Satou đây. Tôi từng nghe người ta bảo rằng, nếu có một người bạn thuở nhỏ khác giới thì xác suất hai người trở thành một cặp là rất cao. Mỗi lần nghe vậy, tôi đều quả quyết rằng bạn thuở nhỏ chỉ tồn tại trong thế giới tiểu thuyết mà thôi.
"Hở? Anh chẳng phải là anh hùng tóc tím hôm nọ sao?" - Mito
"Chào, lâu rồi không gặp." - Satou
Xem ra cô ấy vẫn còn nhớ Nanashi.
Cô ấy bình tĩnh hơn tôi tưởng nhiều.
"Người này đã tra tấn Ten-chan à?" - Mito
"Đúng đó Mito. Với một người không hề động đậy như mình, hắn cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể mình, lột vảy của mình, rồi còn cắt cả đuôi với sừng nữa chứ! Mà còn, còn cái vảy ngược của mình nữa, hắn..." - Ten-chan
Ten-chan vừa run rẩy vừa núp sau lưng Mito để mách lẻo. Có vẻ như bên trong là Tenryu.
Khi ánh mắt cô ấy chạm phải tôi, cô ấy liền nấp ra sau lưng như một đứa trẻ bị bắt nạt.
Thiên long gì mà thảm thương thế.
Giờ thì tôi nên nói sự thật cho Mito, vì im lặng chỉ khiến tình hình tệ đi thôi.
"Xin đừng nói như vậy. Đó là trị liệu mà. Tôi thề đó không phải là hành động ngược đãi." - Satou
"Thật không?" - Mito
"Dĩ nhiên rồi. Tôi đã chữa lành cái đuôi bị cắt và những chiếc vảy bị lột bằng thuốc phép cao cấp và ma pháp, cô thấy đó?" - Satou
Mito nhìn lại để xác nhận với Ten-chan, "Ten-chan, có thật vậy không?"
Lắng nghe ý kiến từ cả hai phía thế này, đúng là phong cách của Mito.
"Đúng là thế, nhưng mà... Tên này còn lột cả vảy ngược của mình đó, cậu thấy không? Dù có được chữa lành thì cũng đau lắm chứ bộ." - Ten-chan
"Đành chịu thôi. Vảy ngược của cô cũng bị xâm nhiễm rồi. Hay là cô muốn để cả cơ thể mình bị Quỷ Thần chiếm đoạt thì tốt hơn?" - Satou
Dù giọng điệu vẫn còn hậm hực, Ten-chan đã dần mất đi khí thế của mình.
"Nói cách khác, anh đã giúp Ten-chan, phải không?" - Mito
"Ừm, có lẽ sẽ tốt hơn nếu có một cách nào đó ít thô bạo hơn, nhưng tôi không có loại thuốc mê nào đủ mạnh cho một thiên long cả." - Satou
Suy cho cùng, thuốc mê có tác dụng với cấp bậc thiên long sẽ khiến người thường chết vì trụy tim.
"Ten-chan, cảm ơn và xin lỗi người ta đi chứ?" - Mito
"...Mito à." - Ten-chan
Bị Mito trách cứ, người đẹp siêu phàm trông chẳng khác gì một đứa trẻ.
"X-xin lỗi... cảm ơn..." - Ten-chan
Sau khi thì thầm được mấy lời đó, cô ấy chạy thẳng ra sân sau của ngôi đền.
Tôi nghĩ, dù chỉ một chút, một chút xíu thôi, cô ấy cũng có nét đáng yêu.
Chắc là tôi tưởng tượng thôi.
Nào, quay lại chủ đề chính thôi.
"Mito, tôi có chuyện muốn bàn với cô, không phải với Tenryu." - Satou
"Với tôi ư? Đừng nói là anh đã phải lòng tôi rồi nhé?" - Mito
Mito cười một cách khoái trá.
Rồi cô ấy làm một bộ mặt cực kỳ kinh ngạc.
"Nhưng mà, không được đâu! Tôi nói là không được! Vì tôi đã có Senpai hứa hẹn tương lai rồi!" - Mito
Cô ấy không phải đang nói về tôi đâu nhỉ?
Tôi nhớ là mình đâu có hứa hẹn gì cái đó.
"Đừng lo, tôi không có ý đó. Hơn nữa, có chỗ nào để chúng ta có thể nói chuyện một cách thoải mái không?" - Satou
Nói chuyện trong khi cứ đứng ở hành lang thì thật là...
"Vậy đến phòng tôi đi. Dù gọi là phòng thôi, chứ nó đủ lớn để cả quốc hội vào họp đấy." - Mito
Mito dẫn tôi đến một dinh thự sang trọng đến mức khiến cả nhà khách hoàng gia ở thủ đô cũng phải hổ thẹn. Nó được làm từ một loại đá màu xanh lục trông như cẩm thạch. Tôi được dẫn đến phòng khách gần lối vào của dinh thự.
Khi chúng tôi ngồi xuống, những bức tượng hầu gái sống động phục vụ một ít trà ấm.
Sự khéo léo của họ đủ sức cạnh tranh với Lulu, dù họ chỉ là những bức tượng đá.
"Giờ thì, sau khi lấy lại bình tĩnh, chúng ta hãy quay lại chủ đề chính." - Satou
"Ý hay đó." - Mito
Tôi cởi bộ tóc giả màu tím ra và đặt nó lên ghế sofa.
"Ara ara, ra là tóc giả sao? Tóc đen, vậy tức là anh là anh hùng của thời đại hiện tại à?" - Mito
Tôi gỡ chiếc mặt nạ trắng ra trong khi Mito đang nói.
"Eh, xinh gái quá!" - Mito
Mito kêu lên khi thấy khuôn mặt của Nanashi trông giống hệt mình.
Ai xinh gái cơ chứ.
"Ra anh là con gái à? Lẽ nào, anh là tôi từ một thế giới song song?" - Mito
"Tôi là đàn ông chuẩn men. Đây chỉ là hóa trang thôi." - Satou
Tôi ngừng nói và lột bỏ lớp Mặt Nạ Giả từ cằm. Tôi cảm thấy mình chắc chắn giống một tên siêu trộm nào đó.
"I-Ichirou-nii!!!" - Mito
Tôi nhẹ nhàng đỡ lấy cú lao người, với toàn bộ sức mạnh của level 89, của Mitsuko—cô kouhai cùng công ty và cũng là bạn thuở nhỏ của tôi.
Tôi đã dùng [Điều Phối Đơn Vị] để triệt tiêu quán tính.
"Ichirou-nii, Ichirou-nii, Ichirou-nii, Ichirou-nii!" - Mito
Tôi ôm lấy thân hình mảnh mai của cô ấy, cảm nhận dòng cảm xúc dồn nén trong từng tiếng gọi tên tôi.
Tôi dịu dàng vuốt ve mái tóc của Mitsuko trong khi cô ấy khóc nức nở như một đứa trẻ, cứ để cô ấy khóc cho thỏa thích đến khi bình tâm trở lại.
Đối với tôi chỉ mới một năm, nhưng với cô ấy, đó là cả một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Sau khi khóc khoảng một tiếng, cuối cùng cô ấy cũng nín, nên tôi thử bắt chuyện.
"Lâu quá rồi nhỉ. Vậy ra em được triệu hồi thành anh hùng trong lúc đang phát triển FFW à?" - Satou
"Vâng... Vậy là đống bug của FFW đã được Ichirou-nii, ý em là, Suzuki-senpai xử lý xong hết rồi ạ?" - Hikaru
"Ừ, ít nhất thì anh đã giao bản hoàn chỉnh cho Ngài Thừa Cân trước khi đến đây, nên chắc là ổn thôi." - Satou
"Thật tốt quá. Chuyện đó cứ đè nặng trong lòng em mãi." - Hikaru
Hơn cả việc phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, đó dù sao cũng là dự án đầu tiên của cô ấy.
"Ồ phải rồi, em có thể gọi anh là Ichirou. Chúng ta không còn ở công ty nữa." - Satou
"Vâng, vậy thì anh hãy gọi em là Hikaru một cách trìu mến nhé." - Hikaru
Hikaru là một người bạn quan trọng đối với tôi, nhưng tôi không cảm thấy yêu đương gì với cô ấy cả.
"Anh sẽ làm vậy nếu chỉ ở mức độ tình cảm bạn bè." - Satou
"Cái tính lạnh lùng của anh chẳng thay đổi chút nào nhỉ." - Hikaru
Hikaru nói vậy và cười một cách hoài niệm.
Nhân tiện, Hikaru là biệt danh của Mitsuko.
Cô ấy tuyên bố rằng cái tên Mitsuko chẳng sành điệu chút nào, nên đã tự đặt cho mình.
"Gác chuyện yêu đương qua một bên đi, gọi em là Hikaru thay vì Mitsuko có được không, khi mà em đã đến cái tuổi này rồi?" - Satou
"Đừng có nói 'đến cái tuổi này' chứ! Từ lúc đến đây em toàn bị gọi là Shiga Yamato hay Mito, nên em muốn anh gọi bằng cái tên em dùng ở Nhật. Gọi là Junior-shi cũng được, nhưng Hikaru thì tuyệt hơn." - Hikaru
Cô ấy bị Ngài Thừa Cân gọi là [Junior-shi] khi mới vào công ty, rồi cái tên đó lan ra. "Kouhai (Mitsuko) là kouhai (đàn em/cấp dưới trong tiếng Nhật) nên từ giờ tên cô ấy sẽ là 『Junior-shi (đàn em/cấp dưới trong tiếng Anh)』", ông ta nói vậy và mọi người xung quanh đều chấp nhận; ngày hôm sau, ngay cả nhân viên phòng kinh doanh cũng bắt đầu gọi Hikaru như thế.
Để trả đũa, ông ta bị dính biệt danh [Ngài Thừa Cân], nên cả hai đều huề nhau.
"Vậy thì anh sẽ gọi em là Hikaru." - Satou
"Vâng." - Hikaru
Một cảm giác ngượng ngùng len lỏi giữa chúng tôi, nhưng Hikaru có xu hướng tự hủy giống hệt Arisa nên tâm trạng đó không kéo dài lâu.
"Khoan đã, sao anh lại trẻ thế này!" - Hikaru
Giờ mới để ý à.
Tôi kể cho cô ấy nghe mọi chuyện đã xảy ra kể từ khi tôi đến thế giới này, không giấu giếm điều gì.
Đây là một cơ hội tốt, tôi cũng sẽ nói cho Arisa và Liza biết tên thật của mình và chuyện diệt thần sau khi trở về biệt thự.
Tôi sẽ quyết định phải làm gì với những cô gái còn lại sau khi thảo luận với hai người họ.
"Ra là anh không được triệu hồi như một anh hùng à?" - Hikaru
"Ừ, theo lời anh hùng hiện tại thì có khả năng cao là anh được triệu hồi một cách tình cờ bởi một người tái sinh từ Vương quốc Rumooku." - Satou
"Hừm, Vương quốc Rumooku à. Vị vua trẻ tóc hồng của nước đó trông y hệt như Shiga-kun trong Teni x Brave." - Hikaru
Teni x Brave là một bộ manga shoujo giải đố về những trận tennis giữa một ma vương tóc xanh và một anh hùng tóc hồng mà Hikaru cực kỳ mê mẩn hồi còn ở Nhật.
Nếu tôi không nhầm, nhân vật chính là...
"Hikaru. Lẽ nào, em lấy cái tên Shiga Yamato từ nhân vật chính của Teni x Brave à?" - Satou
"Hehe, đó là cái tên em luôn dùng trong game, nên nó bật ra một cách vô thức thôi." - Hikaru
Tôi không trách cô ấy, vì tôi cũng luôn dùng cái tên [Satou] trong game.
Sau khi kể xong chuyện của mình, tôi lắng nghe những câu chuyện khác nhau của Hikaru sau khi cô ấy được triệu hồi làm anh hùng.
"Em được Thần Parion ban cho một mảnh thần lực trong một căn phòng trắng. Em không muốn giết chóc nên đã chọn kỹ năng [Bằng Hữu] để kết bạn với các ma vương, và chỉ một kỹ năng đó đã lấp đầy dung lượng linh hồn của em." - Hikaru
Quả nhiên có một kỹ năng tên là [Bằng Hữu] trong cột kỹ năng của Hikaru.
Tôi không nghĩ đó lại là một Kỹ Năng Độc Nhất.
"Sau khi được triệu hồi, em bị coi là một anh hùng hết thời và bị tịch thu cả thánh kiếm lẫn thánh cụ, sau đó bị giao nhiệm vụ vận chuyển vật phẩm với cái Hòm Đồ (Inventory) vô hạn của mình." - Hikaru
Dường như, vào thời điểm đó ở Đế quốc Saga có ba anh hùng khác ngoài Hikaru.
"Sau đó, phi thuyền chở em bị bắn hạ bởi một cuộc tấn công bất ngờ của ma vương, và em trở thành tù nhân của Đế chế Orc... Không sao đâu, anh đừng lo! Đời con gái của em vẫn còn nguyên vẹn để dành cho Ichirou-nii đó." - Hikaru
"Anh không có lo chuyện đó." - Satou
Dĩ nhiên là tôi rất mừng khi Hikaru không bị xâm hại.
Ma vương mà Hikaru nói đến chính là [Hoàng Kim Trư Vương] mà tôi đã chiến đấu dưới lòng đất ở Công đô.
Hikaru, sau khi trở thành tù nhân, đã kết bạn với người orc nhờ Kỹ Năng Độc Nhất [Bằng Hữu], và xây dựng một tình bạn thân thiết với ma vương. Tuy nhiên, ma vương đó đã bị mảnh thần lực xâm thực và thách thức hai cường quốc lúc bấy giờ là Đế chế Furu và Đế chế Saga, gây ra một cuộc đại chiến làm đảo lộn cả tình hình.
Đó là một cuộc chiến tranh khủng khiếp với sự tham gia của một số lượng lớn ma vương và vô số anh hùng.
Hikaru kể lại rằng, tất cả các anh hùng ngoại trừ cô đều đã bỏ mạng trong trận chiến đó, Đế chế Furu vốn được khoe khoang là bất khả chiến bại đã biến thành tro tàn, và cả thế giới bị đẩy vào hỗn loạn.
Sau đó, Hikaru được giải thoát khỏi cảnh tù đày, cô kết bạn với Tenryu, được Long Thần ban tặng Thánh Khí bao gồm cả Claiomh Solais, và sau đó đã lập nên đại công tiêu diệt đại ma vương.
Bản thân Hikaru dường như rất hối tiếc về việc đã tiêu diệt ma vương và người orc, nên cô ấy không hề cảm thấy tự hào về việc đó.
"Em đã chọn ở lại đây sau khi thảo phạt ma vương à?" - Satou
"Không đời nào. Em đã chọn quay về nhà ngay lập tức vì em muốn đến sống cùng Ichirou-nii mà." - Hikaru
Vậy, tại sao bây giờ cô ấy lại ở đây?
"Khi em đang trên đường trở về Nhật Bản, em nhận được một lời tiên tri từ vị thần mà gia đình em phụng thờ... nói rằng, em sẽ không thể gặp được Ichirou-nii ngay cả khi quay về thế giới cũ." - Hikaru
Hikaru dừng lại ở đây và nhìn thẳng vào mắt tôi.
Gia đình bên nội của Hikaru làm công việc thần quan Shinto trong một ngôi đền, và vị thần mà họ phụng thờ là...
"Em đã gặp Ama-no-Mizuhana-Hime à?" - Satou
"Không hẳn. Chỉ là một giọng nói... không, không phải, em nhận được nó giống như một chuỗi hình ảnh trước khi chúng thành lời." - Hikaru
Cô ấy đã tin vào hình ảnh đó, và sau đó quay trở lại Công Đô lúc bấy giờ.
Sau đó, Hikaru đã cùng với các thuộc hạ và đồng đội của mình sáng lập nên Vương quốc Shiga.
Thủ đô hiện tại của Vương quốc Shiga đã được dời đi sau khi vị Vua Đệ Nhị lên ngôi, còn bản thân cô ấy thì dành thời gian để du lịch, cải tạo thế giới và săn lùng không ngừng nghỉ các loại thuốc trẻ hóa trong các mê cung.
Rồi cô ấy nhận được một lời tiên tri khác, liền lập một cơ sở ngủ đông ma thuật trong tòa tháp ở biển cây dưới chân núi Fujisan và ngủ ở đó. Cô ấy chỉ vừa mới tỉnh dậy gần đây thôi.
Bộ tóc giả màu tím tình cờ lọt vào mắt tôi.
Phải rồi, tôi quên xin lỗi Hikaru.
Tôi xin lỗi vì đã không làm rõ sự hiểu lầm của nhà vua và những người khác về việc tôi là Yamato, rồi đề nghị một việc với cô ấy.
"Nếu em muốn gặp hậu duệ của mình, thì hãy đội bộ tóc giả này vào, em sẽ được coi là Cổ Vương Yamato tái sinh và có thể gặp họ đó." - Satou
"Em đã nói là em vẫn còn trong trắng mà! Vua Đệ Nhị là con nuôi của em. Cậu ấy là con ngoài giá thú của vị Hoàng đế Furu cuối cùng, một đứa trẻ ngoan ngoãn và luôn nỗ lực trong những hoàn cảnh khó khăn. Câu cửa miệng của cậu ấy là 『Đừng làm ô danh Shiga』." - Hikaru
Nghĩ lại thì, nhà vua hiện tại cũng có họ Shiga.
"Nhưng mà... em hiểu rồi. Có lẽ cũng hay khi được gặp lại hậu duệ của Sharlick-kun." - Hikaru
Hikaru lặng lẽ nói những lời đó.
Cái tên đó giống hệt Tam hoàng tử... khoan đã, ngược lại mới đúng. Tam hoàng tử có lẽ đã được đặt tên theo Vua Đệ Nhị.
Tôi lấy ra một bộ tóc giả màu tím chưa dùng và bộ đồ Nanashi từ Kho Chứa rồi đưa cho Hikaru.
Sau khi nói chuyện về các cô gái ở nhà, tôi quay lại lý do vì sao mình đến đây.
"『Ngụy Thể』 à?" - Hikaru
"Ừ, một tài liệu nói rằng nó đã được sử dụng bởi một thượng quỷ bị giết bởi hơi thở của Tenryu." - Satou
"Vậy thì đó có lẽ là một trong lục sắc thượng quỷ rồi. Con đó giống như một thành viên có màu khác trong đội siêu nhân vậy." - Hikaru
Theo Hikaru, có sáu thượng quỷ cấp cao với sáu màu sắc khác nhau phục vụ cho Hoàng Kim Trư Vương, chúng là Đỏ, Lam, Vàng, Lục, và Đen.
Còn đối với bản thân các thượng quỷ, dường như chúng tồn tại với số lượng rất lớn.
"Làm sao em đối phó được với nó?" - Satou
"Em đoán được tính cách của nó sau nhiều lần chạm trán. Nó hay dùng đuôi câu [Zamasu]. Em có thể nhanh chóng phân biệt được đó có phải là Ngụy Thể hay không chỉ cần nói chuyện một chút." - Hikaru
Vậy tại sao nó không đổi đuôi câu nhỉ.
Ropo lần trước nói chuyện bình thường, vậy ra không phải cùng một kẻ.
"Vậy thì khả năng cao nhất là nó dùng một Kỹ Năng Độc Nhất loại ẩn thân rồi." - Satou
"Kỹ Năng Độc Nhất của Ichirou-nii là loại tìm kiếm kẻ địch phải không nhỉ?" - Hikaru
"Ừ, gần như vậy. Một khi anh đã đánh dấu ai đó, anh sẽ biết được liệu người đó có đi đến một chiều không gian khác hay không." - Satou
"Hee, vậy thì nó có biết vị trí hiện tại của em không?" - Hikaru
Em ấy đang nói gì vậy trong khi đang ở ngay trước mặt tôi chứ... Điểm sáng của Hikaru biến mất khỏi radar.
Ngạc nhiên, tôi mở bản đồ và xem cột đánh dấu, dấu hiệu của Hikaru cũng hiển thị là không rõ vị trí.
"Thế nào anh?" - Hikaru
Khoảnh khắc Hikaru lên tiếng, dấu hiệu của cô ấy lại xuất hiện trên radar.
"Dấu hiệu vẫn xuất hiện, nhưng vị trí thì không xác định được." - Satou
Có vẻ cô ấy hài lòng với câu trả lời của tôi, cô khoanh tay gật đầu một cách tự mãn.
"Đúng như em nghĩ, kỹ năng tìm kiếm của Ichirou-nii nhận thông tin từ cùng một nguồn với bảng phân tích mà em đã làm." - Hikaru
"Bảng phân tích ư, ý em là Đá Yamato?" - Satou
"Hình như bây giờ nó được gọi là vậy... Hơn nữa, nói về nguồn gốc..." - Hikaru
Theo giải thích của Hikaru, có một dòng chảy Ma Tố được tạo ra bởi Long Thần—thứ được gọi là Long Mạch—và những thứ chảy trong dòng đó không chỉ có Ma Tố, mà còn vô số thông tin khác nhau.
Thông tin từ các kỹ năng Thẩm Định, Ước Lượng Giá Thị Trường cũng đến từ Long Mạch này.
"Nói cách khác, nếu anh có thể ngăn thông tin chảy vào Long Mạch đó, anh có thể tự cô lập mình khỏi thông tin." - Hikaru
"Hừm, hiểu rồi." - Satou
Vật phẩm Ức chế Nhận diện hoạt động bằng cách truyền thông tin giả vào dòng chảy đó.
Tôi hiểu nguyên lý, nhưng với thế này thì tôi không thể bắt được Ropo...
"Tuy vậy, rất khó để duy trì sự cô lập hoàn toàn. Ma lực của chính anh sẽ bị cạn kiệt cực nhanh trong khi anh cô lập bản thân khỏi dòng Ma Tố, và trong lúc đó, anh thậm chí không thể hồi phục ma lực từ bên ngoài được." - Hikaru
Nhìn vào thanh MP của Hikaru, nó đã giảm đi khoảng 30%.
Nếu MP giảm nhiều đến vậy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, việc duy trì nó trong thời gian dài hẳn sẽ rất khó khăn ngay cả với người dùng có level cao.
Tôi có thể hiểu tại sao Ropo không tự mình đi ăn trộm.
Tôi bắt chước Hikaru và thử cô lập mình khỏi dòng Ma Tố.
...Không được.
Nó khác với việc che giấu sự hiện diện của mình sao?
Giống như khi tôi dùng kỹ năng Ẩn Nấp, tôi hòa mình vào xung quanh, và hơn thế nữa, tôi ép mình sang phía đối lập của cơ thể trong dòng Ma Tố, giống như ngụy trang quang học...
> Đã nhận được Kỹ năng [Ức chế Nhận diện].
> Đã nhận được Kỹ năng [Ẩn Giấu Ma Tố].
> Đã nhận được Kỹ năng [Ngụy Trang Ma Tố].
> Đã nhận được Kỹ năng [Ngụy Trang Quang Học].
> Đã nhận được Danh hiệu [Kẻ Đánh Lừa Vạn Vật].
Tôi nhận được thứ hơi khác một chút, nhưng kệ đi, vì trông chúng có vẻ hữu ích nên không có vấn đề gì.
Giờ khi đã tự mình làm được, tôi đã hiểu cách thức của nó như hơi thở vậy.
"Anh giỏi thật đấy Ichirou-nii. Đó là một ma thuật làm anh biến mất à?" - Hikaru
"Không phải, hình như đó là một kỹ năng gọi là 『Ngụy Trang Quang Học』 thôi." - Satou
"Hình như sao? Anh đúng là kiểu người đa tài đa nghệ, nhưng biết quá nhiều thứ chỉ khiến anh lãng phí điểm kỹ năng thôi, anh hiểu không?" - Hikaru
Tôi nói với Hikaru đang lo lắng, "Không sao đâu", và bắt đầu thử tìm kiếm các kỹ năng đối phó.
Tôi nhờ Hikaru kích hoạt khả năng che giấu của cô ấy từ kỹ năng Ma Tố.
Như trước đó, chấm sáng của Hikaru biến mất khỏi radar.
Để tăng cường sự tập trung, tôi tắt hiển thị chỉ số trên menu.
Dò tìm sự bất thường.
Nếu không có, thì dò tìm khoảng trống.
Nếu không có khoảng trống, thì tìm sự tương phản.
Như thể đang nhìn vào một điểm mù trong tầm nhìn, tôi tập trung vào thứ không thể nhìn thấy...
Sự biến động của thông tin.
Sự bất thường của dòng chảy.
Thấy rồi.
> Đã nhận được Kỹ năng [Phát Hiện Dị Thường].
> Đã nhận được Kỹ năng [Cảm Nhận Phân Bố Ma Tố].
> Đã nhận được Kỹ năng [Phát Hiện Chống Ngụy Trang Ma Tố].
> Đã nhận được Danh hiệu [Người Nhìn Thấu Vạn Vật].
Tuyệt vời!
Có kỹ năng rồi.
Thật không may, dường như các kỹ năng này không thể liên kết tốt với bản đồ, nhưng tôi có thể dùng chúng để phát hiện trong phạm vi radar.
Giờ thì, việc chuẩn bị đã hoàn tất.
Lần này, mình chắc chắn sẽ tóm được đuôi của Ropo khi về lại Thủ đô.