớp lãnh đạo, người dân của hai lãnh địa cũng cạnh tranh lẫn nhau, và xung đột thường xuyên nổ ra vì lý do này hay lý do khác.
Gần đây nhất, họ đã cãi nhau về việc ai sẽ chịu chi phí sửa chữa cây cầu nối liền con đường giữa hai cảng ở khu vực biên giới trên thung lũng. Và lần này, họ lại tranh cãi xem công nhân của bên nào sẽ thực hiện công việc đó, Nam tước Eguon kể lại với vẻ mặt mệt mỏi.
Có một cánh cổng nữa phía sau khu vực cảng, và qua đó là khu dân cư. Dân số khoảng 8000 người, 40% trong số đó là á nhân. Nô lệ cũng rất nhiều, và phần lớn họ làm các công việc tay chân như bốc dỡ hàng hóa ở cảng.
Có lẽ vì khí hậu cận nhiệt đới, nhiều cư dân thành phố ăn mặc khá mát mẻ. Nhiều cô gái trẻ mặc những bộ trang phục táo bạo như áo yếm che ngực và váy ngắn. Đàn ông thì hầu hết chỉ mặc quần đùi và áo sơ mi mỏng, hoặc cởi trần. Vì một lý do nào đó, phụ nữ thì bận rộn làm việc, trong khi đàn ông lại đang ngủ trưa hoặc nhậu nhẹt dưới bóng cây. Thật là một cảnh tượng kỳ lạ, nhưng có lẽ đó là phong tục của vùng đất này.
"Cứ như một quốc gia phương Nam vậy! Đến đây là phải ăn thỏa thích đặc sản địa phương thôi!" - Arisa
"Thịt~" - Tama
"Thịt là nhất nanodesu!" - Pochi
"Người ta nói cá ở một thành phố cảng như thế này rất ngon." - Liza
"Trái cây." - Mia
Liza lại bất thường chọn cá. Chúng tôi vào một nhà hàng lớn gần đó. Giống như những ngôi nhà xung quanh, nó được làm từ những tấm gỗ mỏng ghép lại, mái nhà lợp bằng những chiếc lá to như lá chuối xếp chồng lên nhau. Nhà hàng không có tường bao như những nơi khác, tạo cảm giác rất thoáng đãng.
Sau khi chúng tôi chọn chỗ ngồi, một chị hầu bàn có thân hình bốc lửa đến nhận gọi món. Cô ấy là một mỹ nhân mang vẻ đẹp phương Nam với mái tóc đen nhánh.
Tôi được giới thiệu một món cá có cái tên lạ hoắc, Gebo, là đặc sản ở đây, nên tôi gọi thử. Vì có vẻ đây là một con cá khá to, tôi chỉ đặt một phần. Lúc đi trên đường, tôi thấy người ta bán cá chiên, nên tôi cũng gọi thêm chả cá và cá chiên.
Tôi hỏi ở đây có thịt không, nhưng vì họ chỉ có thịt chuột nước, tôi đành gọi một phần thịt chuột nước chiên cho những ai muốn thử. Tôi đoán là ba cô bé thú nhân sẽ hưởng ứng, nhưng không ngờ Lulu cũng tham gia thử thách. Tôi biết cô ấy làm vậy vì mục đích nghiên cứu, nhưng nếu sắp khóc đến nơi thì cũng không nên ép mình quá.
Trái cây ở đây có vẻ rất phong phú, nên tôi yêu cầu chị hầu bàn xếp một đĩa lớn gồm nhiều loại khác nhau.
Gebo là một loại cá trắng thân to, răng dài như cá mú, được hấp với nước dùng nấu từ cá. Món ăn vốn đã rất ngon, nhưng chị hầu bàn gợi ý chúng tôi nên ăn cùng với cơm thập cẩm, bằng cách đặt miếng cá trắng lên trên rồi chan nước dùng vào.
"Mùi hơi tanh một chút, nhưng ăn rồi cũng quen, nhỉ." - Arisa
"Ừm, và nếu em rắc thêm thứ gia vị giống tiêu Nhật Bản này vào thì mùi sẽ biến mất ngay." - Satou
"Ồ, anh nói đúng." - Arisa
Món Gebo này đúng là một phát hiện. Tôi có thể đoán được công thức rồi, nên lát nữa phải tích trữ một ít cá mới được. Hình như chúng sống ở ven biển, nên chúng tôi có thể tự bắt. Lúc nãy tôi cũng thấy có người bán nước mắm trong hũ, lát về phải mua vài chai.
"Dầu mỡ." - Tama
"Nó cứ ngấy ngấy trong miệng em nanodesu." - Pochi
"Hai đứa không được kén ăn. Lulu, đừng cố nữa, ăn trái cây để tráng miệng đi. Chị sẽ ăn phần còn lại của em." - Liza
"Em xin lỗi, Liza-san." - Lulu
Rõ ràng, món thịt chuột nước là một lựa chọn sai lầm. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Pochi và Tama chê thịt. Cay hơn nữa là, món thịt chuột nước chiên này lại khá đắt, dù không bằng ngọn núi trái cây mà Mia đang một mình xử lý.
"Ngon không Mia?" - Satou
"Nn, ngon." - Mia
Trước mặt Mia là một núi trái cây đúng nghĩa đen. Những loại quả tôi nhận ra là dứa, dừa, chuối, kiwi và xoài. Cũng có vài loại quả họ cam quýt. Không có táo hay lê. Mặc dù một số loại trông khác lạ, như quả kiwi có ruột đỏ, chúng vẫn giống hệt trái cây ở thế giới cũ của tôi. Đặc biệt là chuối và dừa, cả mùi vị lẫn kết cấu đều y chang. Xoài thì là một loại giả-xoài. Dù hình dáng và mùi vị giống hệt, kết cấu của nó lại dai như cao su. Arisa, người nếm thử vài miếng từ đĩa của Mia, nhận xét "cái này và cái kia thì tạm được" sau khi nhai một lúc.
Sau khi tận hưởng trọn vẹn không khí thành phố phương Nam, chúng tôi trở về thuyền với đủ loại quà lưu niệm. May mắn là lũ bù nhìn không có cơ hội để tỏa sáng.
Khi màn đêm buông xuống, tôi tạo ra một lớp sương mù dày đặc bằng ma pháp [Sương Mù]. Không giống như phép của Mia, lần này toàn bộ khu cảng chìm trong sương. Tôi dùng [Khiển Khí] để điều khiển sương mù lan về phía ngọn núi, và sau ba giờ, nó đã bao phủ đến cảng Kirik ở phía đối diện.
Lợi dụng lớp sương mù che phủ, tôi cho thuyền bay lên, vượt qua dãy núi theo chỉ dẫn trên bản đồ.
Đi được nửa đường, tôi thấy cây cầu ở biên giới hai lãnh địa đã sụp đổ, còn Tử tước Rendo và đoàn tùy tùng của ông đang nằm hấp hối dưới đáy khe vực. Tôi đã đảm bảo sương mù không lan đến khu vực này, nhưng có lẽ cây cầu đã sụp do việc bảo trì liên tục bị trì hoãn. Đúng là những người không may.
[Tay Ma Thuật] không vươn tới được từ trong màn sương, nên tôi đành cho thuyền lơ lửng trên không và xuất hiện với thân phận Nanashi mặt nạ đen để cứu họ.
Thật không may, ngựa và người đánh xe đã chết, nhưng Tử tước và các vị khách khác vẫn còn sống. Tôi lén dùng [Tay Ma Thuật] để di chuyển họ sang phía lãnh địa Ukeu. Hơn nữa, tôi cũng dùng [Thủy Liệu] để chữa trị cho họ trong lúc ẩn thân, nên có lẽ họ sẽ sống sót. Tôi đặt một ít thức ăn và nước uống dưới bóng râm để phòng hờ.
Nội bộ họ có vẻ đang cãi vã ầm ĩ, nhưng nếu họ còn sức để làm ầm lên như vậy, chắc để họ ở đó cũng không sao.
Tôi quay trở lại thuyền và hoàn thành việc vượt núi mà không gặp thêm rắc rối nào. Tôi giữ cho thuyền bay trong sương mù và hạ neo tại một vịnh nhỏ ở ngoại ô Lãnh địa Kirik.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀