Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 322: CHƯƠNG 11-13: HẸN HÒ (2)

Satou đây. Tôi chẳng nhớ gì về mấy chuyến đi thực tế hồi còn đi học, nhưng lại nhớ như in những lần đi tham quan nhà máy bia và nhà máy bán dẫn trong suốt thời gian đi làm.

Niềm đam mê sâu sắc và thứ mình yêu thích đôi khi lại là hai chuyện khác nhau, nhỉ.

Sau khi ăn xong, theo đề nghị của Zena-san, chúng tôi quyết định đi dạo một vòng quanh các cửa hàng chuyên dụng dành cho thám hiểm giả.

Tôi bảo người đánh xe chờ ở lối vào Phố Dụng Cụ, rồi cả hai cùng nhau đi bộ đến đó.

Nhiều thợ thủ công đang chế tác chùy và búa xương từ nguyên liệu quái vật ngay tại các xưởng nối liền với tiệm vũ khí.

Chắc là để cho tiện và hiệu quả, nhưng làm ơn đừng chất đống nguyên liệu chưa qua xử lý ở một nơi dễ thấy từ ngoài đường như vậy chứ.

"Đây... là xác của quái vật phải không anh?" - Zena

"Đúng vậy. Nhưng anh nghĩ gọi chúng là nguyên liệu thì sẽ hay hơn là xác chết đấy." - Satou

Cảm thấy bầu không khí quanh nhóm thợ thủ công trở nên căng thẳng vì lời nói vô tình của Zena-san, tôi liền hạ giọng nhắc khéo cô ấy.

Zena-san nhận ra mình lỡ lời liền cúi đầu xin lỗi nhóm thợ.

Trông Zena-san lúc này cứ như một tiểu thư nhà lành vậy. Mấy người thợ có vẻ không ngờ cô ấy lại cúi đầu xin lỗi họ, họ giật mình rồi cộc lốc đáp lại "Không sao đâu" và chấp nhận lời xin lỗi.

Có rất nhiều trang bị làm từ nguyên liệu quái vật đang được chế tác ở quanh khu này, không cái nào giống cái nào.

Các cửa hàng chế tạo ma kiếm nhân tạo bằng hóa dược đều làm việc bên trong nhà hoặc ở sân sau để tránh bị đánh cắp kỹ thuật.

Tôi dẫn Zena-san đến một cửa tiệm chuyên về các loại ma kiếm nhân tạo.

"Những cửa tiệm ở đây thật lớn." - Zena

"Bởi vì đây là những cửa hàng vũ khí và ma cụ thuộc hàng top ở thành phố mê cung mà." - Satou

Vũ khí ở đây có giá thấp nhất cũng là 10 đồng vàng, nên các thám hiểm giả tầm trung chẳng bao giờ ghé vào những cửa tiệm xa xỉ này.

Tuy nhiên, chất lượng thì khỏi phải bàn, chúng chắc chắn là tốt nhất ở thành phố mê cung, vậy nên tôi nghĩ nên để Zena-san làm quen với các chủ tiệm ở đây.

Dù còn khá lâu nữa cô ấy mới có thể mua sắm ở đây, nhưng vì Đội Hiệp Sĩ Seiryuu rất xuất sắc, nên chắc cũng chẳng mấy chốc mà họ có thể giao dịch ở những nơi này.

Khi chúng tôi cùng Zena-san bước vào tiệm, vài cô chủ tiệm thân thiện đồng thanh chào đón chúng tôi một cách đầy hứng khởi, "Chào mừng quý khách".

Tôi thúc Zena-san, người đang bị choáng ngợp bởi sự nhiệt tình của họ, chào lại, rồi đi xem các loại vũ khí và áo giáp được trưng bày.

Bên trong cửa hàng rộng thênh thang có khoảng 10 quầy trưng bày, và không có ngoại lệ, mỗi quầy đều có hai cô nhân viên đứng bán.

Những cô gái này vốn là thám hiểm giả, và có vẻ như họ ở đây không chỉ để bán hàng mà còn để bảo vệ hàng hóa nữa.

Tôi từng chứng kiến không ít trường hợp khách hàng định giở trò với vòng ba săn chắc của mấy cô chủ tiệm, để rồi bị họ vặn tay trong khi vẫn nở một nụ cười rạng rỡ.

Gác chuyện đó qua một bên, tôi dẫn Zena-san đến một quầy trưng bày.

"Đây là Dao găm Tinh phách, được làm từ sừng của một con Kinh Thú." - Nhân viên bán hàng

"Đẹp quá." - Zena

Zena-san trầm trồ thán phục khi nhìn con dao găm bằng pha lê mà cô nhân viên đưa cho xem.

Đây là vũ khí được làm từ sừng của một loài quái vật giống khủng long ba sừng mà tôi đã thấy khi đi tiêu diệt mê tặc.

Nếu truyền đủ ma lực vào, nó có thể tạo ra một luồng điện làm tê liệt kẻ địch, y hệt một khẩu súng chích điện vậy.

Có lẽ Zena-san đã bị mê hoặc bởi vẻ ngoài lấp lánh như châu báu của nó.

"Nếu quý khách thấy hứng thú, xin cứ tự nhiên cầm lên xem thử ạ." - Nhân viên bán hàng

Được cô nhân viên khuyến khích, Zena-san rụt rè cầm lấy con dao găm.

Zena-san cầm con dao lên ngắm nghía một cách thích thú, nhưng rồi cô ấy dường như nhận ra điều gì đó và đặt con dao lại quầy với vẻ mặt tái mét.

Hửm?

"Có chuyện gì vậy em?" - Satou

"C-Cái bảng giá kìa anh." - Zena

Zena-san thì thầm vào tai tôi.

Vừa cảm thấy hơi nhột, tôi vừa nhìn vào con dao trên quầy, bảng giá của nó ghi [120 đồng vàng].

Trước đây đâu có giá này.

Hơn nữa, giá này còn gấp ba lần giá thị trường.

Khi tôi hỏi cô nhân viên, hóa ra đây không phải là đợt tăng giá đột ngột, mà là giá bán cho các thương nhân đến từ ngoài thành phố.

Giá cả rõ ràng là cắt cổ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những thương nhân mua nó với cái giá này.

"Chẳng phải là Hiệp sĩ Pendragon-sama đó sao. Chào mừng ngài đến với cửa hàng nhỏ bé của chúng tôi." - Chủ tiệm

Ông chú trung niên quản lý cửa hàng bước ra từ phía sau và chào tôi, đồng thời gật đầu với những khách quen khác.

Ông chú này là một người khá thân thiện kể từ khi được Nam tước Dyukeli giới thiệu cho tôi, nhưng lý do ông ấy chào đón nồng nhiệt như vậy là vì tôi đã giúp một tay trong việc tái tạo lại công thức chế tác con dao găm tinh phách này.

Tất nhiên tôi không đưa thẳng công thức, mà chỉ giả vờ gợi ý một cách tình cờ thôi.

Bỏ qua chuyện đó, mục đích của tôi là để Zena-san được mọi người biết mặt, đưa cô ấy đi tham quan các xưởng, và để các bậc thầy ở đây chỉ cho cô ấy cách sơ chế nguyên liệu từ quái vật để bán được giá cao hơn.

Trong lúc Zena-san đang cặm cụi ghi chép lại cách sơ chế nguyên liệu với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, tôi đến chỗ ông quản lý đang đứng cạnh một người thợ đang chế tác lưỡi ma kiếm nhân tạo từ nguyên liệu của [Bọ Ngựa Chiến Binh].

"Thành quả rất tốt. Hiệp sĩ-sama, ngài có muốn thử không?" - Chủ tiệm

"Vâng, nếu ông cho phép." - Satou

Tôi nhận lấy thanh kiếm mà ông quản lý đưa cho.

Phần chuôi kiếm vẫn chưa được làm, nhưng cũng không có vấn đề gì khi cầm vì tôi đâu có định chém thứ gì bằng nó.

Tôi truyền ma lực vào lưỡi kiếm.

Có vẻ như nó chưa được hoàn thiện lắm, tôi cảm thấy có một sự tắc nghẽn khi truyền ma lực vào thanh đại kiếm. Cảm giác như nó bị kẹt lại giữa chừng vậy.

Tôi tập trung vào chỗ ma lực bị nghẽn, nén ma lực của mình lại như một cây kim rồi điều khiển nó để khơi thông dòng chảy.

Thông thường người dùng sẽ mất một thời gian dài để làm quen, nhưng tôi nghĩ cũng chẳng sao vì đây không phải là thứ người khác có thể nhận ra được.

Tôi phải cẩn thận vì nếu truyền vào quá nhiều ma lực, lưỡi kiếm sẽ bị vỡ và một Ma Lõi sẽ hình thành.

Sau khoảng 10 giây, một luồng sáng màu đỏ nhạt xuất hiện trên bề mặt lưỡi kiếm.

"Quả đúng là Hiệp sĩ-sama. Chỉ có ngài mới có thể truyền ma lực vào một ma cụ ngay trong lần đầu cầm thôi." - Chủ tiệm

Ông quản lý tâng bốc tôi, nhưng mà chuyện này ai chẳng làm được chứ?

Tất cả các thành viên đội tiên phong của tôi đều có thể làm được việc này một cách bình thường, ngay cả Lulu và Mia cũng làm được sau một chút thời gian.

Zena-san ngẩng đầu lên khi nghe thấy lời khen của ông quản lý, và thốt lên kinh ngạc khi thấy lưỡi kiếm được bao bọc bởi ma thuật.

"Satou-san. Đó là Ma Lõi sao?!" - Zena

"Không phải đâu. Không phải nó." - Satou

Có vẻ cô ấy đã hiểu lầm, nên tôi đính chính lại.

"Nó không phải Ma Lõi, nhưng em có thể làm cho ánh sáng đỏ xuất hiện trên lưỡi của một ma cụ làm từ nguyên liệu quái vật nếu em truyền ma lực vào nó." - Satou

"Trông đẹp thật đấy." - Zena

"Ừm, nhưng nó không chỉ để làm cảnh đâu. Khi ở trạng thái này, nó có thể gây sát thương lên các quái vật dạng vô chất, và cũng không bị tổn hại bởi các đòn tấn công dùng axit hay hơi thở phân rã của quái vật. Rất hữu dụng nếu em phải tham gia vào nhiều trận chiến liên tiếp trong mê cung."

Tôi giải thích cho Zena-san với vẻ ta đây biết tuốt, dù thực ra mớ kiến thức vặt vãnh này là tôi nghe lỏm được từ Koshin-shi, đội trưởng đội diệt gián lúc trước.

Nếu không có kỹ năng Kho Chứa và một túi ma thuật, việc mang nhiều vũ khí vào mê cung là cực kỳ bất tiện, vậy nên mọi người coi trọng khả năng này hơn là sức tấn công đơn thuần.

Tôi thu lại ma lực và trả lưỡi kiếm lại cho ông quản lý.

Chẳng hiểu sao, ông chú lại khen tôi, "Không hổ danh là thám hiểm giả Mithril", nhưng tôi nghe được điều tầm thường này từ Koshin-shi, một người chỉ có Thẻ Đồng thôi mà.

Vì người thợ có vẻ muốn thảo luận về lưỡi kiếm với ông quản lý, tôi hiểu ý và rời khỏi cửa hàng.

Chúng tôi rời Phố Dụng Cụ và đi đến con phố nơi các mặt hàng ma thuật và hóa dược được bày bán san sát.

Có rất nhiều cửa hàng nhỏ bán đồ tiêu hao ở đây, do đó lượng thám hiểm giả cũng đông hơn so với Phố Dụng Cụ lúc nãy.

Tôi giúp Zena-san làm quen với các chủ cửa hàng, đồng thời chỉ cho cô ấy giá thị trường của các mặt hàng như thuốc phép hay thuốc mỡ, và những món hời ở mỗi tiệm.

Tôi quen biết nhiều chủ cửa hàng ở đây nhờ sự giới thiệu của Nam tước Dyukeli trong bữa tiệc lần trước, vì vậy mục tiêu của tôi là để họ biết cô ấy là người quen của tôi, nhằm giảm nguy cơ họ bán cho cô ấy những món hàng kỳ quặc.

"Dễ thương quá. Không biết món phụ kiện này là gì nhỉ?" - Zena

"Vậy à? Anh cũng không rõ nữa." - Satou

Zena-san đang cầm một vật phẩm ma thuật hình quả bóng nhỏ ở một cửa hàng có phần khác thường.

Nhìn màu sắc của nó là đủ hiểu, đây là một món đồ chơi người lớn, thế nên tôi lươn lẹo trả lời cho qua chuyện.

Cô chủ tiệm tiến lại gần Zena-san khi cô ấy định đặt món đồ lại lên kệ, rồi thì thầm vào tai cô ấy công dụng của nó.

Mặt Zena-san đỏ bừng, cô vội vàng đặt món đồ lại lên kệ như thể vừa phải bỏng. Sau đó cô ấy nắm lấy cánh tay tôi, rồi chạy khỏi cửa hàng nhanh hết mức có thể.

Mà, tôi cũng không biết là có loại ma cụ như vậy đấy.

Đúng là dù thế giới có thay đổi thế nào đi nữa, người ta vẫn sẽ làm những gì họ muốn.

Chúng tôi đi dạo trên phố cho đến khi Zena-san bình tĩnh lại, cuối cùng cô ấy cũng lấy lại được tinh thần sau khi chúng tôi dừng lại và uống chút trà ở gần chi nhánh phía Tây của công hội.

Cửa hàng này có bánh ngọt và trà lam.

Tôi được các nữ nhân viên ở chi nhánh phía Tây giới thiệu cho cửa hàng này.

Hôm nay trời có vẻ dịu nên họ không căng bạt che nắng ở mái hiên.

Gió không có cát vì nó thổi từ hướng ngược lại sa mạc, nên chúng tôi quyết định ngồi uống trà ở hàng hiên.

"Nước hoa quả lúc trước ngon, nhưng trà lam này cũng tuyệt thật." - Zena

"Đó là vì, theo lời các nhân viên công hội, cửa hàng này phục vụ loại trà lam ngon nhất thành phố mê cung đấy." - Satou

Vài giọng nói xen vào khi chúng tôi đang trò chuyện.

"Đúng là mùi của chủ nhân nodesu!" - Pochi

"Cả Zena nữa~" - Tama

Pochi và Tama đang nhoài người qua hàng rào của quán cà phê, thích thú vẫy tít cả đuôi.

Liza đi đến từ phía sau và nhấc bổng cả hai lên.

"Chủ nhân, Zena-sama, xin hãy thứ lỗi vì chúng thần đã làm phiền hai người ạ." - Liza

"Không sao đâu." - Satou

Tôi đặt phần bánh ngọt còn thừa trên đĩa nhỏ cho hai đứa đang được Liza kẹp dưới nách.

"Pochi, Tama, a nào~" - Satou

"A~n?" - Tama

"Nanodesu!" - Pochi

Tôi quyết định vờ như không thấy Zena-san cũng đang hé miệng ra khi tôi quay sang nhìn cô ấy.

Đút cho hai cô bé thì không sao, chứ làm thế với Zena-san, người trông như một nữ sinh trung học, ngay giữa chốn công cộng thì rào cản tâm lý cao quá.

"Mọi người đã thám hiểm mê cung xong hôm nay rồi à?" - Satou

"Chưa ạ, chúng thần vừa xong việc ở Vùng 13, nên rút lui để nghỉ ngơi một chút." - Liza

Xem ra họ đã làm việc rất chăm chỉ.

Trong khi giúp tiểu thư Karina và những người khác thăng cấp, Liza cũng là người tiên phong trong việc giảm số lượng quái vật ở Vùng 13.

Công việc này được hoàn thành sau khi họ tạo ra các khu vực an toàn và tiêu diệt những quái vật nguy hiểm có thể đe dọa đến việc đi săn của họ.

Cùng lúc đó, nhóm [Pendora] đang mở cửa nó, có lẽ họ sẽ dùng nó cho bọn trẻ ở Trường Đào Tạo sau khi số lượng quái vật giảm thêm một chút nữa.

Cái gọi là "mở cửa" ở đây không có nghĩa là có một cánh cổng hay biển cấm vào nào cả, mà chỉ đơn giản là họ sẽ công bố những tuyến đường an toàn đến Vùng 13 và phát bản đồ các khu vực an toàn ở đó.

Tôi không thấy ai khác ngoài mấy cô bé thú nhân, nên tôi hỏi lại Liza trong khi gãi đầu cho Pochi và Tama.

"Karina-sama và những người khác đang nghỉ ngơi ở khu y tế của công hội thám hiểm vì chứng say thăng cấp của họ khá tệ. Có Nana ở cùng nên chắc họ sẽ ổn thôi ạ." - Liza

"Đó là những người được mang về hôm qua phải không? Bị say thăng cấp kéo dài đến tận hôm sau, có lẽ nên để tu sĩ xem qua thì tốt hơn." - Zena

"Zena-sama, không phải đâu ạ. Karina-sama và những người khác đã thăng cấp trở lại trong chuyến thám hiểm hôm nay rồi." - Liza

Tôi thấy vẻ mặt kinh ngạc của Zena-san trong khi đang chơi trò [Nhìn kìa] với Pochi và Tama.

Mắt tôi phải đuổi theo ngón tay của hai đứa vì trò [Nhìn kìa] của chúng tôi có một gia quy rằng bạn sẽ thua nếu không nhìn theo kịp ngón tay.

"M-Mọi người đã luyện tập kiểu gì vậy?" - Zena

"Chúng thần chỉ thực hiện vài chục trận chiến thôi ạ. Chúng thần chỉ tiêu diệt chưa đến 100 con quái vật, nên cũng chưa thể gọi là luyện tập được." - Liza

"M-Một trăm?!" - Zena

"Nếu Zena-sama thích, sao người không thử tập luyện cùng chúng thần một lần? Được không ạ, Chủ nhân?" - Liza

Liza đề nghị với Zena-san đang thất thần.

Nhớ lại mục tiêu của nhóm Zena-san, việc giúp cô ấy thăng cấp có lẽ sẽ đảm bảo an toàn hơn cho cô.

Sau khi xác nhận Zena-san không có vấn đề gì với họ, tôi đã đồng ý vì cấp độ của tiểu thư Karina và những người khác còn thấp hơn cả Zena-san.

Zena-san có chút do dự, nhưng rồi dường như cô đã quyết tâm đi cùng Liza và mọi người vào mê cung.

Tôi cho Zena-san mượn xe ngựa để quay về khu nhà nghỉ và lấy trang bị.

Tôi định cho cô ấy mượn bộ giáp da sa giông của Lulu vì bộ giáp của cô ấy đã bị hỏng trước đó, nhưng cô ấy từ chối và nói rằng sẽ mượn giáp da của một đồng nghiệp pháp sư.

Hôm nay họ có Nana đi cùng, nên chắc cô ấy sẽ ổn thôi dù chỉ với giáp thường.

Cho đến khi cô ấy quay lại, tôi tiếp tục chơi trò [Nhìn kìa] với Pochi và Tama, trò chơi đã được đẩy nhanh đến mức một người bình thường không thể nào theo kịp.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!