Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 386: CHƯƠNG 13-3: BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN TẠI HỌC VIỆN HOÀNG GIA

Arisa

"Rất hân hạnh được gặp tiểu thư Tachibana. Tôi là hiệu trưởng Học viện Hoàng gia, Litou Maiya."

Một người phụ nữ lớn tuổi trông rất đáng kính chào đón tôi từ phía bên kia bàn làm việc của bà.

Tôi đã ghé thăm Học viện Hoàng gia ở Phố Quý tộc cùng với lũ trẻ.

Tên của bà ấy nghe có vẻ lạ đối với một người Shiga. Tôi nghĩ cái tên đó phổ biến hơn ở phía tây lục địa thì phải.

Tôi đưa lá thư mà Chủ nhân yêu dấu đã giao cho bà hiệu trưởng.

Lá thư giới thiệu là từ Công tước Oyugock nên tôi nghĩ sẽ chẳng có trở ngại nào, nhưng không ngờ chúng tôi lại được gặp mặt trực tiếp thế này.

"Ta được biết rằng em sẽ vào học viện của chúng ta, nhưng không chỉ mình em, mà cả những đứa trẻ phía sau em nữa sao?"

Bà hiệu trưởng nhướng mày khi nhìn thấy lũ trẻ sau lưng tôi.

"Học viện của chúng ta yêu cầu học sinh phải biết đọc, biết viết và làm được các phép tính cơ bản mới được nhập học. Ngay cả khi có thư đề cử của Công tước-sama đi chăng nữa, nếu chúng không có đủ trình độ học vấn thì..."

"Tama biết làm tính, đọc và viết nữa~?" - Tama

"Pochi cũng vậy, nhỏ viết cả tiểu thuyết và có thể làm tính hoàn hảo nanodesu." - Pochi

"Em nữa." - Shiro

"Tôi cũng làm được." - Crow

Tama, Pochi, Shiro và Crow lần lượt trả lời bà hiệu trưởng.

Có vẻ Mia không hứng thú với cuộc trò chuyện này, cô bé đang mải mê ngắm nhìn bức tranh trên tường.

"Còn cô bé ở đằng kia thì sao?"

"Mwu?" - Mia

Mia nghe gọi liền quay đầu lại, và chiếc mũ trùm đầu tuột ra sau bởi quán tính từ hai bím tóc của cô bé.

"E-Elf-sama?! Cô là một Elf-sama đến từ Rừng Boruenan sao?"

"Nn, Mia."

Mia gật đầu với bà hiệu trưởng, người đang kinh ngạc đến mức gần như nhoài cả người qua bàn.

Những quý tộc mà chúng tôi gặp trong hai ngày qua đều rất lịch thiệp nhưng họ cư xử khá bình thường, người này chắc hẳn là một fan cuồng elf rồi, không nghi ngờ gì nữa.

Nhờ có Mia, chúng tôi đã được nhập học vào Học viện Hoàng gia một cách suôn sẻ.

"Vậy thì, có rất nhiều khóa học đa dạng ngoài các môn cơ bản tại học viện của chúng ta. Mọi người muốn chọn khóa nào?"

Tóm tắt lại lời giải thích dài dòng của bà hiệu trưởng, học viện này có sáu trường chính: trường cao cấp, trường quý tộc, trường nữ sinh, trường hiệp sĩ, trường ma thuật và trường thiếu nhi, cùng với 12 khóa học.

Nếu chúng tôi ở lại Kinh thành như thường trú nhân thì đã khác, nhưng vì chỉ nhập học trong một thời gian giới hạn, chúng tôi quyết định tham gia vào ba trường sau khi thảo luận với bà ấy.

Mia và tôi quyết định vào trường ma thuật; Pochi và Tama vào trường hiệp sĩ, còn Shiro và Crow đến trường thiếu nhi.

Tôi đã nghĩ đến việc vào trường nữ sinh để tham gia khóa đào tạo cô dâu, hay trường cao cấp để học chính trị và kinh tế, nhưng sở thích của tôi cuối cùng vẫn là nơi tôi có thể nghiên cứu ma thuật.

Vì Chủ nhân cheat của chúng tôi có thể tạo ra cả một vương quốc hay một đế chế nếu anh ấy muốn, việc nghiên cứu về quản lý lãnh thổ và cách trở thành một hoàng đế có lẽ sẽ tốt hơn nhiều, nhưng tôi không mặn mà lắm vì thực hiện nó trong khoảng thời gian học giới hạn sẽ chỉ là nửa vời mà thôi.

Để Pochi và Tama một mình ở trường hiệp sĩ có cảm giác như sẽ kích hoạt một loại flag nào đó, nên tôi quyết định đi cùng chúng vào ngày đầu tiên.

Có lẽ tôi nên bàn chuyện này với Chủ nhân vào ngày mai.

Tôi dắt Pochi và Tama đi cùng giáo viên hướng dẫn đến trường hiệp sĩ.

Chỉ những người được quý tộc đề cử mới có thể nhập học nơi này.

"Tôi xin lỗi, nhưng để phòng hờ, làm ơn thực hiện một bài kiểm tra nhỏ."

"Aye!" - Tama

"Pochi giỏi làm kiểm tra nanodesu!" - Pochi

"Loại kiểm tra nào vậy ạ?" - Arisa

Tôi hỏi ông giáo viên trông rất lực lưỡng.

"Đây là một bài kiểm tra đơn giản cho những ai khao khát trở thành hiệp sĩ. Chỉ cần lấy một thanh kiếm và vung thử. Làm ơn cố gắng vung nó mười lần nhé?!"

Véo, véo, véo, Pochi và Tama đang vung kiếm với tốc độ không thể nhìn thấy nổi mũi kiếm trong khi vẫn đang ngồi.

Vị giáo viên bất ngờ đến nỗi hàm như muốn rớt xuống đất.

Tôi bảo hai đứa cẩn thận hơn và nhận lấy thanh kiếm của Pochi.

Ơ, trông nó nặng thật đấy dù nhìn có vẻ không đến nỗi.

Không biết có phải do trọng tâm dồn hết về phía mũi kiếm không nhỉ?

Chỉ số của tôi đã tăng lên ngang ngửa một hiệp sĩ thông thường nhờ LV UP, nhưng dường như tôi không thể giữ vững tư thế khi vung kiếm.

Tôi lén lút sử dụng phép [Trợ Sức] vô niệm.

Đó là một phiên bản phụ của phép cao cấp hơn là [Cường Hóa Thể Chất] mà Chủ nhân đã tạo ra cho các điệp viên.

Tôi vung kiếm như đang tập kendo.

Sự hưng phấn của tôi tăng dần lên sau mỗi nhát vung.

Kiếm chắc hẳn có một sức mê hoặc bí ẩn khiến bạn chỉ muốn hét lên "Wooooo" thì phải.

Giờ thì tôi đã hiểu cảm xúc của hai đứa nó rồi.

"Được rồi, cô Tachibana cũng đậu."

"Cảm ơn thầy."

Tôi trả lại kiếm cho giáo viên với vẻ mặt điềm nhiên.

Cảm giác như tôi sẽ bị đau cơ nếu không được mát-xa một chút khi chúng tôi trở về.

Ồ phải rồi! Tôi sẽ để Chủ nhân mát-xa cho mình thật nhiệt tình.

Dĩ nhiên là tôi sẽ mát-xa lại cho Chủ nhân sau khi phần của mình xong!

Guhehehe, làm điều mình muốn với một cơ thể shota hử.

Máu tôi sôi sùng sục cả rồi.

"Arisa~?" - Tama

"Mặt kìa, nanodesu." - Pochi

Cả hai nhìn tôi từ bên dưới và chỉ vào môi tôi.

Oái, không ổn, đoan trang và đúng đắn, đoan trang và đúng đắn.

"Tama Kishresgalza." - Tama

"Pochi Kishresgalza nanodesu!" - Pochi

"Tôi là Arisa Tachibana. Mọi người, xin hãy đối xử tốt với chúng tôi."

Phòng học toàn là một đám nhóc.

Tôi đoán hầu hết đều khoảng 13 tuổi.

Quả nhiên là hiệp sĩ tập sự, tất cả lũ trẻ đều vai u thịt bắp dù có khuôn mặt non choẹt, chẳng có đứa nào hấp dẫn nổi tôi.

Có khoảng 30 người, nhưng chỉ có hai cô gái. Một trong số họ là một cô gái mảnh mai trông như một tiểu thư trẻ, nhìn chẳng hợp với nơi này, còn người kia là một cô gái có thân hình còn săn chắc hơn cả đám con trai.

Level của chúng khác nhau, từ 3 đến 7. Cũng có những đứa trẻ không-bình-thường sở hữu level 11 và 15.

Hầu hết con cái quý tộc đều ở level 7, do đó chúng có tương đối nhiều skill.

Một nửa có các skill võ thuật, khoảng 20% có skill ma thuật.

"Hừ, á nhân và phụ nữ à. Tiêu chuẩn của trường hiệp sĩ chắc hẳn đã xuống dốc rồi."

Một thằng nhóc đẹp mã có vẻ ngoài như một tiểu thiếu gia buông lời mỉa mai quen thuộc.

Và có người phản ứng lại ngay lập tức.

"Ngươi nói sao! Thử nói lại xem. Nhân danh Nhà Kelten, ta thách đấu ngươi!"

Đó là cô gái mảnh mai lúc trước.

Mà khoan, sao cô lại là người nổi nóng cơ chứ.

"Đánh nhau là xấu~" - Tama

"Đúng đó nanodesu! Chúng ta phải thân thiết với nhau nodesuyo. Xấu lắm nanodesu." - Pochi

Tama và Pochi chen vào giữa hai đứa nhóc bằng Thuấn Động, xua tay để hòa giải cả hai.

"Ê, ê..."

"Hai đứa đó vừa mới cử động sao?"

"Đừng nói với tao đó là Thuấn Động nhé?"

"Ngu quá. Nếu chúng dùng được Thuấn Động thì đã được tuyển vào hội hiệp sĩ rồi, chứ đâu có vào trường hiệp sĩ."

Đám bạn cùng lớp trở nên xôn xao khi thấy kỹ thuật siêu việt của hai người.

Tôi nhìn ông giáo viên lực lưỡng, nghĩ rằng ông ta nên nhanh chóng can thiệp, nhưng có vẻ ông ta lại thấy học sinh nổi loạn khá thú vị nên chỉ khoanh tay đứng nhìn. Thiệt tình. Phiền phức quá đi.

"Làm ơn dừng lại đi, hai cậu."

Tôi đứng ra hòa giải thay cho Pochi và Tama như một người lớn.

"Cậu công tử ở kia ơi. Tôi không bận tâm nếu cậu phân biệt người khác theo giới tính, nhưng làm ơn đừng phân biệt đối xử vì điều đó. Ngay cả phụ nữ cũng có thể là một bậc thầy kiếm thuật tuyệt vời như Ryouna-sama của Bát Kiếm Shiga cơ mà."

Tôi lôi bà cô sáu múi từ dạo trước ra để phản bác lại một thằng nhóc có vẻ yếu thế trước quyền lực như cậu ta, khiến cậu ta không thể cãi lại.

Tiếp theo, tôi quay sang cô tiểu thư đang-sôi-máu.

"Chúng tôi rất cảm ơn cô, tiểu thư nhà Kelten, vì đã bảo vệ chúng tôi."

Cô gái này có lẽ sẽ bị mắng vì hành động vì lợi ích riêng, nhưng đó là việc của giáo viên. Lôi chuyện đó ra bây giờ sẽ chỉ làm cô ấy xấu hổ, tôi có thể chỉ ra điều đó sau khi chúng tôi ở riêng.

"R-Ryouna-sama là ngoại lệ! Đàn ông mạnh hơn, và họ vượt trội hơn trong một trận đấu! Chẳng phải hầu hết Bát Kiếm Shiga đều là đàn ông sao!"

Thằng nhóc lại hiểu sai vấn đề và cãi lại.

Tuy nhiên, người đáp trả cậu ta lại là cô gái mảnh mai.

"Ara, người đã hạ gục Julberg-sama của Bát Kiếm Shiga, [Hắc Thương] Liza, cũng là phụ nữ đấy cậu."

Pochi và Tama nghe lời khen về Liza liền bắt đầu lộ rõ vẻ sung sướng trên mặt.

"Liza mạnh lắm~" - Tama

"Đúng đó nanodesu. Liza mạnh lắm nodesu!" - Pochi

"Đợi đã, mấy cô! Phải thêm kính ngữ "-sama" vào chứ! Phu nhân đó giờ có lẽ đã được ban tước vị bá tước danh dự tương đương với Bát Kiếm Shiga rồi."

Cô tiểu thư khiển trách hai đứa vì đã ca ngợi Liza-san.

"Cái đó không có~?" - Tama

"Không có cái đó nodesu." - Pochi

"Ý hai người là sao?"

Cả hai có lẽ muốn nói rằng Liza-san đã từ chối trở thành một Bát Kiếm Shiga, vì vậy cô ấy không phải là một bá tước danh dự mà là một nam tước danh dự, nhưng dường như họ không thể diễn tả được điều đó.

"Làm ơn bình tĩnh lại. Liza Kishresgalza-sama đã từ chối lời mời trở thành một Bát Kiếm Shiga. Cô ấy được ban tước vị nam tước danh dự trong [Đại Lễ Yết Kiến] ngày hôm kia."

"Làm như cô đã thấy tận mắt Kishresgalza-sama ấy?"

Ồ, có vẻ như cô ấy đã nghe lời giới thiệu của Pochi và Tama lúc nãy.

"Đúng vậy, cả ba chúng tôi đều có mặt ở đó. Cô chắc đã nhận ra, nhưng hai người này giống như em gái của Kishresgalza-sama vậy."

"Em gái của Liza-sama?"

Trời ạ, tôi có cảm giác mình sẽ cắn vào lưỡi nếu không nghiêm túc mỗi khi nói họ của Liza.

Tiếng của thằng nhóc đẹp trai có sự tồn tại đã bị lãng quên cắt ngang.

"Mấy cô, đấu với tôi! Tôi sẽ xin lỗi về những lời vừa rồi nếu tôi thua. Thầy ơi, làm ơn chuẩn bị khu tập luyện."

"Tốt, tốt."

Ông thầy giáo lực lưỡng gật đầu trước lời đề nghị kiêu ngạo của thằng nhóc, rồi nói với cả lớp, "Bài học đầu tiên là quan sát một trận đấu tay đôi", sau đó dẫn cả bọn đến khu tập luyện. Đúng là một lũ não cơ bắp.

"Nào, tới đây! Cả ba cô nhào vô một lúc đi."

Thằng nhóc trang bị một chiếc mũ và đệm chống sốc, giơ cây kiếm gỗ về phía chúng tôi và la lớn.

Năm thằng nhóc phía sau nó cũng đang lườm chúng tôi.

"Binh bét Tama. Tớ chỉ định cậu làm tiên phong."

"Roger~" - Tama

"Nghe cho rõ đây? Nhắm vào vũ khí thôi nhé. Mia không có ở đây, nên kể cả khi cậu lỡ tay, đừng làm cậu ta bị thương, hiểu chưa."

"Aye aye sir~?" - Tama

Tôi nhờ Tama, người khéo léo nhất, kết thúc trận đấu bằng cách phá hủy vũ khí của đối phương.

Dĩ nhiên là tôi nói nhỏ để bên kia không nghe thấy.

"Tiến ra phía trước! Vào thế."

Thằng nhóc nắm kiếm và tạo dáng hiệp sĩ.

Tama thì cứ đứng tự nhiên.

"Bắt đầu!"

Theo hiệu lệnh của giáo viên, thằng nhóc đâm tới Tama trong khi hét lên.

Cú đó trông khá nguy hiểm. Dù là kiếm gỗ thì vẫn có thể gây chấn thương nặng.

"Wooooooo!"

Nhát đâm của cậu nhóc rất sắc bén. Bước chân nhanh đến mức khó tin đó là của cùng một người. Lũ trẻ ở trường đào tạo thám hiểm giả không thể so sánh được với cậu ta. Tôi đoán level 11 là phải thế.

Tuy nhiên, đối thủ của cậu ta lại quá bá đạo.

"Tama là một vũ công quyến rũ~?" - Tama

Tama đang né những cú đâm của thằng nhóc từ trái sang phải bằng những bước chân vi diệu.

Nếu là Tama, cô bé có lẽ cũng làm được y chang ngay cả khi đối thủ là một Bát Kiếm Shiga.

"Tama cố lên nanodesu!" - Pochi

"Aye~" - Tama

Đáp lại lời cổ vũ của Pochi, Tama chém thanh kiếm của thằng nhóc bằng kiếm gỗ của mình.

"Cái-"

"Bí kiếm, Chém Kiếm~?" - Tama

Tama chạy vượt qua thằng nhóc và tạo một dáng chiến thắng kỳ quặc.

Thằng nhóc dường như đã mất hết sức lực sau khi chứng kiến kỹ thuật cực kỳ phi lý đã chém thanh kiếm gỗ của cậu ta thành những lát như thái củ cải, cậu ta ngồi bệt xuống đất.

"Người thắng, Tama."

Đám bạn học hò reo trước lời công bố của ông giáo viên.

Chỉ có một cậu nhóc trông có vẻ hoài nghi rời khỏi khu huấn luyện sau lưng đám bạn học trong khi cười khẩy kiểu "hmph". Đó là một cậu trai level 15.

Cậu ta sẽ trở thành đối thủ nếu đây là một "school arc", nhưng không may, nó chẳng cần thiết.

Cái đám theo sau thằng nhóc khiêu chiến với chúng tôi từng đứa một, nhưng Tama và Pochi thay phiên nhau hành hạ vũ khí của chúng và giành chiến thắng.

Ông giáo viên yêu cầu chúng tôi không phá hoại trang thiết bị nữa, nên họ đã kiềm chế không thái lát chúng.

Sau khi cả đám ăn theo đều gục ngã, cô gái to con cũng thách đấu, và sau đó nó biến thành một trận đấu tập thể của cả lớp.

"Kế tiếp~?" - Tama

"Lần này đến lượt Pochi vui nanodesu!" - Pochi

Pochi vừa làm vẻ mặt sung sướng vừa nhìn cả lớp trong khi cầm thanh kiếm gỗ, nhưng chẳng ai dám thách đấu lại.

Cô tiểu thư và thằng nhóc đầu tiên đã khiêu chiến ba lần mỗi người, nhưng đó đều là những chiến thắng dễ dàng.

"Thôi được rồi, lớp học hôm nay kết thúc."

Khi vị giáo viên lực lưỡng tuyên bố, những người đang thở hổn hển đấm xuống đất tỏ vẻ thất vọng.

À đúng rồi, những khuôn mặt thiểu não của bọn con trai thật tuyệt phải không?

Hãy dùng sự thất vọng này để trưởng thành đi! Tôi đang cổ vũ cho các cậu đấy!

"Mọi người, chắc giờ các em đã hiểu rằng núi cao còn có núi cao hơn chứ gì? Nhưng mà, đừng nản lòng nhé? Hai cô bé này rất đặc biệt. Họ là những thám hiểm giả thực thụ đã mạo hiểm mạng sống trong mê cung dù trông nhỏ bé thế này."

Rõ ràng, ông thầy giáo này rất biết cách tận dụng cơ hội.

Giờ thì lũ trẻ có lẽ sẽ siêng năng tập luyện hơn với một hình mẫu lý tưởng nhưng không đâm đầu một cách ngu ngốc.

Có một mục tiêu rõ ràng sau cùng vẫn rất quan trọng.

Giờ thì, với chuyện này, hai đứa nó có lẽ sẽ được công nhận và không trở thành mục tiêu bị bắt nạt, cũng có vài đứa trẻ có vẻ sẽ thân thiết với cả hai, nên tôi sẽ không phàn nàn gì.

Thêm vào đó, thằng nhóc đẹp trai gây sự với cả hai cũng đã xin lỗi một cách đàng hoàng.

Nhìn vẻ mặt bối rối của cậu ta khi xin lỗi, tôi cảm thấy no đủ cho cả ba bữa tới.

Ôi thôi thôi, tôi sắp không chịu nổi cái "school arc" này nữa rồi.

"Có những món kỳ dị trong cửa hiệu đó, nhưng chúng ngon một cách bí ẩn."

"Đôi khi lại dở không chịu nổi."

"Nhưng món mayo đó chắc chắn sẽ thành món khoái khẩu cho coi?"

Sau khi tan lớp, chúng tôi được con trai thứ tư của một hiệp sĩ danh dự, cùng cô gái to con và một cậu bé người báo mời ra ngoài ăn.

...Mà mayo à. Thật có mùi của người tái sinh hay dịch chuyển đây.

Thây kệ đi, chỉ là những rắc rối bình thường thôi.

Có lẽ vì tôi đang nghĩ những điều kỳ lạ như thế, chúng tôi đã bắt gặp một khung cảnh lạ lùng.

"Thằng mồ côi dơ dáy, đừng có đi đứng khệnh khạng ở đây nhé mày!"

"Souya-dono, làm ơn đừng dùng bạo lực. Shin chỉ đang làm việc trong trường thôi!"

"Ai cần cô lo. Đánh tao đi nếu mày muốn. Tao phải xong việc của tao nhanh. Làm ơn gọn lẹ đi."

Thằng nhóc đang đánh người là một đứa đẹp trai nhưng tiếc là hơi béo. Với mái tóc đen, nếu gầy đi một chút, thì vẻ đẹp của nhóc ấy có thể sánh ngang với Lulu.

Tên cậu ta có hơi hướng châu Á, hay đúng hơn là tên Nhật, Souya. Cậu ta có vẻ là một anh hùng hoặc người dịch chuyển. Kỹ năng chỉ có [Điêu Khắc], 14 tuổi.

Người đang cố gắng bảo vệ cậu bé kia thì chúng tôi có quen.

Đó là công chúa tóc hồng của một quốc gia nhỏ, Menea. Cô ấy không đi cùng hầu gái, có lẽ vì đang ở trong trường. Tôi nghĩ như vậy thật không an toàn.

Cậu nhóc bị đánh thì gầy gò và có mái tóc trắng, một cậu chàng điển trai với khuôn mặt kiểu Pháp. Tên cậu là Shin, nghe như người Trái Đất, nhưng đó là một cái tên khá phổ biến ở thế giới này nên có lẽ chẳng liên quan. Skill của cậu ấy chỉ có [Kiếm Đơn Thủ]. Cậu cũng 14 tuổi giống như nhóc tóc đen.

Mà, đây là một tình huống chắc chắn sẽ khiến bạn muốn bắt bẻ, "Mấy người nghĩ đây là shoujo manga hả!"

"Ê, lại là Điện Hạ kìa."

"Thằng sai vặt ấy hay đụng độ Điện Hạ ghê."

"Chắc cậu ta tức giận khi thấy công chúa nói chuyện với thằng sai vặt thôi."

"Thằng Điện Hạ xấu xí ấy đúng là cố chấp dù công chúa ghét nó như vậy."

Chúng tôi nghe được những lời bàn tán như vậy từ các đàn anh lớp trên ở gần đó.

Điện Hạ Xấu Xí à? Chẳng lẽ nhóc kia cũng giống như Lulu, có một tập hợp những ngũ quan không may mắn?

"Hừ, tay tao bẩn cả rồi!"

Thằng nhóc được gọi là Điện Hạ hống hách rời đi trong khi Công chúa Menea đang trách mắng cậu ta.

"Ôi không! Có máu!" - Menea

"Không sao đâu. Khăn tay sẽ bị bẩn mất." - Shin

Công chúa Menea thấy máu chảy ra từ miệng cậu nhóc bị đánh liền lấy ra một chiếc khăn tay và cố gắng lau máu cho cậu.

Cậu nhóc từ chối và tự quẹt máu đi bằng tay mình.

Kuh, cái quái gì với cái không khí đậm chất shoujo manga này vậy!

Đây có phải là cái thứ gọi là "Lưu ý: Hiệu ứng này chỉ áp dụng cho trai đẹp" không hả?

Chết tiệt, đáng lẽ tôi mới là người ở vị trí đó vì đây là "school arc" mà!

Trời ơi là trời!

Tôi thầm nguyền rủa ông thần Tình yêu-Hài hước trong đầu mình.

---

*Ghi chú của tác giả: Kế tiếp chúng ta sẽ quay lại với góc nhìn của Satou. Ngày thứ hai tại Học viện Hoàng gia dự kiến sẽ diễn ra sau 2-3 phần nữa.*

*● Sơ lược nhân vật:*

* [Menea] Công chúa thứ ba của một nước nhỏ, Rumooku. Một cô gái tóc hồng xinh đẹp, 17 tuổi.

* [Vương quốc Rumooku] Từng hợp tác với người chồn để triệu hồi người dị giới.

* [Kelten] Một hầu tước có ảnh hưởng lớn trong quân đội.

✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!