Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 279: CHƯƠNG 10-42: TẤM THẺ MITHRIL

Tôi là Satou đây. Đôi khi, có những thứ dù bạn có cố gắng thế nào cũng không thể chạm tới. Bạn thấy người khác có được nó dễ như trở bàn tay, còn mình thì bất lực. Có lẽ chính cái cảm giác nôn nao chờ đợi ấy đã khiến thành quả trở nên rực rỡ hơn khi nỗ lực cuối cùng cũng đơm hoa kết trái chăng? Cảm giác này chắc giống hệt như khi săn được đồ hiếm trong game online vậy.

Đã hai tuần trôi qua kể từ khi chúng tôi trở về từ rừng Boruenan. Việc tăng cấp cho mọi người và dự án mê cung đều đang tiến triển thuận lợi.

"Nó rộng hơn em nghĩ nữa." - Arisa

"À, vì anh đã nhận lại mảnh đất được đảm bảo từ người môi giới." - Satou

Hôm nay, tôi cùng Arisa đi thị sát khu đất quy hoạch nơi sẽ xây dựng trại trẻ mồ côi tư thục và trường huấn luyện thám hiểm giả. Nó rộng tương đương một trường tiểu học trung bình, khá lớn so với mặt bằng trong thành phố. Nhờ sự trung gian của Nữ Hầu tước, tôi đã mua được nó như một món hời, nhưng đổi lại tôi phải tặng bà ấy tất cả các loại trang sức có giá trị tương đương để làm quà.

Nhân tiện sắp tới hội nghị vương quốc, tôi đã chế tác một số món trang sức lấp lánh cho vợ chồng Hầu tước. Dù sử dụng kim loại quý hay châu báu thông thường, những món đồ ấy đều biến thành những kiệt tác mà kỹ năng Định Giá (Giá Thị Trường) của tôi cũng không thể định giá nổi. Tôi không thể không cảm thấy rằng việc bán trang sức cho quý tộc còn kiếm lời nhiều hơn là cắm mặt trong mê cung nữa. Tôi đã nói với Nữ Hầu tước rằng tôi có chúng từ một thương nhân ngoại quốc khi ghé qua thương thành. Tôi cũng đã khắc vài cái tên nghe cho oách vào cột người chế tác. Thật tình thì tôi cũng chả nhớ mình đã khắc Michelangelo hay Da Vinci nữa.

"Tiếp theo chúng ta chỉ cần tìm một người quản lý và giáo viên thôi nhỉ." - Arisa

"Đúng vậy, anh muốn có một người đứng đầu cơ sở và một kế toán, nhưng tìm được người phù hợp khó thật." - Satou

Thực ra, tôi đã phỏng vấn người nhà Miteruna và một vài quý tộc do Nữ Hầu tước giới thiệu, nhưng không có ai thích hợp cho vị trí lãnh đạo hay kế toán cả, mặc dù nếu thuê họ làm giáo viên thì lại khác. Có rất nhiều người có vẻ đủ năng lực làm lãnh đạo, nhưng người thì coi thường trẻ mồ côi và thường dân, kẻ thì lại xem trại trẻ và ngôi trường này như bàn đạp để thăng tiến, nên tôi đã từ chối tất cả.

Mà nói vậy thôi, vì sẽ làm mất mặt người giới thiệu nếu tôi không thuê ai, tôi đã chọn ra ba người ít có vấn đề nhất rồi cử họ đến học viện ở vương đô dưới danh nghĩa đi tập huấn. Trông như tôi đã tống khứ được của nợ, nhưng vì tôi cho mỗi người 10 đồng vàng để chi trả chi phí ăn ở trong hai tháng, nên họ chẳng phàn nàn gì.

"Hình như nhiều người hay thuê nô lệ làm kế toán để chống biển thủ đó anh?" - Arisa

"Hết cách rồi, chắc anh sẽ tìm một người ở thành phố lân cận vậy." - Satou

Vì Tifaliza không có kỹ năng Tính Toán, nên giao việc kế toán cho cô ấy là bất khả thi. Xem ra tôi và Arisa sẽ phải chia nhau công việc này một thời gian.

Công trình trại trẻ vẫn đang được xây dựng, nhưng chúng tôi đã bắt đầu tiếp nhận người. Tôi định đợi tòa nhà hoàn thành mới nhận người, nhưng vì Pochi nhặt được vài đứa trẻ đang hấp hối trong một con hẻm, nên tôi đành bắt đầu quản lý từng chút một.

Vì chưa có nhà, chúng tôi dựng lều tạm trên khu đất dự tính làm sân thể dục của trường, và trải những tấm nệm tạm thời làm từ rơm khô mua ở nông trại. Chẳng biết có phải trái tim Arisa đã rung động trước cảnh giường rơm hay không, mà ngày đầu tiên cô bé đã vui đùa rồi ngủ cùng đám trẻ trên đó. Sáng hôm sau, cô bé còn yêu cầu mấy món lạ như sữa dê và bánh mì chấm phô mai tan chảy. Với một đứa như Arisa thì khỏi phải đoán, chắc chắn cô bé đang tái hiện lại một cảnh nào đó trong anime hay manga rồi.

Tôi không biết chúng đến từ đâu, nhưng chỉ trong vài ngày, hơn 100 đứa trẻ đã đến sống ở trại mồ côi. Không ai phàn nàn dù bữa ăn chỉ đạm bạc, ngoại trừ mấy món đặc biệt ngày đầu. Thật kỳ lạ, không có đứa trẻ nào kén ăn hay bỏ thừa thức ăn.

Tôi định thuê các hầu gái của chúng tôi làm nhân viên chính thức cho trại trẻ, nhưng quả thật, với số lượng trẻ đông như vậy thì họ không đủ sức.

Theo đề nghị của cô Miteruna, tôi quyết định thuê các bà vợ hàng xóm làm bán thời gian để bù vào chỗ thiếu hụt. Họ là những phụ nữ trong độ tuổi từ 20 đến 50. Tôi cũng để họ tham gia vào việc phát chẩn cho người nghèo.

Lulu đã điều tra nguyên nhân tại sao có nhiều trẻ em tụ tập ở đây bằng cách sử dụng mạng lưới người làm của mình. Vì phí thông tin chỉ là vài chiếc bánh quy mật kiến nên nó rẻ rề. Quả là Lulu.

Giờ thì, lý do khá đơn giản. Chúng là những đứa trẻ bị đẩy đi từ các trại trẻ khác.

Ban đầu, trong thành phố mê cung có ba trại trẻ tư nhân và một trại do chính quyền quản lý. Tuy nhiên, vì đây là một thành phố có tỷ lệ thương vong cao nên số lượng trẻ mồ côi rất lớn, khiến các trại trẻ đều bị quá tải. Hai trại của chính quyền thì vẫn ổn, nhưng các trại tư nhân còn không thể cung cấp đủ thức ăn, nói gì đến chỗ ngủ.

Vì tình hình như vậy, trại trẻ mới mở của tôi đã được nhiệt liệt chào đón. Tôi có cảm giác họ đã đẩy những đứa trẻ có vấn đề và những đứa yếu ớt về phía chúng tôi, nhưng chuyện đó không thành vấn đề. Những đứa trẻ nghịch ngợm đã bị Arisa và Tama cho ăn "hành" một trận ra trò ngay từ đầu, giờ chúng đang ngoan ngoãn phụ giúp người lớn.

Dường như từ trước đến nay, những đứa trẻ bị ruồng bỏ này thường bị các băng đảng tội phạm ở khu ổ chuột nhắm tới, và rồi chúng sẽ đi theo con đường bi thảm là bị bán cho những kẻ buôn nô lệ. Và thế là, Kuro đã ra tay dọn dẹp sạch sẽ mấy băng đảng tội phạm ở khu ổ chuột cùng một tổ chức tà ác làm nòng cốt. Tôi đã chừa lại một vài kẻ ít chướng mắt hơn, vì nếu nhổ cỏ tận gốc, những kẻ ác mới từ thành phố khác sẽ lại kéo đến.

Ngoài ra, tôi cũng đã hoàn thành một số việc lặt vặt trong thời gian này.

Tôi đã giao nộp những tên mê tặc bị giam trong nhà tù mê cung cho chính quyền, và chuyển giao thi thể của các thám hiểm giả bị hóa đá mà tôi thu được từ khu vực của cockatrice cho gia đình họ thông qua Công Hội Thám Hiểm.

Tôi không ra mặt vì không muốn chứng kiến cảnh bi thương, nhưng Hội trưởng đã cảm ơn tôi. Về phần thưởng, sau khi nhận, tôi đã lập tức quyên góp cho nhà thờ và các trại trẻ khác trong thành phố mê cung dưới danh nghĩa Satou.

"Phụ bản báo à?" - Satou

"Vâng, tôi mua nó khi họ đang bán ở trước Công Hội phía Tây." - Miteruna

"Gì thế gì thế?" - Arisa

Tôi đọc phụ bản báo từ cô Miteruna, người tôi đã nhờ đến Công Hội phía Tây để giải quyết một số việc. Trên tờ báo Pera được in bằng mực là tin tức về nhóm [Sư Tử Hống] do một ma kiếm sĩ tên Hồng Công tử lãnh đạo đã tiêu diệt Chủ Tầng của tầng giữa.

"Kuh, Chủ Tầng của em đã bị diệttttttttttttttt!" - Arisa

Arisa, anh biết em tức giận, nhưng làm ơn đừng vừa bóp vừa lắc vai anh như thế.

"Arisa~?" - Tama

"Chuyện gì vậy nodesu?" - Pochi

Pochi đang chơi bên ngoài dường như nghe thấy tiếng hét của Arisa nên đã trèo vào qua cửa sổ. Đừng nói mấy thứ nhàm chán như đây là tầng hai. Và vì thế, Tama, làm ơn đừng về nhà bằng đường mái nhà nữa, Lulu sẽ nổi khùng với em vì làm bẩn sàn nhà đấy, biết chưa?

"Huhu, con đường ngắn nhất để kiếm Mithril của emmm!" - Arisa

"Thất vọng." - Mia

"Thật đáng tiếc." - Liza

Không chỉ Arisa, ngay cả Mia và Liza trông cũng thất vọng.

Họ thực sự muốn có thẻ Mithril đến vậy sao?

"Tất nhiên là bọn em muốn rồi. Ý em là, nó là [minh chứng cho một tương lai] và đủ thứ khác nữa. Em muốn được TUEEE*!" - Arisa (*TUEEE: tiếng lóng game thủ Nhật, nghĩa là "mạnh vãi!")

"Để ghi nhận công trạng của chủ nhân, đó là một niềm tự hào ngay cả đối với một nô lệ." - Liza

Bỏ Arisa qua một bên, tôi hiểu cảm giác của Liza.

Ừm, dù tôi không muốn nổi bật. Nhưng mà thôi, chắc cũng ổn. Dù sao thì mọi người cũng đã mạnh lên, họ có thể tự xử lý những kẻ dám nhe nanh với mình.

Việc có kẻ địch là quý tộc cấp cao ở vương đô sẽ khá phiền phức, nhưng tôi chỉ cần dùng danh nghĩa Nanashi để tranh thủ sự giúp đỡ của những người đứng đầu vương quốc là được. Un, xem ra mọi chuyện đều có thể giải quyết.

Chắc là tôi quá mềm lòng rồi, nhưng người sở hữu thẻ Mithril cũng không phải là một sự tồn tại đặc biệt như Anh hùng Saga hay Nanashi.

"Được rồi, vậy thì chúng ta hãy nhắm đến nó đi." - Satou

"Eh? Được không vậy ạ?" - Arisa

"Có được không thưa chủ nhân?" - Liza

"Chiến đấu với một kẻ địch mạnh mẽ một lần cũng là một kinh nghiệm tốt." - Satou

Tôi gật đầu với Arisa, người đang nắm lấy tay tôi và ngước nhìn từ bên dưới.

Bị phấn khích bởi Arisa nhảy cẫng lên tận trần nhà, Pochi và Tama cũng nhảy theo.

"Yay!" - Arisa

"Nhất kích tất sát~nanodesu!" - Tama

"Được ăn cả ngã về không~nanodesu!" - Pochi

Tôi đoán ý chúng là "một đòn kết liễu" và "chơi tất tay"? Tama thì không sao, nhưng trường hợp của Pochi sẽ biến thành một trận chiến sinh tử, như thế có ổn không đây?

Pochi và Tama quá hào hứng, chúng trèo lên người tôi từ hai bên, nên tôi đành đặt chúng lên vai và dùng tay đỡ.

Giờ thì, vấn đề là Chủ Tầng ở đâu.

Không có bất kỳ quái vật nào kiểu Chủ Tầng ở tầng giữa khi tôi kiểm tra ba ngày trước. Chắc là phải có một số thủ tục nào đó để làm nó xuất hiện.

Trước tiên, tôi nên hỏi người rành chuyện.

"Gì đây, cậu cũng bị tiền bạc và danh vọng làm cho mờ mắt rồi hả?" - Hội trưởng

Người trả lời tôi khi tôi hỏi về điều kiện để Chủ Tầng xuất hiện với giọng điệu ghê tởm là ông Hội trưởng phóng hỏa.

"Tôi đã có đủ cả hai rồi. Chỉ là các tùy tùng của tôi muốn chiến đấu với một kẻ địch mạnh mẽ thôi." - Satou

"Thiệt tình, các cậu là nhóm thứ bảy rồi đấy, biết không." - Hội trưởng

Tôi đoán đây là điều dễ hiểu đối với các thám hiểm giả.

Thông tin tôi nhận được từ Hội trưởng không nhiều.

Bạn có thể khiến Chủ Tầng xuất hiện bằng cách đợi 10 năm kể từ lần cuối nó bị tiêu diệt, hoặc triệu hồi nó bằng cách đặt một ma hạch từ quái vật cấp 50 trở lên lên tế đàn và đọc lớn [Triệu Hoán Chú].

"Chủ Tầng của tầng trên đã bị [Thiên Phá Ma Nữ] Công chúa Ringrande tiêu diệt cách đây 8 năm. Con kế tiếp sẽ xuất hiện trong 2 năm nữa. Ma hạch của quái vật trên cấp 50 bản thân nó đã là một vật phẩm cực kỳ giá trị. Chẳng có ai lại đi dùng nó làm mồi nhử để có một trận chiến với [Chủ Tầng] mà họ còn không chắc có thắng nổi hay không." - Hội trưởng

Nếu tiểu thư Ringrande tiêu diệt Chủ Tầng 8 năm trước, nghĩa là lúc đó cô ấy mới 14 tuổi. Để đạt được thành tựu lớn như vậy mà không cần cheat, tôi đã nghĩ cô ấy chỉ là một cô nàng siscon bạo lực, nhưng có lẽ tôi phải thay đổi ấn tượng về cô ấy rồi.

Tôi có khoảng 20 ma hạch của quái vật trên cấp 50, nên dùng một hai viên cũng chẳng sao. Tôi đã nghĩ có thể dùng số này để chiến đấu nhiều trận, nhưng dường như bạn không thể triệu hồi lại Chủ Tầng trong vòng một năm sau khi đã tiêu diệt nó. Tôi đã tính đến việc dùng ma hạch của Chủ Tầng bị tiêu diệt để triệu hồi liên tục và cày kinh nghiệm, nhưng xem ra tôi hơi ngây thơ rồi.

Hình như một Chủ Tầng không bị tiêu diệt sẽ tồn tại trong một năm rồi tự biến mất. Trong thời gian đó, quái vật sẽ được cường hóa và trở nên hung hãn, làm tăng tỷ lệ tử vong của thám hiểm giả, nên trong trường hợp thất bại, các Thánh Hiệp Sĩ của vương đô sẽ đến để diệt trừ nó.

"Không phải quân đội mê cung, mà là Thánh Hiệp Sĩ sao?" - Satou

"Ừ, quân đội mê cung là lực lượng chuyên ngăn chặn quái vật tràn lên mặt đất. Họ không thể bất cẩn chiến đấu với Chủ Tầng đến mức kiệt sức được." - Hội trưởng

Thế làm kiệt sức Thánh Hiệp Sĩ thì được à?

"Thưa quý ông quý bà, cảm ơn vì đã tham dự buổi lễ khải hoàn trở về của chúng tôi hôm nay!" - Hồng Công tử

Một người đàn ông đẹp trai và bảy thám hiểm giả cấp cao đang đứng đầy đắc thắng trên một cái bục được dựng sẵn trước Công Hội phía Tây. Tôi đã bỏ qua nó vì lúc đến không thấy ai trên bục, nhưng có vẻ như các thành viên chủ chốt của nhóm thám hiểm giả đã diệt trừ Chủ Tầng đang có một bài diễn thuyết ở đó.

"Và bây giờ, sau khi các thi sĩ đã kể về hình ảnh hào hùng của chúng tôi trong trận chiến, đây là thời khắc được mong chờ nhất, màn trưng bày chiến lợi phẩm giành được từ [Chủ Tầng]." - Hồng Công tử

Người dân thành phố mê cung đã tập trung đông đủ trong quảng trường và được đãi thức ăn, đồ uống miễn phí bởi nhóm thám hiểm giả, họ reo hò vui sướng.

Anh chàng đẹp trai rút ra một thanh kiếm.

"Đây là thanh ma kiếm [Viêm Xà Nha], Răng Nanh của Hỏa Xà." - Hồng Công tử

Khi anh ta truyền ma lực vào, ngọn lửa bùng lên trên lưỡi kiếm đỏ rực, khiến mọi người cổ vũ điên cuồng xen lẫn những tiếng xuýt xoa. Nhìn thứ đó có vẻ sẽ gây bỏng nếu dùng lâu. Chắc phải dùng nó kết hợp với găng tay chống cháy.

Ngoài ra, họ còn trưng bày nhiều vật phẩm ma thuật khác mà họ thu được, như một cây kích phóng lửa. Khi một chiếc vương miện bạch kim có đính viên ngọc lục bảo to bằng quả trứng được đưa ra, những tiếng hét chói tai vang lên từ khu ghế của các nữ quý tộc, và những tiếng gầm gừ giận dữ phát ra từ mấy lão thương nhân râu quai nón khi họ thấy khoáng orihalcon và thỏi sắt Damascus. Nếu là tôi của nửa tháng trước, chắc tôi cũng đã reo hò cùng họ.

Nhưng mà, không phải nó.

Vật phẩm thu hút linh hồn tôi không phải những thứ đó.

Không một ai ngoài tôi chú ý đến vật đó. À không, chỉ có Arisa quay mặt về phía tôi và mỉm cười đầy ẩn ý ngay khoảnh khắc ấy.

Tên của vật phẩm đó là [Bảo Châu Chúc Phúc].

Có ba viên Bảo Châu.

Đầu tiên, Bảo Châu [Quang Thuật].

Bắt đầu từ các quý tộc, rất nhiều người đã lên tiếng ghen tỵ.

Viên tiếp theo là, Bảo Châu [Kháng Độc].

Nó đủ để khiến một số quý tộc cấp cao phải đứng bật dậy khỏi ghế.

Còn viên cuối cùng, hầu hết mọi người đều tỏ ra bối rối.

「1. Hàng lởm! Chả thèm!

2. Làm ơn cho em đi mà!

3. Giết người cướp của.」

Arisa giơ bàn tay lên, hiển thị một bảng lựa chọn kỳ quái được tạo bởi quang thuật. Ừm, tôi sẽ không giết người, nhưng tôi sẽ dùng hết tiền bạc, mối quan hệ và cả năng lực của mình để có được nó.

Đó là, Bảo Châu [Niệm Chú].

Đó là tạo vật thần kỳ sẽ ban tặng cho tôi kỹ năng mà tôi khao khát nhất.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!