Satou đây. Đôi khi bận túi bụi với công việc, tôi lại ước được quay về thời đi học; nhưng nghĩ lại, chắc tôi sẽ bỏ cuộc ngay tắp lự nếu được quay về thật, vì hồi đó tôi lúc nào cũng cháy túi.
"Mừng Chủ nhân đã về." - Quản gia
""Mừng người đã về ạ!""" - Dàn hầu gái
Trở về từ Hội nghị Vương quốc, tôi được quản gia và các hầu gái xếp hàng chào đón tận cửa khi vừa bước xuống xe.
Cảm giác cứ như mình là hoàng tộc hay quý tộc vậy... à khoan, mình đã là quý tộc rồi mà nhỉ.
"Chủ nhân, tiểu thư Marientale và bạn của cô ấy đến thăm ngài ạ." - Quản gia
"Được rồi. Họ đang ở phòng khách sao?" - Satou
"Vâng, thưa ngài." - Quản gia
"Vậy thì ta sẽ đến chào họ một tiếng rồi đi thay đồ." - Satou
Khi tôi vừa dứt lời, một cô hầu gái đã đến phòng khách để báo cho họ.
Khả năng giao tiếp của những người làm này ai nấy đều tài năng đến lạ. Sẽ tốt biết mấy nếu gọi mấy cô hầu gái loli ở Thành Phố Mê Cung đến đây học hỏi.
Tôi bước qua cánh cửa được viên quản gia mở ra, tiến vào phòng khách nơi Zena-san và mọi người đang chờ.
Quả nhiên, căn phòng có cảm giác thật chật chội với 15 người bên trong.
Tôi chào lại ngắn gọn, "Anh về rồi đây," với mấy cô gái nhà mình vừa lên tiếng chào.
Dường như họ đã có những giây phút vui vẻ ở Học viện Hoàng gia, ai nấy đều trông rạng rỡ.
"Em xin lỗi vì đã làm phiền anh. Satou-san... Umm, có lẽ từ giờ em phải gọi anh là Tử tước-sama phải không ạ?" - Zena
"Cứ gọi anh là Satou như mọi khi là được rồi, miễn là chúng ta không ở nơi công cộng." - Satou
Tôi nói vậy với Zena-san, người đang tỏ ra hơi xa cách.
Dù việc phân biệt chuyện công và chuyện tư là lẽ tự nhiên, nhưng tôi không thích bị một người bạn đối xử xa cách như vậy.
"...Có được không anh?" - Zena
"Được chứ, cứ gọi anh như em vẫn luôn gọi nhé." - Satou
"Vâng ạ!" - Zena
Zena-san đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Luôn là vậy, biểu cảm của Zena-san mỗi khi thế này thật là tuyệt.
"Anh sẽ đi thay đồ ngay, nên chúng ta hãy dùng bữa cùng nhau nhé. Zena-san và các bạn em sẽ ăn cùng bọn anh chứ?" - Satou
"Um, cái đó..." - Zena
Tôi cứ ngỡ Zena-san và những người khác đương nhiên sẽ ăn tối với chúng tôi, nhưng hình như họ đã được mời ăn tối với Bá tước Seiryuu.
Trông như đó cũng là dịp để họ báo cáo về tiến trình ở Thành Phố Mê Cung.
"Tiếc thật nhỉ. Em sẽ ở lại thủ đô một thời gian phải không? Vậy thì sẽ còn dịp khác nữa. Ngày mai anh sẽ làm những món ăn hoàng gia dùng nguyên một con cá hồi sakura đấy." - Satou
"M-Món ăn hoàng gia ạ! Nhất định ạ! Em rất mong chờ đó." - Zena
Trong khi trò chuyện như vậy, tôi tiễn Zena-san và mọi người ra về khi họ chuẩn bị quay lại biệt thự của Bá tước.
Lilio nhận được một loại bưu kiện gì đó từ Lulu. Hình như đó là một bộ sưu tập những món ăn năm mới mà các cô gái yêu thích.
Đối với bữa tối hôm đó, những món ăn hoàng gia mà Lulu học được trong lâu đài được bày la liệt trên bàn ăn.
Tất cả đều là những món sang trọng. Vẫn còn một ít đồ ăn năm mới thừa lại, nên hơi lãng phí, nhưng chúng tôi có thể dùng chúng vào bữa sáng mai.
"Pochi đỡ đòn, rồi Pochi phản đòn, Pochi lại đỡ đòn rồi Pochi tấn công, đại thành công luôn nanodesu!" - Pochi
"Tama cũng đại thành công nữa đó~?" - Tama
Tôi đang nghe Pochi và Tama kể về những trận đấu vô địch của chúng trước các bạn cùng lớp ở trường hiệp sĩ.
Tôi nhìn Arisa bằng ánh mắt dò hỏi, "Em để chúng làm ai bị thương à?"
"Làm ơn đừng nhìn em bằng ánh mắt đó chứ. Em đã bảo cả hai chỉ tấn công vào vũ khí thôi, nên không sao đâu. Chắc ngày mai sẽ ít có người khiêu chiến hơn, và cả hai đều biết cách kiềm chế nhờ luyện tập với mấy cậu Pendora rồi, nên không có vấn đề gì hết." - Arisa
"Hông sao đâu~" - Tama
"Đúng vậy nanodesu. Sư phụ dạy Pochi phải nương tay với kẻ yếu nanodesu." - Pochi
Chà, đó là một nhận xét có vấn đề đấy.
"Pochi, em không được nói bạn của em là 'kẻ yếu', hiểu chưa." - Satou
"Pochi không được ạ nanodesu? Sư phụ thường nói vậy mà nodesu." - Pochi
Ừm, tôi đoán đó là chuyện đương nhiên đối với những sư phụ người elf hay xem thường những người liên quan đến võ thuật.
"Vậy sao không thử tưởng tượng xem nào." - Satou
"Tưởng tượng~?" - Tama
"Nanodesu?" - Pochi
Tôi nhìn cả hai với vẻ mặt "Để anh xem".
"Tưởng tượng xem nếu một võ sĩ mà Pochi và Tama không quen biết lại coi thường hai đứa trước cả trận đấu, nói rằng 'Mấy nhóc con yếu xìu. Đồ vô dụng', thì hai em sẽ nghĩ sao?" - Satou
"Pochi không có yếu nanodesu!" - Pochi
"Tama cũng mạnh nữa~?" - Tama
Cả hai ngoan ngoãn hình dung những gì tôi nói và trở nên tức giận.
"Thế nhưng, nếu võ sĩ đó nói, 'Hừm, đồ yếu chỉ biết to mồm thôi', mà không thèm nghe hai đứa, thì hai đứa sẽ làm gì?" - Satou
"Đánh~?" - Tama
"Pochi sẽ thách đấu ổng một trận nanodesu." - Pochi
Yup, tôi mừng là cả hai phản ứng đúng như mình mong đợi.
"Đúng vậy đó. Nếu hai đứa nói bạn mình 'yếu ớt', sao hai đứa không nghĩ rằng họ cũng sẽ tức giận y như khi võ sĩ kia nói với hai đứa như vậy?" - Satou
Cả hai khoanh tay và cố gắng hình dung với vẻ mặt nhăn nhó.
"Họ chắc chắn sẽ tức giận lắm nanodesu!" - Pochi
Pochi run lên với giọng sửng sốt.
"Tama sẽ không nói 'yếu' nữa đâu~" - Tama
"Pochi cũng không nói nữa nanodesu!" - Pochi
Tôi khẳng định những lời thành thật của chúng bằng một câu "Phải vậy chứ" rồi xoa đầu cả hai.
Giờ thì chúng sẽ không làm ai bị thương hay gặp rắc rối kỳ cục nữa.
Chẳng hiểu sao Liza cũng đang gật gù, nhưng tôi nghĩ việc khiêu khích đối phương trong một trận chiến thực sự cũng có cái giá của nó, phải không?
Tôi để Arisa báo cáo về những người và các quý tộc trong trường hiệp sĩ mà chúng tôi có lẽ nên cẩn thận.
Có rất nhiều người sở hữu những năng lực thú vị, nên xem ra ở trường sẽ không nhàm chán chút nào.
"Vậy em cũng vui chứ hả, Mia?" - Satou
"Nn." - Mia
Mia gật đầu, đoạn bỏ một miếng cam đã bóc vỏ vào miệng.
Hả? Thế thôi sao?
...Đúng là kiểu kiệm lời của Mia.
Dù sao thì ngày mai Arisa cũng sẽ đến trường ma thuật của Mia, nên tôi đoán mình chỉ cần nghe từ Arisa là được.
"Không có vấn đề gì với nhà bếp ở lâu đài phải không em?" - Satou
"V-vâng ạ. Thật không may là bọn em không được ở cùng Chủ nhân, nhưng em đã học được nhiều kỹ thuật khác nhau, như cách thẩm định nguyên liệu và làm đồ ăn vặt." - Lulu
Việc thẩm định nguyên liệu có lẽ sẽ không cần thiết một khi cô ấy có được skill Thẩm Định Vật, nhưng bảo châu chỉ được trao sau khi buổi đấu giá kết thúc.
Tôi mừng là Lulu không bị bắt nạt hay gì cả, sau này tôi sẽ học những kỹ thuật đó từ Lulu.
"Lulu được chăm sóc rất tốt, em báo cáo." - Nana
"Cảm ơn Nana." - Satou
Lulu chắc hẳn sẽ bị ức hiếp nếu cô ấy ở một mình, nhưng vì có Nana ăn nói thẳng thắn, có lẽ cô ấy đã thực sự được quan tâm chu đáo.
Cuối cùng, tôi hỏi Liza về nơi cô ấy đã dẫn Zena-san và những người khác đi.
"Em chủ yếu dẫn họ đến các quán ăn và cửa hàng vũ khí ạ." - Liza
"Đúng là kiểu của Liza-san ghê." - Arisa
Giống như Arisa vừa lẩm bẩm, rất đúng phong cách của Liza.
Nhưng vì đó là nhóm của Zena-san, họ hẳn đã rất vui với điều đó.
"Vậy thì em nên dẫn họ đi tham quan khu phố mua sắm mà chúng ta đã đi cùng nhau ấy. Ở đó có rất nhiều cửa hàng quần áo và trang sức." - Satou
"Nhất định ạ." - Liza
Tôi sẽ mua cho họ trang sức nếu đi cùng, nhưng hiện tại cứ xem đó như một chuyến đi xem trước đã.
Tôi chắc chắn muốn cho Zena-san và bạn bè cô ấy tham quan thành phố ít nhất một lần trong thời gian họ ở đây.
"À phải rồi anh ơi, công chúa màu hường dạo trước cũng ở đó nữa." - Arisa
Người mà Arisa đang nói đến trong khi cười toe toét có lẽ là công chúa của Vương quốc Rumooku, người có mái tóc màu hồng như trong anime, Công chúa Menea.
"Chuyện đó cũng dễ hiểu thôi, xét trên việc Công chúa Menea là học sinh của Học viện Hoàng gia. Nhưng mà, đừng có gọi là 'công chúa màu hường' chứ, gọi cô ấy là Công chúa Menea bình thường đi." - Satou
"Dạ~" - Arisa
Khi tôi quở trách, Arisa đáp lại như một đứa trẻ.
"Còn nữa, biết gì không, Công chúa Menea đang bị giành giật bởi hai cậu chàng đẹp trai y hệt shoujo manga ý." - Arisa
'Gehehe', Arisa cười một cách gian xảo, nhưng ngay cả khi cô gái đó gặp tôi, cô ấy cũng đã nói những lời có cánh như là 'người định mệnh' hay gì đó, nên tôi cũng chẳng cần phải phủ nhận.
"Hể, cô ấy chắc nổi tiếng lắm nhỉ." - Satou
"Cái phản ứng nhạt nhẽo đó là sao vậy." - Arisa
Vậy chứ con bé muốn tôi phản ứng thế nào đây.
"Rồi anh xem, chuyện thực sự là sau đó cơ." - Arisa
Arisa đổi tư thế và rướn người về phía trước trên chiếc kotatsu.
"Một trong hai người họ, cậu chàng đẹp trai ngầu lòi được gọi là [Điện Hạ]." - Arisa
Điện Hạ à. Giống hệt từ mà kẻ ngụ-linh của ma vương điều hành [Ánh Sáng Tự Do] đã nói, nhưng mà...
"Cậu ta không phải quý tộc bình thường à? Tên cậu ta là gì?" - Satou
"Errr, cậu ta được gọi là Souya." - Arisa
Fumu, một cái tên kiểu Nhật nhỉ.
Tôi ngay lập tức tìm kiếm trên bản đồ.
Cậu ta sống ở một khu giàu có nhưng không nằm trong Phố Quý Tộc.
Tôi kiểm tra thông tin khai sinh trong cột ghi chú, đồng thời so sánh với danh sách những người tôi nhận được từ lâu đài trong vai Nanashi.
"Rõ ràng cậu ta thực sự là một hậu duệ của hoàng tộc. Cậu ấy hình như là con rơi của tiên vương với con gái một thương nhân." - Satou
Biệt thự nơi Souya-kun sống là của người mẹ thương nhân.
Để đề phòng, tôi kiểm tra các tài liệu khác từ Tể tướng và bắt gặp tên một thương hội.
Đó là một gia đình thương nhân kiếm sống bằng cách làm ăn với nước ngoài, họ sở hữu một số tàu biển ở thành phố thương mại ngoại quốc. Dường như khách hàng chủ yếu của họ là các quốc gia ở phía tây đại lục, và đế quốc chồn ở phía đông đại lục.
Lý do họ được ghi lại trong tài liệu là vì họ đã có giao dịch với nhà Bá tước bị xử tử vì tội phản quốc trong vụ trước đó, cung cấp các mặt hàng quan trọng như phụ kiện và sách từ Thánh quốc Parion cho những gia đình quý tộc tôn thờ nhóm tín ngưỡng dễ dãi, [Đôi Cánh Tự Do]. Dường như họ cũng cung cấp hàng nhồi bông và tác phẩm nghệ thuật từ nước ngoài cho nhà Hầu tước Kelten.
Tuy thuộc hạ của Tể tướng có lẽ đã điều tra họ, tôi vẫn đánh dấu Souya-kun và những người cấp cao của nhà thương nhân vì họ có vẻ hơi khả nghi.
Ngẫu nhiên, tôi cũng thử tìm kiếm người, quỷ, hay người bị quỷ chiếm hữu với [Kỹ Năng Không Rõ], nhưng không tìm thấy gì cả.
"Ku-Kuro-sama, bọn em đang đ-đợi ngài." - Quản lý
Quản lý trông căng thẳng bất thường, nói ngọng cả lời chào của mình.
Tuy vậy, tôi, người vừa dịch chuyển đến Thương hội Echigoya bằng [Unit Arrangement], đã phải ngưng dòng suy nghĩ vì một cảnh tượng quái đản.
Những người điều hành Thương hội Echigoya đang đứng xếp hàng trước mặt tôi.
Chuyện đó thì ổn thôi. Chính tôi là người đã gọi họ mà.
Nhưng mà, tại sao tất cả họ đều bán khỏa thân thế kia?
Quản lý đang mặc một bộ đồ ngủ đăng ten hở hang, những phần quan trọng hầu như chỉ được che bởi lớp ren, nhưng tất cả sẽ lộ ra nếu cô ấy cử động.
Những cô con gái quý tộc đằng sau cô ấy cũng vậy, tuy có kín đáo hơn một chút, họ vẫn đang mặc những bộ đồ gợi cảm không khác quản lý là bao.
Porina mặc một bộ đồ có phần trầm lặng hơn, nhưng chiếc váy mềm mại ôm sát lại phô bày đường cong cơ thể cô một cách rõ ràng, chẳng giống đồ mặc để làm việc chút nào.
Nell mặc một bộ đồ ngủ tách rời phần trên và dưới. Bình thường loại quần áo này chẳng gợi cảm gì cho cam, nhưng trong nhóm này chúng lại tạo ra một sự khiêu khích lạ thường.
Tifaliza không dám nhìn thẳng vào tôi. Vẻ đẹp băng giá của cô nhuốm một màu đỏ son, và cử chỉ xấu hổ khi cố che cơ thể mình trông hết sức nguy hiểm. Nếu chỉ có hai chúng tôi, tôi có thể đã vô tình đẩy ngã cô ấy mất.
Thiệt tình, cái thế giới eroge kiểu gì thế này?
Tôi đằng hắng để thông giọng.
...Bình tĩnh nào Satou. Không, khoan đã, giờ mình là Kuro mà.
"Quản lý, hôm nay mọi người chắc chắn đã mặc những bộ đồ tuyệt vời hết sức." - Satou
"D-Dạ vâng. Bọn em đều được Kuro-sama gọi đến, nên mọi người đều đã cố gắng hết sức để thể hiện mình ạ." - Quản lý
[Tối mai, ta sẽ giao cho mọi người một nhiệm vụ đặc biệt sau khi trời tối.]
[Nó sẽ kết thúc nhanh thôi, nhưng có khả năng cao là mọi người sẽ không thể làm việc nổi sau đó. Hãy hoàn thành công việc trong ngày trước đi nhé.]
Họ đã hiểu lầm những lời đó sao?!
Họ diễn giải "nhiệm vụ đặc biệt" là "phục vụ ban đêm", và lời sau đó là "không thể cử động nổi sau đó" á...
Tôi có đôi chút bị hấp dẫn muốn để mặc sự hiểu lầm này và "xử" cả nhóm, nhưng thôi bỏ đi.
Kể cả khi tôi viện cớ rằng mình là chủ của họ nên không thể đặt tay lên những nhân viên quan trọng, thì việc bất cẩn làm vậy có thể khiến tôi sa vào ham muốn nhục dục và trở nên suy đồi.
Tôi đang giới hạn việc giải tỏa của mình vào bàn tay của những onee-san chuyên nghiệp, những người sẽ không biến thành rắc rối về sau.
Mặc dù nếu có bạn gái, tôi sẽ tán tỉnh cô ấy thay vì làm vậy.
Thôi thì, hãy chấm dứt nỗi lo lắng của các cô gái ở đây.
"Dường như các cô đã hiểu lầm rồi. Ta không có ý định áp đặt các cô. Nhiệm vụ đặc biệt là về một thứ khác. Hãy đổi sang đồ làm việc đi vì nó sẽ mất chút thời gian. Mang giày dễ di chuyển vào nhé." - Satou
Bỏ lại Quản lý và những người khác đang nhìn nhau ý nhị như thể họ muốn bỏ chạy, tôi di chuyển đến biệt thự thứ hai ở Thành Phố Mê Cung.
Chờ đợi một cách nhàn rỗi thật lãng phí, nên tôi đi thẳng đến cái hộp-nuôi-trồng để chuẩn bị cho việc thăng cấp hôm nay.
Tôi chạy đến khu vực có các hộp-nuôi-trồng, rồi đến quảng trường nơi nó được đặt.
Quái vật bò ra từ [Lỗ Phun] trên tường gần hộp-nuôi-trồng, nên tôi dọn dẹp sạch sẽ chúng để đảm bảo việc thăng cấp được an toàn.
Tôi đặt những chòi gỗ vào các góc của quảng trường để chặn các [Lỗ Phun].
Tôi kích hoạt ma cụ thánh bia đã gắn ở các chòi để tạo ra những lá chắn nhỏ.
Vòng tròn ma thuật màu đỏ được kích hoạt, khu vực 10m quanh các thánh bia trở thành vùng an toàn, ngăn không cho quái vật đến gần.
Chúng không phải là lá chắn vật lý, nên không thể chặn quái vật hoàn toàn, nhưng quái vật thông thường sẽ không thể lại gần.
Sau khi kiểm tra mục đầu vào của [Unit Arrangement] trên menu, tôi đăng ký nơi này làm căn cứ.
Tôi sẽ thực hiện biện pháp này trước ở nhiều nơi khác nhau để chuẩn bị cho việc di chuyển.
Tôi kết nối các thánh bia với lò ma lực và khởi động. Nguồn cung cấp chỉ hạng hai, nhưng thế là quá đủ để cung cấp ma lực cho các thánh bia. Lần tới khi tạo căn cứ khác, tôi sẽ làm nó giống như những trụ chắn trong các ngôi làng.
Bởi vì loại đó không cần lò ma lực.
"Ch-Chỗ này?! Mê cung sao?" - Quản lý
"Đúng vậy. Đây là Khu Vực 277 của tầng giữa mê cung." - Satou
Biểu cảm của mọi người cứng đờ khi tôi trả lời một cách đơn giản.
Tôi đoán họ sẽ sợ hãi, xét trên việc mấy cô gái này chỉ có level một chữ số và đang mặc quần áo thường ngày.
"Đừng lo. Ta đã dọn dẹp hết quái vật nguy hiểm rồi." - Satou
Khi tôi nhẹ nhàng nói vậy, mọi người khuỵu xuống ngay tại chỗ.
Rõ ràng, họ đã mất hết sức lực.
Xem ra tôi nên ngừng làm những chuyện bất ngờ kiểu này thì hơn.
"Đi theo ta. Ta sẽ để các cô săn những con quái vật được nuôi trong hộp-nuôi-trồng để tăng level." - Satou
Chúng tôi leo lên cầu thang trên tường của hộp-nuôi-trồng, và đến vị trí có thể nhìn thấy bên trong hộp.
Bên trong hộp là một số lượng đáng kể [Gián Mê Cung] đang ăn thức ăn quái vật trong một tình trạng khó có thể diễn tả nổi.
Thật lòng mà nói, khung cảnh này đúng là ác mộng.
"Lòng tự tôn của một thám hiểm giả có lẽ sẽ không cho phép các cô làm việc này, nhưng đây là mệnh lệnh. Ta buộc các cô phải làm nó kể cả khi các cô không muốn." - Satou
Tôi lấy ra những vũ khí từ Kho Chứa và đưa cho Quản lý, Nell và Porina.
"Đây là gì ạ? Đũa phép sao?" - ?
"Phải đó. Nó gọi là Súng Xịt, nhưng cũng cùng loại với đũa lửa hay đũa sét thôi." - Satou
Nó trông như một khẩu shotgun đã bỏ đi báng súng. Hộp đạn được nạp Hỏa Thạch hoặc Lôi Thạch, các nguyên tố có thể thay đổi khi cần thiết.
Trong lúc tôi đang làm dở một thứ có khả năng hội tụ, nó lại bắn ra lưới sét hoặc lửa kiểu phun sương.
Nhìn thì giống hệt một khẩu súng, nhưng nó được xếp loại là một cây đũa phép.
Sát thương thì yếu xìu, nên chỉ có thể dùng cho những trò tiêu khiển như thăng cấp.
"Mọi người lần lượt bắn về phía trung tâm của hộp-nuôi-trồng. Đổi cho người phía sau khi các cô bắn xong." - Satou
""Vâng!"" - Tất cả
Mọi người đáp lại tốt đến không ngờ, nhận lấy súng và bóp cò theo chỉ dẫn.
"Kuro-sama, sét lan ra nên không hiệu quả lắm ạ." - Quản lý
"Đừng bận tâm." - Satou
Quản lý trông lúng túng lùi lại, đổi chỗ cho người kế tiếp.
Lần này tôi đã chuẩn bị ba loại hộp đạn: [Băng], [Gió] và [Sét]. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, tôi định để họ học được kỹ năng của mỗi nguyên tố khác nhau.
Để phòng hờ, tôi để họ cho tay vào Item Box của tôi trước khi bắn súng. Nếu may mắn, họ có thể học được skill này, còn nếu không thì cũng chẳng mất gì.
Hơn nữa, tôi để một vài người có kinh nghiệm sử dụng ma thuật dùng Cuộn Phép để thi triển ma thuật.
"Kuro-sama, mọi người đã hoàn thành lượt của mình." - Quản lý
"Được rồi, cái này nguy hiểm lắm, nên mọi người lùi lại cầu thang đi." - Satou
Sau khi kiểm tra họ đã lùi lại, tôi tiêu diệt hết lũ gián bằng [Fire Storm].
"Th-Thật là một ngọn lửa khổng lồ..." - Nhân viên
"Đó là phép thuật cao cấp ư?" - Nhân viên
"Mà còn không cần niệm chú nữa..." - Nhân viên
Bỏ qua những quản đốc đang kinh ngạc, tôi mở bản đồ để xem chỉ số của mọi người.
Ối chà, hơi quá tay rồi.
Lũ gián mê cung vừa rồi mỗi con chỉ có level 7, nên tôi nghĩ sẽ ổn thôi kể cả khi số lượng hơi nhiều, nhưng dường như chúng đã sinh sôi nảy nở lên đến hơn 1000 con.
Vì có rất nhiều quản đốc, nên kinh nghiệm đã được chia bớt, vậy mà tất cả họ đều lên đến level 18.
Porina vốn đã có level cao, còn Quản lý và hai trợ lý của cô đã lên level 17 bằng phương pháp lên cấp cẩu thả của tôi.
"Hở? Cảm giác như có sức mạnh đang tràn vào cơ thể em vậy ssu." - Nell
"Tôi cũng thấy thế..." - Nhân viên
Bắt đầu từ Nell, người có level thấp nhất, các quản đốc bắt đầu nói về tình trạng bất ổn của họ từng người một.
Tất nhiên là các cô sẽ bị bệnh thăng cấp nếu tăng hơn 10 level một lúc rồi.
Dùng [Magic Hand], tôi nâng đỡ những quản đốc trông như sắp ngã khỏi cầu thang, đoạn dịch chuyển đến phòng chiến lược của Thương hội Echigoya bằng [Unit Arrangement].
"Làm tốt lắm. Buổi huấn luyện đặc biệt hôm nay đến đây là kết thúc." - Satou
"Kuro-sama, cơ thể em thấy lạ lắm anh ơi ssu." - Nell
"Đó chỉ là triệu chứng thăng cấp thôi. Cô sẽ thấy bình thường lại sau khi nghỉ ngơi." - Satou
Tôi trả lời Nell, người tỏ ra hăng hái dù đang cảm thấy mệt.
"Đ-Đó không phải là lời nói xạo mà mấy ông say rượu hay nói đấy chứ ạ." - Nhân viên
"Vậy thì có lẽ em đã lên 10 cấp lận à?" - Nhân viên
"Không đời nào, sự thật không thể như vậy được." - Nhân viên
Bất chấp vẻ ngoài mệt mỏi, các quản đốc đều không thể giấu nổi sự vui mừng từ việc lên cấp.
Họ chắc hẳn sẽ đạt level khoảng 30 nếu chúng tôi tiếp tục việc này trong 7 ngày. Nếu level của họ cao đến thế, có lẽ họ sẽ không còn bị cuốn vào những tình huống như ngày đó nữa.
Trong số các cô gái thăng cấp, 5 người học được skill ma thuật, và một người học được Item Box. Thật an tâm khi nói rằng kết quả còn hơn cả mong đợi.
Không có cô gái nào trong nhóm chúng tôi học được Item Box kể cả sau khi họ lên level 50, xem ra thần may mắn đã ở bên đây lần này.
Tôi không thể cứ để mấy cô gái không cử động nổi ở đó, vì vậy tôi đưa họ lên phòng nghỉ và phòng khách của nhà chính, rồi để họ ngủ tại đó.
Không hiểu sao, mọi người đều muốn được bế kiểu công chúa, nên tôi đã làm theo, nhưng sự phấn khích của các quản đốc thật kỳ lạ.
Bế kiểu công chúa có tốt đến thế không vậy?
Công việc của tôi hôm nay kết thúc sau khi tôi đưa người may mắn Tifaliza, người đã học được Item Box, về phòng cô ấy ở phía sau.
"Kuro-sama..." - Tifaliza
Tôi để cô ấy nằm trên giường nói mớ như vậy rồi rời khỏi phòng.
"Đồ nhát gan." - Tifaliza
Tôi nghe thấy lời độc thoại mờ nhạt đó nhờ skill [Thính Tai], nhưng tôi giả vờ như không nghe thấy và một mình đi đến khu phố đêm.
Kỹ thuật của các onee-san chuyên nghiệp vẫn là tuyệt vời nhất.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa