Mitia
Ta chán quá noja.
Dù cuối cùng cũng đến được Thành Phố Mê Cung, ta lại chẳng được phép bước chân ra khỏi biệt thự của tổng đốc dù chỉ một lần, chuyện này đâu có giống như đã hứa.
Nếu không trở nên mạnh hơn bằng cách tiêu diệt quái vật trong mê cung, ta sẽ không thể nào trở thành đồng đội của anh hùng được.
Nhưng kể cả khi đi một mình, chắc chắn ta cũng chẳng đủ làm mồi cho quái vật.
Ta nhìn chằm chằm vào con dao găm có ấn triện của gia tộc Nooroku rồi thở dài. Phải rồi, ta đã bị bong gân ngay ngày thứ hai luyện kiếm, và còn chẳng thể bắn ra nổi một tia lửa nào sau hai năm ròng rã tập luyện ma thuật. Thứ duy nhất ta có thể tự hào là tài thêu thùa và đan ren.
Khi ta đang dạo bước ở nơi duy nhất mình có thể đi lại tự do, sân trong của biệt thự, ta nghe thấy tiếng của mấy cậu trai từ phía mái đình sau lùm cây.
"Woa, đúng là Thẻ Đồng thật này! Jeans, cậu pro thật đó!" - Dirun
"Cậu nhờ người chị họ có Thẻ Sắt Đỏ mà cậu kể lúc trước dẫn đi cùng à?" - Pesion
"Phải vậy chứ. Là con trai cả của một gia tộc Bá tước, tôi nghĩ ít nhất cũng phải có Thẻ Đồng mới xứng." - Jeans
Một cậu trai trẻ tóc ngắn màu nâu nhạt với vẻ ngoài hơi tinh quái kiêu ngạo đáp lại hai cậu bạn đang trầm trồ. Cậu béo tóc đen kia hẳn là con trai thứ tư của Nam tước Larupod, Peison-dono, còn người tóc ngắn hơi vàng trông có vẻ thông minh là con trai thứ ba của Tử tước Gohat, Dirun-dono.
Con trai thứ hai của Hầu tước, Geritz-dono và kẻ theo đuôi cậu ta, con trai thứ hai của Nam tước Notoke, Lulam-dono, có vẻ không mấy hứng thú, họ buông lời châm chọc.
"Hừ, hừm. Chắc cậu cũng chỉ biết ném đá sau lưng chị họ mình thôi chứ gì?" - Geritz
"Đúng, đúng! Cậu còn chưa thắng nổi Merian khi đấu kiếm thì làm sao mà diệt được quái vật chứ." - Lulam
Khi con gái lớn của Nam tước Dyukeli, Merian, nghe thấy thế, cô ấy nhanh chóng rút kiếm và chĩa thẳng vào mũi Lulam-dono.
"Cậu dám nói thanh kiếm của tôi không thắng nổi quái vật sao?" - Merian
"Đ-đâu có. Ý tôi không phải vậy, xin cô thu kiếm lại đi." - Lulam
Nếu định cầu xin với bộ mặt khổ sở như thế thì ngay từ đầu đừng có nhận xét bất cẩn chứ. Hay đây chỉ là cách bạn bè trêu đùa nhau?
Ta cũng hơi ghen tị noja.
Sau khi nghe cuộc trò chuyện vui vẻ của họ với một chút ganh tị, rõ ràng là họ đã quyết định sẽ tự mình đi vào mê cung.
"Vậy nhé, mai tôi sẽ cho xe ngựa đến đón tất cả, mọi người cứ trang bị sẵn vũ khí và áo giáp rồi chờ. Nhớ cẩn thận đừng để gia đình phát hiện đấy. Tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ khác ngoài vũ khí và áo giáp, nên mỗi người đưa tôi ba đồng bạc nhé." - Jeans
"Eh, đắt quá vậy." - Lulam
Lulam-dono phàn nàn về yêu cầu của Jeans-dono, người có kinh nghiệm hơn.
"Vậy cậu có thể thoát khỏi lũ quái vật khi bị chúng bao vây mà không có bom khói hay bom choáng không?" - Jeans
"Ổn thôi, với từng này chiến binh thì làm gì có chuyện chúng ta phải quay lưng bỏ chạy trước quái vật chứ." - ?
"Chính xác, chúng ta còn có pháp sư Dirun nữa. Dirun có thể dùng phong thuật của cậu ấy để thổi bay lũ quái vật nếu chúng bao vây bọn mình." - ?
"Phải đó, không có con quái vật nào mà phong thuật của tôi không cắt được đâu." - Dirun
Jeans-dono dường như bị áp đảo bởi thái độ tự tin của mọi người, cậu ấy đành nặng nề hạ giá xuống còn một đồng bạc.
"Ta nghe thấy hết rồi noja." - Mitia
"C-Công chúa." - Jeans
Xin hãy cho ta đi cùng. Ta không thể kìm nén cảm xúc của mình và nhảy ra trước mặt mọi người.
"Geritz-dono, Jeans-dono, làm ơn mà noja. Các cậu có thể cho ta đi cùng được không?" - Mitia
Ta hỏi với đôi mắt ngấn lệ trong khi nghiêng đầu một cách dễ thương. Chiêu này luôn là đòn kết liễu đối với phụ hoàng.
Geritz-dono và Jeans-dono cũng không thể chống cự lại được, hệt như phụ hoàng của ta, họ đồng ý với yêu cầu của ta với khuôn mặt đỏ ửng.
"Ta cảm thấy không khỏe noja. Sáng nay ta không ăn sáng. Cứ để ta một mình cho đến trưa." - Mitia
Chị gái nuôi, người đã được nuôi nấng cùng ta từ khi mới lọt lòng, ngay lập tức nhìn thấu căn bệnh giả vờ của ta, nhưng thật may là chị ấy đã diễn giải nó như thể ta chỉ muốn ngủ nướng.
"Công chúa, người sẵn sàng chưa ạ?" - Merian
"Merian-dono, xin giúp ta một chút." - Mitia
Sao bộ đồ này khó mặc quá vậy noja. Tay và đầu ta cùng chui ra một chỗ, khiến ta không thể cử động được. Ta không ngờ mình lại phải đối mặt với thử thách thế này ngay cả trước khi vào mê cung! Không hổ là mê cung! Đúng là một thành phố đáng sợ nanoja.
Sau khi Merian-dono giúp ta mặc bộ đồ cưỡi ngựa dày cộp mà cô ấy mang đến và khoác thêm chiếc áo choàng mỏng bên ngoài, ta ngay lập tức cảm thấy mình như một thám hiểm giả thực thụ, tim ta đập rộn ràng. Mọi thứ hoàn tất khi ta đeo chiếc mặt nạ trắng đơn giản mà cô ấy đưa để che đi nửa khuôn mặt.
"Thế nào?" - Mitia
"Rất hợp với người ạ. Vậy, chúng ta đi thôi." - Merian
"Umu, tiến vào mê cung!" - Mitia
"Tôi muốn đăng ký họ làm thám hiểm giả." - Jeans
"Umm, đăng ký đặc biệt ạ?" - Nhân viên
"Không, loại thường thôi." - Jeans
Jeans là người duy nhất không đeo mặt nạ vì cậu ấy đã là một thám hiểm giả. Không hiểu sao, một bên lông mày của cô nhân viên tiếp tân cứ giật giật. Có lẽ cô ấy mệt?
"Vậy, tên của mọi người."
"「Quý Công Tử Bí Ẩn」Geritz."
"「Hắc Bạo Phong」Peison."
"「Thương Kiếm」Lulam."
"「Tùy Tùng Của Anh Hùng」Mitia."
Sao vậy nhỉ? Dirun-dono và Merian-dono không tiếp tục đọc tên của họ sau ta và những người khác. Khi ta nhìn lại, họ đọc tên mình trong khi thở dài. Sao họ không đặt cho mình một [Biệt danh] nhỉ?
"Vậy thì, xin hãy nhận những Thẻ Gỗ này. Mọi người có cần giải thích không?" - Nhân viên
"Không cần." - Jeans
Jeans-dono phát những tấm Thẻ Gỗ được đưa từ cô tiếp tân.
Umumu. Sao miệng mình cứ toe toét ra thế này nhỉ. Ta không nghĩ mình lại có thể hạnh phúc đến thế này chỉ với một miếng thẻ gỗ. Ta muốn nhảy cẫng lên, nhưng nếu không giữ bình tĩnh ở đây thì sẽ làm xấu hổ thân phận công chúa Nooroku mất.
Khi ta ngước nhìn lên, ai cũng đang cười toe toét, trừ Jeans-dono. Tất nhiên Dirun-dono và Merian-dono cũng không ngoại lệ noja.
"Này Jeans. Chẳng có kẻ địch nào cả." - ?
"Thật thế. Chúng ta mới chỉ đi lướt qua một nhóm thám hiểm giả khác thôi. Quái vật đâu hết rồi nhỉ." - ?
"Cậu có cằn nhằn với tôi thì tôi cũng chịu thôi. Việc săn quái vật ở khu vực đầu này cạnh tranh khốc liệt lắm. Lần trước khi tôi đến đây, tôi đã đi theo một hiệp sĩ hộ tống đang do thám ở rìa khu vực 11, rồi tiêu diệt được một con [Sâu Bướm Mê Cung]." - Jeans
Họ trút sự bất mãn vì bị hụt hẫng sau bao nhiệt tình lên Jeans-dono noja.
"Vậy thì đi đến khu vực 11 đó đi." - ?
"Tôi nghe nói khu vực 11 là nơi nguy hiểm, có một con quái vật khét tiếng gọi là Tử Địa Hiệp Sĩ phải không?" - ?
"Đó là lý do tại sao chúng ta chỉ dừng lại ở rìa thôi, đúng chứ?" - Jeans
"Nếu chúng đến, tôi sẽ dùng ma thuật chém bay tên hiệp sĩ giết người đó." - Dirun
"Tôi sẽ xiên nó bằng thanh liễu kiếm của mình trước khi chuyện đó xảy ra." - Merian
Hiệp sĩ giết người ư. Có một con quái vật có thể tiêu diệt cả những người to lớn mặc giáp sắt toàn thân sao? Hẳn phải là một con quái vật khổng lồ.
Mọi người thật đáng tin cậy noja. Đúng là những tiểu thư công tử đã được học võ thuật và ma pháp từ khi còn nhỏ. Thật là đáng tin cậy.
Ngay cả khi chúng tôi thỉnh thoảng phát hiện ra một con quái vật, mấy thám hiểm giả trông còn trẻ măng mặc đồ tồi tàn cũng tranh giành nhau tiêu diệt nó, chẳng còn con nào sót lại.
"Chậc, đám thường dân đúng là thô lỗ." - Geritz
"Đúng như lời Geritz-sama! Để tôi cho chúng một bài học nhé?" - Lulam
"Cậu không thể làm thế được, Lulam. Cướp quái vật mà thám hiểm giả khác đang chiến đấu trong mê cung là một hành vi vi phạm nghiêm trọng quy tắc. Nếu cậu làm vậy, danh dự quý tộc của cậu sẽ bị hạ thấp như một tên Mê Tặc."
Jeans-dono quở trách hai người đang nguyền rủa các thám hiểm giả.
"Này, nhìn vào Kí Tượng kia đi. Đây không phải là khu vực 11 rồi sao?" - ?
"Eh? Không thể nào. Có rất nhiều quái vật ở rìa khu vực 11 mà, hơn nữa, có vẻ như chúng ta còn đang ở rất gần khu vực bên trong nữa." - Jeans
"Chúng ta quay lại chứ?" - Dirun
"Có gì mà không tốt, cứ tiến lên đi. Dù sao thì cũng có rất nhiều nhóm thường dân ở quanh đây từ nãy đến giờ. Chắc là ổn thôi." - Merian
Jeans-dono và Dirun-dono có ý kiến thận trọng, nhưng vì hầu hết mọi người đều đồng tình với ý kiến quyết đoán của Merian-dono, chúng tôi quyết định đi tiếp.
Chúng tôi tìm thấy một nơi nào đó sau gần một giờ đi thẳng từ chỗ lúc nãy.
"Nhìn màu của Kí Tượng đó kìa! Có gì đó không ổn." - ?
"Mọi người! Chuẩn bị chiến đấu. Đó là dấu hiệu của Lỗ Phun. Quái vật đang đến đấy."
Kí Tượng vốn đang sáng trắng bỗng chốc nhấp nháy màu đỏ như ngọn lửa nến. Như thể bị thu hút bởi mọi người đã rút kiếm ra, ta cũng siết chặt con dao găm của mình.
"Haa!" - Merian
Liễu kiếm của Merian-dono xuyên qua cánh của một con Sâu Bướm Mê Cung. Kiếm ngắn của Pesion-dono và Lulam-dono thì chém vào không khí. Thật đáng thất vọng noja.
"Không hổ là Merian." - ?
"Không gì có thể né được liễu kiếm đó." - ?
Trước khi Jeans-dono có thể chém nó bằng thanh đại kiếm của mình, Dirun-dono đã tung ra [Phong Nhận] cắt đứt một cánh của con Sâu Bướm Mê Cung, cướp nó khỏi tay Jeans-dono.
"Nguy hiểm quá! Cảnh báo mọi người trước khi cậu dùng ma thuật chứ!" - Jeans
"Tôi có đánh trúng cậu đâu! Cậu phải biết thích ứng với tình hình chiến trận chứ." - Dirun
Để kết liễu con Sâu Bướm Mê Cung đã rơi xuống đất, Geritz-dono lóng ngóng vung thanh kiếm một tay của mình.
"Công chúa, chém nó đi ạ, mọi thứ ổn rồi." - Jeans
"T-ta hiểu rồi noja." - Mitia
Ta cũng rút dao găm ra và tham gia vào việc tiêu diệt con Sâu Bướm Mê Cung. Ta ngạc nhiên khi thấy cái bụng của nó đủ cứng để ngăn con dao đâm xuyên qua, dù trông nó có vẻ mềm mại.
"Chúng ta làm được rồi! Chúng ta đã tiêu diệt được quái vật!" - ?
"Này này, không biết mình lên được bao nhiêu cấp nhỉ?"
"Giờ thì, tìm con khác thôi." - ?
Một giọng nói như dội gáo nước lạnh vào mọi người đang phấn khích vì con quái vật đầu tiên của họ.
"Hết rồi nhé, lũ nhóc." - Gã hói
Vài người đàn ông bước ra từ bóng tối và bao vây chúng tôi trong khi cầm vũ khí. Một người đàn ông hói đầu to lớn vác cây đinh ba trên lưng tiến lại gần trong khi cười một cách thô lỗ.
"Mê Tặc!" - ?
"Đúng vậy, các quý cô cậu. Cuộc phiêu lưu của bọn bay kết thúc rồi. Các ngươi có thể chết ở đây và làm mồi cho quái vật." - Gã hói
"Ta không cho phép! Ngươi né được liễu kiếm của ta xem nào?" - Merian
Gã hói to con dễ dàng đỡ cú đâm sắc lẹm từ liễu kiếm của Merian-dono bằng cây đinh ba, rồi bẻ gãy nó.
"Con ngốc này? Mày nghĩ kiểu múa kiếm của mày làm gì được bọn tao à?" - Gã hói
"Ôi, không thể nào. Chặn được cả kiếm của Merian." - ?
"Hết rồi. Cứu con với, cha ơi mẹ ơi." - ?
"Mẹ ơi, con xin lỗi." - ?
Tệ quá noja, tinh thần của mọi người sắp sụp đổ hết rồi nanoja.
Ta cố gắng cổ vũ mọi người lớn tiếng nhất có thể. Xin hãy chấp nhận giọng nói run rẩy này nhé.
"Đừng bỏ cuộc, chắc chắn sẽ có người đến cứu chúng ta noja!" - Mitia
"Hả? Ai sẽ đến cứu mày chứ?" - Gã hói
Gã hói thô lỗ tóm lấy gáy ta, rồi dí cái mặt bẩn thỉu lại gần. Uuu, sợ quá noja. Bốc mùi quá noja.
Chân tay ta trở nên lạnh toát và run rẩy. Âm thanh lách cách từ nãy đến giờ chính là tiếng răng của "ta" va vào nhau lập cập.
"Này, đừng có khóc và nói xem nào? Ai đang đến cứu mày hử?" - Gã hói
"Tất nhiên là đồng minh của chính nghĩa rồi, hiểu chưa hả?" - Arisa
Giọng nói và bóng dáng của một cô bé hoàn toàn không hợp với nơi này đã tiếp thêm sức mạnh cho ta. Ta dùng hết sức đẩy gã hói ra. Ta không thể trở thành gánh nặng cho người đến cứu mình được, nếu không thì sao có thể trở thành tùy tùng của anh hùng chứ!
Ba á nhân xuất hiện, để lại những vệt sáng đỏ, dễ dàng hạ gục bọn Mê Tặc như thể đang bẻ những cành cây khô. Khung cảnh một chiều này giống hệt như trong các vở kịch.
"Ta cảm ơn cô vì đã giải cứu. Ta là công chúa của Nooroku, Mitia." - Mitia
"Ara ara, công chúa từ tận cùng phía tây cơ à. Bọn tôi là [Pendragon]. Cứ để bọn tôi lo liệu, người chờ một chút nhé." - Arisa
Cô ấy nói Nooroku ở tận cùng phía tây ư? Chẳng lẽ cô bé này đến từ một quốc gia ở trung tâm liên hiệp?
Như cô bé khoảng 10 tuổi đã hứa, họ đã kéo chúng tôi ra khỏi cơn nguy kịch—
"Tiếp viện." - Tama
"Arisa, là viện binh của kẻ thù. Tớ đề nghị chúng ta lập một tuyến phòng thủ trong căn phòng nhỏ phía trước để đảm bảo an toàn cho các mục tiêu cần bảo vệ." - Liza
"Được đó, tớ sẽ liên lạc với chủ nhân để gọi tiếp ứng ngay khi chúng ta di chuyển đến đó."
hoặc đáng lẽ là như vậy, nhưng lũ Mê Tặc cứ kéo đến hết tên này đến tên khác, và chúng tôi bị dồn vào một căn phòng nhỏ.
Bọn Mê Tặc liên tục cố gắng xông vào căn phòng. Điều kinh khủng nhất là vô số quái vật mà chúng mang theo để tấn công, nó đã tạo thành một [Đoàn Tàu Quái Vật]. Chúng tôi hẳn đã bị đè bẹp bởi vô số quái vật nếu không có thuật phòng ngự tự nhiên bất khả xâm phạm của Nana-dono. Ta không ngờ quái vật lại đáng sợ đến thế. Chúng quá hung hãn, đến nỗi cả Jeans-dono và một người cứng cỏi như Merian-dono cũng không thể chịu đựng nổi mà phải co rúm lại trong góc phòng.
Khoảng thời gian chờ viện quân đến cảm giác dài như vô tận, dù biết nó chỉ diễn ra trong chốc lát.
Và rồi, ta đã gặp được chàng trai ấy.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn