Satou đây. Cứ ngỡ mọi rắc rối đã đến hồi kết, ai dè chúng lại ập đến tới tấp.
Tôi đoán câu nói, "mình sẽ dọn hết bug", trong giai đoạn cuối của quá trình phát triển chính là một cái flag rồi.
"Nhân tiện đây, ngài Pendragon đã quyết định người vợ đầu tiên chưa ạ?" - Toruma
Đó là chủ đề mà Toruma khơi lên khi chúng tôi đang nghỉ giải lao giữa Hội nghị Vương quốc.
Ngay khi ông chú thốt ra những lời không mấy hay ho đó, không chỉ các quý tộc có con gái nhỏ tuổi ở bàn xa phóng cho tôi ánh mắt hình viên đạn, mà ngay cả mấy vị quý tộc sành ăn ở Kinh thành cũng lộ vẻ mặt phức tạp.
Nhân tiện, lý do một nam tước danh dự như ông ấy lại có mặt ở đây là vì đến để chuyển lời nhắn từ Tử tước Shimen.
"Tạm thời tôi chưa có ý định kết hôn." - Satou
Tôi nói thẳng lòng mình với ông ấy.
Tôi thực sự muốn cưới Aze-san làm vợ, nhưng vì tộc Elf vốn rất kiên nhẫn, tôi có cảm giác cô ấy sẽ không coi tôi là nghiêm túc trừ khi tôi theo đuổi ít nhất 10 năm.
"Cậu không thể làm thế được đâu, phải không? Giờ cậu đã là quý tộc vĩnh viễn, chứ không còn là quý tộc danh dự nhất thời nữa, nên theo luật của vương quốc, nếu cậu không có con trong vòng một năm, cậu sẽ buộc phải lấy thêm vợ khác, nếu tôi nhớ không lầm. Anh trai tôi còn có tới bốn bà vợ cơ đấy." - Toruma
Chú ấy đang nghiêm túc đấy à.
Cái luật lệ quái quỷ gì vậy.
Chắc hẳn điều này là cần thiết cho một thế giới mà cái chết luôn cận kề, nhưng ít nhất thì tôi cũng muốn có tự do trong chuyện hôn nhân chứ.
Câu chuyện của Toruma vẫn tiếp tục, có vẻ như việc một quý tộc cấp cao có ba bà vợ là chuyện thường tình, và ngoài những người vợ hợp pháp, hầu hết họ đều có khoảng năm bà vợ lẽ nữa.
Số lượng quý tộc thượng đẳng chỉ có duy nhất một vợ chỉ đếm trên đầu ngón tay, bao gồm cả Bá tước Muno.
Harem đích thực là đây sao?
Tôi đã tự hỏi làm sao họ có thể duy trì thể lực... à à, hiểu rồi, đó là lý do tại sao thuốc tăng lực của Echigoya lại bán chạy như tôm tươi.
Dù tôi nghĩ mình đã hét một cái giá cắt cổ, nhưng hàng trong kinh thành vẫn cháy sạch.
"Nếu Hoàng gia không yêu cầu ngài lấy một người vợ từ họ hay gì đó, vậy thì làm ơn hãy cưới Karina đi. Tôi biết ngài Pendragon thích những cô gái nhỏ nhắn, nhưng tôi nghĩ tốt hơn hết là người vợ đầu tiên nên già dặn một chút." - Toruma
"Khoan đã, Nam tước Shimen. Đừng có ép người quá đáng thế." - Lloyd
Hầu tước Lloyd chặn Toruma lại, người đang bắt đầu nhiệt tình tiến cử Tiểu thư Karina.
Đúng là sự thông thái của người già. Ông ấy không chỉ là một quý tộc sành ăn đơn thuần—
"Nói đến đây thì, ngài Pendragon, phụ nữ nhà chúng tôi nổi tiếng là mắn đẻ đấy, cậu biết không." - Lloyd
Tôi xin rút lại lời vừa rồi.
Ông cũng hành động y hệt Toruma còn gì.
"Toruma oji-sama, làm ơn đừng làm phiền Satou-san quá." - Sera
Sera, người đang đi cùng Công tước Oyugock, đã đến giải vây cho tôi với một nụ cười duyên dáng.
Dù cô ấy vừa mới trò chuyện với các nữ quan, cô ấy thật là một cô gái tốt bụng, luôn biết quan tâm đến bạn bè.
Sera ngồi ngay cạnh tôi.
Không phải cô ấy ngồi gần quá sao?
"Phải không nào, Satou-san." - Sera
Dù sao thì đây cũng là một chiếc phao cứu sinh quý giá. Thôi thì cứ thuận nước đẩy thuyền vậy.
"Đúng vậy, ngay từ đầu tôi đã không nghĩ mình sẽ trở thành một quý tộc vĩnh viễn, nên tôi còn chưa nghĩ gì đến chuyện hôn nhân cả." - Satou
Được Sera khuyến khích, tôi nói với mọi người.
Toruma dường như đã hiểu ra, ông ấy ngừng cố gắng làm người mai mối.
Chẳng hiểu có phải Sera vui vì đã hòa giải thành công hay không, mà cô ấy đang uống trà trong khi cười rạng rỡ.
Giờ thì, sau khi bình tĩnh suy nghĩ lại, điều cần thiết ở đây là có một người thừa kế. Vậy thì đâu nhất thiết phải là con ruột. Tôi chỉ cần nhận nuôi một đứa trẻ phù hợp để kế thừa gia tộc Pendragon là được.
Cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tôi bắt đầu lắng nghe cẩn thận chủ đề thảo luận của Hội nghị Vương quốc mà nãy giờ đã bỏ ngoài tai.
Về việc đảm bảo vật liệu cần thiết để tái thiết kinh thành, các quý tộc đang tranh cãi liệu nên trưng thu từ những thương nhân đang găm hàng, hay nhập khẩu từ các lãnh thổ lân cận.
Ôi chà, tôi nhớ ra rồi, mình còn chưa nói gì về chuyện vật liệu với Quản lý.
Vào lúc sắp bắt đầu giờ nghỉ trưa, tôi liên lạc với Thương hội Echigoya bằng [Điện Đàm], rồi bảo cô ấy chọn vài nhân viên quản lý để khởi hành đi thu mua vật liệu.
Trong lúc đó, phiên họp buổi sáng của Hội nghị Vương quốc đã kết thúc, và đến giờ nghỉ trưa.
Tôi được các quý tộc ở Kinh thành mời ăn trưa, nhưng đành phải từ chối vì đã nhận lời mời của tể tướng từ trước.
Người ta nói rằng tể tướng luôn dùng bữa với những người mới trở thành quý tộc cấp cao, để qua đó quyết định xem người đó có khiếu xã giao hay không.
"Tử tước Pendragon-sama, mời ngài đi theo tôi." - viên quan
Thị thần của tể tướng mà tôi nhớ đã từng gặp, đến đón tôi nên tôi đi theo ông ta.
Chúng tôi gặp nhau khi tôi đang trong lốt Kuro, vì vậy tôi không thể tỏ ra quá thân thiết với ông ta được.
Trong khi cảm thấy hơi khó xử, tôi được dẫn đến một phòng ăn sáng sủa.
Tể tướng và đoàn tùy tùng sẽ đến sau, nên tôi nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ để giết thời gian.
Tôi có thể thấy cây anh đào lớn rất rõ từ đây.
"-Xem ra cậu khá thích cây anh đào nhỉ." - tể tướng
"Vâng, tôi khá thích chúng." - Satou
Đó là tể tướng gọi tôi, theo sau ông là vài viên quan.
Ông ấy đến từ lúc nào vậy?
Cái không khí này là sao đây, cảm giác cứ như một buổi phỏng vấn dù chúng tôi chỉ đang dùng bữa mà thôi.
"Ngồi đi. Các món hôm nay được làm bởi đầu bếp từ các nước khác. Ta không phiền nếu cậu không ăn hết vì không hợp khẩu vị đâu." - tể tướng
Hô hô, nghe thú vị đấy.
Món khai vị là salad với tôm luộc đặt bên trên.
Tôi nghĩ nó chỉ là một món salad đơn giản, nhưng ngay khoảnh khắc nó vào miệng, tôi đã bị đánh gục bởi cảm giác gia vị lạ thường.
Cứ ngỡ là gia vị, hóa ra lại là nước sốt nền mật ong. Nếu bỏ qua định kiến ban đầu thì nó khá ngon, nhưng cú sốc vị giác thì cũng không nhỏ.
Tể tướng đang ăn một cách thản nhiên, nhưng qua nhiều lần gặp ông trong vai Nanashi, tôi biết tỏng.
Ông ta rõ ràng đang thưởng thức phản ứng kinh ngạc của tôi.
Tiếp theo, một món súp trong có sợi trắng được mang ra.
Mùi thơm của nó giống như súp ngô, nhưng tôi không thể mất cảnh giác.
Rút kinh nghiệm từ trước, tôi cẩn thận đưa một thìa súp nhỏ vào miệng... Chua!
Hậu vị không tệ, nhưng khá khó ăn đối với người không quen đồ chua.
"Những món ngoại quốc này có hợp khẩu vị cậu không?" - tể tướng
"Có chứ ạ, hương vị của chúng hoàn toàn mới mẻ." - Satou
Đây không phải là lời khách sáo, mà thực sự là những gì tôi nghĩ.
Tôi sẽ đi gặp đầu bếp sau bữa ăn và hỏi họ tên các quốc gia có những món này.
Cứ thế, sự chênh lệch giữa hình thức và hương vị của thực đơn bất ngờ từ tể tướng lần lượt lộ diện, nhưng xuyên suốt bữa ăn, chúng đều rất ngon nên tôi không có gì để phàn nàn.
Tôi thưởng thức nhiều món ăn khác nhau trong khi trả lời các câu hỏi của tể tướng một cách khéo léo.
Sau đó, món chính được bưng ra là một con sâu bướm xanh to bằng heo sữa. Mùi của nó giống như thịt heo sốt teriyaki.
Người phục vụ cắt một miếng vỏ của con sâu và đặt nó lên đĩa.
Cuối cùng, chất dịch cơ thể dạng gel của con sâu chảy ra trên miếng vỏ như một loại nước sốt.
Khoan đã, chẳng phải nên làm việc này trước khi mang ra bàn thì hơn sao?
Mà thôi, chắc món này cũng ngon.
Nếu là tôi của trước khi sống ở thành phố mê cung, tôi chắc chắn sẽ từ chối, nhưng giờ đã ăn đủ loại thịt trong mê cung, thứ này ít nhiều vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được của tôi... có lẽ vậy.
Hãy tin vào vị giác của tể tướng.
Tôi lấy hết can đảm và cho miếng vỏ phủ nước sốt vào miệng theo chỉ dẫn của người phục vụ.
Ngon ghê nơi.
Mặc cho lớp vỏ giòn rụm, bên trong lại đậm đà, thật sự là một kết cấu tương đối thú vị.
Nước sốt mặn ngọt đi kèm cũng rất hợp.
"Đạt." - tể tướng
Tể tướng có vẻ đang có tâm trạng tốt, ông nói vậy với viên quan bên cạnh, nhưng tôi đã nghe thấy.
Chết rồi, hóa ra đây là một kiểu kiểm tra à?
Lẽ ra tôi nên nhăn mặt giữa chừng và không ăn món cuối cùng.
Tôi đã quá mải mê thưởng thức các món ăn ngon mà vô tình ăn hết sạch.
Thế này thì tôi còn mặt mũi nào mà gọi Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku là những quý tộc sành ăn nữa chứ.
Sau bữa trưa với tể tướng, tôi có khoảng 30 phút trước khi Hội nghị Vương quốc bắt đầu phiên chiều, vì vậy tôi lẻn đến Thương hội Echigoya.
"Kuro-sama, em đã chọn ba người này để lên đường." - quản lý
Có ba cô gái với hành lý sẵn sàng đứng gần Quản lý.
Những cô gái này có các kỹ năng đáng tin cậy như [Thị trường] hay [Thương lượng]. Trước đây họ không có chúng, nên chắc là do đã thăng cấp ngày hôm qua.
"Lựa chọn tốt đấy." - Satou
Tôi cảm ơn Quản lý đã sắp xếp mọi việc trong thời gian ngắn, rồi chỉ thị mục tiêu cho họ từ bây giờ.
"Nhiệm vụ của các cô là mua nguyên vật liệu xây dựng và thiết lập các chi nhánh tạm thời của Thương hội Echigoya. Hãy mua vật liệu giá rẻ với điều kiện giao hàng tận nơi. Các cô không cần lo về việc vận chuyển. Tôi không quan tâm dù tòa nhà của chi nhánh tạm thời không lớn, hãy chọn cái nào có thể hoàn tất vào cuối tháng." - Satou
"""Rõ! Kuro-sama.""" - 3 cô gái
Tôi đón lấy các cô gái đang hăng hái đáp lại, rồi di chuyển đến Kinh thành bằng [Bố trí Đơn vị].
Tôi để một người trong số họ ở đó, đoạn đến Thành phố Muno bằng [Bố trí Đơn vị] một lần nữa, và tiếp tục để lại một cô nữa tại đó.
Chúng tôi di chuyển đến điểm cuối cùng, thành phố Kuhanou, bằng hai lần dịch chuyển tức thời.
"Ku-Kuro-sama, xin cho em nghỉ một lát ạ, em chóng mặt quá." - cô gái
Rõ ràng, Dịch chuyển Tức thời có cảm giác xóc nảy hơn Bố trí Đơn vị nhiều.
Cô ấy muốn tôi ở lại cùng cho đến khi cảm thấy khá hơn, nhưng phiên họp buổi chiều sẽ bắt đầu trong khoảng 20 phút nữa.
Tôi đưa cô gái đến một quán trà gần đó, thuê một phòng riêng và để cô ấy nghỉ ngơi ở đó.
"Kuro-sama ơi~" - cô gái
"Nghỉ một chút ở đây đi. Tôi sẽ đến đây vào buổi tối, nên hãy hoàn thành công việc của cô cho đến lúc đó." - Satou
Tôi nói bằng giọng điệu công việc nhất có thể với cô gái đang nhìn lên bằng giọng nói gợi cảm một cách kỳ lạ.
Lý trí của một gã đàn ông sẽ gặp nguy hiểm khi bị một mỹ nhân 20 tuổi tiếp cận trong phòng riêng đấy, hiểu không hả.
『Như tôi đã nói! [Long Nhãn] đã bị đánh cắp rồi!』 - cậu nhóc
"Xin hãy bình tĩnh lại, Điện hạ." - viên quan
Khi tôi đang đi thẳng đến hội nghị buổi chiều, tôi nghe thấy vài lời thú vị từ giọng nói phát ra ở cuối hành lang, nên tôi đã dừng bước.
Lại là [Điện hạ] nữa, tôi bắt đầu thấy phát ngán với từ này rồi.
Có một cậu nhóc leprechaun đang nói bằng tiên ngữ, và một viên quan nói tiên ngữ một cách ngập ngừng, dường như chỉ vừa đủ hiểu.
Cậu nhóc leprechaun đang mặc một bộ đồ trắng phô trương, với các vật trang trí đi kèm như thể để phối hợp với bộ đồ.
Như viên quan đã nói, cậu nhóc leprechaun là một thành viên hoàng tộc của vương quốc Leprechaun ở phía tây lục địa. Tuổi thật của cậu ta là 365 tuổi, nên cậu ta không trẻ như vẻ bề ngoài.
Hơn nữa, vì tiên ngữ là ngôn ngữ phổ thông của tiên tộc, và cũng được coi là một phiên bản cấp thấp hơn của tiếng Elf, tôi có thể hiểu nó không mấy khó khăn. Cảm giác như những lời nói mộc mạc của tiếng Elf thanh lịch.
『Có chuyện gì vậy?』 - Satou
『Ồ! Anh có vẻ hiểu tiên ngữ. [Long Nhãn] trong phòng tôi đã bị lấy cắp rồi!』 - cậu nhóc
『Đó là một loại bảo vật sao?』 - Satou
『Không phải! [Long Nhãn] là một bảo châu được truyền đời trong đất nước chúng tôi. Nó ban cho người dùng đôi mắt của rồng, có thể nhìn thấu vạn vật trong vũ trụ.』 - cậu nhóc
Lần này lại là bảo châu à.
Gần đây tôi đọc quá nhiều thứ liên quan đến quỷ rồi.
Cứ đà này, có khi tôi lại kết thúc bằng việc bắn laze đốt trụi đám cỏ bạc khô héo mà mình nhìn thấy mất.
Tôi xốc lại tinh thần, rồi truyền đạt lại lời của cậu nhóc cho viên quan.
"Lại một vụ trộm nữa!" - viên quan
Tôi nghiêng đầu thắc mắc sau khi nghe viên quan nói.
"Có nhiều trộm cắp ở kinh thành ư?" - Satou
Khi hỏi viên quan như vậy, tôi cũng dò tìm [Long Nhãn] trên bản đồ, nhưng nó không hiện ra ở đâu cả.
Không biết là nó đã bị chuyển đi xa hay được cất vào Hộp Đồ rồi.
"K-Không, không phải như vậy." - viên quan
Viên quan cố gắng lấp liếm trong bối rối.
『Các người đang bàn tán cái gì vậy? Đó là báu vật của vương quốc chúng ta! Mau cử đội tìm kiếm đi!』 - cậu nhóc
Cậu nhóc leprechaun khẩn khoản hết lời, nên tôi tạm gác lại chuyện có vụ trộm khác, và nói lại yêu cầu của cậu ta cho viên quan.
[Long Nhãn] là một kỳ vật tạm thời ban cho người dùng kỹ năng [Thẩm định Vật phẩm], và khi người dùng ở dưới tác dụng của kỳ vật này, mắt họ sẽ có đồng tử dọc, chuyển thành màu vàng đúng như tên gọi.
Từ cuộc nói chuyện với cậu nhóc, tôi biết được rằng kỹ năng này chỉ có thể dùng ba lần một ngày, và hiệu quả có thể kéo dài một tiếng mỗi lần sử dụng.
Sau khi hoàn tất các sắp xếp khác nhau, tôi hỏi viên quan về nhận định lúc nãy, và được biết rằng đã có ba vụ trộm xảy ra trong hai ngày qua ở lâu đài.
Thiệt hại đều là những vật trông giống Bảo Châu.
...Vật giống Bảo Châu à.
Trước đó, quỷ sakuramochi hay tên do thám của [Ánh Sáng Tự Do] đã nói rằng chúng cần các Bảo châu để ấp nở [Điện hạ].
Tôi tự hỏi liệu đây có phải là tác phẩm của bọn liên quan đến [Điện hạ] không.
Những bảo châu trong kho báu của lâu đài hiện đang được tôi giữ cho đến khi buổi Đấu giá bắt đầu.
Không lẽ bọn chúng không biết gì khác ngoài việc chọn những vật giống bảo châu?
Mà, cái tên [Điện hạ] này rốt cuộc là đứa nào vậy?
Đúng như mong đợi từ một vương quốc lớn, số người có thể được gọi là [Điện hạ] nhiều hơn 100 người, nên việc đánh dấu và theo dõi tất cả họ là quá nhiều việc. Không có ai khả nghi khi tôi dò bản đồ ngày hôm qua sau khi nói chuyện với Arisa.
Hiện tại, không có tàn dư của [Đôi Cánh Tự Do] và [Ánh Sáng Tự Do] phục vụ cho quỷ vương ở kinh thành.
Nếu đây là manga hay light novel, có lẽ bạn có thể moi thông tin từ những người có liên hệ với nhân vật chính, nhưng quy luật đó không thể áp dụng cho thực tế.
Nếu vậy, đứa con ngoài giá thú của hoàng tử có khuôn mặt Nhật Bản tên Souya mà Arisa từng gặp rất có thể chính là [Điện hạ].
Tôi đã nói những nhận định về quỷ sakuramochi và [Ánh Sáng Tự Do] cho nhà vua và tể tướng, vì vậy tôi sẽ để họ tìm xem ai là [Điện hạ]. Tôi sẽ thử đặt một cái bẫy xem mình có bắt được thủ phạm không.
Vừa suy ngẫm xem nên dùng cái bẫy nào là tốt nhất, tôi vừa kịp chen vào phiên họp thứ hai của Hội nghị Vương quốc đúng lúc.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang