※ Góc nhìn của Arisa.
Cùng với Mia, tôi bước qua cổng Học viện.
"Misanalia-sama, chúng tôi đang đợi ngài." - Hiệu trưởng
"Chào." - Mia
Vị hiệu trưởng đang đợi sẵn ở cổng liền dẫn Mia đi, bỏ lại tôi đứng ngẩn tò te vì kinh ngạc.
Sau khi họ đi mà chẳng thèm đợi tôi, một giáo viên đẹp trai trạc 30 tuổi đứng cạnh hiệu trưởng bước đến chỗ tôi.
"Em Tachibana, mời đi lối này. Tôi là Hebin, giáo viên khối trên. Tôi sẽ dẫn đường cho em." - Hebin
"Xin được thầy chiếu cố, Hebin-sensei." - Arisa
Sắc mặt u sầu của thầy cực kỳ hợp với chất giọng trầm ấm. Cái cách thầy thả nhẹ giọng nghe cũng hay hay.
Nói theo kiểu light novel thì đây chính là cái gọi là [Nekonadegoe] – giọng dỗ mèo.
Trong lúc mải nghĩ mấy chuyện ngớ ngẩn, tôi được dẫn vào trong trường. Trái ngược với vẻ ngoài khắc khổ, Hebin-sensei có vẻ là người rất chu đáo, thầy đi chậm lại để bắt kịp nhịp bước của tôi.
"Mời em ngồi ở kia, tôi sẽ mang dụng cụ đo lường ma lực đến." - Hebin
"Vâng, sensei." - Arisa
Tôi được đưa tới một căn phòng trông như phòng khách, rồi ngồi xuống chiếc sofa êm ái.
Dù đang ngồi rất duyên dáng, tâm trí tôi lại chẳng thể yên nổi với cụm từ [Đo lường ma lực].
Chắc chắn sẽ là một quả cầu ma thuật, rồi sau khi nó nổ tung, mọi người sẽ phải há hốc mồm kinh ngạc kiểu như: "Thật là một ma lực khủng khiếp!".
Khà khà khà, arc học đường cuối cùng cũng phải bắt đầu bằng màn thể hiện ma lực VÔ ĐỐI chứ nhỉ.
"Bốn sao à. Một lượng ma lực đáng nể đấy. Quả không hổ danh là bạn của Misanalia-sama." - Hebin
Hebin-sensei đọc giá trị trên thiết bị đo rồi ghi nó vào đơn nhập học.
Hả? Sao công suất của cái máy đo này trâu bò thế nhỉ?
Như để trả lời thắc mắc của tôi, Hebin-sensei lẩm bẩm.
"Thiết bị đo lường cho học sinh mới đã bị Misanalia-sama làm hỏng, nên chúng tôi phải mượn thiết bị đo lường nguyên bản do Cổ Vương Yamato chế tạo từ trong lâu đài." - Hebin
À, ra là Mia đã phá hỏng nó trước rồi à.
Tôi đoán cũng phải thôi. Ma lực của Mia hơn tôi tới 50% cơ mà, nên chuyện này cũng là lẽ tự nhiên.
Xì, đáng lẽ theo kịch bản kinh điển thì phải là tôi thể hiện ma lực vượt xa người thường để khiến tất cả phải lác mắt chứ, ai dè Mia đã nẫng tay trên mất rồi.
H-hay là mình lôi Chủ Nhân nhà ta ra, cho họ thấy một lượng ma lực đủ sức phá hỏng cả cái máy đo hàng gốc này luôn nhỉ... À mà thôi, không được rồi.
Chủ Nhân nhà chúng tôi không bao giờ làm mấy chuyện đáng ngờ như vậy.
"Em đừng chán nản." - Hebin
Có lẽ vì tôi im lặng, Hebin-sensei tiếp lời bằng một giọng dịu dàng hơn.
"Học sinh mới phần lớn chỉ có một hoặc hai sao thôi. Ngay cả trong số các giáo viên, cũng chỉ có hiệu trưởng và tôi là có bốn sao. Em nên tự hào về điều đó." - Hebin
"Em cảm ơn thầy nhiều, Hebin-sensei." - Arisa
Hiệu trưởng Lv 43, còn sensei này thì Lv 41.
MP của tôi là 890, nên năm sao chắc là phải hơn 1000.
Còn về đánh giá của Mia thì...
"Misanalia-sama là năm sao. Đó là một kỷ lục mới kể từ thời đại Cổ Vương Yamato và bảy vị hiền giả vĩ đại." - Hebin
...đại loại thế, cứ như thể nhỏ là nhân vật chính có skill cheat không bằng.
Bình thường toàn so sánh với Chủ Nhân, người đã ở một đẳng cấp 'trên trời' rồi, nên hay quên mất, chứ thực ra Mia cũng bá đạo lắm chứ đùa.
Mà lạ thật, bài kiểm tra kiểu này lại không có đánh giá nguyên tố.
Họ nói là vì đã có Đá Yamato rồi. Thiệt tình, chẳng có chút đất cho mộng mơ gì cả.
Sau đó, chúng tôi đổi địa điểm để bắt đầu bài thi thực hành.
"Giờ thì, hãy phá hủy mục tiêu đó bằng ma thuật." - Hebin
Được rồi! Đã đến lúc gỡ lại danh dự!
Mục tiêu thôi thì nhằm nhò gì, Arisa-chan này sẽ thể hiện sức mạnh bằng cách bắn bay hàng loạt lá chắn trong phòng thực hành này bằng [Inferno] luôn cho máu!
Chắc cũng không sao nếu mình dùng Không Gian Thuật vô niệm để ngăn chặn thiệt hại xung quanh nhỉ.
"Tôi nói trước để phòng hờ. Tôi cũng sẽ đánh giá độ chính xác của em, nên nếu em phá hủy thứ gì khác ngoài mục tiêu thì sẽ bị trừ điểm, hãy cẩn thận nhé." - Hebin
Ặc, có đứa nào làm rồi hay sao ấy.
Hết cách rồi.
Đành phải thể hiện một Arisa khéo tay vậy.
“■ ■■ ■■■ ■■ ■ Vũ Đa Hỏa Đạn.” - Arisa
Những quả cầu lửa nhỏ lần lượt xuất hiện ở đầu đũa phép của tôi.
Tất cả 16 quả cầu lửa bay về phía mục tiêu dưới sự điều khiển chính xác của tôi.
Mỗi quả cầu lại tách thành bốn phát bắn trên đường bay, tổng cộng có 64 viên đạn lửa trút như mưa xuống mục tiêu.
Phép này vốn được Chủ Nhân tạo ra để giết ruồi, nên sát thương mỗi viên cực thấp. Thậm chí còn chẳng giết nổi một con á-goblin nữa là.
Tuy nhiên, cả 64 phát đều trúng vào mục tiêu tôi nhắm.
"Xuất sắc. Không ngờ em có thể vẽ được một cánh hoa anh đào trên mục tiêu bằng những lỗ thủng đó." - Hebin
Kết quả ấn tượng của tôi đã được Hebin-sensei công nhận, và tôi đủ tư cách để vào học lớp đặc biệt dành cho các học sinh ưu tú.
Khỏi cần hỏi cũng biết Mia chắc chắn ở đó.
Lớp học mà Hebin-sensei dẫn tôi đến chỉ có 10 học sinh. Sĩ số này chỉ bằng một nửa so với các lớp khác mà tôi thấy trên đường đi.
Độ tuổi của họ dao động từ 10 đến 18, trung bình là 16.
Bọn trẻ ở vương quốc này bắt đầu trổ mã thành ông cụ non từ năm 12 tuổi, nên ở đây chỉ có duy nhất một shota quý giá mà thôi.
Lv trung bình là 9, cao nhất là một cậu nhóc Hỏa pháp sư Lv 19. Giỏi thứ hai là một cậu Lôi pháp sư Lv 15.
Lý do Lv của họ cao hơn bọn nhóc ở trường kỵ sĩ có lẽ là vì họ có thể farm kinh nghiệm một cách an toàn từ tuyến sau.
Mia không có trong phòng.
Thay vào đó, tôi thấy một nàng công chúa tóc hồng quen thuộc đang ngồi.
Cô ấy mỉm cười với tôi, nên tôi cũng gật đầu chào lại.
Nếu cô ấy ở trong lớp này, nghĩa là cô ấy rất xuất sắc dù cho cách hành xử với đàn ông có hơi vấn đề.
Kuh, tổ cha bọn riaju.
Tôi tự giới thiệu bản thân theo lời thúc giục của Hebin-sensei.
Hình như tôi cần nói tên họ và nguyên tố mà mình giỏi.
"Tên mình là Arisa Tachibana. Mình chuyên về Hỏa thuật." - Arisa
Tôi vẫn còn nhớ nỗi đau từ kiếp trước khi tự giới thiệu một cách gây sốc, nên lần này tôi chọn một cách an toàn.
Hai cậu nhóc pháp sư hệ Hỏa và Lôi non choẹt lên tiếng: "Gì chứ, chỉ là một Hỏa pháp sư quèn thôi à?", nhưng tôi bơ đẹp chúng. Mấy thể loại bạn học này hình như lớp nào cũng có.
Hơn nữa, Hỏa thuật và Lôi thuật chỉ đơn giản là những ma pháp có sức tấn công nổi bật, chứ không phải là ma thuật cao cấp gì cho cam.
Nhân tiện, khoảng một nửa thành viên trong lớp có thể sử dụng các ma pháp nguyên tố cơ bản, bao gồm: Thổ, Bộc phá, Thủy, Băng, Hỏa, Phong, Lôi, Lý lực, Triệu hồi và Tâm linh thuật. Có nhiều hơn một người có thể dùng Thổ thuật, và có một Băng pháp sư có thể dùng cả Tâm linh thuật.
Hebin-sensei khiển trách cậu nhóc vừa có lời nhận xét khiếm nhã rằng: "Không có đẳng cấp cao thấp khi xét về ma thuật."
Cậu nhóc có vẻ được nuông chiều từ bé, cậu ta xin lỗi với một vẻ mặt càu nhàu.
So với thằng nhóc ngỗ ngược đó, tôi hứng thú với cậu shota đeo kính hơn nhiều.
Lớp học có hai ghế trống. Một trong số đó có lẽ là của Mia, ghế còn lại ở hàng trước, ngay cạnh cậu shota.
Chắc đó là chỗ của Mia, còn chỗ của tôi chắc sẽ bị đẩy ra tít phía sau, cạnh thằng nhóc Hỏa pháp sư kia.
Thế nhưng, Hebin-sensei lại chỉ vào chiếc ghế ở hàng trước.
"Tachibana-kun, em có thể ngồi ở đó." - Hebin
Thiệt hông dzậy thầy!
Trong đầu tôi reo lên một giai điệu vui sướng trước những lời không ngờ tới của Hebin-sensei.
Dĩ nhiên, bề ngoài tôi vẫn cố giữ vẻ duyên dáng hết mức có thể.
"Vâng ạ, Sensei." - Arisa
Khi tôi nói "Mong được cậu giúp đỡ nhé" trong khi mỉm cười với cậu shota đeo kính, cậu ta bẽn lẽn gật đầu, hai má ửng đỏ.
Khà khà, nó đây rồi!
Kỹ năng huyền thoạiiiiiiiiiii!
Arc học đường nó phải thế này chứ!
"A-Arisa-kun? Tôi không biết có chuyện gì, nhưng làm ơn bình tĩnh lại." - Hebin
"E-em xin lỗi ạ." - Arisa
Chết tiệt, tôi lố rồi.
Tôi đã làm quá hiệu quả và vô tình đứng bật dậy. Chắc còn phát ra tiếng động lớn nữa.
Cậu nhóc đeo kính thì đang xích ra xa dù tôi vừa mới tạo được ấn tượng tốt như vậy.
Tôi vội vàng cố chữa cháy bằng cách hành xử như một tiểu thư khuê các, nhưng chẳng có tác dụng gì... Mắc dịch.
Trong lúc tôi đang nghĩ cách vớt vát lại hình ảnh, vài tiếng ồn ào từ hành lang vọng vào.
Cửa mở ra, hiệu trưởng cùng một vài người trông như nghiên cứu sinh bước vào phòng.
Và ở đó, người được họ vây quanh chính là Mia.
"Arisa." - Mia
Mia khẽ giơ tay và gọi tôi.
Ánh mắt của cả phòng đổ dồn về phía tôi. Những người duy nhất không ngạc nhiên là hiệu trưởng, Hebin-sensei và Hường-san.
Hiệu trưởng giải thích cho mọi người rằng Mia và tôi là người quen, trong khi tôi vẫy tay đáp lại Mia.
Trong lúc đó, khoảng năm người đàn ông có vẻ là nhân viên nhà trường đang kê thêm bàn ghế vào lớp.
Hiệu trưởng và các nghiên cứu sinh ngồi vào những chiếc ghế đó.
"Vậy thì, xin mời Mia-sensei." - Hiệu trưởng
"Nn." - Mia
Sensei?
Được hiệu trưởng thúc giục, Mia bắt đầu bài học như một giáo viên thực thụ.
Rõ ràng, Mia quá giỏi nên không làm học sinh nữa, mà lên thẳng làm giáo viên luôn.
Mia đúng là một đứa trẻ đáng sợ.
Giờ thì, sau khi mấy chuyện lặt vặt đã xong, tôi theo dõi bài học của Mia với cảm giác như đang đi dự giờ.
Việc dạy học ở đây cũng giống như ở Nhật Bản hiện đại, dùng bảng đen để viết. Tuy nhiên, cái bảng đen này có vẻ là một ma cụ do Cổ Vương Yamato phát minh, chỉ cần truyền ma lực vào đũa phép là có thể viết ra những dòng chữ trắng như phấn. Chi phí sản xuất quá cao, nên chỉ có Học viện Hoàng gia mới sở hữu vật này.
Bài giảng của Mia, đúng như tôi dự đoán, chỉ toàn những từ đơn.
Sau khi viết xong phần chứng minh, nhỏ nói: "Đọc."
Nhỏ đợi cho đến khi học sinh đọc xong, rồi giải thích trong khi chỉ cây đũa dài: "Cơ bản", "Công thức", "Mạch ổn định", "Đồng quy", "Phát đảo".
"Mia-sama, còn phần đó thì sao ạ?" - Nghiên cứu sinh
"Mở rộng." - Mia
Mia trả lời câu hỏi của một người mặc áo choàng trắng.
Ông ta có vẻ là nhân viên của Học viện Hoàng gia, chỉ cần nghe vậy là ông đã hiểu rồi vội ghi chép lại.
Phần lớn học sinh có vẻ không hiểu, nên Hebin-sensei thì thầm gì đó với Mia.
Mia gật đầu rồi ngoắc tôi.
"Arisa. Lên đây." - Mia
Thiệt tình, Mia đúng là bó tay mà.
Tôi đứng dậy với cảm giác như một nhân vật chính "cuối cùng cũng đến lượt mình ra tay", rồi khoan khoái bước lên bục giảng.
"Vậy thì, tôi sẽ giải thích thay cho Mia." - Arisa
Tôi nói vậy, và vô số ánh mắt khác nhau đổ dồn về phía mình.
"Trước hết, về cái đường lượn sóng này, đây là thứ cần thiết cho các ma thuật sư tập sự khi kích hoạt ma thuật để thay đổi hiệu ứng phản ứng từ nguồn cung cấp ma lực và kiểm soát tư duy. Tôi thấy một số sách ma thuật đã cắt bỏ phần này để tăng hiệu quả phép thuật, nhưng nếu các bạn làm vậy, các bạn sẽ mất đi khoảng trống cho mã kiểm soát thời gian chạy, và mất đi tính linh hoạt của nó, nên hãy cẩn thận nhé. À, chắc các bạn cũng biết rồi, nhưng phần giải thích cho từ 'Mở rộng' có ghi trong [Từ điển Giải nghĩa Ma thuật của Giáo sư Jib Cloud], nên ai nghe lần đầu có thể tìm đọc. Tôi nghĩ nó cũng được ghi chép trong sách ma thuật của Hiền giả Trazayuya, nhưng Từ điển của Jib-tan là chính xác nhất, nên..." - Arisa
Các học sinh vừa dỏng tai nghe lời giải thích chi tiết của tôi, vừa cắm cúi ghi chép.
Chỉ có thằng nhóc Hỏa pháp sư lúc nãy là đang ngây người ra với vẻ mặt kinh ngạc. Arisa-sensei nghiêm khắc lắm đấy nhé, nếu nhóc không nghe mà lát nữa không giải thích lại được thì cứ xác định là xuống địa ngục đi.
Mia viết phần giải thích lên bảng đen vì có vẻ như thế dễ hiểu hơn, và tôi mất cơ hội thể hiện sự VÔ ĐỐI của mình trong vai học sinh.
Sau buổi học, tôi lại phải ngồi nói chuyện với các nghiên cứu sinh về giải nghĩa ma thuật và ý tưởng cho các phép mới, nên chẳng thể làm quen thêm với cậu shota đeo kính được.
Tôi đã rất sung sướng vì có thể ăn thỏa thích trong tiệm giải khát sang trọng dành cho giáo viên và học sinh khối trên, nhưng nó chẳng đủ để gãi ngứa cái lưỡi đã quen với những món ăn thượng hạng của Chủ Nhân và Lulu.
"Em nói là sách ma thuật cao cấp à?" - Hiệu trưởng
"Nn." - Mia
Khi lớp học buổi sáng kết thúc, chúng tôi hỏi hiệu trưởng xem có thể mượn sách ma thuật của học viện được không.
Dĩ nhiên, Mia là người hỏi.
"Bình thường thì ta không thể cho phép học sinh đọc những cuốn sách đó, nhưng nếu là yêu cầu của Misanalia-sama thì..." - Hiệu trưởng
"Cảm ơn." - Mia
Có vẻ cuộc nói chuyện sẽ còn dài, nên tôi nháy mắt với Mia, buộc cô hiệu trưởng phải kết thúc.
Hiệu trưởng dẫn chúng tôi đến một cánh cửa phía sau thư viện.
Theo lời hiệu trưởng, cánh cửa này được bảo vệ bởi một kết giới phức tạp, nên nó sẽ không mở ra trừ khi dùng ma cụ mà cô ấy có để mở khóa.
"■■ Mở khóa." - Hiệu trưởng
Khi cánh cửa kim loại vững chãi mở ra, mùi ẩm mốc của sách cũ xộc vào mũi tôi. Niêm mạc mũi của tôi đã mỏng đi kể từ khi tôi tái sinh, nên tôi nhanh chóng dùng khăn tay để che mũi lại.
Mia hắt xì một tiếng dễ thương "kushun" ở sau lưng, thế là tôi lấy một ít khăn giấy và khẩu trang từ Túi Ma Thuật của mình rồi đưa cho nhỏ.
"Đây này, Mia." - Arisa
"Cảm ơn." - Mia
Bên trong căn phòng không có cửa sổ là khoảng 30 giá sách xếp thẳng hàng.
Và, đã có vài vị khách đang ngồi ở bàn đọc.
"Hiệu trưởng-sama." - Công chúa
Đó là một cô gái trông như công chúa cùng hai cô gái khác giống hầu gái.
Chắc cô ấy là con gái của một quý tộc nào đó. Nhưng kỹ năng Thẩm định của tôi xác nhận, cô ấy là một công chúa thực sự.
Công chúa thứ sáu của Vương quốc Shiga, Sistina-san. Lv 17, danh hiệu của cô là [Chủ nhân Thư viện Cấm], kỹ năng cô có là [Lễ Nghi], [Toán học], [Hóa dược] và [Lý lực thuật].
Hai người tùy tùng của cô ấy đều có Lv trên 30, có vẻ họ vừa là vệ sĩ vừa là hầu gái.
Hiệu trưởng chào hỏi công chúa rồi giới thiệu Mia và tôi cho cô ấy.
"Thì ra là vậy, hai bạn là..." - Sistina
Công chúa nhìn chúng tôi như thể vừa thấy điều gì đó thú vị.
"Nếu được, tôi muốn trò chuyện với Hiệp sĩ Tachibana." - Sistina
"Thần rất vinh dự." - Arisa
Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ nói là Mia, sao lại là tôi nhỉ?
Xét theo thái độ của cô ấy, tôi không nghĩ đây chỉ là lời nói khách sáo.
"Tôi xin lỗi trước, nhưng có phải tuổi của Hiệp sĩ Tachibana đúng như vẻ ngoài không?" - Sistina
Đừng nói là, cô ấy đã nhìn thấu số tuổi X0 của tôi từ kiếp trước đấy nhé?!
"V-vâng, thần không hiểu ý của Điện hạ, nhưng đã được 12 năm kể từ khi thần được sinh ra ở một tiểu vương quốc." - Arisa
Tôi nói một cách lắt léo để đề phòng trường hợp công chúa hay người hầu của cô ấy có ma cụ phát hiện nói dối.
"Vậy sao... Mọi người thực sự đã đạt đến cấp độ cao như vậy chỉ trong vài năm thôi ư..." - Sistina
Có lẽ ai đó có kỹ năng Thẩm định đã kiểm tra Lv và tuổi của chúng tôi trong [Đại lễ Yết kiến] đầu năm. Chắc không sao đâu vì Chủ Nhân bá đạo của chúng tôi đã chuẩn bị sẵn vật phẩm nhận-diện-sai do chính anh ấy làm, thứ mà không thể bị nhìn thấu chỉ bằng mấy món đồ tầm thường.
"Điện hạ, em ấy không phải là người được nuôi dưỡng nhân tạo. Em ấy sở hữu cả sức mạnh và phẩm chất tương xứng." - Hiệu trưởng
"Ồ, đây là lần đầu tiên tôi thấy hiệu trưởng khen một học sinh đến mức này đấy." - Sistina
Thật tế nhị, nhưng rõ ràng công chúa đang cho rằng chúng tôi được cày cấp nhân tạo, và hiệu trưởng đã nói đỡ cho chúng tôi.
Cái phần cày cấp đúng là sự thật, nhưng tôi sẽ không đính chính đâu.
Ai mà tin được có người cày cấp lên tận Lv 50 cơ chứ.
"Hiệp sĩ Tachibana, tôi xin lỗi vì đã thất lễ. Bạn sẽ tha thứ cho sự thiếu lịch sự của tôi chứ?" - Sistina
"Vâng, thưa Điện hạ. Người có thể gọi thần là Arisa nếu muốn." - Arisa
Ngoài Hường-san và Noja-hime ra, tôi chưa từng nghĩ một công chúa của một vương quốc lớn lại vội vàng xin lỗi như vậy. 'Pirorirorin', âm thanh hiệu ứng "Độ hảo cảm UP" vang lên trong đầu tôi, và tôi mỉm cười với công chúa.
Đáng lẽ chúng tôi sẽ có một cuộc trò chuyện thân thiện, nhưng Mia thì thầm "Sách", nên chúng tôi đã có thể quay lại mục tiêu ban đầu.
Mia đọc sách Thủy thuật cao cấp, còn tôi đọc sách Hỏa thuật.
Sau khi đọc ngấu nghiến, tôi viết một bản tóm tắt thô vào sổ tay.
Vô tình, tôi nghe được cuộc thảo luận của hiệu trưởng và công chúa khi ngẩng đầu lên.
"Thứ đó được phân loại là nước trái cây, một loại nước được chắt lọc từng giọt từ quả mọng. Có thể thanh lọc nước trái cây khỏi nước bằng Thánh thuật hoặc Thủy thuật, nhưng không có ma thuật nào có thể tách chúng ra cả." - Hiệu trưởng
"Vậy sao ạ..." - Sistina
Nghe có vẻ hữu ích cho các thí nghiệm, vậy mà lại không có sao?
Tôi nghĩ có thể tách chúng bằng cách lợi dụng sự khác biệt giữa quá trình ion hóa và tỷ lệ thẩm thấu.
Những khái niệm đó chắc không tồn tại ở đây, nhưng một phép thuật hữu ích có lẽ có thể làm được điều đó mà không cần đến khái niệm.
Ánh mắt tôi chạm phải công chúa khi đang suy nghĩ.
"Arisa, bạn có biết phép nào có thể dùng cho việc này không?" - Sistina
"Không ạ." - Arisa
Nghe lời phủ nhận của tôi, đôi mắt tràn đầy mong đợi của công chúa chợt u ám.
"...nhưng mà, thay vì thanh lọc, sao chúng ta không thử tạo ra một phép thuật mới có thể tách chúng ra bằng cách sử dụng mã [Nước trong] để phát hiện [Tạp chất trong nước] nhỉ?" - Arisa
Phần tách ra có vẻ phiền phức, nhưng Chủ Nhân của chúng tôi chắc chắn có thể viết ra nó chỉ trong một đêm.
"Phép thuật mới ư?" - Sistina
"Phải, nếu nó không tồn tại, thì mình chỉ cần tạo ra một cái thôi." - Arisa
Tôi gật đầu, cảm thấy hơi tự hào trước vẻ mặt ngạc nhiên của công chúa.
Tuy nhiên, hiệu trưởng đã dội một gáo nước lạnh vào thực tế.
"Xin hãy đợi đã. Sẽ cần đến 1000 đồng vàng cho chi phí nghiên cứu và phát triển một phép thuật mới. Việc Điện hạ có thể tham khảo tài liệu trong Thư viện Cấm có lẽ sẽ giúp giảm chi phí đi một chút." - Hiệu trưởng
"Nhiều đến vậy sao..." - Sistina
Công chúa kinh ngạc trước số tiền mà hiệu trưởng đưa ra.
Tôi liếc mắt nhìn Mia, rồi cố nhớ lại số lượng phép thuật mà Chủ Nhân đã tạo ra cho đến nay.
Tôi nghĩ tổng cộng đã hơn 100 rồi, tính cả những cái vô dụng lẫn hữu ích.
Mà thôi, đó là Chủ Nhân bá đạo của chúng tôi mà, nên có sao đâu.
Quả nhiên, ngay cả một công chúa của một vương quốc lớn cũng không thể tự do tiêu nhiều tiền như vậy.
Hiệu trưởng nói thêm, ngay cả khi tìm được tài trợ từ quý tộc và thương nhân, các nhà đầu tư cũng sẽ không chi tiền cho một ma thuật có công dụng hạn chế mà chẳng có chút hy vọng hoàn vốn nào.
"Nhưng mà, thật tuyệt vời khi bạn có ý tưởng tạo ra một phép thuật mới." - Sistina
"Đó là vì Tachibana-dono là một chuyên gia ma thuật ngang hàng với Misanalia-sama." - Hiệu trưởng
Hiệu trưởng đáp lại lời khen của công chúa.
Chẳng hiểu sao, tôi có cảm giác cô ấy đang khen Mia nhiều hơn là khen tôi, nhưng tôi chẳng bận tâm.
Sau đó, Mia cũng tham gia và chúng tôi đã nói về các chủ đề lý thuyết và luận văn ma thuật cho đến khi mặt trời lặn.
Công chúa có lẽ sẽ trở thành một người bạn thân nếu địa vị xã hội của chúng tôi không quá cách biệt. Trong suốt cuộc trò chuyện sôi nổi, công chúa thậm chí còn mời chúng tôi đến phòng thí nghiệm của cô ấy với lý do là một buổi tiệc trà.
Công chúa hỏi điều này khi chúng tôi sắp sửa chia tay.
"Giờ mới nhớ, tôi thấy Tử tước Pendragon đang hướng dẫn các quý tộc ở Thủ Đô về ma thuật [Pháo Hoa] được dùng để trang trí bầu trời trong những ngày Hội Năm Mới, có phải phép đó được tạo ra bởi Arisa không?" - Sistina
"Không phải ạ, phép đó được tạo ra bởi Chủ nhân của chúng thần, Tử tước Satou Pendragon." - Arisa
Tôi đính chính ngay lập tức sự hiểu lầm của công chúa.
Chủ Nhân của chúng tôi luôn tránh những chuyện đáng ngờ đến mức kỳ quặc, nhưng chẳng có vấn đề gì khi khẳng định một thứ dù sao cũng đã bị lộ rồi.
Sau cùng, anh ấy thực sự rất thích thú với những cuộn phép tùy hứng, và còn mua hết phép mới này đến phép mới khác ở xưởng của Tử tước Shimen nữa mà.
"Điều đó là thật ư?" - Sistina
"Nn." - Mia
Mia gật đầu với công chúa đang tỏ vẻ không thể tin nổi, và nhỏ còn nói thêm: "Thiên tài."
"Vậy thì lần sau tôi sẽ mời cả Tử tước Pendragon đến buổi tiệc trà. Tôi muốn được nói chuyện ít nhất một lần với người đã nhiệt thành theo đuổi một ma thuật đẹp đẽ đến vậy." - Sistina
Toi đời mình rồi.
Tôi nguyền rủa sự ngu ngốc của mình khi thấy khuôn mặt rạng rỡ của công chúa trông như một thiếu nữ đang yêu.
Ai mà ngờ được chính tay mình lại đi dựng flag cho người khác chứ!
Bên cạnh tôi, Mia cảm nhận được sự xuất hiện của một tình địch mới nên đã cau mày. Sự cứu rỗi duy nhất là Chủ Nhân có zero cơ hội yêu một nàng công chúa với tất cả những rủi ro liên quan đến tranh giành quyền lực.
Haizz, không biết liệu anh ấy có hết kiên nhẫn mà từ bỏ Aze-san vô vọng kia, rồi chuyển sang "xử" mình với Lulu không nhỉ...
Mà thôi, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.
Aah! Tôi muốn nhanh chóng có một thân hình trưởng thành để có thể quyến rũ Chủ Nhân quá đi!
● Sơ yếu lý lịch
[Hường-san] Menea, tam công chúa của một vương quốc nhỏ, Rumooku. Một cô gái tóc hồng xinh đẹp, 17 tuổi.
[Noja-hime] Mitia, công chúa của một vương quốc nhỏ ở trung tâm lục địa. Hay nói 'noja', 15 tuổi. Khao khát trở thành tùy tùng của anh hùng.
[Vương quốc Rumooku] Từng bắt tay với tộc chồn để triệu hồi người dị giới.
[Sistina] Công chúa thứ sáu của Vương quốc Shiga. 18 tuổi. Cô được phép ra vào thư viện cấm của lâu đài hoàng gia.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo