Satou đây. Trong mấy game khám phá hầm ngục ngày xưa, bạn sẽ sắp xếp đội hình ở quán rượu, hồi sinh và giải nguyền ở đền thờ, rồi bị chém đẹp ở mấy cửa hàng.
Tôi giải thích chi tiết tình hình rồi đưa Thẻ Sắt cho Arisa và mọi người đang đợi ở tầng dưới.
"Yafuu! Thư giới thiệu trực tiếp từ chính ngài hội trưởng luôn nè!" - Arisa
“Okashiratsuki?”
"Ánh mắt đó đáng sợ quá đi mất ạ!"
Arisa sung sướng tột độ, cô bé giơ cả hai tay lên trời và nhảy cẫng lên.
Tama, cái đó không đúng đâu. Pochi vẫn còn sợ ánh mắt cá chết đang nhìn chằm chằm vào mình. Cả hai bắt chước Arisa, nhảy lên và suýt nữa thì đụng đầu vào trần nhà. Mấy đứa mà không kiểm soát được sức mạnh thể chất của mình thì nguy hiểm thật đấy nhỉ?
Các thành viên khác thì tỏ ra dè dặt hơn, nhưng có vẻ họ cũng rất vui.
"Kệch, từ bao giờ mà Công Hội Thám Hiểm lại biến thành sân chơi cho con nít thế này?" - Thám hiểm giả
Chắc là do bọn tôi ồn ào quá chăng?
Tôi quay lại định xin lỗi, nhưng ý định đó bay biến ngay lập tức.
Vì một gã đàn ông đang đá mấy đứa trẻ tụ tập gần lối vào Công Hội. Gã không nói chúng tôi, mà là đám trẻ khuân vác đang lảng vảng ở cửa. Trông gã này quen quen. Nếu tôi không nhầm, hắn chính là thủ lĩnh của nhóm mạo hiểm giả đã chạy trối chết khỏi bầy kiến.
Đám trẻ bị đá không bị thương nặng nhưng chúng không thể đứng vững và phải lết đến dựa vào tường. Giống hệt gã người hổ lần trước, sao một thằng đàn ông to xác lại đi đá con nít cơ chứ.
"Bạo lực với các sinh vật nhỏ là nguy hiểm, vì vậy hành vi này bị cấm, tôi xin thông báo. Đề nghị cảnh cáo bằng lời." - Nana
"Con mụ này bị gì vậy? Hô, cô em cũng xinh phết nhỉ. Em chọn nhầm nghề rồi cưng à? Đi làm đĩ còn kiếm được nhiều tiền hơn làm thám hiểm giả đấy, biết không?" - Thám hiểm giả
Bàn tay hắn trơ trẽn vươn về phía Nana.
Bộ giáp mà Nana thường mặc có lớp lót trong bằng lụa xanh, lớp giữa bằng da cá voi và lớp ngoài bằng da sa giông bọc thép. Nhìn bên ngoài, nó trông như một bộ giáp da mềm mại, và dù nó thực sự mềm, lớp da cứng của sa giông sẽ rắn lại khi được truyền ma lực vào.
Đây là da của một con quái vật có từ "Giáp" trong tên của nó. Nó có thể làm bật lại kiếm và giáo của lính thường.
Chuyện gì sẽ xảy ra với mấy ngón tay trần trụi đang cố tóm lấy ngực cô ấy đây.
Gã này sẽ sớm được cơ thể mình cho câu trả lời.
"Ng-ngón tay, ngón tay của taaaa." - Thám hiểm giả
Hắn la lên một tiếng thất thanh rồi khuỵu xuống sàn.
"Con đĩ, mày đã làm gì Besso?" - Đồng bọn A của Besso
"Kẻ thù của Besso!" - Đồng bọn B của Besso
"Phủ nhận. Hắn tự chuốc lấy, tôi báo cáo." - Nana
Mấy gã kia là bạn của tên đang quằn quại. Mặt cả hai đỏ gay, trông như đã nốc rượu từ giữa trưa.
Hai kẻ đó làm một điều không thể tin nổi là rút kiếm ra ngay bên trong Công Hội Thám Hiểm, chứ đừng nói là trong thành phố.
Thôi được rồi, có lẽ mình nên xử lý chúng trước khi có ai bị thương.
Trước khi tôi kịp động thủ, Liza đã thúc cây giáo của mình vào sườn gã đàn ông. Dĩ nhiên là không dùng đầu nhọn, mà là đầu tù, và chỉ thúc nhẹ thôi.
Liza định ra tay nhẹ nhàng, nhưng với một tiếng "cạch" nhỏ, một cái lỗ đã hình thành trên bộ giáp của gã, thứ có vẻ được làm từ vỏ quái vật, rồi hắn ngất lịm sau khi bị một đòn trời giáng vào bụng. Gã đàn ông bị đâm ngất đi trong đau đớn, còn gã kia đứng cạnh hắn thì mất thăng bằng và ngã lăn quay.
「Ê, không phải mấy gã đó đang mặc giáp vỏ kiến à?」- Quần chúng
「Đ-Đập vỡ nó dễ như bỡn vậy...」- Quần chúng
Khán giả đang xì xào gì đó, nhưng bộ giáp này còn giòn hơn cả tấm giáp ngực mà tôi tặng cho bạn bè của Kon, nên việc nó vỡ là không thể tránh khỏi.
Besso, kẻ có ngón tay bị gãy, nhặt thanh kiếm mà bạn hắn đánh rơi và cố tấn công Lulu.
Tôi đang ở gần cô ấy, định lướt vào can thiệp, nhưng cuối cùng, điều đó lại thành thừa.
Lulu dễ dàng né được nhát kiếm của Besso, rồi quật ngã hắn xuống đất. Besso bị đè xuống thì ra sức chống cự, nhưng gần như vô ích, có lẽ vì cấp độ của cô ấy cao gần gấp đôi hắn, hoặc là do kỹ năng tự vệ của cô.
「Chị hầu gái đó pro vãi!」- Quần chúng
「Anh có thấy chuyển động của cô ấy vừa rồi không?」- Quần chúng
「Không phải Besso và đồng bọn đã đánh thắng đám lính của tổng đốc đông gấp ba lần ở quán rượu lần trước sao?」- Quần chúng
「Nếu chị hầu gái đó đã mạnh như vậy, thì có nghĩa là mấy nhóc kia cũng mạnh...」- Quần chúng
Gã còn lại cũng bị Tama và Pochi hạ gục bằng tay không, hiện đang nằm sõng soài trên sàn.
「Mấy nhóc tí hon kia cũng mạnh kinh khủng?」- Quần chúng
「Đó có phải là mấy đứa trẻ thú nhân trong lời đồn đã dễ dàng mở được cổng mê cung không?」- Quần chúng
「Vậy có nghĩa là, hai đứa trẻ trông yếu ớt kia cũng mạnh như vậy sao?」- Quần chúng
「Không thể tin nổi.」- Quần chúng
Khán giả ồn ào quá đi.
"Này, ta sẽ tống các ngươi vào nhà giam của Công Hội nếu còn làm loạn ở đây đấy, nghe chưa?!" - Gell
Một binh sĩ mặc giáp nặng với thể hình vạm vỡ cùng một nhân viên Công Hội từ bên trong bước ra cảnh cáo chúng tôi. Anh ta có cách nói chuyện thật kỳ lạ.
Tôi có cảm giác đã gặp anh ta ở đâu đó rồi nên cố nhớ lại. Anh ta là thám hiểm giả với chiếc khiên lớn đã bị con quỷ ở thành phố Gururian đánh cho bầm dập.
「Đó là Đại Khiên Gell.」- Quần chúng
「Nghe nói anh ta đã sống sót sau trận chiến với quỷ đấy, mày biết không?」- Quần chúng
「Đúng là Tường Sắt Gell có khác.」- Quần chúng
Anh ta vội vã đến trước mặt tôi và hỏi.
"Xin lỗi, nhưng ngài có phải là Ngài Pendragon không?" - Gell
"Phải, chúng ta đã gặp nhau ở thành phố Gururian nếu tôi nhớ không lầm." - Satou
Anh ta có vẻ không nghĩ rằng tôi sẽ nhớ ra mình.
"Tôi có thể sống sót đến ngày hôm nay là nhờ Ngài Pendragon đã giúp đỡ." - Gell
"Đó là nhờ công sức của đồng đội tôi cả." - Satou
Anh ta liên tục nhìn quanh tìm kiếm ai đó trong khi cảm ơn tôi.
"Đ-Đồng chí Gell." - Besso
Tôi chợt nhớ ra sự tồn tại của Besso khi nghe thấy tiếng hắn từ bên dưới. Tôi ra hiệu cho Lulu thả hắn ra.
"À, ra cái tên to gan muốn gây sự với Ngài Pendragon là ngươi hả." - Gell
Gell đối xử với Besso đang bám lấy mình một cách lạnh lùng. Thái độ khác nhau một trời một vực.
"Nghe đây? Mọi người nghe rõ cả chứ! Những vị này là những chuyên gia đã tiêu diệt một con quỷ xuất hiện ở một thành phố xa xôi thuộc lãnh địa công tước. Hơn nữa! Họ không chỉ tiêu diệt nó. Đó là một chiến thắng hoàn hảo! Họ đã diệt quỷ mà không có lấy một vết xước." - Gell
Anh ta say sưa kể cho khán giả nghe về việc chúng tôi mạnh mẽ đến mức nào. Anh ta dường như đặc biệt nhớ đến Pochi và Tama đã đưa mình đến nơi an toàn, và cảm ơn hai đứa như ân nhân cứu mạng.
"Nhân tiện, Ngài Pendragon, hôm nay ngài không đi cùng nữ thần xinh đẹp đã chiến đấu tay không lúc đó à?" - Gell
Người chiến đấu tay không lúc đó chỉ có tiểu thư Karina. Có lẽ anh ta đã tìm kiếm tiểu thư Karina từ nãy đến giờ.
"Phải, cô ấy đã trở về lãnh địa của mình rồi." - Satou
"Lãnh địa ạ?" - Gell
"Ừm, cô ấy là con gái của Nam tước Muno, Karina-sama." - Satou
Sau đó, Gell hỏi đủ thứ về tiểu thư Karina. Trong lúc đó, tôi cũng kể cho anh ta nghe về việc quân đội lãnh thổ đang thiếu hụt binh lính và hiệp sĩ. Tôi không nghĩ anh ta sẽ gia nhập quân đội, nhưng có lẽ những thám hiểm giả nghe được chuyện này sẽ tò mò mà tìm đến đó.
Sau khi nhận hình phạt vì dám rút kiếm trong sảnh Công Hội, Besso và đồng bọn phải sám hối trong nhà giam của Công Hội trong ba ngày, nên Gell đã dẫn chúng đi. Liza cũng dùng giáo, nhưng vì đó là đầu tù chứ không phải mũi nhọn, nên cô ấy được bỏ qua.
Đám trẻ bị đá có vẻ chỉ bị vài vết bầm, nhưng chúng đã lẻn ra ngoài trước khi nhân viên kịp khiển trách.
"Không phải cái tên não cơ bắp đó vừa gọi Karina là nữ thần sao?" - Arisa
"Nn." - Mia
"Karina, mạnh?" - Tama
"Chị ấy di chuyển kiểu *pyon pyon* đó ạ!" - Pochi
Arisa và Mia thì đánh giá thấp tiểu thư Karina, còn Pochi và Tama thì cố gắng bênh vực cô ấy, nhưng vì luận điểm của chúng có phần sai lệch nên không thực sự thành công.
Vì đã đến Công Hội rồi, tôi quyết định đi tham quan các cơ sở vật chất ở đây luôn.
Tôi được Arisa và mọi người, những người đã có thời gian tham quan trước đó, dẫn đường.
Đầu tiên, chúng tôi đến căn phòng nơi các tu sĩ từ đền thờ có hợp đồng làm việc tại Công Hội.
Có những tu sĩ nam thanh nữ tú đến mức tôi tự hỏi liệu họ có được tuyển chọn dựa trên ngoại hình hay không. Có vẻ như các dịch vụ giải độc, giải nguyền, giải tê liệt và chữa trị cho người bị thương nặng đều miễn phí. Cũng có các pháp sư đời sống làm trợ tá cho họ. Chắc công việc của họ là cầm máu và khử trùng vết thương.
Cũng có một nơi bán bản đồ và thông tin về mê cung.
Trông như họ đang bán thông tin về những khu vực chưa được khám phá, hoặc những lối đi bí mật trong một khu vực nào đó. Có vẻ chỉ những thám hiểm giả có Thẻ Sắt trở lên mới được phép mua thông tin ở đây. Những người có Thẻ Đồng và Gỗ thì mua bán thông tin và bản đồ ở khu vực trước mê cung.
Có một bản đồ của khu vực đầu tiên được dán trên tường của căn phòng này, tôi chỉ biết về nó sau khi đến đây. Ngay cả bây giờ, vẫn có một người đàn ông trông như một thám hiểm giả tân binh đang cố gắng sao chép nó.
Cũng có một cửa hàng bán đồ dùng cần thiết cho thám hiểm giả.
Họ bán các vật phẩm khẩn cấp như lương khô, túi ngủ và băng gạc, cũng như đuốc, bột xua đuổi quái vật, bóng chớp, bóng khói, dây thừng, dây leo mỏng, vân vân. Một vài món đồ khác thường bao gồm những miếng sắt nhỏ và gương.
Tôi tự hỏi chúng dùng để làm gì, nhưng có vẻ như những miếng sắt sẽ kêu lanh canh để cảnh báo, còn gương thì dùng để kiểm tra vị trí của kẻ địch ở phía sau.
Vật phẩm của cửa hàng này đều là hàng tốt, nhưng vì chúng đắt hơn nhiều so với các cửa hàng tư nhân, nên người duy nhất mua ở đây chỉ có những thám hiểm giả xuất thân quý tộc lắm tiền.
Tất nhiên, còn có một hiệu thuốc bán các loại thuốc và độc dược phù hợp cho thám hiểm giả.
Rồi tôi nghe thấy tiếng gì đó giống như một cuộc cãi vã từ hiệu thuốc đó.