Satou đây. Tôi khá thích thịt, dù không đến mức cuồng như mấy cô bé thú nhân. Hay nói đúng hơn, ngoài những người ăn chay ra, hiếm có ai lại không mê thịt. Chuyện này chẳng liên quan gì lắm, nhưng tôi chợt nhớ đến hình minh họa một nữ chính với chữ "thịt" viết ngay trên đầu trong một cuốn light novel tôi đọc cách đây đã lâu.
Thịt ngon mà, phải không?
"Ha~, sảng khoái ghê." - Karina
"Xin chờ chút, Karina-sama, thần còn chưa buộc xong đai cho người." - Erina
"Karina-sama, xin người đừng cử động cho đến khi tóc khô ạ!" - Lính mới
Tiểu thư Karina cùng đoàn tùy tùng vừa bước ra khỏi phòng tắm trong biệt thự sau một chặng đường dài, trông ai nấy đều tươi tỉnh hẳn lên.
Cô ấy đang mặc chiếc áo choàng tắm mà chúng tôi hay dùng, nhưng tôi không nghĩ cô ấy sẽ cứ thế mà vào phòng khách chỉ với bộ dạng này.
Tiểu thư Karina đang mặc một chiếc áo choàng dài đến đầu gối nên phần eo được che chắn cẩn thận, nhưng vùng ngực quả thật quá hiểm hóc.
Tôi cảm giác như sắp bị hút vào vực sâu đó vậy.
Ôi, ác quỷ đang thì thầm bên tai tôi. Tôi cảm giác như mình là Adam, bị con rắn dụ dỗ đưa tay hái [Trái Cấm] vậy.
"Tội lỗi. ■■■■ Hắc Ám." - Mia
Bức tranh tươi đẹp đó đã bị phép thuật tinh linh của Mia cắt phăng.
Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh vừa rồi.
Tuyệt đối không bao giờ!
"Gì vậy? Phép thuật à?" - Karina
"Vô sỉ." - Mia
"Đúng đó, chị không được dùng cặp vũ khí gian lận đó để quyến rũ anh ấy đâu." - Arisa
"Karina-sama, bộ đồ đó hở hang quá, xin thứ lỗi nhưng người hãy đổi sang bộ váy liền này đi ạ." - Lulu
Tiểu thư Karina ngơ ngác nhận lấy những lời cằn nhằn từ Mia và Arisa, sau đó Lulu cũng nhập hội.
Tôi chẳng thấy gì vì họ đang ở phía bên kia tấm màn bóng tối do phép thuật của Mia tạo ra.
Tất nhiên tôi có thể xem nếu dùng phép [Viễn Kiến], nhưng như thế thì thành nhìn trộm mất, nên tôi đành kiềm chế.
Mia giải trừ ma pháp, và rồi tiểu thư Karina với vùng ngực đã được che chắn cẩn thận quay trở lại phòng.
Có vẻ như họ không mang theo bất kỳ bộ đồ thay nào trên đường đi, họ chỉ chuẩn bị bộ váy mà tiểu thư Karina đã mặc lúc nãy.
Tôi thấy cũng áy náy nếu họ phải mặc lại đồ bẩn sau khi đã tắm rửa sạch sẽ, vì vậy hôm nay chúng tôi cho họ mượn tạm đồ của Lulu và Nana.
Trông có vẻ hơi chật, dù tôi không nói rõ là ở chỗ nào. Quần áo như đang gào thét vậy.
"Hôm nay mọi người cứ mặc tạm những bộ này, sáng mai tôi sẽ gọi thợ may đến để may đồ mới cho cô trước." - Satou
"Ta vẫn còn bộ váy lần trước nhận được, nên không cần đồ mới đâu." - Karina
Tiểu thư Karina thẳng thừng từ chối lời đề nghị của tôi.
Không biết có phải vì cô ấy vừa tắm xong hay vì bộ dạng trong chiếc áo choàng tắm lúc nãy mà mặt cô ấy đỏ ửng như hoa anh đào, trông rất quyến rũ.
"Chúng ta được Phu nhân Tổng đốc mời dự tiệc trà, cô không thể mặc mãi một bộ váy được, đúng không?" - Satou
"Ta sẽ không tham dự. Nhờ anh chuyển lời từ chối giúp ta." - Karina
Chuyện đó không thể được, thế nên sau một hồi tranh cãi, cô ấy đã đồng ý may vũ khí và áo giáp mới để thách thức mê cung.
Và còn một chuyện nữa.
"Chúng ta sẽ khởi hành đến Kinh thành để dự Hội nghị Vương quốc trong 5 ngày tới. Một lá thư có chữ ký của cả Nhiếp chính Nina và Nam tước Muno đã được gửi đến, ủy thác cho tôi đưa Karina-sama đi cùng." - Satou
"Không đi đâu!" - Karina
"Chuyện đã quyết định rồi." - Satou
"KHÔNG CHỊU ĐÂU MÀ!" - Karina
Tiểu thư Karina nổi giận đùng đùng như một đứa trẻ.
"Karina, ích kỷ?" - Tama
"Quyền lợi của cô sẽ bị khiển trách nếu cô không làm đúng bổn phận đó ạ!" - Pochi
Đó là sự hỗ trợ từ Tama và Pochi, nhưng nội dung thuyết phục nghe ảo diệu một cách kỳ lạ.
"Cô có thể quay lại thành phố mê cung ngay sau khi Hội nghị Vương quốc kết thúc mà." - Satou
"Nhưng, họ sẽ không bắt ta quay về lãnh địa Muno chứ?" - Karina
Cá nhân tôi thì sao cũng được, nhưng phải quay về nhà chỉ sau 5 ngày trong khi đã mất công đi một chặng đường dài thì coi bộ cũng hơi chua.
"Tôi sẽ hỗ trợ cô khi chuyện đó xảy ra." - Satou
"Anh nhất định phải làm đấy nhé!" - Karina
Tôi sẽ hỗ trợ cô.
Nhưng tôi không thể đảm bảo chắc chắn rằng cô sẽ được quay lại thành phố mê cung.
"Thịt-san, tại sao lại là thịt ạ?" - Pochi
Pochi đang ủ rũ trong khi nhìn chằm chằm vào miếng thịt trong cuốn sách tranh một cách sầu não.
Cô bé thực sự sốc vì bữa ăn không có thịt lúc nãy.
Dù rằng tôi, Lulu, và cả Mia đã cùng Pochi ăn bữa tối chỉ toàn rau củ.
Phần ăn của Tama không phải là không có thịt, nhưng chỉ bằng một nửa so với thường lệ, nên cô bé trông cũng hơi đau khổ.
"Pochi, ngày mai..." - Satou
"Ý anh là! Lệnh cấm thịt sẽ được dỡ bỏ vào ngày mai ạ?!" - Pochi
Pochi phản ứng kịch liệt trước lời tôi, nhưng lần này cô bé thực sự phải kiểm điểm sâu sắc, nên tôi sẽ không nhân nhượng.
"Không có thịt đâu, nhưng anh sẽ làm món cà ri mà Pochi thích." - Satou
"Chán òm ạ." - Pochi
Niềm vui ngắn chẳng tày gang, Pochi tuyệt vọng khuỵu gối xuống.
Ngay cả món cà ri yêu thích cũng không thể vực dậy tinh thần cô bé sao.
Tôi dùng [Tay Phép] lấy lại miếng thịt khô mà Tama đang lén lút đưa cho Pochi.
"Không được?" - Tama
"Không được." - Satou
"Tấm lòng của Tama là đủ rồi ạ. Tội phạm Pochi phải nhận sự trừng phạt của mình ạ." - Pochi
Pochi trông có vẻ đang diễn, nhìn cái cách cô bé liếc trộm tôi thì chắc kèo là do Arisa bày trò rồi, nên tôi lơ luôn.
Sau khi mọi người đã đi ngủ, tôi đến xưởng ngầm của Biệt thự Thường Xuân để làm trang bị cho Karina và bạn của cô ấy.
Tối nay tôi muốn điều tra hạ tầng của mê cung, nhưng vì có việc đột xuất nên đành hoãn lại đến tối mai.
Leriril trong bộ đồ ngủ ra đón tôi rồi bắt đầu chuẩn bị bàn làm việc, nhưng vì cô ấy đang lảo đảo và trông buồn ngủ, tôi đã đưa cô ấy về phòng.
À phải rồi, phải xem tình hình của Zena-san thế nào trước khi bắt đầu công việc.
Dựa vào con dấu của Zena-san, tôi dùng phép [Viễn Kiến] để xem tình hình của cô ấy trong mê cung.
Rõ ràng, họ vẫn đang ở trong Khu Vực Bọ Cánh Cứng từ sau bữa tối.
Tôi đã lo không biết họ có đi sang Khu Vực Bọ Ngựa gần đó không, nhưng nếu họ chỉ ở Khu Vực Bọ Cánh Cứng thì sẽ ổn thôi, vì quái vật nguy hiểm duy nhất ở đó là Bọ Mê Cung và Bọ Sừng Ngắn chỉ khoảng cấp 20.
Dế Mê Cung tràn ra từ các Lỗ Phun khá nguy hiểm đối với các nhà thám hiểm thông thường, nhưng vì trong nhóm họ có hai người có thể dùng phép AOE, họ sẽ chẳng gặp nguy hiểm gì. Đúng hơn, đó là một bữa tiệc EXP.
Tôi bắt đầu làm việc sau khi đã yên tâm.
Đầu tiên, đối với tiểu thư Karina, kiếm là không cần thiết.
Cô ấy không thể điều khiển lưỡi kiếm tốt nên đã bị Ngài Zortol ở lâu đài Muno cấm sử dụng chúng sau khi làm gãy vài thanh kiếm.
Vũ khí cùn có lẽ sẽ hợp với cô ấy hơn.
Tôi đã nghĩ đến Găng Tay Sắt hoặc Găng Tay Đinh, nhưng vì có nhiều kẻ địch nguy hiểm cho việc cận chiến trong mê cung, tôi chuyển sang làm vũ khí dài.
Tôi cũng đã nghĩ đến Chùy Gai, Chùy, và Tonfa, nhưng vì cô ấy có sức mạnh siêu phàm từ Raka, có lẽ cô ấy hợp nhất với một cây Búa chiến hoặc loại tương tự.
Một cây búa hoàn toàn bằng Mithril sẽ có tốc độ vung nhanh và lực tác động tốt, nhưng tôi không thể hình dung tiểu thư Karina có thể điều khiển ma lực tốt, vì vậy tôi đã làm nó từ hợp kim Mithril và Sắt.
Tôi làm một cái với đầu búa nhỏ ở mũi, sau này có thể đổi thành đầu búa lớn hơn khi cấp độ của cô ấy tăng lên.
Tôi nhanh chóng đúc một cây búa rồi dùng axit khắc lên đó gia huy của Nam tước Muno.
Tôi vung nhẹ nó để kiểm tra độ cân bằng.
Tôi làm nó bằng cách tham khảo cây đại búa tôi đã dùng ở quê nhà của người lùn, vì vậy nó đã thành công tốt đẹp chỉ sau một lần thử. Có vật mẫu đúng là quan trọng thật.
Áo giáp của cô ấy thì chỉ cần bộ giáp da Sa Giông Cứng là đủ chắc chắn, giống như bộ giáp mà Arisa và những người khác dùng để trưng ra bên ngoài. Tôi tạo mũ và áo giáp theo kích thước mà Arisa đã đo cho cô ấy.
Phòng hờ, tôi làm phần ngực có thể điều chỉnh ba kích cỡ. Bởi vì số đo Arisa đưa cho tôi có vẻ chênh lệch một hai-cup so với những gì tôi quan sát được.
Tôi làm áo giáp của Karina để dễ di chuyển, và cuối cùng vẫn thêm một cặp Găng Tay Sắt cho cận chiến.
Tôi cho rằng kiếm một tay và khiên tròn thông thường đã làm từ trước là đủ tốt cho Erina và người còn lại.
"A, cái mùi thơm phức này làm em có cảm giác như đang ở trên thiên đường vậy đó ạ." - Pochi
"Thơm phức~" - Tama
Pochi và Tama trông hạnh phúc tột độ khi hít hà mùi yakiniku từ quầy hàng, tôi đoán hai đứa nhầm "fukuiku" (mùi thơm ngọt) với nó.
Mặc dù họ chỉ vừa ăn cà ri cho bữa trưa, có lẽ đúng là "có một cái bụng khác dành cho thịt".
"Chủ nhân, em báo cáo." - Nana
"Bỉu sáng, chủ nhưn." - Shiro
"Chào buổi sáng, chủ nhưn." - Crow
Nana mang Shiro và Crow đến rồi đặt chúng xuống đất.
Cả hai đứa đều gọi tôi là chủ nhân, có vẻ như chúng bị ảnh hưởng bởi Nana.
"Phát âm khác mà. Phải là [Chủ nhân]." - Satou
"Vậy hả? Chủ nhăn?" - Shiro
"Chủ nhăn phải không ạ? Phát âm nghe khác hẳn Nana-sama ạ." - Crow
Shiro hành động đúng với độ tuổi của mình, nhưng Crow lại nói chuyện như người lớn dù chỉ trạc tuổi học sinh lớp 1.
"Pochi, Tama. Đi thôi! Trận chiến của chúng ta đang chờ đợi đấy!" - Karina
Tiểu thư Karina vác trên vai một cây búa chiến, nhìn chằm chằm vào cổng tây dẫn đến mê cung với vẻ mặt tràn đầy tinh thần chiến đấu.
"Satou! Đợi tôi về rồi chúng ta đấu một trận nhé! Tôi sẽ cho anh kiểm tra xem cơ thể này đã trưởng thành nhanh đến mức nào trong mê cung đấy!" - Karina
Tiểu thư Karina cười một cách dạn dĩ và nói một câu nghe hơi mờ ám.
Đám đông chỉ nghe được nửa sau đang xì xào bàn tán.
Có vẻ đó không phải là một lời nói có ẩn ý gì khi tiểu thư Karina đắc thắng kéo tay Pochi và Tama về phía cổng tây.
Giờ thì, tôi đặc biệt tiễn họ đi vì tôi có việc khác. Tôi đến đây theo lệnh triệu tập của hội chủ, nhưng mụ già đó chắc lại chỉ muốn khoe khoang về mấy chai rượu quý hiếm vừa kiếm được thôi, nên mình không thể lơ là cảnh giác được.
"Thiếu chủ ơi!" - ???
Tôi nghe ai đó gọi khẽ mình từ con hẻm bên cạnh sảnh công hội.
Một cánh tay mảnh khảnh đáng ngờ đang vẫy gọi từ trong bóng tối, tôi bèn bước chân về phía con hẻm.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa