Satou đây. Mấy cái game gần đây, mấy cái nhiệm vụ khẩn cấp giới hạn thời gian cứ đột ngột xuất hiện, lặp đi lặp lại một cách tẻ nhạt khiến tôi hơi bị stress. Ấy thế mà giờ, một nhiệm vụ khẩn cấp ngoài đời thực, thứ mà tôi chỉ thấy phiền phức, lại bị đẩy cho mình. Chẳng hiểu sao nữa.
Đã ba ngày kể từ khi tôi xử lý kẻ sử dụng Ma Nhân Dược. Besso và gã thám hiểm giả sở hữu Ma Nhân Dược đã bị công hội bắt giữ, nhưng không có cuộc tấn công bất ngờ nào xảy ra sau vụ việc đó.
Ngày hôm sau, theo yêu cầu của Hội Trưởng, chúng tôi đến nơi ẩn náu của Rudaman và cánh đồng canh tác, nhưng những nơi đó đã trống không, chỉ còn lại mỗi cánh đồng bị bỏ hoang. Chính tôi là người đã dọn dẹp nơi đó nên không thể nhầm được. Chị nhân viên công hội đi cùng chúng tôi chỉ việc thu thập Cỏ Nát và Thân Thối làm bằng chứng, rồi chúng tôi quay về Thành Phố Mê Cung.
Hội Trưởng: "Vậy là cánh đồng mọi người tìm thấy đã trống rỗng à?"
Tôi: "Vâng, đồ ăn và nhu yếu phẩm cũng biến mất, chắc họ đã di chuyển đến nơi khác rồi."
Nữ nhân viên: "Chúng tôi cũng đã tìm kiếm những căn phòng ẩn, nhưng không còn ai như lời ngài hiệp sĩ nói. Vì Cỏ Nát và Thân Thối chưa thu hoạch vẫn còn lại nên họ không bị kẻ chủ mưu của bọn mê tặc chuyển đi, có lẽ họ đã tự mình chạy trốn chăng?"
Chị nhân viên công hội đi cùng chúng tôi trong chuyến điều tra đang báo cáo kết quả ở phòng Hội Trưởng.
Nữ nhân viên: "Chúng tôi cũng thử tìm kiếm các lối đi lân cận bằng ma thuật, nhưng không tìm thấy ai cả."
Hội Trưởng: "Vậy sao, cảm ơn mọi người đã vất vả."
Nữ nhân viên: "Chúng ta có nên cử vài thám hiểm giả đi tìm kiếm những người bị bắt một lần nữa không ạ?"
Hội Trưởng: "Nghĩ về vị trí đó xem. Người duy nhất có thể tìm kiếm ở một vùng sâu như vậy chỉ có đám Xích Sắt thôi. Mà kể cả khi họ tự mình bỏ trốn, kết cục của họ cũng chỉ là bị quái vật làm thịt trước khi lên được mặt đất mà thôi."
Dường như Hội Trưởng đã quyết định từ bỏ việc cứu hộ, hay đúng hơn là tìm kiếm những người đó.
Tôi: "Biết đâu họ lại bất ngờ được vài thám hiểm giả cứu và đã lên được mặt đất rồi."
Hội Trưởng: "Được thế thì tốt quá."
Tôi: "Tôi cũng nghĩ xác suất đó thấp, nhưng tôi ước gì họ bình an trở về mặt đất và quay lại cuộc sống yên bình của mình."
Hội Trưởng: "Ta chỉ cầu cho không có bất kỳ ai trong số họ có kỹ năng Điều Chế và Hóa Dược."
Vừa lơ đãng gạt đi lời tôi, Hội Trưởng vừa nói vậy.
Tôi: "Những kỹ năng đó có gì xấu sao?"
Hội Trưởng: "Phải, tệ lắm. Người có kỹ năng Hóa Dược chắc chắn có liên quan đến việc chế tạo Ma Nhân Dược, ngay cả người có kỹ năng Điều Chế cũng có khả năng chuẩn bị nguyên liệu cho nó. Những người này gần như sẽ bị ép làm nô lệ và bị áp đặt『Cấm Khẩu』để ngăn họ tiết lộ cách thức chế tạo Ma Nhân Dược, sau đó họ có lẽ sẽ bị giam cầm trong các cơ sở nghiên cứu của vương quốc suốt phần đời còn lại."
Tôi: "Còn những người liên quan đến việc trồng trọt thì không sao chứ?"
Hội Trưởng: "Ờm, vì Cỏ Nát và Thân Thối có thể tìm thấy tương đối dễ dàng trong mê cung nên không có vấn đề gì."
Fumu, vậy nghĩa là tôi có thể sớm thả tự do cho những người không có kỹ năng Điều Chế và Hóa Dược.
Rồi, chị nhân viên công hội e dè chen vào.
Nữ nhân viên: "Umm… Tôi có thể nói vài lời được không ạ?"
Hội Trưởng: "Chuyện gì? Cứ nói đi."
Nữ nhân viên: "Người thường sẽ không nghĩ đến việc đi xuyên qua mê cung đầy rẫy quái vật, rời xa khỏi vùng an toàn của họ đâu ạ. Tôi nghĩ chỉ có Hội Trưởng và ngài hiệp sĩ mới mạnh đến mức có ý tưởng như vậy. Kể cả khi có một số người nghĩ thế, thì phần lớn họ sẽ không di chuyển trừ khi có lý do như cạn kiệt lương thực. Nhưng thực tế, họ có vụ mùa từ cánh đồng canh tác."
Nữ nhân viên: "Nói cách khác, có lẽ có một lối đi bí mật mà các cô bé tùy tùng của ngài hiệp sĩ không thể phát hiện ra ạ."
Hội Trưởng: "Vậy thì ta sẽ tra tấn gã Rudaman cho đến khi hắn khai ra thì thôi."
Trông có vẻ Hội Trưởng sẽ tra tấn Rudaman sau vụ này, nhưng vì bà ấy không có ý định giết hắn nên chắc cũng chẳng sao.
Tôi đã thuyết phục được những người phụ nữ đang trú ẩn tại Dinh Thự Thường Xuân bằng cách nói rằng "họ sẽ bị kẻ chủ mưu đứng sau bọn mê tặc thủ tiêu nếu ra ngoài bây giờ." Thật lạ là chỉ có một số ít người khó chịu và khăng khăng muốn quay về thành phố, còn hầu hết đều không tỏ ra háo hức. Tôi bảo họ hãy kiên nhẫn trong 10 ngày, và tôi sẽ tìm cách giải quyết trong thời gian đó.
Hiện tại thì, những người phụ nữ này không có khả năng bị kẻ chủ mưu trừ khử.
Theo lời Hội Trưởng, tôi có lẽ có thể thả những người không có kỹ năng Điều Chế hay Hóa Dược. Nhưng vì họ đã biết đến Dinh Thự Thường Xuân nên tôi không thể thả họ ra ngay bây giờ được. Chuyện này phải được tiến hành bằng cách nào đó, có lẽ tôi sẽ đưa họ đến một nơi đông dân cư gần vương đô hay công đô, hoặc vài ngôi làng ở Lãnh địa Nam tước Muno rồi cấp cho họ một cái tên và thẻ căn cước mới.
Tôi nên tìm kiếm những nơi có thể chấp nhận họ.
Arisa: "Mọi người có muốn trở thành thám hiểm giả khônggggg!?"
"Có!" - Lũ trẻ đồng thanh.
Được khuếch đại bởi phép thuật của Mia, giọng Arisa vang vọng khắp khu vực bên ngoài tường thành. Chúng tôi hiện đang ở trong một cái lều tạm bên ngoài Thành Phố Mê Cung.
100 đứa trẻ làm nghề phu vác, với ước mơ trở thành thám hiểm giả, đã tập trung trước mặt Arisa. Chúng tôi sẽ quyết định các học trò cho Iruna và Jenna của Ly Dực từ trong số chúng.
Có 70 trai và 30 gái. Chúng là những đứa trẻ đã tập hợp sau khi nghe buổi nói chuyện công khai của Iruna và Jenna suốt ba ngày qua. Tuy tôi nói là trẻ con, nhưng độ tuổi trải dài từ 10 đến 18. Độ tuổi trung bình vào khoảng 12-14.
Iruna giải thích về cuộc thi tuyển chọn cho lũ trẻ chỉ bằng giọng của mình mà không cần dựa vào ma thuật.
Iruna: "Chúng tôi sẽ chọn 15 người trong số các em. Đầu tiên là chọn 5 người có đôi chân nhanh nhất. Có đôi chân nhanh nhẹn là điều quan trọng trong mê cung để do thám hay dụ quái vật. Hãy bắt đầu chạy ngay khi mấy đứa nghe thấy tiếng sáo này làm tín hiệu. 5 người đầu tiên chạy một vòng quanh tường thành Selbira sẽ đậu."
Lũ trẻ bắt đầu chạy khi Arisa thổi sáo. Một số đứa ngáng chân nhau, một số tự vấp ngã. Điểm chung duy nhất là đứa nào đứa nấy đều tự mình đứng dậy mà không hề khóc lóc dù người đầy bụi bặm và tiếp tục chạy. Chúng thực sự cứng cỏi.
Tôi dùng Viễn Kiến dọc theo con đường để xem có đứa nào bị ngã không, nhưng chỉ có hai đứa ngất vì thiếu máu. Tôi liên lạc với Nana, người đang đi tuần tra trên một con ngựa, bằng Điện Đàm và bảo cô ấy đưa chúng rút lui.
Chẳng hiểu sao, Pochi và Tama cũng hăng máu tham gia chạy luôn. Chắc hai đứa ngứa chân ngứa tay đây mà. Pochi về nhất, bỏ xa tít tắp. Tama cay cú ra mặt, đòi đua lại ngay.
Khi cả hai đã chạy xong, tôi nhìn lại những đứa trẻ chiến thắng đã bị bỏ lại khá xa.
Usasa: "Chết tiệt, thua một đứa người chó và một người mèo. Thật là sỉ nhục cho một người thỏ."
Rabibi: "Tớ không thể tin nổi là mình lại thua ai khác ngoài Usasa."
Người về nhất và nhì, một cô bé và một cậu bé người thỏ 14 tuổi, nhìn Pochi và Tama với vẻ thiểu não. Hai đứa này bỏ khá xa vị trí thứ ba. Người về ba là một người chuột, trong khi hạng tư và năm là hai cậu bé loài người.
Có 10 đứa trẻ rớt bài kiểm tra đầu tiên. 10 đứa này đang tập thể lực theo chỉ đạo của Lulu ở gần khu chỉ huy tạm thời.
Vòng kiểm tra thứ hai sẽ bắt đầu sau một lúc giải lao ngắn với bánh mì kẹp. Trong lúc giải lao, chúng tôi phát nước để bù nước và bánh mì ngọt để nạp calo. Sẽ phiền phức nếu chúng xỉu vì đói giữa chừng.
Iruna: "Tiếp theo là chạy bền. 5 người đầu tiên chạy hết 5 vòng quanh tường thành Selbira sẽ đậu. Bữa trưa đang đợi những ai chạy được hơn hai vòng. Cố lên nhé."
"Yeah!"
Không hiểu sao, câu trả lời lần này có khí thế hơn hẳn lần đầu. Tôi vốn định cho chúng ăn vô điều kiện vì đằng nào cũng đã chuẩn bị bữa ăn cho 100 người, nhưng vì nó hiệu quả như có củ cà rốt treo trước mặt vậy nên tôi cũng không chọc ngoáy làm gì. Tuy nhiên, ngoài nhóm dẫn đầu, nhiều đứa trẻ không có khả năng được chọn đã ngừng chạy sau hai vòng.
Con trai thì mạnh hơn trong chạy bền, có 3 trai và 2 gái. Lần này loài người lại chiếm ưu thế, trong số năm đứa, ba cậu bé và cô bé có làn da ngăm như Roji đặc biệt mạnh mẽ. Trông chúng vẫn còn đủ sức để chạy thêm vài vòng nữa.
5 người còn lại sẽ được chọn sau khi nghỉ trưa. Nhân tiện, bữa ăn là bánh croquette làm từ Khoai Tây Nhảy và thịt côn trùng, cùng với súp Đậu Biết Đi và thịt côn trùng.
Bữa ăn lần này không chỉ được chuẩn bị bởi cô Miteruna và bảy hầu gái tập sự từ dinh thự của chúng tôi, mà còn có thêm năm cô gái phu vác biết nấu nướng. Tôi dự định để cô Miteruna dạy năm cô gái này, rồi thuê họ làm nhân viên phát chẩn ở trại trẻ mồ côi và khu ổ chuột. Họ là những cô gái giản dị và thật thà, chỉ độ 14-18 tuổi.
Iruna: "Vậy thì, bắt đầu bài kiểm tra cuối cùng thôi. Dùng cành cây mà chúng tôi phát cho mấy đứa lúc nãy và xem nó như kiếm của mình. Đúng rồi, duỗi thẳng khuỷu tay ra. Cứ giữ tư thế đó, người nào không hạ tay xuống cho đến cuối cùng sẽ đậu."
Những tiếng la ó phản đối nổ ra từ đám trẻ, nhưng đây là bài kiểm tra để chọn ra 5 người cuối cùng có ý chí kiên định. Sẽ chẳng đi đến đâu nếu chúng thậm chí không chịu đựng nổi việc tập luyện trước khi vào mê cung.
Phần lớn chúng thất bại ngay trong giờ đầu tiên, nhưng phải khá lâu sau đó, khi đứa cuối cùng bỏ cuộc sau hơn ba giờ, bảy đứa còn lại mới được xác định, và năm người đã được quyết định.
Các thành viên được chọn cuối cùng là 11 trai và 4 gái. Kế hoạch là để Iruna và Jenna dạy những đứa trẻ này những điều cơ bản trong 10 ngày trên mặt đất, sau đó, 5 đứa sẽ lần lượt thay phiên nhau trong ba đợt vào mê cung, mỗi nhóm đi trong 5 ngày. Tổng cộng là 15 ngày, để thăng lên cấp 7.
Vì hợp đồng với Iruna và Jenna là 3 tháng, nên lũ trẻ trượt kỳ kiểm tra này vẫn còn hai cơ hội nữa.
Arisa: "Mọi người, cảm ơn vì hôm nay! Chúng tôi sẽ mở lại kỳ kiểm tra vào tháng tới, nên những ai rớt lần này, xin đừng nản chí nhé!"
Với lời kết của Arisa, những đứa không đủ tiêu chuẩn quay lại cổng tây theo nhóm hai hoặc ba người. Cả đám được cho ba cái bánh ngọt làm giải an ủi. Những món ngọt này sẽ trở thành mồi câu để lan truyền cho những đứa trẻ không tham dự lần này.
Iruna và Jenna giải thích kế hoạch sắp tới cho những đứa đã đậu. Có những tiếng reo hò đặc biệt phấn khích khi chúng nghe rằng mình sẽ được cung cấp ba bữa ăn một ngày và thoải mái xin thêm phần thứ hai.
Những đứa trẻ này sẽ ở tại một mảnh đất trống gần đó mà tôi đã mượn được.
Tôi định đưa cho đám trẻ được chọn bộ áo giáp kiến cùng loại mà tôi đã đưa cho Iruna và Jenna, nhưng Arisa kịch liệt phản đối và cảnh cáo tôi. "Anh không nên cho chúng trang bị cheat nếu anh định để chúng trở thành thám hiểm giả độc lập sau khi huấn luyện xong, trừ khi anh muốn biến chúng thành thuộc hạ của mình."
Không chỉ Arisa, Iruna và Jenna cũng ngăn tôi lại. Lý do thì hơi khác một chút, nếu chúng có một bộ áo giáp bảo vệ khỏi mọi thương tích từ đòn tấn công của quái vật, chúng sẽ lơ là việc né đòn. Hơn nữa, nếu không bị thương dù chỉ một chút, chúng sẽ không học được cách cầm máu trong một trận chiến thực sự, nên tôi được bảo rằng một bộ áo giáp như vậy sẽ không giúp chúng học được tầm quan trọng của việc đó.
Khi tôi thảo luận với Iruna và Jenna về trang bị phù hợp cho đám trẻ, họ đề nghị loại trang bị gọi là trang bị xương. Chúng dường như được làm từ xương goblin dệt vào áo khoác và quần cộc làm từ cỏ bện. Có vẻ như lộ trình trang bị cơ bản cho thám hiểm giả là như sau: trang bị mảnh gỗ, đến trang bị xương, đến trang bị vỏ mềm côn trùng và rồi đến trang bị vỏ cứng côn trùng.
Về vũ khí, kế hoạch là để chúng dùng một cây dùi cui làm từ xương đùi goblin và sau đó là một ngọn giáo ngắn làm từ vuốt kiến ở khu vực 2. Còn với khiên, có vẻ họ dự định dùng khiên da. Iruna và Jenna đã mua những trang bị giá rẻ này cho các thực tập sinh ở khu mua sắm. Tôi đã sửa đổi một số điểm yếu của chúng, nên chúng sẽ không bị thương nặng bởi quái vật cấp thấp.
Nhân tiện, cả hai cô gái hiện đang dùng trang bị bọ ngựa. Họ đã rất sung sướng khi tôi tặng nó như một món quà chúc mừng việc lên cấp 15. Rõ ràng, trang bị loại bọ ngựa là bằng chứng của một người ưu tú trong mê cung. Tôi có lẽ không nên nói rằng chúng chỉ khác nhau về vẻ ngoài, còn so với trang bị kiến trước đó thì lực phòng ngự gần như không có gì khác biệt.
Giờ thì, nếu tôi cần xin phép Nữ Bá tước và Hội Trưởng để tổ chức các buổi phát chẩn thường xuyên trong thành phố, cứ để họ thực hiện thôi.