Satou đây. Thật khó để thuyết phục người khác tin vào một điều mà ngay cả bản thân mình cũng chẳng tin nổi.
Chỉ còn một chút nữa là tới lối ra rồi.
Phải nhanh nhanh quay lại cuộc sống thường nhật thôi.
"Lối ra có lẽ nằm ngay sau căn phòng này. Tôi có hai lý do. Thứ nhất, có một con quỷ ở đây, nhưng đến giờ nó vẫn chưa lộ diện. Thứ hai, số lượng kẻ địch ở đây rõ ràng là khác hẳn so với những nơi trước."
Mấy cái lý do này nghe thiếu thuyết phục vãi.
"Ta không hiểu tại sao những lý do đó lại có nghĩa là lối ra ở ngay phía trước."
"Vậy sao chúng ta không đi đường vòng như lời đề nghị của cô gái thú nhân?"
Ông nói đúng vãi! Nhưng mà, đến lượt tôi rồi!
"Tử tước-sama, ngài quên rồi sao? Đây là mê cung do quỷ tạo ra. Chúng sẽ đặt đồng loại canh giữ ở những nơi chúng không muốn ai vượt qua."
Khỉ thật! Đáng lẽ mình nên dùng lý do này ngay từ đầu.
"Nhưng quân số chúng ta hoàn toàn bị áp đảo. Ta không nghĩ chúng ta có thể đánh bại một đám đông như vậy chỉ với lực lượng này."
Biết ngay mà.
"Hiển nhiên là có cơ hội chứ. Đó là nhờ vào ma thuật của Tử tước-sama."
Tôi chưa từng thấy ông ta sử dụng lần nào, nhưng cơn bão lửa dùng để diệt con quỷ ở quảng trường lúc đó trông hào nhoáng thật. Chắc chắn nó đủ sức để trở thành một tấm khiên vững chắc.
Úi, mình không nên biết về ma thuật của Tử tước mới phải.
"Theo như tôi biết, lũ bất tử rất yếu trước lửa. Hơn nữa, tôi nghe đồn Tử tước-sama là hỏa pháp sư giỏi nhất lãnh địa của Bá tước."
Tử tước có vẻ không hoàn toàn phản đối ý tưởng này. Ra ông ta là cấp trên của Zena-san à?
"Tử tước-sama, vì lợi ích của kế hoạch tác chiến, tôi có một câu hỏi, ngài có thể sử dụng Bão Lửa tối đa bao nhiêu lần ạ?"
"Giới hạn của Bão Lửa chỉ có một lần thôi. Sau khi thi triển, chúng ta có thể chặn lối vào bằng Trụ Lửa và chờ đợi."
Hừm, ra là một loại ma thuật ngốn mana à?
Nói thì dễ nhưng trong trận chiến chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Khi tầm nhìn bị che khuất bởi cơn bão lửa, mình có thể dọn dẹp kẻ địch bằng mấy đồng xu.
[Nhận được Kỹ năng Lập Kế Hoạch Chiến Thuật.]
Cơn bão lửa của Tử tước Belton đang hoành hành.
Con quái nhãn cầu có cánh gào lên gì đó từ xa, nhưng trận chiến đã bắt đầu trước khi có ai kịp nghe thấy.
Đánh úp là chân lý.
"Pochi, Tama, ném đá vào những kẻ địch đang tiến tới. Liza, đâm những kẻ né được đá."
Tôi ra lệnh cho các cô gái thú nhân.
Giờ thì, đập chúng ra bã trước khi cơn bão tan biến nào.
Tôi ném mảnh đá thánh cuối cùng, găm thẳng vào con ngươi của quái nhãn cầu có cánh. Điểm yếu to tổ chảng lồ lộ ra thế kia thì biết nói gì nữa. Viên đá thánh xuyên qua con quỷ, phá tan bộ xương phía sau nó rồi găm vào tường. Tiếng va chạm ầm ầm bị âm thanh của cơn bão lửa át đi hoàn toàn.
Một loạt đồng xu bay ra, tiêu diệt ba tên lính xương cấp cao. Gọi là Coin Shotgun được đấy nhỉ?
Khi cơn bão lửa dịu đi, chỉ còn lại bảy bộ xương với nửa cây máu.
Từ giờ là lúc kiếm chút thành tích đây.
"Quá tuyệt vời, Tử tước-sama. Bị cơn bão lửa làm cho suy yếu, lũ xương cốt trở nên giòn tan, dễ dàng bị phá hủy chỉ bằng vài hòn đá."
"Hừ, lũ bất tử bẩn thỉu đã được thanh tẩy bởi ngọn lửa của ta."
"Hoàn toàn chính xác, đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến một ma pháp hùng vĩ như vậy, hỏa lực thật sự quá khủng!"
Tử tước trông có vẻ đắc chí trước những lời ca tụng của Nidoren-shi. Tôi để ông ta lo phần ngoại giao với Tử tước, còn mình thì cùng các cô gái thú nhân dọn dẹp nốt đám lâu la xương xẩu.
Liza tấn công vào chân một bộ xương để làm nó mất thăng bằng, ngay sau đó Pochi và Tama đồng loạt tấn công để phá hủy nó. Nấp sau những ngọn lửa còn sót lại, tôi dùng tiền đồng để phá hủy nốt mấy bộ xương. Chắc là nhờ Kỹ năng Ném, thanh máu của lũ xương lính lác cạn sạch chỉ bằng một cú búng xu. Không lẽ mình lại có thêm kỹ năng "Búng Tay Thần Sầu" hay gì đó tương tự nhỉ? Nghe cũng ngầu phết.
[Nhận được Danh hiệu: Kẻ Diệt Bất Tử.]
[Nhận được Danh hiệu: Kẻ Diệt Quỷ.]
Ngay sau khi dọn dẹp xong lũ xương, chúng tôi thẳng tiến đến lối ra. Vì có thể gặp rắc rối nếu viện binh của lũ quái vật kéo đến, tôi đành bỏ lại đám ma thạch.
Lối đi này khác với những con đường chúng tôi đã đi qua, sàn nhà được lát bằng những phiến đá giống như trong căn phòng vừa rồi. Hành lang rộng 4m, cao 3m. Nhờ vậy mà nó khá sáng sủa. Lối đi thẳng một đoạn dài, rồi uốn cong khi đến căn phòng cuối cùng.
"Mùi của bên ngoài, nano desu."
Pochi vui vẻ báo cáo trong khi chạy vòng quanh tôi.
Có vẻ như tôi đã trở thành một cái cột quen thuộc cho con bé leo trèo rồi.
"Ra ngoài rồi chúng ta đi ăn gì đó ngon ngon nhé."
"Thịt~"
"Thịt thịt~"
Vì Liza đang ở phía sau nên cô ấy không tham gia, nhưng cả Pochi và Tama đều trông rất hạnh phúc.
Phản chiếu trên radar, vô số điểm sáng liên tục xuất hiện trong căn phòng cuối cùng.
Tuy nhiên, chúng không phải màu đỏ biểu thị kẻ địch, mà là màu trắng biểu thị trạng thái trung lập.
Chắc là quân đội của lãnh địa.
Gã tu sĩ trung niên đẹp mã đã đến được căn phòng xương lúc nãy từ bao giờ. Gã ta dùng mẹo gì hay vậy nhỉ?
Thôi kệ, thế cũng tiện.
Giờ mà được làm một cốc bia lạnh rồi đi tắm thì còn gì bằng. Dù điều đó là không thể.
"Phía đó có tiếng người ạ."
Pochi nói và chỉ về phía trước.
Lối đi đã hiện ra trong tầm mắt. Qua ba khúc cua nữa là đến lối ra.
"Bức tường phía trước trông hơi kỳ lạ ạ?"
Tama báo cáo. Tôi kiểm tra bản đồ và thấy có một cái hố phía sau bức tường. Chắc nó giống như mấy lối đi tắt giả trong mê cung của game.
"Có một cánh cửa ẩn ở đó. Đừng chạm vào nó."
"Ay!"
"Vâng! Nano desu."
Khi chúng tôi vừa đi ngang qua cánh cửa ẩn.
Một cánh tay quái vật phá tan bức tường.
Tôi đá văng những mảnh vỡ trong khi một cái bóng khổng lồ xuất hiện.
Tôi vội đẩy Pochi và Tama sang mép hành lang.
Tôi cũng muốn nhảy đi, nhưng nếu né tránh bất cẩn, ba người phía sau chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Tôi chụp lấy con quái thú, triệt tiêu động lượng của nó rồi ghì nó xuống sàn. Sức bật của con quái vật nặng nề và mạnh mẽ, nó nhanh chóng vọt qua đầu ba người họ và đáp xuống phía sau lưng.
Cuối cùng họ cũng nhận ra diễn biến bất ngờ này.
Tiếng la hét vang lên. Tiếng rên rỉ. Tất cả đều bị nhấn chìm bởi tiếng gầm của con quái thú.
Là con Bất Tử Thú tưởng đã bị xử lý xong quay lại.
Không, nó có hai sừng. Là một con khác à.
Bỏ qua chuyện đó đã, giờ làm gì đây?
Nó đã leo lên khỏi miệng hố rồi, không thể xử lý nó như lần trước được nữa.
Với sự chênh lệch cấp độ thế này, nếu tôi yêu cầu các cô gái thú nhân phối hợp, họ có thể sẽ chết.
Tôi muốn nhờ đến ma thuật của Tử tước như ở khu vực xương, nhưng ma lực của ông ta giờ không đủ.
Dòng suy nghĩ của tôi chạy đua với những cú đớp của con Bất Tử Thú.
「■■■■ ■■ ■■■ ■■■■ Búa Khí Nén – Air Hammer」
Một khối khí nén vô hình khổng lồ từ phía lối ra ập tới, đẩy lùi con quái vật.
Tôi cũng lăn đi cùng với nó.
Con Bất Tử Thú, dường như đang cố gắng chống lại áp lực từ ma thuật, nhảy lùi về phía lối vào căn phòng phía sau.
Vừa đúng lúc cánh cửa mở ra, và gã tu sĩ đẹp mã bước ra từ đó.
Canh me thời điểm dở tệ thật.
"Quay lại phòng ngay! Đó là Bất Tử Thú!"
Nhờ có Kỹ năng Loa Phóng Thanh và tiếng vang trong hành lang, giọng tôi to hơn tôi tưởng.
Gã tu sĩ trung niên bắt đầu niệm phép mà không hề hoảng loạn.
Kỳ cục thật!
Anh sẽ chết trong nháy mắt trước khi kịp hoàn thành câu chú đấy.
Con Bất Tử Thú quay lại khi nghe thấy tiếng niệm chú.
Hết cách rồi, phải chuyển mục tiêu của nó sang mình và câu giờ bằng cách né đòn thôi. Sau đó, nhân lúc nó bị ma thuật của gã tu sĩ tấn công, mình sẽ tung đòn kết liễu.
「■■ Thanh Tẩy (Turn Undead)!」
Ngắn vãi. Gì thế này.
Con Bất Tử Thú ngừng di chuyển, rồi đổ gục như một con thú nhồi bông.
Nó thậm chí còn không thể tự đứng dậy, mối đe dọa đã biến mất.
Giỏi lắm, anh bạn tu sĩ đẹp mã.
"Satou-saaaan."
Tôi còn chưa kịp quay lại phía có giọng nói thì đã bị ai đó tông vào người. Là Zena-san trong bộ giáp da.
"May quá, anh vẫn ổn... may quá..."
Cô dụi đầu vào ngực tôi, vui mừng vì cuộc hội ngộ này.
Vậy phép thuật lúc nãy là của Zena-san à. Từ phía bên kia, những người lính bắt đầu xuất hiện và đang cứu giúp ngài Tử tước.
Các cô gái thú nhân cũng tiến về phía tôi, nhưng họ đứng cách ra một chút. Liza đang giữ Pochi và Tama lại khi hai cô bé định chạy đến kiểm tra tôi.
"Anh về rồi đây, Zena-san."
Zena lau nước mắt và ngẩng mặt lên.
"Mừng anh trở về, Satou-san."
Nụ cười đẫm nước mắt của Zena-san trông thật quyến rũ.