Satou đây. Một Satou yếu đuối đang thèm khát ánh mặt trời hơn bao giờ hết.
Hầm ngục kể ra cũng hay ho đấy, nếu nó chỉ là một trò chơi.
Việc phải chiến đấu với đủ loại côn trùng, sâu bọ, ếch nhái và rắn rết trong một tầng hầm ẩm ướt, mốc meo thật sự mệt rã rời.
Chúng tôi đã đi qua sáu căn phòng kể từ lúc đó, nhưng chẳng gặp được một người sống nào. Dù vậy, chúng tôi có đi ngang qua vài cái xác.
"Chủ nhân, em đã thu thập ma hạch xong."
"Được rồi, nghỉ một lát đi."
Liza và những người khác chuyền tay nhau chai nước sau khi uống một ngụm.
Chẳng biết từ lúc nào, họ đã đổi cách gọi tôi từ "Danna-sama" (Quý anh) sang "Goshujin-sama" (Chủ nhân). Vì cách gọi đó có vẻ thoải mái hơn với họ nên tôi cứ để vậy.
Liza làm rơi chai nước.
Nước đổ lênh láng ra ngoài.
"E-em vô cùng xin lỗi! Thưa Chủ nhân!!!"
Liza luống cuống nhặt chai nước lên. Tay cô ấy dường như đang run rẩy.
Nghĩ lại thì, độ chính xác khi ném vũ khí của Pochi và Tama trong trận chiến vừa rồi cũng tệ kinh khủng.
"Em mệt à?"
"Em rất xin lỗi! Em đã lãng phí nước trong lúc quan trọng thế này. Xin ngài cứ trừng phạt em."
Cô ấy căng thẳng quá rồi. Không, có vẻ Liza đang rất nghiêm túc về chuyện này.
"Liza, nước thì chúng ta có thể kiếm thêm được mà. Quan trọng hơn là, cơ thể em có ổn không?"
"Em xin lỗi… Lúc nãy em cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, em đã cố gắng cử động chân tay nhưng chúng không nghe lời."
Pochi và Tama đang nằm phờ phạc trên mặt đất, uể oải uống nước.
Tôi kiểm tra trạng thái của họ, dường như không có bất kỳ trạng thái bất thường nào. Có lẽ họ chỉ đơn thuần là kiệt sức thôi.
"Việc nghỉ giải lao tạm dừng, thay vào đó chúng ta sẽ nghỉ ngơi hẳn hoi."
Tôi bế Tama và Pochi lên tay rồi cho chúng uống nước.
Tôi chia khoai lang nướng cho cả ba. Cả ba trông buồn ngủ rũ rượi, nhưng có lẽ vì đói nên vẫn còn chút sức để ăn.
"Sau khi mọi người ăn xong, chúng ta sẽ ngủ trong 3 giờ."
Pochi và Tama ngủ gối đầu lên chân tôi. Liza thì bẽn lẽn cuộn tròn như một quả bóng ở một góc xa.
Khi cả ba đã ngủ say, tôi quan sát lại trạng thái của họ.
Các chỉ số đang tăng lên 1 điểm mỗi 10 phút, dần hồi phục về giá trị cơ bản. Sau 2 giờ nghỉ ngơi, màu xám trên bảng trạng thái đã chuyển lại thành màu trắng.
Nói về kỹ năng, có phải khi cả ba lên cấp thì kỹ năng của họ cũng tăng theo không nhỉ?
Họ không nhận được kỹ năng chỉ bằng cách làm một việc gì đó sao?
Rõ ràng là sự cải thiện từ việc lên cấp sẽ được áp dụng sau khi họ ngủ.
Cứ như một trò chơi khám phá mê cung cổ điển vậy.
Sau đó, chúng tôi tiếp tục dọn dẹp thêm nhiều phòng nữa. Dựa vào tình hình lúc nãy, giới hạn trước khi cả nhóm cần nghỉ ngơi là sau khi lên được 3 cấp. Chúng tôi nên nghỉ sau khi dọn dẹp thêm khoảng hai phòng nữa.
"Dừng lại!"
Thật hiếm khi Tama lại cảnh báo chậm như vậy.
Nhưng phía trước làm gì có kẻ địch nào đâu.
"Có chuyện gì sao?"
"Mặt đất hơi lạ ạ?"
Cô bé trả lời bằng một câu hỏi. Con bé không biết đó là gì, nhưng cảm thấy có gì đó không ổn, phải không? Tôi nhìn kỹ mặt đất, kết cấu của nền đất trông khác hẳn, mặc dù màu sắc không thay đổi.
Trước khi tôi kịp hiểu ra sự khác biệt là gì, một thông báo AR hiện lên ghi [Bẫy: Hút Máu].
Phải rồi ha, đây là mê cung mà, nên chắc chắn phải có bẫy.
Vì từ đầu đến giờ chẳng có gì bất thường xảy ra nên tôi quên béng mất.
"Làm tốt lắm, Tama. Chỗ đó có một cái bẫy đấy."
"Ay!"
Tôi xoa đầu và tai Tama.
Tôi để cả ba lùi lại và thử ném một hòn đá vào bẫy, nhưng nó không kích hoạt. Dựa vào tên của cái bẫy, có lẽ nó chỉ phản ứng với sinh vật sống.
Vì không biết phạm vi của bẫy, tôi không chắc liệu đi men theo mép tường có an toàn không. Tôi sẽ không đời nào để các cô gái thú nhân của mình bước lên đó thử.
Có vài con quái vật chuột trong căn phòng phía sau, có lẽ tôi nên thử dụ chúng đến đây bằng cách ném đá.
Tôi ném ba hòn đá cùng một lúc.
"Chuột đang đến."
Nghe báo cáo của Pochi, tôi ra hiệu cho cả ba lùi lại. Lũ chuột ở đây cấp 10 và khá yếu, nhưng chúng thường đi theo bầy. Vì không chắc chúng có thể phá được bẫy hay không, cứ giữ khoảng cách cho an toàn.
Lũ chuột bị những tia lửa đen bắn ra từ vị trí bẫy giữ lại. Cuối cùng, cả ba con chuột đều bị tóm ở những vị trí riêng biệt. Dường như loại bẫy này được rải rác khắp lối đi.
*[Đã nhận được Kỹ Năng Phá Bẫy.]*
*[Đã nhận được Kỹ Năng Dùng Bẫy.]*
*[Đã nhận được Kỹ Năng Khám Phá Bẫy.]*
Cái bẫy này chắc là loại có thể kích hoạt lại, nên chúng tôi cứ để ma hạch của lũ chuột ở đó.
Tôi ngay lập tức cộng điểm vào Kỹ Năng Khám Phá Bẫy và kích hoạt nó.
Liza đâm ngập cây thương vào miệng con ếch khổng lồ bằng tất cả sức lực. Pochi và Tama sau đó nhảy lên từ hai phía đối diện để tung đòn kết liễu vào đầu con cóc bằng dao găm.
"Tuyệt! Làm tốt lắm!"
"Vâng!"
"Ay!"
"Nano desu!"
Tôi khen ngợi họ vì đã tự mình tiêu diệt con quái vật đầu tiên. Vì đối thủ chỉ là một con quái cấp 10 với kỹ năng đặc biệt duy nhất là đòn tấn công bằng lưỡi, tôi đã thử để họ tự xử lý, và họ đã làm rất tốt. Suy cho cùng, thú nhân có sức chiến đấu cao hơn con người nếu ở cùng cấp độ.
Căn phòng này rộng gấp ba lần những phòng trước đó. Với không gian rộng thế này, khả năng cao là sẽ có nhiều kẻ thù hơn, nhưng tôi không cảm nhận được sự hiện diện của chúng.
Có một ngôi nhà ở cuối phòng. Mái nhà rõ ràng đã bị cắt làm đôi. Có lẽ nó đã bị nuốt chửng khi mê cung được tạo ra. Thật không may, radar không báo có dấu hiệu của con người.
Liza đang xẻ thịt con ếch, còn Pochi và Tama thì canh gác ở lối vào. Lần này đến lượt Liza làm việc này à. Vì cả ba đều có kỹ năng đó, tôi phân công họ làm việc theo vòng.
"Pochi, Tama, đi kiểm tra ngôi nhà đó với ta."
Tôi tiến đến ngôi nhà cùng với hai đứa.
Không có bất kỳ xác nạn nhân nào trong nhà, nhưng thay vào đó lại có rất nhiều thứ khác.
Rõ ràng đây là nhà của một người khá giả.
Hai thanh đoản kiếm trang trí làm tôi ngạc nhiên khi chúng có sức tấn công khá ổn lúc tôi kiểm tra bằng Kỹ Năng Thẩm Định. Ẩn sau một bộ trang phục thời thượng là một chiếc két sắt giấu bên trong bức tường. Tôi thổi bay ổ khóa bằng súng ma thuật và kiểm tra bên trong. Ngoài một túi vàng và châu báu, còn có một nguyên liệu ma thuật gọi là Bột Rồng trong một lọ nhỏ. Lẽ nào đây là nhà của một thuật giả kim?
Chúng tôi thu thập một lượng nhỏ châu báu, nhưng bỏ lại những món đồ lớn như tượng, đồ thủ công hay tác phẩm nghệ thuật.
Trong số các tác phẩm nghệ thuật, có một cặp thú nhồi bông trên bệ. Thú thật là tôi cũng hơi tò mò, tự hỏi liệu chúng có đang được sửa chữa không. Tôi khá hứng thú muốn xem cách người ta nhồi bông những sinh vật huyền ảo.
*[Đã nhận được Kỹ Năng Khai Quật.]*
*[Đã nhận được Kỹ Năng Khám Phá Kho Báu.]*
*[Đã nhận được Kỹ Năng Mở Khóa.]*
Có một dụng cụ đánh lửa trong nhà bếp. Đó là ma cụ duy nhất ở đây, nhưng chúng tôi cũng lấy một cái chảo, một cái nồi và một bộ đồ ăn cho bốn người bỏ vào túi.
Vì tôi có thể lấy nước bất cứ lúc nào từ bình chứa, và có rất nhiều lọ nhỏ ở đó, nên tôi ngẫu hứng đổ dầu vào chúng để làm bom xăng rồi cất vào Kho Chứa.
"Đây đây, phô mai và thịt khô nano desu! ♪"
Trên một chiếc tủ đổ nát có ba ổ bánh mì lớn, ba tảng phô mai và một ít thịt xông khói. Sau khi dùng AR kiểm tra để chắc chắn chúng không bị hỏng, tôi cắt vài miếng cho Tama và Pochi.
"Phần còn lại mang về ăn cùng Liza đi."
"Ay!"
"Vâng, đồ ngon no desu."
Tôi đưa túi thức ăn cho Tama, túi phụ kiện và vũ khí cho Pochi, còn mình thì giữ bình nước và cái chậu, rồi chúng tôi đi ra ngoài.
Khi chúng tôi ra ngoài, việc thu hồi ma hạch đã hoàn tất.
"Chủ nhân, em có một yêu cầu… Liệu em có thể nhóm lửa được không ạ?"
"Nhóm lửa trong mê cung? Lý do là gì vậy?"
Liza ngập ngừng một chút.
"Ư-ưm, em muốn ăn thịt ếch ạ… Em xin lỗi."
"Em không cần phải xin lỗi, nhưng ăn nó có an toàn không?"
"Vâng, không sao đâu ạ. Em đã từng xẻ thịt một con ếch cùng loài từ rất lâu rồi. Có một số nội tạng chứa độc nhưng nếu chúng ta loại bỏ chúng đi thì sẽ ổn thôi. Nhưng nếu không nướng chín thì có nguy cơ bị ngộ độc ạ…"
Ồ. Dù đang ở dưới lòng đất nhưng vẫn có một luồng không khí, và chúng tôi cũng đã leo lên khá cao nên có lẽ không cần lo về việc thiếu oxy.
"Được rồi, ta cho phép."
Liza chỉ Pochi và Tama cách cắt chân ếch, trong khi cô ấy lấy ra các khúc gỗ và dăm bào từ trong túi để chuẩn bị. Tôi hiểu rồi, đó là lý do tại sao cô ấy lại thu nhặt gỗ ở mỗi phòng.
Tôi ngăn Liza đang định dùng đá lửa, rồi lấy dụng cụ đánh lửa lúc nãy ra để nhóm lửa.
Tôi đưa dụng cụ nấu ăn và bộ đồ ăn lấy từ căn nhà cho Liza.
Từ lúc nào, Tama và Pochi đã giơ cao phần thịt chân ếch lên trên đầu.
"Thịt…"
"Nano desu."
Ủa, chẳng phải ban nãy hai đứa đã sướng rơn với thịt xông khói rồi sao?
Liza cắt thịt thành từng miếng và xếp chúng vào chảo.
Cô ấy xiên một miếng thịt nướng và đưa cho tôi.
Mình… phải ăn cái này thật sao?
"Cảm ơn em, Liza."
Tôi lấy hết can đảm và ăn thử… Vị cũng giống thịt gà đấy, nhưng nói thật là hơi nhạt nhẽo. Chắc cũng đành chịu thôi vì chúng tôi không có gia vị như muối. Thật phiền phức nếu phải quay lại ngôi nhà đó chỉ để tìm gia vị.
Cả ba đang chăm chú nhìn tôi ăn.
À phải rồi, chúng đang chờ được cho phép.
"Đừng nhìn nữa và ăn đi. Nếu các em không ăn và nghỉ ngơi đầy đủ, chúng ta sẽ không thể ra khỏi mê cung này đâu!"
Sau khi được phép, Pochi và Tama bắt đầu chén sạch thịt trong chảo.
Liza không chỉ chiên thịt mà cũng cẩn thận ăn phần của mình.
Tôi liếc nhìn họ trong khi hơ nóng bánh mì đen, phô mai và thịt xông khói để ăn cùng.
Sau đó, chu trình xẻ thịt, nướng và ăn uống lặp lại trong khoảng 30 phút, bữa tiệc chỉ kết thúc khi nguyên liệu đã cạn kiệt.
Theo đề nghị của Liza, tôi bọc số thịt còn lại trong vải và cất vào túi phòng khi cần đến.
Nếu tình hình vẫn như trước, họ sẽ kiệt sức sau hai, ba trận chiến nữa, nên chúng tôi sẽ dùng thời gian này để nghỉ ngơi cho lại sức.
Tôi để cả ba tắm rửa trong chậu, đưa cho họ quần áo mới để thay, rồi để họ ngủ với một chiếc chăn ấm.
Dù sao thì quần áo cũng sẽ sớm bẩn trong trận chiến thôi, nhưng được ngủ với quần áo sạch sẽ chẳng phải tốt hơn sao?