Satou đây. Tôi cho rằng vị trí là yếu tố tối quan trọng, bất kể là trong game RPG, chiến thuật mô phỏng hay FPS. Không thể xem thường lợi thế địa hình được đâu.
"Satou, có kẻ địch. Đông lắm." - Mia
Xin em đừng nói theo cái kiểu như đang ghét tôi thế chứ.
Ngay sau Mia, Tama ở đội tiên phong dường như đã bắt được tiếng bước chân của đám quái vật.
"Có người tới~?" - Tama
Pochi bước lên từ phía sau, áp tai xuống đất cạnh Tama.
"Âm thanh này chắc là của lũ côn trùng nanodesu." - Pochi
Tổng hợp lời của Pochi, Arisa quay sang hỏi tôi với vẻ mặt nghiêm túc về số lượng chính xác của kẻ địch.
"Có bao nhiêu đứa đang tới?" - Arisa
"Em hỏi về người hay kẻ địch?" - Satou
Tôi cảm thấy mình đang làm một việc gì đó khá ý nghĩa. Cô bé nhanh nhảu đáp, "Kẻ địch", nên tôi cũng thành thật báo cho cô bé con số 300.
"B-Ba trăm ạ?" - Lulu
"Chủ nhân, đề nghị rút lui ạ." - Nana
"Chủ nhân, em cũng đồng ý với Nana." - Liza
"Nn." - Mia
Tôi ôm lấy Lulu đang run rẩy trong vòng tay. Mọi người đều đưa ra một phán đoán chính xác và cẩn trọng. Kẻ nào não cơ bắp đến mức muốn đối đầu với một kẻ địch đông gấp 40 lần phe mình thì sẽ chẳng thể đi xa trong bất kỳ mê cung nào.
"Không sao đâu~?" - Tama
"Không sao hết nanodesu. Sẽ dễ như ăn bánh nếu chúng ta ở cùng Chủ nhân nanodesu!" - Pochi
Kia rồi, mấy cô nàng não cơ bắp của tôi.
Pochi và Tama đang làm mấy tư thế ra vẻ tò mò. Tôi vừa xoa đầu cả hai vừa hỏi.
"Hai đứa sẽ làm gì nếu không có anh ở cùng?" - Satou
"Đương nhiên là chạy thục mạng rồi nodesu." - Pochi
"Chạy bán sống bán chết~?" - Tama
Ồ? Họ không phải não cơ bắp, mà là họ tin tưởng tôi tuyệt đối.
"Được, thế thì tốt. Các em không bao giờ được chiến đấu với kẻ địch đông gấp ba lần phe mình hoặc hơn, kể cả khi chúng có cấp độ thấp hơn." - Satou
"Vậy chúng ta sẽ làm gì khi không thể tránh khỏi việc phải giao chiến với chúng?" - Arisa
"Em nghĩ em sẽ làm gì?" - Satou
Tôi đáp lại câu hỏi của Arisa bằng một câu hỏi khác.
"Phải rồi nhỉ, em đoán là tận dụng lợi thế địa hình?" - Arisa
"Chính xác, em nên chọn một vị trí mà kẻ địch không thể phát huy lợi thế về số lượng của chúng." - Satou
"Suy cho cùng thì đó cũng là điều cơ bản khi đi săn solo trong game online mà." - Arisa
Hiểu rồi, xem ra đây là kiến thức phổ thông.
Khi tôi chơi solo trong game MMO, tôi chỉ toàn đánh nhau với mấy con tép riu có thể giết trong một đòn, nhưng có vẻ nhiều thứ sẽ khác nhau tùy thuộc vào từng trò chơi.
Giờ thì, dù chúng tôi không có nghĩa vụ phải cứu những nhà thám hiểm không quen biết, nhưng đây lại là một bầy quái vật hiếm có. Hãy biến chúng thành điểm kinh nghiệm cho mọi người thôi.
"Lần này có người đang chạy trốn khỏi lũ quái vật, nên chúng ta hãy chiến đấu để cứu họ." - Satou
Tôi đề nghị tham chiến bằng một lý do nghe có vẻ hợp lý. Mọi người lập tức đồng tình.
"Dĩ nhiên, khi các em không có anh ở bên, các em phải chạy thật nhanh và đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu, nhớ chưa?" - Satou
Để đề phòng, tôi dặn dò họ một lần nữa.
Chúng tôi lùi lại một chút, chọn một vị trí phòng thủ trên một đoạn dốc, nơi có các mảnh vỡ chất đống, rất lý tưởng để chống lại số đông. Từ đây, đội hậu phương có thể thoải mái tung phép thuật và các đòn tấn công tầm xa qua đầu đội tiên phong đang chiến đấu.
Vấn đề là hành lang bị cong nên chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy phía trước khoảng 50 mét, vì vậy không thể đặt bẫy trên đường đi được do có các nhà thám hiểm đang chạy về phía này.
Để phòng hờ, tôi kích hoạt [Ma Tiễn Điều Khiển] rồi giấu chúng trong bóng tối trên trần nhà. Dĩ nhiên là tôi đã tự kiềm chế và chỉ tạo ra không quá 30 mũi tên.
Một nhóm gồm người thỏ và người chuột đang chạy thục mạng dọc hành lang theo đúng nghĩa đen. Phía sau họ là một nhóm đàn ông loài người, và cuối cùng là một nhóm phụ nữ loài người cùng vài đứa trẻ khuân vác, dù họ vẫn chưa xuất hiện.
"Chạy đi!"
"Này mấy người, một bầy quái vật đang đến đấy."
"Nếu không muốn bị xơi tái thì đừng có đứng đực ra đó mà chạy đi!"
Nhóm á nhân đồng loạt hét lên cảnh báo khi họ chạy lướt qua chúng tôi. Ba người họ là chiến binh cấp 7-10.
Tiếp theo, ba người đàn ông loài người là thám hiểm giả, theo sau là hai người đàn ông thể lực tốt làm phu khuân vác. Hai người đó có vẻ là nô lệ.
"Hừ, lũ nô lệ kia, nếu chúng mày làm rơi lọ mật kiến, tao sẽ chặt hết chân tay chúng mày rồi ném cho kiến ăn." - Besso
Những người nô lệ không đáp lại gã đàn ông tàn nhẫn mà chỉ im lặng chạy theo sau. Gã thám hiểm giả vừa chửi bới họ có cấp 13, cao nhất trong nhóm. Hai nô lệ chỉ ở cấp 4.
"Besso. Mấy đứa trong nhóm [Li Dực - Đôi Cánh Xinh Đẹp] bị tụt lại phía sau rồi."
"Fuhn, tội cho con nhỏ Jenna, nhưng chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm nếu có được cái lọ đó." - Besso
"Mày nói đúng, cứ chạy đi trong khi chúng bị ăn thịt."
Họ chỉ liếc ngang chúng tôi rồi chạy vượt qua.
Nhóm nữ thám hiểm giả đến sau hai nhóm kia một lúc. Trong số bốn người, hai người là thám hiểm giả, hai người còn lại là phu khuân vác. Một cô bé khuân vác dường như bị thương ở chân, và người kia đang phải dìu cô bé đi một cách khó nhọc.
"Mấy người đằng kia! Chạy đi! Có một đợt bùng phát kiến mê cung đấy." - Iruna
Dù cách nói chuyện có phần nam tính, cô ấy vẫn là một phụ nữ. Cô ấy trạc 20 tuổi, và dù không phải là một mỹ nhân, khuôn mặt cô ấy vẫn có một nét quyến rũ nhất định. Cô ấy cầm một cây giáo gỗ ngắn với mũi đồng và một chiếc khiên gỗ, mặc một bộ giáp làm từ vải bông may ghép với gỗ. Tôi tự hỏi liệu loại giáp này có phổ biến ở thành phố mê cung không?
"Mọi người có bom khói hay bom choáng không? Mọi người sẽ bị chúng bắt kịp đó." - Jenna
Người còn lại là một mỹ nhân khoảng 20 tuổi. Vòng một của cô ấy lớn hơn Lulu một chút, trông cô là một người điềm đạm với mái tóc đen uốn lượn sau lưng. Tên cô ấy là Jenna-san.
Thật không may, chúng tôi không có thứ mà cô ấy hỏi. Phép thuật pháo hoa có lẽ sẽ có tác dụng thay thế, nhưng dùng đạn lửa để thiêu lũ kiến thì nhanh hơn nhiều.
Cả hai nhìn về phía sau chúng tôi và nín thở khi thấy hai chị em phu khuân vác ở phía sau.
"Iruna-san, cứu với! Kiến! Lũ kiến!" - cô chị
"Chị ơi, em hết đi nổi rồi, chị hãy chạy thoát một mình đi." - cô em
Những con kiến mê cung to bằng người thường đang đuổi theo hai chị em đang diễn một màn bi kịch tình thân từ phía sau.
Tôi ra hiệu cho Pochi và Tama.
"Ey."
"Yah."
Những viên đá do cả hai ném ra đã trúng gọn gàng vào con kiến sắp sửa cắn hai chị em phu khuân vác. Con kiến mất thăng bằng, ngã sõng soài trên mặt đất và làm vướng chân những con kiến khác. Khoảng 30 con kiến ngã nhào theo hiệu ứng domino, và cuộc rượt đuổi bị chặn lại. 270 con kiến còn lại vẫn chưa tới.
Tất nhiên, chuỗi ngã nhào đó không phải là sự trùng hợp. Tôi đã bí mật dùng [Tay Ma Thuật] kéo chân lũ kiến mê cung để chúng ngã theo.
Tôi gật đầu với Liza, người đang nhìn tôi.
"Nana, khiêu khích chúng. Hậu phương, chuẩn bị bắn." - Liza
Arisa, Mia và Lulu; đội hậu phương đã chuẩn bị sẵn sàng những khẩu súng hơi như thường lệ ở khu vực an toàn trên đỉnh dốc.
"Lũ kiến thợ kia! Ta sẽ bắt các ngươi làm việc quá sức đến chết!" - Nana
Lời khiêu khích của Nana có hiệu quả, sự thù địch của lũ kiến chuyển hết về phía chúng tôi. Cái đó thì ổn thôi, nhưng làm ơn bỏ cái phần "làm việc quá sức đến chết" đi vì nó làm tim tôi nhói đau.
Sau màn khiêu khích, cả ba bắn vào lũ kiến mê cung bằng súng hơi. Vì chúng vốn là vũ khí để trấn áp con người, nên hầu như không gây ra sát thương nào.
"Pochi, Tama, xông lên." - Liza
"Rõ~?" - Tama
"Tuân lệnh nanodesu!" - Pochi
Liza tấn công, cây ma giáo của cô như thường lệ để lại một vệt dư ảnh màu đỏ. Cô áp đảo và đè bẹp lũ kiến với mỗi đòn đánh.
Tama truyền ma lực vào cặp ma kiếm ngắn, rồi bay lượn như đang khiêu vũ giữa bầy kiến, tiêu diệt chúng một cách gọn gàng. Đối đầu với đám tép riu thế này, song kiếm của Tama là nhanh nhất, quét sạch một phần mười số kiến trong nháy mắt.
Pochi đã dần quen với việc truyền ma lực vào ma kiếm, cô bé lao thẳng tới, đâm thanh ma kiếm ngắn chính xác vào kẽ hở giữa các lớp vỏ của lũ kiến, hạ gục chúng trong một đòn.
Nana đối phó với những con kiến bị thu hút bởi lời khiêu khích của cô bằng cách dùng khiên lớn và ma kiếm. Sức mạnh của cô đã được tăng cường bởi gia cố cơ thể, cô di chuyển với mục tiêu đẩy lùi lũ kiến hơn là tiêu diệt chúng. Cô ấy có lẽ đã học được cách chiến đấu này ở khu thử thách Spriggan.
Vì lũ kiến mê cung chỉ khoảng cấp 4-5, xem ra trận chiến này không có gì thỏa mãn cho lắm.
"Kinh ngạc thật, họ dễ dàng tiêu diệt những con kiến mê cung cứng rắn đó." - Iruna
"Phép thuật vừa rồi chắc đã làm suy yếu lớp phòng thủ của lũ kiến." - Jenna
Hai nữ thám hiểm giả dìu hai chị em phu khuân vác và đưa họ đến đây. Trước đó Liza định ra giúp họ, nhưng có vẻ cô ấy đã đánh giá rằng sự giúp đỡ là không cần thiết nữa.
Có vẻ như họ nghĩ loạt đạn súng hơi lúc nãy là một loại ma thuật. Dĩ nhiên là súng hơi không có hiệu ứng giảm phòng thủ hay gì cả.
"Chúng tôi được cứu rồi, quý tộc-sama." - Iruna
Cô nàng quyến rũ-san, có vẻ là đội trưởng của nhóm nữ thám hiểm giả, nói với tôi. Chúng tôi đang ở giữa trận chiến, nhưng vì vẫn còn đủ không gian nên cũng không sao. Hơn nữa, tôi cũng muốn hỏi vài điều. Không hiểu sao, ai gặp tôi cũng nhận ra tôi là quý tộc ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi muốn hỏi lý do.
"Đừng bận tâm. Thay vào đó, tôi có thể hỏi cô vài điều được không?" - Satou
"T-Tất nhiên rồi. Tôi nhất định sẽ hậu tạ ngài khi chúng ta trở về thành phố." - Iruna
"Không phải, cô không cần làm vậy đâu. Tôi muốn hỏi làm thế nào cô biết tôi là một quý tộc?" - Satou
Các nữ thám hiểm giả trông hơi bối rối, nhưng rồi, cô nàng quyến rũ-san tên Iruna đã trả lời câu hỏi của tôi. Mỹ nhân-san thì đang chữa trị cho cô em gái phu khuân vác bị thương ở chân. Hành lý sau lưng cô chị có vẻ nặng khi cô ấy đang quỳ trên đất để thở dốc và không nhìn xung quanh.
"Bởi vì, ngài đang mặc một bộ áo choàng cao cấp như thế này trong một mê cung." - Iruna
Tôi hiểu rồi, vấn đề nằm ở quần áo. Nhưng mà, tôi nghĩ việc một pháp sư mặc áo choàng là chuyện bình thường chứ.
"Hơn nữa, ngài còn đang đeo một thanh kiếm trông rất đắt tiền ở hông." - Iruna
Dù tôi đã cẩn thận cất ma kiếm của Nana và những người khác vào vỏ bao thô sơ, tôi lại quên mất thanh kiếm của chính mình.
"Và còn nữa." - Iruna
Vẫn còn nữa à.
"Chỉ có quý tộc-sama mới dắt theo các hầu gái mặc đồng phục thế này vào mê cung thôi ạ." - Iruna
A, tôi đã bỏ qua chi tiết đó vì đây là trang phục thường ngày của họ.
Lulu đang mặc đồng phục hầu gái, còn Arisa thì đang cosplay bộ trang phục [Chiến Hầu Gái] mà tôi đã làm cho cô bé sau khi bị thuyết phục. Đó là những trang bị mà tôi đã đưa cho họ sau khi họ hoàn thành thử thách Spriggan.
Sức phòng thủ của chúng còn cao hơn cả áo giáp kim loại mà hiệp sĩ mặc đấy, cô biết không?
Trong khi chúng tôi đang có cuộc thảo luận bên lề như vậy, Lulu và những người khác vẫn kiên cường quét sạch kẻ địch. Đội hậu phương thì khá rảnh rỗi sau loạt tấn công đầu tiên vì họ hoàn toàn an toàn.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe