Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 280: CHƯƠNG 10-43: THẺ MITHRIL (2)

Satou đây. Bất kỳ tổ chức nào cũng có những thứ như luật bất thành văn hay tục lệ riêng. Đôi khi lý do đằng sau chúng đã bị lãng quên theo thời gian, nhưng trong hầu hết các trường hợp, chúng không bao giờ biến mất.

"Vậy, dù thế nào đi nữa anh cũng không đưa nó cho tôi sao?" - Satou

"Xin lỗi cậu. Tôi không thể đáp ứng yêu cầu của cậu, kể cả khi cậu là một quý tộc cấp cao hay thậm chí là chính Bệ hạ. Cũng không thể, kể cả khi cậu muốn đổi nó lấy [Gjallarhorn Thất Lạc], một nhánh Cây Thế Giới, hay một bộ giáp orihalcon." - Geryl

Anh chàng tóc đỏ Geryl nói với tôi như vậy trong khi tỏ vẻ vô cùng hối tiếc. Anh ta có lẽ đang đề cập đến những vật phẩm gần như không thể có được, nhưng ngoại trừ Gjallarhorn ra thì tôi có thể lôi mấy thứ kia ra ngay lập tức. Mà ngay cả Gjallarhorn, tôi cũng có thể tạo ra một bản sao y hệt ngay bây giờ.

"Bỏ cuộc đi, đây là tục lệ tuyệt đối vĩnh cửu do Cổ Vương Yamato đã thiết lập." - Hội trưởng

Vị hội trưởng, người đã im lặng suốt cuộc trò chuyện giữa tôi và anh chàng đẹp mã, chen vào với vẻ mặt "ta biết tỏng rồi nhé". Lại là ông nữa hả, Cổ Vương.

"Ta cho là khoảng 600 năm trước. Trong thời đại của Yamato-sama, đã có một vụ chấn động lớn trong giới cận thần của vương quốc, đủ để chia cắt đất nước chỉ vì một tạo vật huyền thoại rơi ra từ chủ tầng." - Hội trưởng

Tôi hiểu rồi, việc tiêu diệt chủ tầng có lẽ là một sự kiện cực kỳ hiếm hoi.

"Yamato-sama không thể chịu đựng được nữa nên đã soạn ra một điều luật." - Hội trưởng

Tóm tắt lại lời của hội trưởng thì thế này: đầu tiên, người tiêu diệt chủ tầng phải trình tất cả vật phẩm họ thu được cho nhà vua. Sau đó, ngoại trừ một vật phẩm duy nhất do đại diện của họ chọn, tất cả những thứ còn lại sẽ được trưng bày trong một buổi đấu giá do nhà vua tài trợ để mọi người đấu giá công bằng.

Bất kỳ công dân nào của vương quốc cũng có thể tham dự buổi đấu giá này miễn là họ trả phí đăng ký. Tuy nhiên, vì phí đăng ký là một đồng vàng mỗi người, nên gần như chỉ có giới nhà giàu và quý tộc mới có thể tham gia. 90% số tiền thu được từ buổi đấu giá sẽ được trao cho các thám hiểm giả như một phần thưởng, cùng với vật phẩm họ đã chọn ban đầu. 10% còn lại được tính là thuế, nhưng phần lớn được dùng để chi trả cho các vệ sĩ bảo vệ buổi đấu giá.

"Lẽ ra, ta đã từ chối cậu ngay từ đầu và thế là xong chuyện, nhưng dù sao thì cậu cũng là một thám hiểm giả đầy hứa hẹn. Nên ta đã đặc biệt nhờ nhóc Geryl nói chuyện với cậu." - Hội trưởng

"Hội trưởng, xin đừng gọi tôi là nhóc Geryl nữa." - Geryl

Hội trưởng trêu chọc anh chàng đẹp trai như thể anh ta vẫn còn tè dầm đến tận bây giờ, nhưng tôi chẳng bận tâm. Hừm, xem ra sức mạnh tài chính là tất cả nhỉ...

Úi, tôi phải xác nhận một điều trước đã. Sẽ thật phiền phức nếu cuối cùng anh ta lại chọn Phúc Châu làm phần thưởng.

"Vậy Geryl, anh muốn phần thưởng nào?" - Satou

"Đương nhiên là Phúc Châu rồi." - Geryl

Ặc?! Sao không lấy hai món kia đi chứ?

"Đ-Đó là bảo châu nào vậy?" - Satou

"Bảo châu kháng độc." - Geryl

Hú vía.

Đúng là vậy mà. Mấy ai lại muốn Niệm Pháp Châu cơ chứ.

"Tôi hiểu rồi, vậy là cậu nhắm đến Bảo châu quang thuật đúng không." - Geryl

"Cạnh tranh để có được bảo châu quang thuật sẽ khốc liệt lắm đấy. Lần cuối nó xuất hiện là 200 năm trước, và nghe đâu nó đã được bán với một cái giá trên trời là 3000 đồng vàng." - Hội trưởng

Trong khi tỏ ra kinh ngạc, tôi thầm kiểm kê số vàng Shiga trong Kho Chứa của mình. Chỉ với số tiền mặt tôi đang có, tôi cũng mua được một hai viên. Có lẽ tôi có thể giành được nó bằng cách đấu giá sòng phẳng, nhưng sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu có kẻ nào đó giở trò bẩn.

Tôi sẽ đi gặp một vài người có quyền thế và ảnh hưởng quanh đây để xem liệu có trò gian lận nào không.

Tôi cảm ơn anh chàng đẹp trai đã đồng ý gặp mình, rồi tặng một loại rượu gọi là [Quỷ Sát] cho vị hội trưởng đã sắp xếp cuộc gặp này. Đây là một loại rượu tôi lấy được từ tên orc Ga Hou, nó mạnh đến mức có thể khiến một người bình thường ngất xỉu và sùi bọt mép. Ngay cả tôi cũng có thể say trong 10 phút. Sau hôm đó, không ai thấy bóng dáng hội trưởng trong suốt ba ngày. Về sau, bà ấy nhìn tôi với ánh mắt bực dọc, nhưng không hề phàn nàn gì cả vì hương vị của nó ngon kinh khủng.

Tiếp theo, tôi đến biệt thự của tổng đốc.

"Umu, thật không may, kể cả là quý tộc, à không, chính vì chúng ta là quý tộc nên mới không thể vi phạm những luật lệ bất thành văn. Nếu một quý tộc vi phạm nó, đối thủ chính trị của họ chắc chắn sẽ lợi dụng điều đó để chống lại và khiến họ mất đi địa vị." - Ông hầu

Hầu tước Ashinen, người tôi đang nói chuyện, cảnh báo tôi một cách nghiêm túc. Giọng điệu của ông ta thì nghiêm túc, nhưng biểu cảm lại có vẻ lơ đãng. Ánh mắt thèm thuồng của ông ta không hướng về tôi, mà dán chặt vào bức tượng chàng trai trẻ đẹp mà tôi đã mua.

Vật này tôi đã mua ở công đô khi đang tìm bột yến mạch trong khoảng thời gian chúng tôi ở quê nhà của tộc elf. Tôi không thể đánh giá những món đồ nghệ thuật này ngoài giá thị trường của chúng, nên tôi đã mua nó sau khi tham khảo ý kiến của mama-san gấu mẹ ở quán bar mà tôi ghé qua cùng Toruma khi đó. Đánh giá của bà ấy có vẻ khá đáng tin cậy vì trông Hầu tước rất vui. Tôi cố gạt hình ảnh Hầu tước đang trườn những ngón tay của ông ta lên bức tượng thanh niên ra khỏi đầu.

Khi tôi đang mua bức tượng với mama-san, tôi đã thấy đám trẻ và Sera trông rất vui vẻ. Tôi không thể gọi cô ấy vì lúc đó đang ngụy trang, nhưng có lẽ cô ấy đã luyện tập rất chăm chỉ vì level của cô ấy đã tăng thêm 1. Sera là một người rất siêng viết lách, cô ấy thường xuyên gửi thư. Cô ấy đã gửi ba lá thư dù chúng tôi mới đến thành phố mê cung chưa đầy một tháng.

Cô ấy hoàn toàn trái ngược với tiểu thư Karina, một người lười hồi âm đến mức đến giờ vẫn chưa trả lời lá thư nào. Theo một lá thư từ Lãnh địa Muno, có vẻ như tiểu thư Karina cũng muốn đến thành phố mê cung để luyện tập. Nhiếp chính Nina dường như đã khiển trách cô ấy vài lần, nhưng xem ra cô ấy đã lờ đi.

Có rất nhiều quái vật ở thành phố mê cung có thể phá vỡ lớp phòng thủ của Raka, nên nếu được thì làm ơn đừng đến đây. Dù cô ấy có hơi khó ưa, tôi cũng không muốn thấy vẻ đẹp của cô ấy bị tổn hại. Xin hãy cứ thỏa mãn với việc tiêu diệt bọn cướp trong lãnh địa của mình đi.

Rồi, suy nghĩ của tôi đã hoàn toàn đi chệch hướng vì tôi thực sự không muốn nhìn Hầu tước Ashinen và bức tượng thanh niên nữa.

Vì đã nghe được điều mình muốn từ ngài Hầu tước, tôi sẽ đi thảo luận với người khác.

"Thật hiếm khi cậu ghé thăm nhà tôi." - Dyukeli

Nam tước Dyukeli với vẻ mặt lạnh lùng còn nghiêm nghị hơn thường lệ mời tôi ngồi xuống ghế sofa.

Tôi chỉ đến đây một lần duy nhất sau khi cứu con gái ông ta khỏi bọn cướp trong mê cung. Lần đó, tôi được mời đến một bữa tiệc cảm ơn, và đã uống rượu cùng các chủ cửa hàng ma cụ và thuốc ma thuật dưới trướng ông ta ở thành phố mê cung.

Tôi đến hỏi chuyện ông ta vì nghĩ rằng ông ta chắc chắn biết một vài mánh khóe.

"Chuyện này thật không giống cậu chút nào. Sẽ rất khó khăn kể cả khi cậu có quan hệ với đức vua." - Dyukeli

"Tôi đã được biết là dùng cách đó thì không thể, nhưng vì tôi rất muốn biết liệu có cách nào hay để đạt được mục đích của mình không, nên tôi đành phải đi mượn trí tuệ của mọi người." - Satou

Tôi có thể thương lượng trực tiếp với nhà vua dưới danh nghĩa Nanashi, nhưng cách đó không hay cho lắm.

Hừm, có lẽ tôi không cần phải lo lắng về những thủ đoạn gian lận vì chúng không tồn tại.

"Không phải là không có cách." - Dyukeli

"Cách đó là gì ạ?" - Satou

"Đương nhiên, không phải là một cách trực tiếp." - Dyukeli

Tôi chờ Nam tước Dyukeli, người đang cố tỏ ra vẻ bí hiểm, tiếp tục lời của mình.

"Cũng giống như chiến tranh thôi. Hãy hiểu rõ đối thủ của mình. Hãy nhờ người có quan hệ tốt với Tử tước Shimen để tìm hiểu xem ai muốn có vật phẩm mà cậu khao khát. Và rồi, bằng cách thương lượng, cậu hãy đưa họ vào tình thế không thể tham gia đấu giá." - Dyukeli

Tôi hiểu rồi, chiến tranh thông tin à. Tôi mừng vì nó không phải là "trò mánh lới thực sự".

"Đưa họ vào tình thế không thể tham gia đấu giá" nghe có vẻ giống như một tội ác, nhưng dù không bắt cóc họ, có lẽ tôi có thể khiến họ rơi vào tình trạng không đủ tài chính để đấu giá vật phẩm.

Vì Nữ hầu tước đã mời tôi đến một buổi tiệc trà chiều, tôi đã nhờ bà thu thập thông tin với ý tưởng của Nam tước Dyukeli trong đầu.

Sau khi thưởng thức trà, bánh và một hồi tán gẫu chuyện phiếm, cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề chiến lợi phẩm từ chủ tầng.

"Ôi, ra là ngay cả Satou-dono cũng có thứ mình muốn à." - Bà Hầu

"Vâng, đó là Phúc Châu ạ. Retel-sama có để mắt đến thứ gì không ạ?" - Satou

Nhân tiện, Retel là tên của Nữ hầu tước. Sau khi đến đây quá nhiều lần, tôi đã được phép gọi tên bà ấy.

"Có chứ, cậu có thấy chiếc vương miện tuyệt vời đó không? Nếu ta đội nó ở salon trong suốt hội nghị vương quốc, chẳng phải ta sẽ là trung tâm của sự chú ý sao?" - Bà Hầu

"Đúng vậy, nó rất hợp với Nữ hầu tước ạ." - Vị Phu nhân 1

"Vậy còn dùng chiếc dây chuyền với viên ngọc lục bảo to như quả trứng thì sao ạ?" - Vị Phu nhân 2

Những bà vợ ồn ào xung quanh trở nên nhốn nháo sau nhận xét của Nữ hầu tước.

Vợ của Nam tước Dyukeli khẽ nói "Thuốc bách bệnh" với vẻ mặt thoáng qua, nhưng dường như không ai nghe thấy. Có lẽ tôi cũng sẽ không nghe được nếu không có kỹ năng Căng Tai.

"Thế thuốc ăn kiêng không tốt sao?" - Satou

Vì sự thật là con gái bà ấy bị bệnh là một bí mật, nên tôi đã lái chủ đề một cách khó hiểu.

"Phải, con bé không thích rau củ, nên nó không ăn nhiều." - Vợ Dyukeli

"Công thức tôi đưa lần trước cũng không được sao ạ?" - Satou

"Con bé ăn món mà Hiệp sĩ-sama làm và khen ngon, nhưng lại không ăn món do đầu bếp của chúng tôi làm, nói rằng nó đắng hơn, hoặc có mùi như đất." - Vợ Dyukeli

Hừm, sự khác biệt về kỹ năng (level) chăng?

Nhưng mà, trong số những công thức tôi đưa có rất nhiều món chỉ cần thái nhỏ, xào, hoặc súp rau củ, nên không cần kỹ năng cao siêu gì.

Có lẽ tôi nên làm và bán thực phẩm bổ sung vitamin và nước ép rau củ, vì có một số lượng đáng kể các quý tộc ở thành phố mê cung đang khổ sở vì thiếu vitamin. Phải tặng sản phẩm thử cho Nam tước Dyukeli như một lời cảm ơn về cuộc nói chuyện trước đó.

Buổi tiệc trà trở nên sôi nổi khi nói về chiến lợi phẩm của chủ tầng, và Nữ hầu tước sẽ thu thập thông tin về việc ai muốn vật phẩm nào trong buổi đấu giá trước cả khi tôi kịp nhờ bà.

Tuy nhiên, có vẻ như tôi cũng sẽ phải đấu giá cả chiếc vương miện, nhưng tôi nghĩ đó cũng là một khoản phí thông tin hợp lý. Trong trường hợp xấu nhất, nếu nó quá đắt, tôi chỉ cần làm một cái lộng lẫy y hệt, và chắc chắn bà ấy sẽ hài lòng với nó.

Arisa và những người khác đang thử nghiệm trang bị mới của họ ở khu vực săn bắn tầng trên và tầng giữa.

Tôi đã chọn lọc và tiêu diệt những kẻ địch có đòn đánh chết-tức-khắc và xuyên-giáp, nên họ sẽ không gặp nguy hiểm quá thường xuyên. Trang bị mới của Arisa có một hệ thống tự động triển khai phòng ngự ma thuật, nên họ có thể trốn thoát bằng phép dịch chuyển nếu gặp phải tình huống bất ngờ.

Trời đã tối, và tôi đã báo với cô Miteruna là tôi không cần ăn tối, nên có lẽ tôi sẽ vào mê cung để ăn cùng các cô gái.

Mọi người dường như đang chiến đấu với một con chimera lai giữa bọ cạp và nhện.

"Pochi, chặn chân nó!" - Liza

"Vâng! Phân thân tấn công nanodesu!" - Pochi

Pochi tận dụng tối đa Thuấn Động để tấn công, phá hủy bốn chân ở một bên của con chimera tám chân. Đúng như Pochi nói, dư ảnh của cô bé trông giống như phân thân vậy.

Tama, người đã trèo lên phần lưng không có gai của con chimera, nghiền nát đôi mắt kép của nó bằng một thanh đoản kiếm. Con chimera vung đầu để hất Tama đi, nhưng cô bé đã biến thanh đoản kiếm khác thành một cây roi kiếm, rồi chịu đựng cú rung chấn bằng cách quấn nó quanh râu của con quái vật.

Có vẻ như Tama đã thích nghi được với việc sử dụng lưỡi ma thuật dạng roi kiếm và lưỡi khoan ma thuật từ thanh đoản kiếm của mình. Vì Tama là người duy nhất đủ khéo léo để sử dụng hai chức năng này, Pochi và Tama cần thay đổi chức năng bằng giọng nói.

Lulu bắn một viên đạn từ khẩu súng nòng trơn mới của mình vào miệng con chimera đã bị phép thuật của Mia làm cho há toác.

Khẩu súng mà Lulu đang dùng là một khẩu súng trường dài 2m với nòng dài một nửa, và nó sử dụng ma pháp làm thuốc phóng thay vì thuốc súng, bắn ra đạn thật.

Trong khi bắn, lực đẩy được tạo ra trên toàn bộ khẩu súng, và viên đạn không chạm vào bên trong nòng súng. Tôi đã khá vất vả để tạo ra mạch ma pháp này, nên tôi đã dặn cô ấy không được dùng khẩu súng như một cây gậy.

Viên đạn chỉ bay với tốc độ khoảng một nửa vận tốc âm thanh, nhưng vì nó là đầu đạn 20mm, sức công phá của nó là phi thường.

Lúc này, Arisa, người đáng lẽ sẽ tung đòn kết liễu, lại không còn lượt, cô bé tức tối dậm chân đành đạch xuống đất.

"Satou." - Mia

Mia với thị lực sắc bén đã nhanh chóng phát hiện và ôm chầm lấy tôi với một tiếng "pofun".

"Chủ nhân nanodesu!" - Pochi

"Chào mừng về nhà~?" - Tama

Mọi người tập trung lại sau khi nghe thấy tiếng.

Sau khi đợi Liza nghiền nát nốt những cái chân còn lại của con chimera để hoàn tất việc thu thập ma hạch, tôi dẫn mọi người cùng về biệt thự.

"Các em nghĩ sao về trang bị mới?" - Satou

"Hiệu suất thật phi thường!" - Liza

"Tuyệt vời~" - Tama

"Mạnh nhất của mạnh nhất nanodesu! Cảm giác như trùm cuối luôn ấy nanodesu!" - Pochi

Mấy cô bé tiên phong có vẻ rất thích chúng. Tôi không biết Pochi đang ám chỉ điều gì, nên lát nữa tôi sẽ hỏi Arisa, tôi có cảm giác nó đến từ một bộ anime hay game nào đó, nhưng không thể nhớ ra.

"Em xin lỗi, chủ nhân. Em vẫn chưa thể sử dụng gia tốc một cách khéo léo để bắn cho chuẩn ạ." - Lulu

"À, với khẩu súng đó, quỹ đạo sẽ thay đổi dù em chỉ di chuyển nó một chút thôi. Cứ cố gắng hết sức để làm quen với nó nhé." - Satou

"Vâng ạ, em sẽ cố gắng hết sức!" - Lulu

Tôi xoa đầu Lulu, người đang siết chặt nắm tay để tự động viên mình, và khuyến khích cô ấy.

Suy cho cùng, khẩu súng đó khá khó sử dụng ngay cả với tôi, người có kỹ năng Bắn Súng và Nhắm Bắn ở mức MAX. Nó khá mạnh mẽ nếu cô ấy có thể xử lý tốt, nên tôi hy vọng cô ấy có thể làm chủ được nó.

"Đúng là hàng khủng. Sức mạnh cao hơn nhiều so với trước đây, có lẽ nên dùng cây trượng cũ để hỗ trợ thì tốt hơn." - Arisa

"Nn, quá mức cần thiết." - Mia

Về phần hậu phương, hầu hết đều đồng ý rằng sức mạnh quá cao, hay nói cách khác, họ lại phàn nàn với tôi về một vấn đề nghe thật xa xỉ.

"Như Mia chẳng hạn, cậu ấy đã tính nhầm phạm vi và sức mạnh của phép Bành Trướng, làm Pochi bay lên tận trần nhà hai lần đấy." - Arisa

"Arisa! Bí mật!" - Mia

Tôi mỉm cười ấm áp nhìn Mia đang thụi yêu Arisa, rồi lắng nghe người dùng khiên, Nana.

"Báo cáo, trang bị an toàn một cách tuyệt đối. Tiêu hao ma lực tăng lên, và khả năng chiến đấu liên tục có xu hướng giảm. Yêu cầu được bổ sung ma lực sau một thời gian dài gián đoạn."

Trong khi xem cảnh Lulu đang cố hết sức để ngăn Nana bắt đầu cởi áo giáp, tôi đã bổ sung ma lực cho Nana như cô ấy muốn trong lúc tắm. Tôi biết mình chỉ cần dùng Thuyên Chuyển Ma Lực là được, nhưng cách này có vẻ tốt hơn hẳn. Cứ như sự khác biệt giữa một thanh dinh dưỡng và một bữa ăn thịnh soạn vậy.

Sau khi cảm thấy sảng khoái trong bồn tắm, tôi thảo luận với Arisa về lịch trình cho đến khi chúng tôi nhận được thẻ Mithril.

Ngày X là 10 ngày sau đó.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!