Satou đây. Tôi còn nhớ hồi cấp ba, thầy chủ nhiệm từng nói: "Khi bước ra ngoài xã hội, các em phải hết sức chú ý đến các mối quan hệ giữa người với người." Vị giáo viên đó chỉ toàn nói những lời sáo rỗng, nhưng giờ đây khi thực sự phải làm vậy, tôi mới thấm thía những lời ấy.
"Rất hân hạnh được gặp ngài, Hiệp sĩ Pendragon-sama. Tôi là Ogusho, phụ trách kinh doanh giữa vương đô và Thành Phố Mê Cung."
"Ogusho không chỉ kinh doanh hàng xa xỉ, mà còn cả sách báo từ vương đô. Cậu có thể hỏi ông ấy nếu muốn tìm kiếm nguyên liệu hay sách vở đấy."
Tử tước Shimen giới thiệu tôi với vài người bạn quý tộc và các thương nhân trong bữa tiệc của mình. Các quý tộc ở đây đều có mối liên hệ với những gia tộc có tầm ảnh hưởng vừa phải tại Thành Phố Mê Cung.
Đám thương nhân thì tự tin khoe khoang rằng họ có thể xử lý cả những nhiệm vụ cấp bách nhờ sở hữu nhiều nhân công có [Hộp Vật Phẩm] và xe golem. Nếu thỉnh thoảng tôi mua vài món hàng đa dạng từ ông ta, thì dù tôi có lôi ra thứ gì đó kỳ lạ, mọi người xung quanh cũng sẽ đoán được nguồn gốc của nó.
Từ những gì tôi thấy ở công đô, có hai loại xe golem: một loại được golem kéo, và loại còn lại thì bản thân chiếc xe chính là một golem. Xe của ông ta hẳn là loại thứ hai.
"Ồ, xe kéo golem sao?"
"Đúng vậy, bản thân xe kéo của tôi là một con golem, nên dù có bị quái vật hay trộm cướp tấn công, chúng tôi cũng chẳng hề nao núng."
"Tuyệt thật. Ở vương đô có nhiều người dùng loại xe kéo như vậy không?"
Ogusho-shi sẵn lòng kể rất nhiều chuyện cho một kẻ tỏ ra hứng thú như tôi.
"Để xem nào, chúng không phải là thứ hiếm có đối với giới quý tộc thượng lưu hay các đại phú hào. Nhưng dù sao đi nữa, phần lõi của chúng rất hiếm khi xuất hiện trên thị trường vì chúng là tạo tác từ thời Tiên Đế Yamato."
Có vẻ như loại xe tự hành dùng ma lực của người lái như của tôi có phần khác thường. Pháp sư dường như cũng có xe riêng, nhưng họ thường để cho đệ tử lái vì không muốn ma lực của mình bị tiêu hao.
Vì lý do nào đó, Ogusho-shi đột nhiên ngập ngừng.
Trong số những người đang lắng nghe, một thanh niên có vẻ là họ hàng hay cháu chắt gì đó của Nam tước Sokel, người khá am hiểu về vấn đề này, đã lên tiếng.
"Ông có biết về di tích được phát hiện cách đây 5 năm ở Lãnh địa Bá tước Kirik không?"
"Quả là Ngài Sokel. Ngài thật có kiến thức sâu rộng. Hiệp sĩ Pendragon, như ngài biết đấy, vài động cơ năng lượng mạnh mẽ được gọi là Tim Golem đã được tìm thấy trong di tích mà Ngài Sokel vừa đề cập. Bá tước Kirik đã dâng tặng những trái tim đó cho hoàng tộc, và mỗi năm, một trong số chúng lại được ban cho một quý tộc có công trạng xuất chúng."
Có vẻ như Ogusho-shi đã cố tình chừa ra chủ đề về Lãnh địa Bá tước Kirik để Ngài Sokel có thể dễ dàng tham gia vào câu chuyện. Một cách xử lý tình huống đáng để học hỏi.
Tuy nhiên, tôi vừa nghe được một thông tin khá hay ho.
Tôi đã định dùng đám Sinh Giáp để canh gác dinh thự trên mặt đất, xem ra suýt chút nữa là tôi đã gây ra một vụ chấn động lớn rồi.
"Thật đáng kinh ngạc. Những di tích như vậy có thường được phát hiện không?"
"Việc phát hiện ra di tích khá là hiếm. Lần khám phá trước đó là ở vùng núi thuộc Lãnh địa Bá tước Zettsu, nhưng đó đã là chuyện của 30 năm về trước."
Xem ra tốt nhất tôi nên giữ bí mật về khu di tích dưới đáy biển mà mình đã tìm thấy.
Dường như động cơ khí động học được bán ở buổi đấu giá chợ đen lần trước được tìm thấy từ đống đổ nát của một phi thuyền không rõ nguồn gốc. Vì ông ta lảng tránh phần "không rõ nguồn gốc", có vẻ vụ này có gì đó mờ ám rồi đây.
Bữa tiệc kết thúc mà không có sự cố nào, nhưng ngay khi tôi định lên xe thì lại bị ngài quản gia gọi lại, sau đó tôi được dẫn đến phòng khách của Tử tước Shimen. Tôi cảm thấy có lỗi với Lulu, nhưng cô ấy đành phải đợi trong xe thêm một lát. Tôi có hơi lo lắng, nhưng chắc sẽ không có kẻ điên nào dám giở trò với Lulu. Cô Miteruna nói với tôi rằng Lulu rất nổi tiếng trong giới người hầu quý tộc với danh nghĩa là một cô hầu gái vũ trang đã hạ gục một gã to con ở hội quán phía tây.
"Hiệp sĩ Pendragon, xin lỗi vì đã gọi cậu quay lại."
Tử tước đi thẳng vào vấn đề chính sau vài lời khách sáo.
"Cậu có quen biết tổng đốc của Thành Phố Mê Cung không?"
"Vâng, chúng tôi có quen sơ sơ ở thành phố thương mại."
"Nghe cách cậu nói thì có vẻ đã có vài vấn đề rồi. Gã đó vốn là người thừa kế của một phân gia Nam tước thuộc nhà Hầu tước Ashinen."
Tôi đã biết thông tin mà Tử tước nói cho tôi từ Ghi chú của Toruma. Tuy nhiên, tôi vẫn ghi chú thêm vào những phần quan trọng. Dường như vị Hầu tước đó đã thừa kế gia tộc bằng cách kết hôn với Nữ Hầu tước, người có quyền thừa kế chính thống.
Vì lẽ đó, ông ta không thể có vợ lẽ, và chuyển sang dan díu với đàn ông cũng như đắm chìm trong cờ bạc.
Sở thích gần đây của ông ta dường như là tạo ra các đấu trường ngầm ở thành phố thương mại. Có vẻ ông ta bắt mọi người chém giết nhau một cách bất hợp pháp. Hơn nữa, tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe nói ông ta thậm chí còn chuẩn bị cả đạo diễn sân khấu để làm cho những màn chém giết trở nên sống động hơn.
"Cứ như vậy đấy, Hầu tước Ashinen đang khát tiền để thỏa mãn những thú vui của mình. Và kẻ cung cấp tiền cho hắn chính là tay chân của hắn, Nam tước Dyukeli."
Tôi hiểu rồi, đó là lý do tại sao ông ta lại thích nhận hối lộ đến vậy.
Để đáp lại việc cung cấp tài chính, Hầu tước Ashinen đã để cho Nam tước Dyukeli độc quyền buôn bán ma dược và ma cụ ở Thành Phố Mê Cung. Dĩ nhiên, Công Hội Thám Hiểm là một ngoại lệ.
Ông ta không thể cấm người dân mang những mặt hàng đó từ bên ngoài vào vì có lệnh của quốc vương, nhưng vì cần có sự cho phép của tổng đốc để mở một cửa hàng ma thuật hay tiệm thuốc, nên ông ta đã có thể bóp chết các đối thủ cạnh tranh. Ông ta không thể hạn chế việc buôn bán của các quầy hàng nhỏ, nhưng nếu quầy hàng nào bắt đầu làm ăn phát đạt, đám thám hiểm giả bảo kê của lão sẽ đến "chào hàng" bằng vũ lực.
"Hãy cẩn thận với Nam tước Dyukeli. Lão ta là kẻ sẽ làm bất cứ điều gì để kiếm tiền và nâng cao địa vị gia tộc."
Cứ như thể lão ta đang làm mọi điều mình muốn ở Thành Phố Mê Cung vì có Hầu tước Ashinen chống lưng.
"Tôi không muốn tưởng tượng cảnh một người tài năng như cậu lại bị loại người đó hãm hại. Gã đó hẳn đã biết cậu là người quen của tôi. Hắn có lẽ sẽ không chủ động gây sự, nhưng hắn rất xảo quyệt. Hãy cẩn thận đừng để bị mắc mưu của hắn."
Tôi đoán mình không nên thử lấy lòng ông ta bằng kỹ năng nấu nướng nhỉ?
Nên cẩn thận để ít nhất cũng ngăn Nam tước Dyukeli ăn món do tôi nấu.
Tôi rời dinh thự của Tử tước sau khi hẹn gặp lại ông ở Hội nghị Vương quốc vào mùa xuân.
Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy có một người đàn ông ở chiếc xe mà Lulu đang đợi, nhưng hóa ra đó là anh trai của cô Miteruna. Trông như anh ấy đã hỏi thăm Lulu về tình hình hiện tại của cô Miteruna. Tôi cảm ơn vì có vẻ như anh ấy đã biếu lại chúng tôi khá nhiều thứ.
"Hở? Biện pháp đối phó với gã Nam tước đó á?"
"Ừ, ông ta có khả năng sẽ gây khó dễ cho chúng ta ở thành phố này."
"Ừm, em nghĩ chúng ta cứ lơ đẹp mấy chuyện vặt vãnh đó đi được không?"
Tôi thảo luận với Arisa đang ngồi bên cạnh giường. Mọi người đều có phòng riêng trong biệt thự, nhưng không hiểu sao đêm nào họ cũng tụ tập ở phòng tôi. Vừa nói chuyện, tôi vừa tịch thu cây kẹo que mà Arisa đang giấu sau lưng. Rõ là tôi đã cấm con bé ăn vặt trước khi đi ngủ rồi.
Ở phía bên kia giường, Pochi và mấy đứa khác đang ôm Lulu khóc nức nở. Chúng than trời kể khổ về việc đã háo hức trở về nhà để được ăn món bít tết như thế nào, vậy mà lại chẳng thấy Lulu đâu, thay vào đó chỉ có thực đơn đạm bạc do cô Miteruna chuẩn bị. Tôi cùng Lulu xin lỗi Pochi và mọi người, vì chính tôi là người đã nhờ Lulu lái xe.
Tôi kể cho Arisa nội dung cuộc nói chuyện giữa tôi và Tử tước Shimen.
"Hừm, vậy là ông ta kiểm soát nguồn cung thuốc và ma cụ à."
"Phải, chính lão."
"Lão đó tai tiếng đầy mình trong giới thám hiểm giả đấy."
Tôi cũng đã đoán được như vậy. Lão ta chính là lý do vì sao việc kiếm ma dược lại khó khăn đến thế, trong khi chúng là cứu cánh của họ khi chỉ có một vài pháp sư.
"Sao anh không hóa trang thành một thương nhân bí ẩn rồi hành động trong bóng tối? Anh sẽ nghiền nát lão nếu bán ra những ma cụ và ma dược tốt đến mức phi lý, đúng không?"
Đúng là một cô bé hiếu chiến. Mà nghiền nát là sao chứ?
"Nếu bị để ý thì phiền phức lắm."
"Đó là lý do anh phải giả trang đấy. Không phải là Hiệp sĩ Pendragon, mà là, kiểu như, thương nhân mặc đồ đen, Bottakuru, hay đại loại vậy."
Sai tên rồi.
Với cái tên đó thì cô đang tự nhận mình là một kẻ tham lam đấy.
Nhưng mà, việc cải trang cũng hay đấy, dùng danh tính Kuro, rồi mở một tiệm ma cụ. Và nếu tôi phổ biến Tàu bay lẫn Xe Tự Hành dưới danh nghĩa Kuro, tôi sẽ không bị chú ý kể cả khi sở hữu chúng.
Hãy cân nhắc ý tưởng này một lúc.
Tôi nằm xuống giường và tạo một bản ghi nhớ mới trong menu. Tôi quyết định ghi lại chi tiết những thuận lợi và bất lợi của ý tưởng đó, rồi xem xét chúng. Khi tôi nhận ra thì mình đã bị mấy cô bé vây quanh mất rồi, nhưng tôi lơ nó đi vì đây là chuyện thường ở huyện.
Đầu buổi chiều, tôi đến biệt thự của Hầu tước Ashinen để dự tiệc trà.
Mọi người trừ Lulu đang phụ trách lái xe thì đều đang cày cấp cùng Iruna và Jenna trong mê cung.
Tất nhiên, thành viên của buổi tiệc trà có Nữ Hầu tước, và bắt đầu từ phu nhân của em trai Bá tước Haku mà tôi gặp hôm qua, còn có các bà vợ và con gái của những quý tộc khác. Hầu hết họ đều đã kết hôn, chỉ có hai cô con gái của Nữ Hầu tước và con gái của Tử tước Gohat đã ngoài 20 tuổi là chưa lấy chồng. Hai cô con gái của Nữ Hầu tước thì một người béo, một người suýt béo. Trông có vẻ họ sẽ cần người hầu đẩy phụ mỗi khi lên xe.
Thành viên đáng chú ý khác là phu nhân của Nam tước Dyukeli. Không giống ông chồng, bà toát ra vẻ của một người phụ nữ bất hạnh. Nếu bà ấy không mập và khoảng 40 tuổi, có lẽ đã là một [Mỹ nhân]. Rõ ràng, họ có một đứa con trai bệnh tật là người thừa kế.
Không hiểu sao, cô công chúa với mái tóc hai bím xoắn ốc lại không tham dự. Hình như cô ấy cảm thấy không khỏe, dù điều đó có vẻ không giống với tính cách năng động của cô ấy cho lắm. Cậu con trai béo ú thứ hai của vợ chồng hầu tước cũng không đến, nhưng kệ cậu ta đi.
"Ôi, đây là món gọi là Castella sao?"
"Nó còn ngon hơn cả bánh nướng ở kinh đô nữa."
"Mẹ ơi, con muốn ăn thêm."
Bánh Castella thật sự nổi tiếng. Đáng công chuẩn bị nó cùng với trà xanh.
Và, người trông còn tự hào hơn cả tôi chính là Nữ Hầu tước. Bà ấy tự hào tuyên bố mình là người đầu tiên giới thiệu món Castella.
Đây sẽ là một buổi tiệc trà tốt đẹp nếu nó kết thúc như bao buổi tiệc trà bình thường khác. Nhưng đời không như là mơ.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽