Satou đây. Dạo này người ta có xu hướng né tránh việc nỗ lực, nhưng tôi nghĩ nếu không đổ mồ hôi công sức thì sẽ chẳng bao giờ thấu hiểu được điều gì một cách sâu sắc cả. Người ta vẫn thường nói, nỗ lực mỗi ngày sẽ không bao giờ phản bội bạn.
Sáng hôm sau chuyến tham quan Kinh thành, tôi đổi sang dạng Kuro rồi dịch chuyển đến xưởng nơi Porina đang chờ.
Tôi chuẩn bị gặp nhà phát minh đã được đề cập trước đó.
"Porina, cậu nhóc đó đến chưa?"
"Rồi ạ, Kuro-sama."
Porina, người ra chào đón tôi, dẫn tôi vào phòng tiếp khách.
Người đang đợi sau cánh cửa mà Porina mở ra lại là một nhân vật không ngờ tới.
"Rất hân hạnh được gặp ngài! Tên tôi là Aoi Haruka. Dù có họ nhưng tôi không phải quý tộc đâu ạ, nên xin đừng hiểu lầm."
Một cậu nhóc khoảng 10 tuổi, trông y hệt con gái, tự giới thiệu bằng những lời lẽ lịch sự không hề tương xứng với độ tuổi của mình.
Aoi là một người Nhật được vương quốc của Công chúa Menea triệu hồi. Chính xác hơn thì phải gọi cậu là người của Đế quốc Đại Yamato, nhưng thôi, đừng bận tâm mấy tiểu tiết đó làm gì.
"Rất vui được gặp cậu, tôi là Echigoya. Tôi là chủ tịch của Thương hội Echigoya."
Dù đang dùng ngoại hình và trang phục của Echigoya, tên tôi trong cột Giao Thiệp vẫn là Kuro. Echigoya đơn thuần chỉ là một bí danh của Kuro mà thôi.
"Thứ lỗi cho sự bất lịch sự của tôi, nhưng Echigoya-san là người Nhật ạ?"
"Có lẽ là một Nhật Bản khác với nơi của cậu."
"Tôi biết mà! Tôi đã nghĩ chắc chắn phải có những người Nhật khác đến thế giới này ngoài tôi ra!"
Tôi dùng tay ra hiệu cho nhóc Aoi đang phấn khích kiềm chế lại.
Tôi cảm thấy tính cách của cậu nhóc này khác với lúc tôi gặp trong vai Satou, nhưng đây có lẽ mới là con người thật của cậu. Lúc đó cậu ta đang ở cùng Công chúa Menea, nên chắc hẳn đã phải chối bỏ sự thật mình là người Nhật.
"Bình tĩnh nào. Trước hết, hãy nói chuyện công việc đã."
"Vâng vâng! Cái Bật lửa đó là kiệt tác của tôi đó!"
Nhóc Aoi hào hứng bắt đầu kể lể về những khó khăn và những điểm cần cải tiến.
Cứ cái đà này chắc cậu nhóc sẽ thao thao bất tuyệt mãi mất, nên tôi đành nói cho cậu ta biết sự thật phũ phàng.
"Chúng tôi sẽ không bán chiếc Bật lửa đó như một sản phẩm của thương hội."
"N-nhưng tại sao chứ? Cơ chế thì đơn giản, dầu cũng là loại thông thường mà..."
Tôi giải thích cho nhóc Aoi đang bối rối về vấn đề của chiếc Bật lửa như Porina đã nói với tôi. Vậy mà nhóc Aoi vẫn cố chấp, và cuối cùng chỉ chịu dịu lại sau khi tôi cho cậu xem Gậy Thắp Lửa.
"Vậy, cậu định sẽ làm loại [phát minh] nào tiếp theo?"
"Thật không may, sẽ không có lần sau nếu tôi không bán được chiếc Bật lửa... tôi không có tiền."
Dường như cậu nhóc có tiền để làm chiếc bật lửa lần này là nhờ cầm cố chiếc nhẫn mà Công chúa Menea cho mượn.
Vương quốc Shiga không hề có ngân hàng nào để bạn có thể vay vốn.
Có những Thương hội và Hội thương nhân có thể làm việc đó, nhưng bạn sẽ trở thành nô lệ nếu không trả được nợ.
"Vậy thì, tôi có một đề nghị cho cậu đây."
Thế là, tôi đề nghị Aoi trở thành nhà phát minh kiêm cố vấn cho Thương hội Echigoya, rồi cấp cho cậu một phòng thí nghiệm trong biệt thự ở Kinh thành cùng với quỹ nghiên cứu.
Và để cho chắc ăn, tôi cũng đưa cậu một đồng vàng làm lương cơ bản, rồi cho cậu vay số tiền cần thiết để chuộc lại chiếc nhẫn của Công chúa Menea từ tiệm cầm đồ.
Cứ như vậy, nhóc Aoi đã trở thành một thành viên của Thương hội Echigoya.
Tôi có nhiều lý do để tuyển dụng cậu nhóc, nhưng lý do lớn nhất là để tránh việc cậu nhóc phát minh ra thứ gì đó có thể chọc giận các vị thần và rước lấy [Thần Nộ].
Tôi kể cho Aoi nghe câu chuyện tôi biết được từ Xác và Giáp sau khi cảnh báo cậu phải giữ bí mật tuyệt đối.
Tôi đặc biệt cảnh báo cậu về tháp truyền thanh và xe lửa vì chúng vừa tiện lợi lại vừa dễ phát minh. Sẽ chẳng vui vẻ gì nếu Kinh thành biến thành tro bụi chỉ vì nguồn vốn của tôi.
Công việc với nhóc Aoi đã xong, tôi bèn hỏi cậu về tình hình hiện tại của người Nhật còn lại đi cùng cậu, Yui Akasaki.
Có vẻ như cô bé đã được một quý tộc cấp cao cầu hôn, người mà cô quen biết trong một bữa tiệc tối tham dự cùng Công chúa Menea.
Trông như bên kia là người đã phải lòng Yui. Phải lòng một cô bé 13 tuổi, gã này chắc chắn là một tên lolicon rồi.
Mà xem ra Yui không nghĩ vậy, cô bé đã bị lay động bởi sự tấn công dồn dập từ phía bên kia và đã hứa sẽ cưới anh ta. Họ không thể kết hôn vì khác biệt địa vị xã hội, nên anh ta đã nhờ một quý tộc có quan hệ nhận nuôi Yui làm con gái để đảm bảo địa vị cho cô, cho phép họ được thành hôn.
Nhóc Aoi tỏ ra vô cùng cảm động khi kể cho tôi nghe về việc cô bé hiện đang nghiêm túc học hỏi lễ nghi trong một lớp học được vị quý tộc kia giới thiệu.
"Echigoya-san, tôi muốn giới thiệu ngài với Thầy của tôi."
Nhóc Aoi dẫn tôi đến một khu phố với vài xưởng sản xuất nhỏ. Đi qua vài con đường nữa từ đây là có thể đến khu ổ chuột.
"Sensei! Thầy có ở trong không, Sensei?"
"Có lẽ ông ấy đang ngủ?"
Rada cho tôi thấy có một điểm sáng biểu thị một người ở bên trong. Cánh cửa dường như chỉ được cài then, nên tôi nhẹ nhàng mở nó bằng Tay Phép.
"Cửa mở kìa."
"Hử? Ngài nói đúng. Sensei! Là con, Aoi đây. Con vào nhé."
Nhóc Aoi khéo léo né những tờ giấy ghi chú vứt bừa bãi trên sàn và đi vào sâu bên trong. Tôi nhíu mày khi nhìn vào những ghi chú rải rác trên sàn. Một bản vẽ động cơ khí động học kiểu đĩa đôi đảo ngược mà tôi đã chế tạo với một lý thuyết và sơ đồ mạch khác được vẽ ở đó.
"Echigoya-san, đây là Giáo sư Jahad."
"Tôi đã từng nghe danh ông trong quá khứ."
"Hừm, ta chẳng cần mấy lời khua môi múa mép."
Nhóc Aoi giới thiệu cho tôi một ông lão tóc bạc bù xù như vừa ngủ dậy, đeo một cặp kính dày như đít chai. Ông ấy không có đặc điểm gì nổi bật ngoài vóc dáng nhỏ bé dù là con người.
Ông ấy là vị pháp sư trong lời đồn, người bị ám ảnh bởi những thứ xoay tròn, và là tác giả của những cuốn sách tôi đã xem ở thành phố Seiryuu mà tôi từng muốn gặp một lần.
Tôi lấy ra tác phẩm của ông và con quay mà ông tạo ra từ Hộp Đồ để cho ông thấy tôi không hề ba hoa.
Sau khi xem tác phẩm của mình, ông trả lại cho tôi trong khi lẩm bẩm "ừm ừm", nhưng thái độ của ông sau đó đã dịu đi phần nào.
Dường như ông từng là thành viên của cả Học viện Hoàng gia và Viện Nghiên cứu Hoàng gia, nhưng ông đã rơi vào bẫy của một số nhà nghiên cứu có dòng dõi quý tộc và bị tước đoạt cả hai danh vị.
Giờ ông đang sống một cuộc đời nghèo khó bằng cách sửa chữa ma cụ trong thành phố mà không có bất kỳ sự hỗ trợ tài chính nào.
Tôi mời Giáo sư Jahad đến làm nhà nghiên cứu cho Thương hội Echigoya, nhưng phản ứng của ông chẳng mấy thiện chí.
"Hừ, ta không quan tâm đến tiền bạc. Nếu muốn thuê ta, hãy mang đến đây một động cơ khí động học kiểu mới! Ta sẵn sàng bán linh hồn cho quỷ vương chỉ để được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp huy hoàng của động cơ đĩa đôi."
"Ông sẽ không nuốt lời chứ."
"Không."
Tôi dùng Tay Phép dọn một khoảng trống trong phòng rồi lấy ra một động cơ khí động học loại đĩa đôi đảo ngược còn dư từ Kho Chứa. Nó không vừa với Hộp Đồ vì quá lớn.
Tôi mỉm cười với Giáo sư Jahad, người có đôi mắt như muốn lọt cả ra ngoài, rồi chúng tôi ký kết hợp đồng.
Người này hẳn có khả năng nâng cao hiệu suất của động cơ khí động học lên một tầm cao mới.
Tôi giao việc sắp xếp phòng ốc, phòng thí nghiệm và tất cả những thứ lặt vặt khác cho Quản lý mới và Tifaliza.
Quản lý mới dường như rất vui mừng về điều gì đó, cô bắt đầu hành động một cách năng nổ.
Tifaliza thì thờ ơ chuẩn bị các tài liệu về máy móc.
Động cơ khí động học loại mới là một bí mật quốc phòng, nên tôi đã chuyển cái ở chỗ ở của Giáo sư Jahad đến phòng thí nghiệm.
Tôi để lại cho ông ấy tài liệu tháo dỡ và cấu hình sơ bộ.
Bản thiết kế chi tiết chỉ tồn tại trong cột ghi nhớ trên bản đồ của tôi, vì vậy tôi sẽ đưa cho ông tài liệu về nó sau.
Sau khi xong việc lặt vặt ở Thương hội Echigoya, tôi dẫn mọi người đi tham quan đài phun nước lần thứ hai.
Vẫn còn một lúc nữa đài phun nước mới hoạt động, vì vậy chúng tôi xem các nghệ sĩ đường phố biểu diễn ở quảng trường phía trước.
"Uầy! Nhớ quá đi mất!" - Arisa
"Ngoằn ngoèo~?" - Tama
"Món lươn nướng nanodesu!" - Pochi
Arisa trở nên cực kỳ phấn khích khi thấy một nghệ sĩ đường phố đang điều khiển một con rắn bằng cây sáo không phát ra tiếng.
Nhớ quá à?
Những nghệ sĩ đường phố như vậy phổ biến ở quê nhà Arisa sao?
Pochi thì liên tưởng con rắn với món lươn nướng kabayaki ngay khi nhìn thấy nó.
Con bé vừa mới ăn trưa cách đây không lâu, đúng là sức ăn của Pochi chưa bao giờ suy giảm.
Có lẽ tối nay tôi sẽ làm món Rắn Sừng Trắng và Cơm Lươn Donburi.
Trong khi tôi đang vắt óc suy nghĩ về món ăn phụ, âm thanh nhà sập và tiếng la hét vang đến tai tôi.
"Chủ nhân, em vừa phát hiện quái vật ở hướng hai giờ. Sẽ đi tiêu diệt nó. Xin ngài cho phép." - Liza
Một con dế khổng lồ cấp 30 phá vỡ một ngôi nhà hai tầng rồi nhảy ra đường.
Những hoa văn hình rắn đang phát ra ánh sáng đỏ trên cơ thể đen bóng của nó.
"Nana, em ở lại bảo vệ Arisa và mọi người. Liza, nhanh chóng tiêu diệt con quái vật. Pochi và Tama, hỗ trợ người bị thương. Mia, chuẩn bị trị thương. Những người còn lại ở yên đây."
"Vâng, Chủ nhân." - Nana
"Đã rõ." - Liza
"Aye!" - Tama
"Roger nanodesu!" - Pochi
Tôi kiểm tra bản đồ xung quanh trong khi ra chỉ thị cho mọi người.
Con quái vật không hề xuất hiện trên rada của tôi ngay trước đó. Dù là dịch chuyển hay triệu hồi, tôi cần phải tìm hiểu xem bằng cách nào mà quái vật có thể được gọi ra ngay giữa Kinh thành.
Ngọn giáo của Liza bị chặn lại trong tích tắc bởi một lá chắn màu đỏ xuất hiện trước cơ thể con dế.
Ngọn giáo xé toạc lớp vỏ và giáp, gây ra sát thương, nhưng không thể tiêu diệt nó trong một đòn. Mặc dù cô ấy không dùng kỹ năng nào quá ghê gớm, thật không thể tin nổi rằng khả năng phòng thủ của một con quái vật cấp 30 lại có thể chặn được ngọn giáo của Liza.
"Liza-san! Con đó có trạng thái [Ma Thân Phụ Thể]! Em chưa từng nghe về loại buff này bao giờ, nên chị dùng chiêu nào ra trò vào đi!" - Arisa
"Hiểu rồi." - Liza
Nghe lời khuyên của Arisa, Liza vận ma lực vào cây giáo đủ để tạo ra Ma Nhận.
Ma Thân Phụ Thể?
Đó là tác dụng của Ma Nhân Dược!
Trong khi liếc nhìn Đòn Giáo Xoáy của Liza nghiền con quái vật dế thành bột, tôi tìm kiếm những người mang Ma Nhân Dược trong Kinh thành, nhưng không tìm thấy ai.
Lẽ ra không có nhiều người có thể mang Ma Nhân Dược vì nó đang bị truy lùng gắt gao.
Ngay lúc đó, một ý nghĩ không mấy dễ chịu lóe lên trong đầu tôi.
Không lẽ nào họ lại vứt Ma Nhân Dược xuống cống để phi tang chứng cứ, và kết quả là tạo ra con quái vật này chứ?
Hẳn là có sách liên quan đến Ma Nhân Dược trong thư viện cấm của hoàng gia. Tối nay tôi sẽ đến gặp đức vua trong vai Nanashi và xin phép vào thư viện cấm.
Tôi nhận lấy viên ma hạch trắng từ Liza rồi chỉ dẫn mọi người cứu giúp những người bị chôn vùi dưới tòa nhà đổ nát.
May mắn thay, không có ai thiệt mạng, những người bị thương đều có thể được chữa khỏi bằng phép trị liệu cấp thấp.
Tôi để việc giải quyết hậu quả cho binh lính được cử đến, rồi chúng tôi về nhà sau khi thưởng thức màn trình diễn phun nước.
Tiểu thư Karina, người lẽ ra đang phải tham gia huấn luyện đặc biệt ở lâu đài cho buổi ra mắt giới thượng lưu, lại đang ở trong biệt thự, nhưng tôi đã kiên quyết gửi cô ấy trở lại lâu đài.
Cô ấy vừa khóc lóc vừa gào lên, "Đồ phản bội!", khiến tôi trông như một gã tồi tệ vậy, nên làm ơn dừng lại giùm đi.
Có lẽ ngày mai tôi sẽ ghé thăm cô ấy trong buổi huấn luyện đặc biệt và mang theo vài món ngon.