Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 242: CHƯƠNG 10-6: HÀNH LANG TỬ VONG

Satou đây. Hồi còn chơi game RPG, tôi thấy có rất nhiều nhiệm vụ không giới hạn thời gian. Tôi luôn thấy lạ là mọi người chỉ nhận mấy nhiệm vụ đó vì họ chẳng có gì để mất cả.

"Ooh! Trông cứ như lối vào mê cung thứ thiệt ấy nhỉ." - Arisa

"Nn." - Mia

Bên ngoài cánh cổng đang mở là một cầu thang dốc xuống, và sau khi đi xuống khoảng 10 mét, chúng tôi đến một hành lang bán ngầm cao 5 mét và rộng 10 mét.

Dường như Pochi và Tama đã nhớ lại mê cung ở Thành phố Seryuu, hai bé lẳng lặng chiếm giữ hai bên sườn tôi.

Vì hành lang có cửa sổ lấy sáng trên trần nên cũng đủ sáng. Không sáng đến mức đọc được sách, nhưng cũng không tối đến nỗi phải cần đuốc mới đi được.

Bên ngoài cửa sổ lấy sáng có lẽ là mặt đất. Tôi có thể thấy những người lính trông như đang đi tuần tra ở đó.

Tôi không biết hành lang này quanh co ra sao, hay nó dài đến đâu mới tới được lối vào mê cung phía trước. Nơi này dường như được gọi là [Hành lang Tử vong], và mê cung vẫn còn cách một đoạn nữa.

Vì đang rảnh rỗi, tôi kiểm tra mọi thứ trên Bản Đồ.

Mê cung Thành phố Selbira có tổng cộng 110.000 người. Trong số đó, quân đội của Vương quốc Shiga, được gọi là Quân đội Mê cung, có 10.000 người. Quân đội đóng tại một pháo đài khổng lồ ở phía tây nam. Cấp độ trung bình của binh lính là 8, cao hơn quân đội ở các lãnh địa khác. Cao hơn một chút so với các hiệp sĩ cận thần, nên họ có lẽ là lực lượng tinh nhuệ. Vì tôi có một lá thư từ Nina-san gửi cho Tướng quân của đội quân này, tôi sẽ phải đến gặp ông ta sau khi chúng tôi khám phá mê cung xong.

Lực lượng đảm nhiệm phòng thủ của thành phố mê cung này không phải là quân đội quốc gia, mà là quân đội của tổng đốc hiện tại của Selbira, Hầu tước Ashinen. Tôi đã có chút rắc rối với người này ở thành phố thương mại, nên tôi thực sự không muốn dính líu đến ông ta. Phải một thời gian nữa ông ta mới từ thành phố thương mại trở về đây, nên nhiệm vụ của tôi sẽ hoàn thành nếu tôi chỉ ghé qua nhà ông ta chào hỏi và gửi quà trước khi ông ấy về. Tôi sẽ viện cớ là mình có nhiều việc bận.

Giờ thì, tiếp tục nghiên cứu.

Ngạc nhiên là chỉ có vài ngàn thám hiểm giả, không nhiều hơn 5.000 người. Theo tạp chí du hành thì mỗi năm có 1.000 người trẻ đến đây để trở thành thám hiểm giả, nên tôi nghĩ con số này quá ít so với điều đó. Về cơ bản, họ cư ngụ ở khu phía tây.

Có khoảng 1.000 người đang làm phu khuân vác giống như mấy cô bé ban nãy. Hầu hết họ làm việc bên ngoài thành phố mê cung. Có phải họ làm những công việc như xây dựng công cộng khi không tìm được việc trong mê cung không nhỉ?

Có 50 người ở lối vào mê cung ngay phía trước, tôi tự hỏi họ đang làm gì?

Bốn thám hiểm giả đang đi tới từ phía trước. Cấp độ của họ khá thấp, chỉ từ 7-8. Không, nếu xét cấp độ của hiệp sĩ là khoảng 10, thì họ hẳn là thám hiểm giả bậc trung hoặc tân binh tiềm năng. Trông như một người trong nhóm họ bị thương nặng.

"Mùi máu, nanodesu." - Pochi

"Ai đó đang đến~?" - Tama

Pochi và Tama nhanh chóng nhận ra sự hiện diện của các thám hiểm giả từ khúc cua phía trước.

"Nana, bảo vệ Arisa và Lulu." - Satou

"Rõ." - Nana

Mia thì chắc không sao. Tôi vừa nghĩ vậy thì Liza đã di chuyển đến trước mặt Mia.

"Tôi là Jeje của [Xích Băng]! Chúng tôi có người bị thương! Xin hãy nhường đường!" - Jeje

Một thanh niên có vẻ là đội trưởng vừa vẫy tay vừa hét lên. Tôi đã nghĩ đó là một cái tên nghe có vẻ chuuni, nhưng dường như đó là tên nhóm của họ.

Tôi không thấy mặt người bị thương, nhưng áo giáp của anh ta bị xé toạc, máu thấm qua lớp áo sơ mi dùng để băng bó vết thương.

"Uuh, một vết thương kinh khủng thật." - Arisa

"Chủ nhân." - Lulu

"Nn, Satou?" - Mia

Arisa và Lulu tái mặt khi nhìn người bị thương. Mia dùng ánh mắt hỏi xem cô bé có được dùng ma thuật không, nhưng tôi đã ra hiệu không bằng tay.

"Tôi là Satou, một thám hiểm giả tân binh. Xin hãy dùng thuốc này nếu các anh thấy cần." - Satou

Nói rồi, tôi lấy hai lọ thuốc ma thuật đã pha loãng từ túi đeo vai ra. Với cấp độ của họ, chừng này là đủ để hồi phục rồi.

"Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi không có gì trong người cả. Tôi sẽ trả lại cho cậu khi đội trưởng đang đi bán ma hạch của chúng tôi quay lại. Tôi thấy thật xấu hổ, nhưng liệu tôi có thể nhận thuốc trước được không?" - Jeje

"Được, cứ lấy đi." - Satou

Vì tôi vốn định cho không họ, tôi nhanh chóng đáp lại và đưa lọ thuốc ma thuật cho Jeje.

"Hả? Đừng nói với tôi đây là thuốc ma thuật nhé?" - Jeje

"Phải, đúng vậy. Thôi, cho người đó uống nhanh đi." - Satou

"V-vâng, tôi mang nợ cậu rồi." - Jeje

Một lọ là hồi phục được gần 60% máu. Tôi không thấy được vết thương vì nó đã được băng bó, nhưng giờ chắc đã lành miệng rồi.

"Vậy thì, chúng tôi đi trước đây." - Satou

"X-xin đợi đã. Chúng tôi vẫn chưa trả tiền." - Jeje

"Tôi nhận mấy thứ đó từ người khác thôi, nên đừng bận tâm. Nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại." - Satou

Chúng tôi không thể quanh quẩn ở đây cả ngày được, nên chúng tôi chào tạm biệt họ. Tôi nghe một lời cảnh báo từ phía sau, "Có một đợt bùng phát kiến ở khu 1-4 của mê cung, nên đừng đến gần đó.", thế là tôi vẫy tay tỏ ý cảm ơn. Hay đấy, hôm nay cứ đến chỗ đó xem sao.

Mia và Lulu đang run rẩy, có lẽ họ đã lo lắng sau khi thấy người bị thương. Sự hăng hái của Arisa cũng giảm đi, nhưng có vẻ không tệ như hai người kia.

"Hai em, chúng ta có nên dừng lại hôm nay không?" - Satou

"E-em ổn." - Lulu

"Em không sao." - Arisa

Cả hai cố gắng tỏ ra can đảm và bước tới trước với hai tay nắm chặt. Nếu tình trạng của họ không khá hơn khi chúng tôi đến lối vào mê cung, thì đành phải quay về thôi.

Cuối hành lang là một cánh cửa lớn cao khoảng 5 mét. Đó có lẽ là cổng vào mê cung. Trên cánh cửa đen kịt là hình chạm nổi một khuôn mặt quỷ đỏ rực.

Bên cạnh cổng là một quầy tiếp tân dài 10 mét, rộng 5 mét. Vài người có vẻ là nhân viên công hội đang đứng sau quầy, và có bốn pháp sư cao cấp trông như hộ tống của họ.

Tại một góc quầy, đội trưởng của [Xích Băng] và một người đàn ông trung niên dường như là nhân viên công hội đang tranh cãi gay gắt về giá ma hạch.

Ở phía đối diện của quầy, có những đứa trẻ đang ngồi bệt xuống đất, chiếm một khoảng không gian rộng 30 mét.

Chúng là những đứa trẻ loài người khoảng 10-14 tuổi, tỉ lệ nam nữ tương đương nhau. Không có nô lệ. Cấp độ của cả đám là từ 1-3. Chúng mặc quần áo ngắn và đi dép bện bằng cỏ. Cũng có những đứa trẻ chỉ mặc quần đùi và đi chân trần. Chúng không phải thám hiểm giả, mà là phu khuân vác. Không có giáp trụ hay vũ khí.

"Trẻ con~?" - Tama

"Có rất nhiều trẻ em, nanodesu." - Pochi

"Mwu?" - Mia

Pochi, Tama và Mia nghiêng đầu nhìn một cách bối rối. Tôi không nghĩ họ đã sắp đặt trước, nhưng họ làm động tác đồng bộ một cách hoàn hảo, khiến tôi bất giác mỉm cười. Arisa thì đang lẩm bẩm, "Mình chậm chân rồi.", với vẻ mặt bực bội, nhưng tôi cứ vờ như không thấy.

Giờ thì, đám trẻ đó đang nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt của chúng mà không hề phát ra âm thanh hay dấu hiệu nào. Hơi đáng sợ một chút.

"Em không biết họ đang làm gì nữa?" - Arisa

"Ánh mắt của chúng đáng sợ quá." - Lulu

Arisa thắc mắc, Lulu cảm thấy rờn rợn, tôi hoàn toàn đồng ý.

Tôi đã lo Nana sẽ bắt chúng vì tất cả đều là trẻ con, nhưng...

"Phủ nhận. Tôi không sao miễn đó là một đứa trẻ." - Nana

...cô ấy nói vậy. Chắc cô ấy có tiêu chuẩn của riêng mình.

"Chủ nhân, nhân viên đang gọi ngài." - Liza

Tôi đã không nhận ra nhân viên đang gọi mình cho đến khi Liza nhắc.

"Có chuyện gì vậy?" - Satou

"Xin thứ lỗi, nhưng anh là một thám hiểm giả tân binh phải không?" - Nhân viên

"Phải, từ giờ xin hãy chiếu cố chúng tôi. Tôi là Satou." - Satou

"Ara, anh thật chu đáo. Tôi nghĩ anh đã nghe điều này khi đăng ký rồi, nhưng chúng tôi sẽ mua ma hạch anh lấy được từ mê cung ở đây. Ngoài ra, chúng tôi cũng sẽ mua các bộ phận quái vật được ghi trên những tờ giấy treo ở đằng kia, nhưng vì một số áp phích yêu cầu không phải lúc nào cũng có sẵn, nên không chắc chúng sẽ còn khi anh mang ra khỏi mê cung, xin hãy lưu ý." - Nhân viên

Sau khi được cô nhân viên giải thích một lèo, tôi mới để ý thấy rõ ràng có một tấm bảng lớn trông như bảng thông báo được dựng ở đó, và nó ghim rất nhiều áp phích. Hầu hết khách hàng có vẻ là thợ thủ công hoặc thương nhân. Không có yêu cầu nào từ công hội. Có một khoảng trống ở nửa dưới của các áp phích, chúng được viết những ký tự trông như ngày tháng và tên tuổi.

Bất cứ ai nhắm vào yêu cầu nào thì sẽ điền vào khoảng trống đó.

Bên cạnh đống áp phích, có những đứa trẻ ăn mặc tươm tất hơn một chút. Theo cô nhân viên, có một số lượng không nhỏ các thám hiểm giả không biết đọc, nên con cái của các thương nhân biết đọc và viết sẽ ở đây để đọc to và viết hộ cho họ để kiếm một khoản thu nhập nhỏ.

"Tôi đề nghị yêu cầu cho thịt Ếch Mê Cung và vỏ của quái vật côn trùng vì chúng luôn luôn có. Có vài người nhầm lẫn Ếch Mê Cung với Ếch Mụn Độc và mang chúng về, nên xin hãy cẩn thận." - Nhân viên

Cô nhân viên nói cho tôi nghe một vài yêu cầu. Vì ở phía sau tôi, Liza đang gật đầu, "Cái đó ngon.", nên cô ấy có lẽ biết sự khác biệt. Chắc cô ấy nhớ lại bữa tiệc thịt nướng trong mê cung ở Thành phố Seryuu.

Phải rồi, chắc hỏi về chuyện này cũng được.

"Nhân tiện, những đứa trẻ đó là ai vậy?" - Satou

"À, chúng là những đứa trẻ làm phu khuân vác. Chúng đang đợi để được các nhóm thám hiểm giả thuê ở đó. Những đứa trẻ chờ ở bên ngoài sẽ đổi ca với chúng hai giờ một lần, và chúng bị cấm tự quảng cáo bản thân." - Nhân viên

Cô ấy nói thêm là vì tiếng vang trên tường sẽ rất ồn ào.

Mà, để khuân vác hành lý, chẳng phải thuê người lớn hoặc thú nhân sẽ tốt hơn là đám trẻ con này sao?

Khi tôi định hỏi điều đó, cổng mê cung mở ra, và một nhóm 10 thám hiểm giả bước ra. Đó là một đội gồm hầu hết là chiến binh với cấp độ trung bình 20. Ba thú nhân trong số họ dường như là phu khuân vác.

"Yo, Vena. Xin lỗi đã làm phiền cô, yêu cầu cho thịt Nhện Xám vẫn còn đó chứ?" - Dozon

"Tôi rất tiếc. [Râu Cú] đã lấy nó sáng nay rồi, nên tôi nghĩ lần này sẽ không còn yêu cầu nào nữa đâu." - Vena

"Ceh, lại là mấy tên đó à. Chịu thôi, Vena, tôi sẽ nướng chỗ thịt này. Oy, lũ nhóc, ta sẽ cho chúng mày một ít. Chúng mày có thể nói, 'Dozon-sama thật soái', hay 'Cảm ơn Dozon-sama' nếu muốn ăn." - Dozon

Sau khi gã thám hiểm giả râu ria xồm xoàm như gấu tuyên bố với lũ trẻ, một tràng reo hò chói tai vang lên.

Pochi và Tama cũng xếp hàng vì có vẻ háo hức muốn ăn, nhưng hai bé đã quay lại ngay lập tức khi tôi gọi. Tôi cảm thấy hơi áy náy khi cướp đi bữa tiệc của những đứa trẻ suy dinh dưỡng như vậy.

Chúng tôi cho người gác cổng xem thẻ gỗ của từng người một, rồi bước vào mê cung. Các nhân viên công hội nhìn Pochi và Tama, những người vừa đẩy mở cánh cửa mê cung nặng trịch, với vẻ mặt kinh ngạc.

Ổn rồi? Giờ thì sao đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!