Tôi là Satou đây. Nhắc đến "hóa trang", tôi lại nhớ ngay đến một tên đạo chích lừng danh cực kỳ điêu luyện trong món nghề này. Tôi nghĩ nhiều người Nhật sẽ nhớ đến cảnh gã giật phăng lớp mặt nạ da người từ cằm. Cái mặt nạ đó bị vứt đi không thương tiếc, nhưng thực tế thì, làm ra chúng cũng kỳ công phết đấy.
Thôi được rồi, bắt tay vào tìm thủ phạm thôi.
Tôi mở bản đồ và bắt đầu dò tìm. Cụm từ tìm kiếm là [Ma Nhân Dược].
Kết quả tìm kiếm trả về ba điểm. Hai điểm đầu tiên dường như thuộc sở hữu của các thám hiểm giả. Đích thị là mục tiêu cuối cùng rồi. Gần 100 liều Ma Nhân Dược đang được cất trữ ở đó.
Đó là dinh thự của một quý tộc tôi mới gặp trong bữa tiệc của ngài Tử Tước hôm kia, Sir Sokel. Tôi đã đinh ninh là dinh thự của Nam Tước Dyukeli, đúng là không thể ngờ được.
Tôi xem xét chi tiết dinh thự của Sir Sokel.
Tôi xác nhận được rằng ông ta đang tàng trữ thuốc trong một căn phòng bí mật bên trong dinh thự. Bên trong có cả những nô lệ sở hữu kỹ năng [Hòa Chế] và [Hóa Dược], không thể sai vào đâu được.
Tôi đánh dấu Sir Sokel, bọn thuộc hạ của hắn và những nô lệ đó. Tổng cộng 20 người. Trong số họ, một tên đang ở trung tâm kinh thành cùng với những kẻ có vô số tội danh khác nhau. Bọn chúng dường như thuộc về một tổ chức tội phạm tên là [Vuốt Goblin]. Chúng là một băng lớn gồm khoảng 60 tên, đánh dấu hết thì chằng chịt cả bản đồ, nên tôi chỉ đánh dấu tên cầm đầu và ba kẻ có level cao nhất.
Có lẽ chúng đang định phi tang chứng cứ và thủ tiêu nhân chứng. Điều đó có nghĩa là những người gặp nguy hiểm có thể là Rudaman ở hầm ngục, những tên mê tặc sắp bị hành quyết, và gã đại diện, Besso.
Bỏ qua Besso và đồng bọn, tôi muốn đảm bảo an toàn cho những phu vác và nô lệ đang làm việc trong nơi ẩn náu ở mê cung. Tuy nhiên, có lẽ họ cũng sẽ ổn thôi, không cần phải vội. Tôi đã dò ra nơi ẩn náu của bọn mê tặc ngay khi vào mê cung lần đầu, chúng ở một nơi khá sâu trong khu vực nội vi. Nếu chúng có thể tập hợp một đội quân đủ sức đột kích vào một nơi như thế, thì chúng đã tấn công thẳng vào Công Hội để bịt miệng nhân chứng rồi.
Hóa dược sư ở dinh thự của Sir Sokel cũng đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng chúng sẽ không thể tùy tiện giết ông ta được. Ông ta là một người quan trọng có thể tạo ra Ma Nhân Dược, và chúng không thể dễ dàng thay thế một hóa dược sư như vậy.
Giờ thì, tôi đã hoàn thành việc tìm kiếm thủ phạm, hãy giao phần còn lại cho Hội Trưởng lo liệu.
Tôi dùng kỹ năng [Vô Hình] và [Ẩn Thân] để xâm nhập vào lâu đài của Công Tước, lẻn vào phòng Hội Trưởng, rồi để lại một tờ giấy bí ẩn với nội dung: "Chủ mưu là Sir Sokel?". Để cho chắc, tôi cũng thêm vào một dòng tái bút mô tả về căn phòng bí mật trong dinh thự của Sir Sokel cùng với hang ổ của Besso và đồng bọn.
Sau khi xong việc, tôi đón Lulu từ Công Hội Thám Hiểm.
"Chủ nhân, chúng ta đi đâu vậy ạ?"
"Chúng ta về dinh thự."
Vẫn còn khoảng 2-3 tiếng nữa mới đến tối. Có một việc tôi muốn làm trước khi đến thăm Nữ Hầu Tước.
"Mừng ngài đã về ạ."
"Mừng trở về, Lulu-sama."
"Tôi về rồi đây, Hoho, Kitona."
Có vẻ như mấy đứa trẻ đang làm việc ở sân trước đã thấy cỗ xe ngựa tiến về dinh thự nên chạy ra chào chúng tôi. Sau khi tôi xuống xe ở sân trước, Lulu giao dây cương cho Kitona, người đã leo lên ghế xà ích, rồi đi về phía chuồng ngựa trong khi hướng dẫn cô bé cách điều khiển xe.
"Mừng trở về, chủ nhân."
"Ừ, tôi về rồi. Lũ trẻ thế nào rồi?"
"Vâng, năm đứa trẻ từng phải nằm liệt giường kia không gặp vấn đề gì ngoài việc vẫn còn hơi yếu. Roji và Ani vẫn còn hơi khó khăn trong cách ăn nói, nhưng chúng có trí nhớ tốt và trên hết là rất có động lực, có lẽ chúng sẽ sớm trở thành những cô hầu gái chuẩn mực hơn tôi nghĩ."
Tôi chỉ định thuê chúng tạm thời, nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu để chúng chính thức làm việc dưới quyền cô Miteruna. Tôi sẽ bàn lại chuyện này với cô Miteruna nếu không có vấn đề gì xảy ra trong nửa tháng tới.
Sau khi nhận thêm vài báo cáo, tôi đi xuống hầm ngầm. Tôi dặn cô Miteruna đừng để ai đến gần vì tôi muốn tập trung.
Tôi đã đặt những cuốn sách mua ở Thành Phố Seryuu và kinh đô trong phòng học dưới hầm. Nội dung của chúng là những sách ma thuật sơ cấp và có phần trùng lặp.
Tôi khóa cánh cửa bằng cái chốt hình đầu mũi tên, rồi dịch chuyển đến Biệt Thự Thường Xuân.
Tôi thông báo cho Lulu rằng mình đã di chuyển đến Biệt Thự Thường Xuân bằng [Điện Đàm].
"Hử? Ngài không ở cùng Misanalia-sama sao? Nho-, Satou-dono."
"Ừ, Mia đang cố gắng trong mê cung. Tôi đến đây để dùng xưởng một chút."
Tôi đi thẳng đến xưởng chế tác cùng với Leriril trông có vẻ buồn chán.
"Da nhân tạo à? Lại mấy thứ kỳ quặc nữa rồi."
"Ừm, tôi cần nó một chút."
Tôi đến xưởng để làm một bộ đồ ngụy trang. Dù thế nào đi nữa, mọi người sẽ luôn nghi ngờ một kẻ đeo mặt nạ không rõ danh tính. Vì vậy, lần này tôi nghĩ mình sẽ làm một khuôn mặt giả bên dưới lớp mặt nạ. Một vĩ nhân đã từng nói rằng nếu có thứ gì đó bị che giấu, người ta sẽ càng muốn lột nó ra.
Thông tin về da nhân tạo được ghi lại trong tài liệu của Trazayuya. Đó là một ghi chép cũ, được viết ra còn trước cả việc sản xuất homunculus, dường như nó được phát triển cho những búp bê sống để làm bảo mẫu.
Đầu tiên, trộn dung dịch nuôi cấy.
Chỉ là Nhựa Cây Thế Giới pha loãng 100 lần với nước, nên tôi làm xong ngay lập tức.
Tiếp theo, nhỏ một tế bào gốc để tạo da nhân tạo vào dung dịch nuôi cấy. Vì Leriril trông chán thật, tôi đã lấy một giọt máu từ đầu ngón tay của cô ấy.
Tôi vận hành bồn nuôi cấy được kết nối với bộ công cụ hóa dược tối tân. Mọi việc thực sự dễ dàng vì quy trình chi tiết đã được ghi rõ trong tài liệu. Vì nó cần 30 phút để hoàn thành ngay cả khi dùng dung dịch gia tốc, tôi sẽ làm việc khác song song.
Đầu tiên là bộ tóc giả. Tôi làm nó thành tóc trắng và đủ dài để che mắt. Tôi chỉ làm phần tóc mái màu đen để tạo điểm nhấn.
Vẫn còn chút thời gian, hãy làm quần áo và giày dép tiếp theo.
Tôi lấy ra một mảnh vải làm từ sợi Yuriha nhuộm đen trong Kho Chứa, và cắt may thành quần áo. Tôi đặt thêm vài miếng đệm vai vào áo khoác để vai không bị xuôi. Với đôi găng tay trắng, tôi còn chơi trội thêu một ngôi sao năm cánh bằng chỉ Lụa Xanh đã được ngâm trong Dịch Lam. Cuối cùng, tôi chuẩn bị một chiếc áo choàng không tay, thế là xong.
Đó là bộ đồng phục nam sinh kiểu trước chiến tranh, thứ mà chắc chắn sẽ khiến Arisa chảy nước miếng khi nhìn thấy. Tôi cũng chuẩn bị cả mũ, nhưng sẽ hơi quá lố nếu đi cả guốc Geta, nên tôi làm giày từ da cá voi đất.
Lượng da nhân tạo cần thiết cũng vừa đủ lúc tôi may xong quần áo. Lần này tôi làm vội nên chỉ một bộ là đủ. Sau này tôi sẽ làm thêm 4-5 bộ nữa.
Lần này tôi làm mặt nạ ngụy trang bằng cách áp dụng quy trình tương tự như hiệu ứng hóa trang đặc biệt với da nhân tạo làm nền. Tạo khuôn mặt của người khác khá là khó. Hãy làm mặt nạ với khuôn mặt của một người nổi tiếng ở Trái Đất làm gốc. Tôi chọn khuôn mặt của một ngôi sao ngoại quốc trẻ tuổi chẳng liên quan gì đến mình.
Chỉ riêng lớp da nhân tạo sẽ không thể che đi khung xương mặt của tôi, vì vậy tôi dùng một loại sợi có thể co giãn và sẽ cứng lại khi tôi truyền ma lực vào để làm khung cho mặt nạ. Nguyên liệu cho cả hai thứ này đều có sẵn rất nhiều trong Kho Chứa từ những lần thu thập vật liệu, thế là đủ.
Trong suốt quá trình làm việc, Leriril cần mẫn giúp tôi chuẩn bị dụng cụ như một trợ lý, hay dọn dẹp những nguyên liệu và phế liệu rơi vãi.
Chiếc mặt nạ ngụy trang tôi vừa làm xong đã trở thành một ma cụ có khả năng thay đổi đường nét và độ đầy đặn của khuôn mặt.
Chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: "Với mấy nguyên liệu này, chẳng phải mình có thể kiểm soát luôn cả hình dáng cơ thể sao?"
Ý tưởng hay ho đấy.
Tôi không thể làm ngay bây giờ vì không đủ da nhân tạo. Dù ý tưởng này chỉ vừa thoáng qua, tôi đành phải hoãn việc chế tạo bộ đồ bó sát màu da lại sau vậy. Nếu gắn nó vào một búp bê sống, có lẽ tôi có thể tạo ra một thế thân cho mình.
Bây giờ, với bộ quần áo và đồ ngụy trang đã xong, phải bắt gọn cả bọn Sir Sokel cùng một lúc.
Tôi mở bản đồ để xem tình hình tiến triển ra sao.
Rõ ràng, trong lúc tôi đang mải mê với công việc thủ công, tình hình bên ngoài đã tiến triển với tốc độ chóng mặt.
Những tên mê tặc không thuộc diện bị hành quyết trong hầm ngục của Công Hội đã được chuyển đến hầm ngục của quân đoàn mê cung, có lẽ là để đề phòng một cuộc đột kích.
Besso và đồng bọn đang ở một con hẻm phía sau trung tâm thành phố. Cả hai có vẻ đều bị thương. Khi tôi kiểm tra chúng bằng phép [Viễn Kiến], chúng đang bị truy đuổi bởi một đám du côn. Có lẽ chúng là thành viên của [Vuốt Goblin]. Vài nhân viên của Công Hội cũng đang đuổi theo nhóm của Besso.
Và nơi quan trọng nhất, dinh thự của Sir Sokel, đã bị binh lính của Tổng Đốc bao vây.
Vì có một số nhân viên Công Hội ở dinh thự, có vẻ như Hội Trưởng đã xem qua tờ giấy của tôi và ngay lập tức thúc giục ngài Tổng Đốc điều quân. Mà, tôi không nghĩ bà ấy sẽ đột kích dinh thự của một quý tộc mà không có bằng chứng. Tôi không biết là do kỹ năng hoạt động ngầm của bà ấy quá đỉnh, hay do Hội Trưởng là người hành động nhanh gọn, hay là vì Ma Nhân Dược là một thứ quá nguy hiểm.
Họ tập trung người hầu và nô lệ của dinh thự ở sảnh vào. Sir Sokel không có ở đó.
Từ danh sách đánh dấu trên bản đồ, tôi nhấp vào Sir Sokel để xem vị trí của hắn. Hắn đang ở trên một cỗ xe ngựa cùng với quản gia bên ngoài thành phố mê cung. Gã hóa dược sư khả nghi cũng ở cùng Sir Sokel.
Đánh giá theo hướng tây bắc mà chúng đang đi, có lẽ chúng định trốn đến thị trấn mỏ than, hoặc có thể chúng sẽ tiếp tục đi về phía bắc đến Lãnh Địa Công Tước Eluett. Vì chúng đã ra ngoài bản đồ, tôi dùng [Viễn Kiến] để kiểm tra và xem có đội truy đuổi nào không. Binh lính của Tổng Đốc đang truy đuổi chúng bằng ngựa cách đó 5 km, có lẽ họ sẽ bắt kịp trước khi chúng đến được vùng núi.
Vậy đó, xem ra, bộ đồ ngụy trang mà tôi đã cất công làm ra lại chẳng có đất dụng võ rồi.
Ngay lúc tôi đang cảm thấy hơi chán nản thì một tín hiệu [Điện Đàm] từ Lulu truyền đến.
Nội dung là [Vụ Việc Khẩn Cấp].
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn