Satou đây. Dường như thế giới nào cũng có những vị khách không mời mà đến. Giá mà có cách đuổi khéo họ như giai thoại "bubuzuke" của người Kyoto thời Edo thì hay biết mấy.
"Mừng ngài đã đến, Hiệp sĩ Pendragon." - Quản gia
Tôi rời mắt khỏi đội hình kỵ sĩ wyvern đang bay lượn trên bầu trời để nhìn về phía một lão quản gia thanh lịch vừa ra đón mình.
Đây là biệt thự của vị quý tộc đã mời tôi đến dự tiệc trà.
Vị quý tộc này là bạn của Nữ Hầu tước Ashinen, nghe đâu gia tộc của bà là một nhà Bá tước danh giá từ thời lập quốc.
Với một gia tộc ưu tú thế này, ngay cả người hầu cũng có thể xem thường một hiệp sĩ danh dự mới nổi như tôi, nhưng ít nhất thì, vị quản gia thanh lịch này có vẻ không phải người như vậy.
Tôi để người hầu mang đồ ngọt và quà cáp cho Nữ Bá tước.
Tôi mang ơn bà vì đã thu thập thông tin về những quý tộc hứng thú với bảo châu trong buổi đấu giá, vậy nên tôi đã mang theo một số trang sức thủ công được chế tác tinh xảo từ lông thú và tơ nhện trong mê cung, những thứ có giá rất cao ở Kinh Thành.
Tôi đã tham khảo các phụ kiện của thương hiệu lớn Nifati từ thế giới cũ, rồi giá của chúng bay từ 3 đồng vàng lên gấp 10 lần, sau khi được Arisa góp ý chỉnh sửa.
Đương nhiên, tôi đã dùng một trong số nhiều danh tính của mình để ghi tên người chế tác.
Lão quản gia lịch thiệp dẫn tôi rời khỏi tòa nhà chính để đến địa điểm tổ chức tiệc trà trong vườn.
Có một nam đội trưởng hiệp sĩ level 35 và 12 nữ hiệp sĩ trên level 20 đang bảo vệ khu vực.
Tất cả đều mặc những bộ giáp nghi lễ sáng bóng.
Nam hiệp sĩ là một anh chàng đẹp trai, và cùng với các nữ hiệp sĩ xinh đẹp, họ trông hợp với sân khấu hơn là sân tập.
Nhiều chiếc bàn được bày ra, và có khoảng 30 nữ quý tộc đang thưởng thức trà. Cũng có cả nam quý tộc, nhưng số lượng rất ít.
Đông hơn tôi tưởng tượng nhiều.
"Chào mừng, Hiệp sĩ Pendragon. Tôi đã nghe Retel kể rồi, nhưng cậu quả thực trẻ tuổi thật." - Nữ Bá tước
"Xin cho phép tôi được vinh dự nhận lời mời của bà." - Satou
Sau màn chào hỏi tiêu chuẩn, Nữ Bá tước dẫn tôi đến chỗ ngồi của mình.
Bà gọi Nữ Hầu tước Ashinen bằng tên riêng vì họ là bạn thân.
Nhìn những người phụ nữ trạc 40 tuổi đang tụ tập quanh bàn, vận trên mình những bộ trang phục và trang sức đắt tiền, tôi hiểu ngay họ đều là phu nhân của các quý tộc cấp cao.
"Mọi người ơi, năm nay Retel không đến được vì bận công vụ thống đốc, nhưng thay vào đó, bạn của cô ấy đã đến thay." - Nữ Bá tước
Tôi tự giới thiệu sau lời dẫn của Nữ Bá tước, rồi xem như quà ra mắt, tôi tặng cho mỗi người một chiếc hộp nhỏ mà tôi đã chuẩn bị riêng, khác với món quà dành cho Nữ Bá tước.
Tất nhiên, những món quà này kém một bậc so với quà của Nữ Bá tước.
"Ôi chao, quà này là cho chúng tôi sao? Cậu thật khéo léo, quả không hổ là người được Retel quý mến." - Nữ khách 1
"Trời ơi, thật là một món quà tuyệt vời." - Nữ khách 2
"Viên ngọc này là gì vậy nhỉ? Sắc đỏ của nó còn đậm hơn cả ruby, lẽ nào đây là một mảnh Huyết Ngọc?" - Nữ khách 3
Tôi xác nhận với vị Nữ Tử tước sành sỏi trong khi tỏ ra kinh ngạc.
Đó là một trong những vật liệu mà Chân Tổ Ban đã cho tôi, nhưng Huyết Ngọc có ít công dụng hơn Huyết Châu, nên tôi đã chế tác chúng thành những ma cụ dạng hoa tai có tác dụng duy trì sức khỏe.
Theo tài liệu giới thiệu, nó dường như còn có công dụng giảm đau mỏi vai cho phụ nữ.
Hửm?
Giá thị trường của món đồ này đang tăng lên.
Chúng chỉ có giá 10 đồng vàng khi tôi làm ra ở Thành Phố Mê Cung, nhưng giá cả cứ tăng lên mỗi khi các bà vợ khoe nhau những đôi hoa tai có thiết kế khác nhau, và giờ thì giá của nó đã chênh lệch cả một con số không.
Nghĩ lại thì, giá của những món trang sức tôi tặng cho vợ chồng Ashinen cũng tăng một cách kỳ lạ.
Giá trị của chúng đã trở nên quá cao so với những món quà cho một buổi tiệc trà, nhưng thôi kệ, vì đây là lần đầu tiên.
"Quả không hổ là một thám hiểm giả Mithril. Ngay cả trong salon của chúng tôi, những món đồ thế này chỉ có thể thấy khi ai đó cầu hôn thôi đấy, cậu biết không?" - Nữ khách 4
"Tôi quả là một kẻ quê mùa dốt nát, xem ra đã tự làm khó mình rồi." - Satou
Tôi thành thật xin lỗi vì sai lầm tuổi trẻ của mình với Nữ Bá tước, người tỏ ra lo ngại về việc tôi mang những món quà không phù hợp TPO.
Nhờ sai sót đó và sự trợ giúp của món ngọt (bánh castella), buổi tiệc trà vẫn diễn ra suôn sẻ, và tôi đã thành công hòa mình vào những câu chuyện phiếm.
"–Ồ, cậu cũng nhanh tai đấy. Cậu đã biết về cuộc nổi dậy ở lãnh địa công tước rồi cơ à." - Nữ Bá tước
Trong vai Satou thì tôi không biết, nhưng tôi còn ngạc nhiên hơn khi Nữ Bá tước biết chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua dù không có mối liên hệ nào với quân đội.
Đúng là không thể xem thường mạng lưới tình báo của phụ nữ.
"Nhắc đến Công tước Bishtal, còn có chuyện này nữa cơ." - Nữ khách
Câu chuyện của các phu nhân cứ nhảy từ chủ đề này sang chủ đề khác nên rất khó theo dõi.
Tóm tắt lại câu chuyện dài dòng của họ, dường như mẹ của vị công chúa mà tôi gặp trong thư viện cấm trước đây là con gái của Công tước Bishtal.
Tối qua sau khi gặp nhà vua, tôi đã đến Thư Viện Cấm lần nữa nhưng không gặp công chúa. Chắc cô ấy không ở đó mỗi ngày.
"Kyaa, tuyệt quá đi mất!" - Thiếu nữ A
"Ufufu, trông nó chuyển động đáng yêu ghê nhỉ?" - Thiếu nữ B
Các tiểu thư quý tộc ở bàn cách đó vài dãy cất tiếng reo.
Khi tôi nhìn sang, một con rắn tựa ngọc thạch và một con rắn phủ lông trắng dài đang uốn lượn một cách hài hước theo tiếng sáo của người thổi, mua vui cho các cô gái.
Chắc là một nghệ sĩ được mời đến để giải trí.
Tôi từng thấy họ ở quảng trường phun nước, nhưng người thổi sáo được mời đến đây có vẻ điêu luyện hơn, lại còn có cả những con rắn mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
"Thật thô lỗ." - Nữ khách
Các phu nhân ngồi cùng bàn với tôi nhíu mày trước những tiếng reo hò ầm ĩ của các cô gái.
Nữ Bá tước liền chuyển chủ đề sang tôi để thay đổi không khí.
"Đây là lần đầu cậu thấy người thổi sáo dụ rắn à, Satou-sama?" - Nữ Bá tước
"Vâng, thật là một cảnh tượng kỳ diệu." - Satou
Ý đồ của Nữ Bá tước đã thành công, các phu nhân khác quên đi mấy cô gái và bị cuốn theo câu chuyện.
"Tôi nghĩ Hầu tước Kelten bắt đầu mời các nghệ sĩ từ năm ngoái thì phải?" - Nữ khách 1
"Đúng vậy. Hiếm khi thấy ông ta quan tâm đến thứ gì khác ngoài quân sự, chuyện này còn được bàn tán rất nhiều trong các salon." - Nữ khách 2
Nghĩ lại thì, trong vụ ma nhân dược, Hiệp sĩ Sokel cũng đã làm chứng rằng: "Ông ta có ảnh hưởng cực lớn trong quân đội", phải không nhỉ.
"Giờ cậu nhắc mới nhớ, nói đến Hầu tước Kelten, chuyện tháng trước thật kinh ngạc." - Nữ khách 3
"Ai mà ngờ một người yêu nước như Hầu tước lại bị tình nghi phản quốc cơ chứ." - Nữ khách 4
"Tôi tự hỏi liệu đó có phải là âm mưu của Công tước Oyugock nhằm chiếm đoạt quân đội không nữa?" - Nữ khách 1
"Ôi chao, cậu không được nói thế. Đưa ra những suy đoán như vậy thì..." - Nữ khách 3
Hmmm, vậy ra ông ta nổi tiếng là người yêu nước à.
"Hồi đó ông ấy đã tặng một con chim biết hót quý hiếm cho công chúa làm quà, phải không?" - Nữ khách 2
"Ừ, ông ấy nói vì đã gây rắc rối cho Công tước Bishtal, nên ông ấy tặng lại một món quà cho đứa cháu gái yêu quý của Công tước." - Nữ khách 4
Cháu gái của Công tước Bishtal, ý họ là công chúa ở Thư Viện Cấm sao?
Cô gái đó có vẻ sẽ thích một cuốn sách hiếm hơn là một con chim hiếm.
Khi tôi hỏi các quý bà đang mải mê buôn chuyện rằng: "Có phải là vị công chúa thích sách không?", họ nói không phải người đó.
Theo họ, đó là em gái ruột của công chúa Thư Viện Cấm.
"Đó là một con chim giống chim bói cá à?" - Satou
"Không biết có phải nó được gửi từ Vương quốc Yowok không nhỉ, nơi em trai của Hầu tước Kelten được mời đến làm thái tử đương nhiệm?" - Nữ khách
Yowok, tôi có cảm giác đã nghe cái tên này ở đâu đó.
Ở đâu nhỉ.
"Không phải đâu. Hình như loài chim hiếm đó chỉ có ở phía đông lục địa thôi." - Nữ khách
"Ơ, tôi lại nghe nói ông ta được tặng nó từ Vương quốc Chồn." - Nữ khách
Một kẻ đột nhập không đúng lúc đã xen vào giữa câu chuyện phiếm vô bổ.
Một đốm sáng màu đỏ hiện lên trên radar.
Thành phố này đã trở nên hỗn loạn kể từ khi tôi đến Kinh Thành. Nơi này còn nguy hiểm hơn cả Thành Phố Mê Cung.
Với một tiếng gầm, một con quái vật có hoa văn vằn đỏ xuất hiện, nghiền nát một cái ao ở góc vườn.
Nó trông như một con cóc khổng lồ. Không hiểu sao, đuôi nó lại giống nòng nọc.
Kỳ lạ thật.
Tôi đẩy mấy bà phu nhân béo tròn đang la hét và bám lấy mình cho một người hầu gần đó rồi đứng dậy.
Các hiệp sĩ nhanh chóng lao đến nhưng bị trúng [Hơi Thở Axit] mà con cóc khổng lồ phun ra, các nữ hiệp sĩ ngã xuống đất với những vết bỏng.
Đốm sáng xuất hiện như thể nó vừa dịch chuyển đến.
Móng vuốt của con cóc khổng lồ sắp sửa đập xuống một cô gái đang ngồi gần đó.
Ngay khi tôi định ra tay, đội trưởng cận vệ đã dũng cảm lao ra che chắn cho cô gái.
Tôi cố gắng tìm kiếm lối đi ngầm, nhưng không có gì ở đó.
Có vẻ anh ta không thể cứu cô ấy hoàn toàn, cả hai người họ bị hất văng vào một góc vườn.
Làm thế nào nó xuất hiện được?
Tôi tạm gác câu hỏi đó lại, và nhặt thanh kiếm của một nữ hiệp sĩ bị rơi trên đất để trợ giúp.
Tôi đỡ một nữ hiệp sĩ bị chiếc đuôi quật văng đi và đặt cô ấy xuống đất. Đỡ một người đẹp chẳng vui chút nào nếu cô ấy đang mặc giáp sắt.
"Tôi sẽ câu giờ cho đến khi Đội trưởng đến." - Satou
Tôi nói lớn, rồi từ từ tiến về phía con cóc.
Đôi mắt to của nó đảo quanh như tắc kè hoa, rồi chiếc lưỡi dài ngoằng của nó phóng ra tấn công.
Tôi dùng thanh kiếm thép gạt ngang quỹ đạo của chiếc lưỡi.
Thanh kiếm đỡ được chiếc lưỡi đã bị mẻ, có lẽ vì tôi không bọc ma lực vào nó.
"Lưỡi nó cũng có axit. Đừng dùng khiên đỡ, hãy gạt nó đi." - Satou
""RÕ!"" - Các nữ hiệp sĩ
Tôi ra lệnh cho các nữ hiệp sĩ đang răm rắp tuân lệnh, bảo họ lấy giáo hoặc rìu nếu có, rồi tập trung gạt đỡ các đòn tấn công của con cóc.
Chỉ cần lỡ tay một chút là có thể tôi sẽ kết liễu nó trong một đòn, nên tôi phải tập trung kiềm chế hết sức có thể.
"Tất cả mọi người, lùi lại! Cái đuôi đang đến!" - Satou
"OUU!" - Các nữ hiệp sĩ
Các nữ hiệp sĩ né đòn tấn công bằng đuôi của con cóc theo chỉ dẫn của tôi.
Có một cô nàng bị líu díu chân trong lúc lùi lại rồi ngã sõng soài một cách chẳng tiểu thư chút nào, nhưng tôi vờ như không thấy gì.
Thanh kiếm gãy sau khi tôi đỡ chiếc lưỡi lần thứ tư. Kiếm gì mà mỏng manh thế.
"Hiệp sĩ-sama, xin hãy nhận lấy." - Nữ hiệp sĩ
"À, cảm ơn." - Satou
Tôi chém đứt đôi chiếc lưỡi bằng cây rìu hai tay vừa nhận được.
Máu phun ra biến chất trước khi chạm đất, nó biến bãi cỏ thành một vũng axit.
Đúng là một sinh vật kỳ ảo phiền phức.
Tôi lấy một cây giáo ngắn để thay cho chiếc rìu rồi dùng nó ghim chiếc lưỡi xuống đất.
"Cậu đã canh giữ nơi này rất tốt! Hiệp sĩ-dono, cảm ơn cậu đã hợp tác." - Đội trưởng
Tôi để cho đội trưởng cận vệ cuối cùng cũng tham chiến để ghi công, trong khi tôi tập trung đánh lạc hướng con cóc để nó không làm bị thương các nữ hiệp sĩ.
Nhờ vậy, chúng tôi cuối cùng cũng tiêu diệt được con cóc, tuy có mất thời gian nhưng không có ai thương vong.
Không hiểu sao, một lúc sau khi trận chiến bắt đầu, trạng thái của con cóc chuyển thành [Suy Yếu], và lớp ma thuật phòng ngự bảo vệ cơ thể nó cũng biến mất.
Tôi đã báo thông tin đó cho các cận vệ đến sau khi nghe thấy tiếng náo loạn.
Đúng như dự đoán, buổi tiệc trà kết thúc, nhưng tôi được các quý tộc tham dự cảm ơn, và các tiểu thư quý tộc mà tôi không có cơ hội nói chuyện trong suốt buổi tiệc đã mời tôi khiêu vũ cùng họ trong vũ hội sắp tới.
Hầu hết các tiểu thư ở đây đều là con gái của Tử tước trở lên, nên có lẽ tôi chỉ có thể nhận lời với con gái của nam tước hoặc nữ nam tước, nhưng theo phép lịch sự, tôi vẫn đáp: "Đó sẽ là một vinh hạnh lớn cho tôi."
Trên đường trở về từ buổi tiệc trà bằng xe ngựa, tôi bắt gặp xác một con quái vật có hoa văn vằn đỏ khác ở một nơi khác.
Lũ trẻ con ngây thơ ném đá vào cái xác, nhưng hầu hết ánh mắt của mọi người đều lộ vẻ lo lắng.
Khi bạn không biết chúng sẽ xuất hiện ở đâu, dân thường chắc hẳn sẽ rất sợ hãi.
Tôi hiểu rồi, tôi đã quên mất quan điểm đó.
Tôi biết rồi, đó là nỗi sợ.
Mục đích của kẻ chủ mưu giấu mặt hẳn là gieo rắc nỗi sợ hãi cho người dân Kinh Thành.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cơn ác mộng quỷ vương tái diễn.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu một bầy quái vật tấn công.
Tôi tự hỏi liệu sẽ có nhiều thương vong hơn cả lần quỷ vương Đầu-chó nếu người dân Kinh Thành bị nỗi sợ hãi chi phối hay không.
Tuy nhiên, tôi vẫn chưa biết được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nếu chúng chỉ muốn giết người, thì những hành động vòng vo và bí ẩn thế này hoàn toàn vô nghĩa.
[Ai] và [Vì mục đích gì] mà chúng lại gieo rắc nỗi sợ hãi cho người dân Kinh Thành.
Nước cờ cuối cùng của chúng là gì.