Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 278: CHƯƠNG 10-41: NHỮNG KIM LOẠI THẦN KỲ

Satou đây. Ngay cả một công việc tưởng chừng nan giải cũng trở nên dễ đến bất ngờ nếu bạn biết cách chia nhỏ nó ra. Độ phức tạp của một chương trình quy mô lớn cũng có thể giảm đi đáng kể khi được phân tách một cách thông minh. Dù vậy, phần khó nhất chính là làm sao để có đủ sự thông minh mà chia nó ra thành từng mảnh cho đúng, nhỉ?

"Roi~" - Tama

"Roi là roi nanodesu!" - Pochi

Pochi và Tama đang nghịch ngợm với cây roi kiếm vừa được chế tạo ở dạng roi. Lưỡi kiếm ma thuật được chia thành nhiều đoạn cách nhau 5cm, có thể kéo dài tối đa đến 5 mét. Vì đây chỉ là sản phẩm làm thử để luyện tay nghề, tôi đã điều chỉnh mạch ma thuật để chúng không gây thương tích khi sử dụng.

Pochi vẫn chưa quen tay nên rốt cuộc lại bị chính cây roi kiếm quấn chặt lấy người. Chẳng biết có nên nói là đúng như dự đoán không, nhưng quả đúng là phong cách của Pochi.

"C-cứu! nanodesu." - Pochi

"Hoitt." - Satou

Cô bé loay hoay một lúc, nhưng rồi bỏ cuộc và cầu cứu. Tôi chạm vào cây roi kiếm để rút ma lực ra. Pochi ngay lập tức được giải thoát khỏi mớ bòng bong.

"Cảm ơn anh nanodesu!" - Pochi

Pochi vừa vươn vai "ư~n" một cái vừa nói.

"Pochi, phải như vầy nè!" - Tama

Tama điều khiển hai cây roi kiếm, quấn chúng vào một cành cây rồi leo tót lên. Sau đó, từ trên ngọn cây, cô bé móc lấy một cái xô gỗ dưới đất và kéo nó lên. Thiệt tình, trông con bé chuyên nghiệp y như một nhà thám hiểm thực thụ vậy.

Tôi để mấy cây roi kiếm đó cho Tama rồi đưa cho Pochi trang bị mới đích thực của cô bé.

"Pochi hợp với cái này hơn thì phải." - Satou

"Kinh thật nodesu! To quá nodesu!" - Pochi

Từ thanh đoản kiếm mà Pochi đang cầm, một lưỡi kiếm dài gần 3 mét xuất hiện. Nó giống như loại phép thuật Kiếm Phép (Magick Sword). Chém thì bén đấy nhưng khá mỏng manh. Hơn nữa, vì không có trọng lượng nên nó không thể dùng để đối chọi với một thanh đại kiếm được. Khi nào đó tôi sẽ thiết kế một mạch điều khiển quán tính lên nó để có thể chém được như một cây kiếm hạng nặng.

Tôi không chỉ làm roi kiếm để chơi không. Tôi cũng chế tạo nhiều loại vũ khí trong mơ như một cây thương có cơ chế khoan, găng tay hỏa tiễn, hay một chiếc khiên bắn cọc với máy đóng cọc tích hợp. Arisa cứ liên tục cà khịa về chúng, nhưng đến lúc thực hành thì ai cũng lúng túng. Mà thôi, chuyện thường tình ấy mà. Đơn giản vẫn là nhất.

Tôi đã trình bày bản thiết kế mũi khoan được gia cường mô-men xoắn cho cặp đôi Doa và Kiya. Có lẽ sẽ không còn lâu nữa trước khi Golem tank của họ được trang bị mũi khoan.

Đối với người thích khiên bắn cọc, do yêu tinh Shagnig chỉ hỏi xin phần máy đóng cọc, tôi đã biến nó thành một cái máy đóng cọc thông thường và tặng cho ông ấy.

Lần tới tôi sẽ làm một cây Lưỡi hái Tử thần và một thanh katana lưỡi ngược.

"Mà này, Satou-san, anh có vẻ thích mithril thật nhỉ." - Lua

"Thay vì nói là thích, thì đúng hơn là vì mithril là kim loại duy nhất tôi có mà phù hợp để làm kiếm ma thuật." - Satou

Lua-san, người đang ngắm nghía trang bị mới của Pochi và những người khác, trầm ngâm hỏi. Tôi không thể dùng sắt hay chì vì chúng làm tiêu tán ma lực. Trong khi đó, đồng thau, đồng và bạc tuy dẫn truyền ma lực tốt nhưng lại quá mềm để làm vũ khí. Đồng thiếc thì cứng hơn, nhưng khả năng truyền ma lực lại không bằng đồng và bạc. Cuối cùng, bằng phương pháp loại trừ, mithril là thứ duy nhất hữu dụng. Vàng truyền ma lực tốt như mithril, nhưng nó còn mềm hơn cả đồng và bạc, chưa kể giá thì trên trời.

"Ara? Chẳng phải có Thần Kim (Orihalcon) rất tiện lợi sao, anh có thể dùng nó làm cả vũ khí lẫn áo giáp mà?" - Aze

"Đúng đó. Về độ cứng và khả năng chịu nhiệt thì có Hihiirogane, còn nếu làm vũ khí, tôi đề nghị Chân Sắt (Adamantite) vì nó cứng hơn cả Kim Cương dù khá nặng. Ngoài ra còn có Bạc Thật (True Silver) nếu anh cần làm ma cụ nữa." - Lua

Cái không khí kiểu "không có bánh mì thì ăn bánh ngọt đi" này là sao vậy trời?

Những thứ mà Aze-san và Lua-san vừa thản nhiên kể ra đều là những kim loại cấp huyền thoại. Tôi mới chỉ thấy Hihiirogane trong cái lò luyện mithril ở quê hương của người lùn thôi.

"Tôi sắp nhận được một ít Orihalcon từ Anh hùng của Vương quốc Saga, nhưng tôi không có cách nào kiếm được những kim loại còn lại." - Satou

"Anh có thể tạo ra chúng bằng thuật giả kim mà." - Aze

G-gì cơ?!

Tôi chộp lấy cả hai tay Aze-san, người vừa buột miệng nói ra điều đó, và hỏi tới tấp.

"Cô nói có thể tạo ra chúng bằng thuật giả kim ư?" - Satou

"V-vâng, cũng đơn giản thôi mà? Orihalcon được làm từ đồng, đồng thau và cả hòn đá giả kim nữa." - Aze

Khoan đã. Hòn đá giả kim... cái đó...

"Aze-san, tôi không có hòn đá giả kim để mà dùng." - Satou

"Chẳng phải hôm trước chúng tôi đã đưa cho anh một ít rồi sao." - Aze

Tôi dùng hết rồi. Tôi đã dùng chúng cho bộ giáp sống và mạch thay thế của phi thuyền. Chắc tôi phải gỡ nó ra từ phi thuyền nếu cần, chứ lấy nó ra khỏi bộ giáp sống thì công sức cày cuốc coi như đổ sông đổ bể.

"Vậy thì tôi sẽ cho anh cái khác." - Aze

"Có được không? Cho đi dễ dàng như vậy." - Satou

"Kh-không sao đâu mà." - Aze

Không, khoan đã, kể cả khi cô dỗi một cách dễ thương như vậy thì...

"Nếu Aze-sama đã nói vậy thì tôi nghĩ là ổn thôi. Hơn nữa, nhờ có Satou mà chúng tôi đã thu được 1000 hòn đá giả kim từ các tộc khác." - Lua

"A, tôi quên mất. Khi tôi nói Satou muốn có hòn đá giả kim trong buổi họp của các thượng tiên, họ đã chia cho một ít." - Aze

"Họ đưa nó chỉ vì tôi muốn thôi á?" - Satou

"Bình thường thì không đâu. Dù có thể anh không nhận ra, nhưng anh đã làm được những việc rất lớn lao đấy, anh hiểu không." - Lua

Đến cuối cùng tôi toàn dùng ma thuật san bằng triệt để thôi mà, nên được họ khen ngợi thế này tôi thấy cũng hơi ngượng.

Mà khoan, sao các tộc khác lại có nhiều thế nhỉ?

"Cách đây rất lâu, người Ifurueze đã bị nghiện một món đồ chơi của Đế quốc Furu." - Aze

Món đồ chơi đó dường như là một ma cụ đắt đỏ, và họ đã dùng những hòn đá giả kim để thanh toán. Không phải là mấy cô gái xinh đẹp cao cấp, mà là một trò chơi hút máu à?

Dường như họ chỉ trả vài viên đá giả kim tại một thời điểm, nhưng hầu hết số đá giả kim tích trữ trong nhiều thập kỷ đã bị thụt két. Xem ra cũng có nhiều loại thượng tiên khác nhau ghê. Lần sau tôi sẽ nhờ họ cho xem món đồ chơi đó là gì. Là một người phát triển game, tôi rất hứng thú với nó.

"Tuy những hòn đá giả kim đó đã được thu hồi lại trong suốt một ngàn năm, chúng tôi đã mất rất nhiều trong cuộc chiến với ma vương, cái giá phải trả là một chiếc thuyền ánh sáng. Sau đó, chúng tôi lại dùng số đá giả kim ít ỏi còn lại để sửa chữa con thuyền bị hư hỏng, nên chẳng còn dư dả gì." - Aze

Tôi hiểu rồi.

Mà, Đế quốc Furu à. Tôi có cảm giác đã nghe cái tên này ở đâu đó, hóa ra đó là vương quốc sử dụng loại tiền tệ mà tôi đã thu được rất nhiều ở thung lũng rồng.

Nhắc mới nhớ, trong đó có một vài đồng tiền khác thường. Tôi lấy một đồng ra và cho cả hai xem để câu chuyện thêm phần sinh động.

"Sa-Satou-san, đó là đồng tiền à?" - Lua

"Phải, thứ này gọi là Hồng Bảo của Đế quốc Furu mà tôi kiếm được trước đây." - Satou

"Ara, lạ thật nhỉ." - Aze

Tôi đưa đồng Hồng Bảo cho Lua-san và nói, "Nó là một đồng tiền đẹp phải không?". Aze-san sống lâu như vậy chắc hẳn phải biết nó.

Lua-san giơ đồng Hồng Bảo ra ánh sáng và xem xét nó từ nhiều góc độ khác nhau. Ngay trước khi tôi kịp nói "cô cứ nhận lấy nếu thích", Lua-san đã thả một quả bom.

"Đây là hòn đá giả kim mà?" - Lua

"Đúng rồi." - Aze

Eh?!

Aze-san trả lời câu hỏi của Lua-san một cách không chút do dự.

"Bản thân nó không phải là hòn đá giả kim nguyên chất, nó đã qua một chút xử lý, nhưng nếu anh dùng nó làm chất xúc tác thì ở dạng này có lẽ sẽ dễ dùng hơn, tôi đoán vậy? Nếu anh muốn biến nó trở lại thành một hòn đá giả kim, có lẽ nên hỏi trưởng lão và chờ khoảng một thập kỷ." - Lua

Một thập kỷ à, đúng là một chút thời gian của tộc elf trường thọ.

"Nhân tiện, có thể dùng đồng tiền này để làm ma cụ không?" - Satou

"Được chứ, ban đầu hòn đá giả kim được xử lý trước để tăng cường ma lực khi dùng nó làm chất xúc tác chế tạo kim loại ma thuật. Nếu anh muốn biết, lát nữa tôi sẽ dạy cho. Giờ thì tôi không nhớ, nhưng chắc chắn có thể lấy ra từ ký ức của Cây Thế Giới." - Aze

Tôi quyết định nhận lời đề nghị tử tế của cô ấy. Tôi cùng Aze-san đến chỗ Cây Thế Giới, rồi học cách sử dụng Hồng Bảo cũng như cách chế tạo kim loại ma thuật. Aze-san trong ký ức của Cây Thế Giới đẹp một cách thần thánh như một á thần mà Leriril từng nhắc đến, và cô ấy thể hiện một trí tuệ vượt xa tầm hiểu biết của con người. Nhưng mà, nếu Aze-san lúc mới gặp mà như thế này, có lẽ tôi sẽ không yêu cô ấy dù chắc chắn vẫn thấy cô ấy thật tuyệt vời. Aze-san luống cuống, bối rối mới là tuyệt nhất.

Để đền đáp, hoặc cũng không hẳn, tôi đã tặng cho các elf khoảng 1000 đồng Hồng Bảo vì chúng có vẻ hữu ích với họ. Tôi cảm thấy hơi tự mãn khi thấy được vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt của các trưởng lão, những người thường rất ít khi biểu lộ cảm xúc.

Đầu tiên, tôi làm một cái đe và một cái búa bằng adamantite. Tiếp đó, tôi dùng chúng để rèn một thanh kiếm orihalcon. Chất xúc tác được sử dụng trong suốt quá trình rèn, nhưng vì tôi đã ở trong ký ức của Aze-san, tôi đã thành công ngay lần đầu tiên.

Dù không quá dốc sức, tôi cuối cùng cũng làm ra được một thanh kiếm vượt trội hơn tiên kiếm vài bậc về cả độ sắc bén lẫn độ bền. Chỉ cần thay đổi vật liệu và công cụ mà khác biệt đã lớn đến vậy à?

Tôi sẽ làm thêm một bộ đe và búa nữa để lần tới tặng cho Lão Dohar. Ông ấy chắc sẽ vui lắm. Dĩ nhiên là kèm theo tất cả các loại kim loại ma thuật nữa.

Tôi mang những thanh kiếm thử nghiệm đến làm phiền buổi tập của Arisa và Mia.

"Uwah, mấy thanh kiếm sặc sỡ quá." - Arisa

"Vàng." - Mia

"Thanh kiếm đó đẹp thật." - Aze

"Tôi làm mấy thứ này, mọi người thấy sao?" - Satou

Tôi cho cả ba xem những thanh kiếm và một số trang sức làm từ orihalcon. Có khoảng 10 loại trang sức bao gồm vòng tay xích mỏng, hoa tai, trâm cài tóc và nhẫn. Tôi cũng làm cả khuyên tai kẹp, loại có vẻ được ưa chuộng trong giới elf.

"Hoa tai." - Mia

"A, Mia chơi không đẹp. Tôi cũng muốn cái đó." - Aze

"Không..." - Mia

"Uu, cậu xấu tính." - Aze

Không như hai người đang chí chóe như trẻ con đằng kia, Arisa đang ngây ngất đeo thử một chiếc nhẫn. Có vẻ nó hơi rộng so với ngón áp út của cô bé, đeo ở ngón trỏ thì trông hơi kỳ. Tôi làm nó dựa trên kích cỡ ngón tay của Aze-san, nhưng xem ra vẫn hơi lớn. Tôi đoán nó sẽ vừa với ngón áp út của Lulu.

Tôi đặt thanh kiếm orihalcon vừa làm lên một cái khuôn hình thanh kiếm trên bệ. Sau đó, tôi đổ Lam Dịch vào một cái khuôn y hệt bên cạnh.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, tôi nhờ Mia tạo ra một thủy pháp cơ bản [Mạch Hình: Loại 021]. Phép này sẽ dẫn Lam Dịch vào khuôn để tạo thành mạch ma thuật loại 21. Đổi lại việc không thể thay đổi hình dạng, ma thuật chuyên dụng này có thể điều khiển Lam Dịch với độ chính xác đến từng micromet, tạo ra một mạch ma thuật cực kỳ tinh xảo.

"Arisa, nhờ em nhé." - Satou

"Okie~" - Arisa

Arisa cũng thi triển không gian pháp độc quyền không cần niệm chú cùng loại [Chuyển Mạch: Loại 021]. Đúng như tên gọi, phép này chuyển mạch ma thuật vừa được Mia hoàn thành sang thanh kiếm orihalcon. Giống như phép của Mia, nó chỉ có một chức năng duy nhất là chuyển một mạch ma thuật có hình dạng cố định vào thanh kiếm đã được đặt sẵn. Đây là những ma thuật mà tôi đã phát triển riêng để chế tạo kiếm ma thuật.

Nếu muốn tạo ra một ma thuật có mục đích tổng quát hơn, não của bạn cần phải thao tác hình ảnh ở cấp độ micromet, nên điều đó gần như là bất khả thi. Thực tế, Trazayuya đã không thể tìm ra giải pháp cho vấn đề này khi ông phát triển kiếm ma thuật, và đó là lý do ông thất bại.

Vì vậy, tôi đã tiếp cận vấn đề theo tư duy của một lập trình viên. Nếu khó làm cho nó có mục đích tổng quát, vậy thì cứ làm chuyên dụng là được. Khi tôi nghĩ vậy, hai phép thuật này chính là thành quả. Đổi lại sự giới hạn về chức năng và điều kiện sử dụng, nó không bị ảnh hưởng bởi năng lực của pháp sư. Chắc đây là thứ mà người ta gọi là chuyển đổi từ thủ công sang công nghiệp.

Tôi truyền ma lực vào thanh kiếm đã hoàn thành.

Ma lực mượt mà lan tỏa khắp mạch ma thuật phức tạp. Mạch ma thuật được kích hoạt, và phép thuật đã đăng ký được khởi động.

Umu, thành công rồi.

"Uwah, hoa hồng xanh." - Arisa

"Xinh." - Mia

"Ừm, đúng là đẹp tuyệt." - Aze

Có vẻ như nó rất được yêu thích. Khi bạn truyền ma lực vào, những chiếc gai và những cánh hoa hồng nhỏ sẽ xuất hiện quanh lưỡi kiếm. Hoa hồng và gai chỉ là ảo ảnh nên không thể chạm vào, nhưng chúng có hiệu ứng khiến đối thủ bị chém trúng sẽ rơi vào trạng thái tê liệt hoặc bất tỉnh. Hơn nữa, nếu bạn đọc mật mã, một chiếc gai dài khoảng 10 mét sẽ vươn ra và trói buộc kẻ địch. Kỹ thuật này dường như là một phép thuật cổ của người elf gọi là [Gai Ngủ]. Đối phương bị trói sẽ cảm thấy gai đâm, rồi chìm vào giấc ngủ sau khi bị tê liệt. Tuy nhiên, hoa hồng và cánh hoa chỉ đơn thuần là để trang trí nên không có hiệu ứng đặc biệt nào.

Tôi đã tặng thanh kiếm này cho cô Portomea, thầy của Pochi. Aze-san không thể dùng kiếm, và ngoài tôi ra, những người khác đều dùng đoản kiếm, đại kiếm hoặc giáo, không ai dùng kiếm một tay cả, nên ai đến trước được trước, nó đã thuộc về cô ấy.

Vì cô ấy khoe khoang quá nhiều, cuối cùng tôi đã phải làm rất nhiều kiếm ma thuật có cấu trúc tương tự trong suốt thời gian chúng tôi ở rừng Boruenan. Thật khó để rèn tất cả bằng tay, nên tôi mong họ sẽ thông cảm cho những thanh kiếm làm từ đồng và kiếm ma thuật đúc. Kiếm ma thuật đúc này là một thanh đoản kiếm và sẽ hiện lên những bông hồng đỏ khi bạn truyền ma lực vào.

Đối với các đồng đội của mình, tôi đã làm những thanh đoản kiếm và đúc chúng từ orihalcon. Vì lý do nào đó mà trong số đó có lẫn cả dao găm của Arisa và dao bếp của Lulu.

Mà, sashimi làm bằng dao bếp orihalcon thì ngon hết sảy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!