Satou đây. Dù cho chế độ nô lệ là chuyện thường tình ở thế giới này, nhưng tôi chẳng muốn dính dáng gì đến nó cả.
Sẽ rất khó khăn nếu muốn tuyên truyền về quyền con người cơ bản ở một thế giới như thế này.
Mà tôi cũng chẳng có ý định làm vậy...
Sau vài chục phiên hỏi đáp, cuối cùng chúng tôi cũng được thả ra.
Chị nhân viên chức sắc trả lại hành lý mà chúng tôi đã giao nộp lúc trước.
"Những thứ này đều ổn cả, cậu có thể nhận lại. Nhưng số ma hạch này sẽ được ngài bá tước mua lại."
Tôi có thể từ chối không? Tôi thử hỏi, nhưng chị ấy đáp lại bằng một từ "Không" gọn lỏn cùng nụ cười.
"Vì chúng tôi không thể xác nhận độ an toàn của thịt quái vật nên chúng tôi sẽ tịch thu nó. Và vì ngọn giáo này được làm từ bộ phận của quái vật, chúng tôi không cho phép cậu mang nó vào trong thành phố."
Nghe vậy, Liza lập tức trở nên căng thẳng và quay sang nhìn tôi. N-người hiếm khi mất bình tĩnh như Liza mà cũng nổi giận sao?
Dường như cô ấy thực sự quý cây giáo đó, thôi thì vì cô ấy, mình sẽ thương lượng một chút.
"Nhưng ngọn giáo này rất mạnh, chị có thể nhờ ai đó có kỹ năng Thẩm Định kiểm tra xem nó có nguy hiểm không được không? Dĩ nhiên, tôi sẽ chịu mọi chi phí cho thủ tục, nhưng sau khi kiểm định xong, chị có thể trả lại nó cho chúng tôi chứ?"
Liza, cô đáng sợ lắm đấy. Cực kỳ đáng sợ. Nhìn kìa, ngay cả nụ cười của chị nhân viên cũng cứng đờ lại rồi.
"T-tôi hiểu rồi. Tôi sẽ thu xếp. Giấy phép tạm giữ mới sẽ được cấp và sẵn sàng vào chiều mai. Khi đó xin hãy mang theo biên nhận tạm thời này đến đồn quân sự."
"Vâng, vậy nhờ cả vào chị."
Đúng rồi, phải hỏi về việc xử lý mấy cô gái thú nhân nữa.
"Ừm, tôi có một câu hỏi, nếu được..."
Đó là về các cô gái thú nhân.
"Tôi hiểu rồi, chủ nhân của những nô lệ này đã chết, và cậu là người đã chăm sóc rồi đưa họ ra khỏi mê cung, đúng chứ?"
"Vâng, đúng vậy."
Liza cũng gật đầu. Pochi và Tama thì thờ ơ dựa vào chân Liza. Hai đứa chán rồi à?
"Nếu là vậy thì những nô lệ á nhân này thuộc về cậu."
Thật vậy sao? Tôi đã nghĩ đến việc mua lại và giải phóng họ nếu họ bị đưa đến chỗ tay buôn nô lệ.
"Nếu chủ nhân của nô lệ chết trong mê cung, ngoại trừ trường hợp bị giết, bất kỳ ai tìm thấy nô lệ sẽ sở hữu họ, giống như nhặt được của rơi vậy. Vì thế, cả trên danh nghĩa lẫn luật pháp, cậu chính là chủ nhân của những nô lệ này."
Chị nhân viên viết gì đó lên một tờ giấy chứng nhận rồi đưa cho tôi.
"Đây là giấy chứng nhận xác minh cậu là chủ nhân của những nô lệ này. Tuy nhiên, nó chỉ có giá trị trong thành phố, tốt hơn hết là cậu nên đến chỗ một tay buôn nô lệ ở quảng trường lâu đài để làm hợp đồng hợp pháp càng sớm càng tốt. Chừng này không đủ để cảm ơn vì số lượng ma hạch khổng lồ mà chúng tôi nhận được, nhưng cậu sẽ không phải trả bất kỳ khoản phí nào cho việc này."
Tôi nhận tờ giấy chứng nhận, cảm ơn chị ấy, rồi cùng các cô gái thú nhân rời khỏi căn lều.
À phải rồi, vì ma hạch được dùng làm nguyên liệu cho lá chắn cách ly mê cung, nên chúng tôi buộc phải bán chúng.
Ở bên ngoài, Zena-san và ba cô nàng ồn ào lúc trước đang thảo luận gì đó.
Sẽ thật tệ nếu mình làm phiền công việc của họ, vì nếu họ chỉ gật đầu chào cho có lệ thì cũng khá lạnh nhạt.
Trong khi tôi đang nghĩ ngợi vẩn vơ, Lilio cười khúc khích và huých tay Zena-san, đoạn chỉ về phía tôi.
"Chúc may mắn nhé!", trong lúc nhận được sự cổ vũ của Lilio, Zena-san tiến lại đây.
"Satou-san, tôi thấy các thủ tục đã hoàn tất rồi. Anh định quay lại nhà trọ sau việc này à?"
"Phải, tôi muốn các cô gái nô lệ được nghỉ ngơi tại nhà trọ."
"Anh thật tốt bụng. Mà nghĩ lại thì, tôi đoán dù là chuồng ngựa cũng thoải mái hơn nhiều so với nền đất trong mê cung."
Hở? Hình như có gì đó là lạ xen vào thì phải.
"Không, tôi sẽ không để những người đồng đội đã cùng mình kề vai sát cánh trong hoạn nạn phải ngủ ở chuồng ngựa đâu. Tôi dự định đặt phòng trọ đàng hoàng cho họ."
"Umm... Satou-san. Anh biết đấy, không có nhà trọ nào cho phép á nhân ở lại trong lãnh địa này đâu. Nếu chủ nhân của họ trọ lại thì nô lệ sẽ phải ở chuồng ngựa."
Cô ấy nghiêm túc chứ? Tôi đã nghĩ cùng lắm là họ sẽ tỏ ra khó chịu thôi, có lẽ họ sẽ đồng ý nếu tôi trả thêm tiền.
Nhưng vẻ mặt Zena-san trông áy náy vô cùng, dường như đây không phải là một trò đùa.
"Zena-san, cô không cần phải làm vẻ mặt đó đâu. Cảm ơn cô, nhờ cô mà tôi sẽ không gây gổ với bên nhà trọ đấy."
Cô ấy trông vẫn có lỗi, nhưng tôi cứ ra hiệu ‘đừng lo lắng về nó’.
Sau đó, vì Zena-san và nhóm của cô ấy phải canh gác ở đây cho tới khuya, tôi cảm ơn họ vì đã chỉ dẫn và rời đi.
Dẫu vậy, nếu tôi không có được thông tin từ Zena-san trước đó, và bị bảo rằng nô lệ phải vào chuồng ngựa, có lẽ tôi đã bước thẳng ra khỏi cổng nhà trọ rồi.
Mình có nên mua luôn một căn nhà không nhỉ? Hay là phải đi ra ngoài lãnh địa của bá tước?
Kể từ khi đến đây, tôi đã gặp Zena-san và quen biết nhiều người trong thành phố này, nên tôi bắt đầu có chút gắn bó với nó. Dù tôi không có ý định ở lại đây mãi mãi.
Trên đường về, mình sẽ thử đến hội việc làm và hỏi Nadi-san xem cô ấy có thể sắp xếp việc mua một căn nhà không.
"Chủ nhân, có lẽ sẽ thật tự mãn khi em nói điều này, nhưng chúng em hài lòng với việc ngủ trong chuồng ngựa. Vì trước đây bọn em thường ngủ ngoài trời trên nền đất dưới mái hiên..."
"Dù là đối với nô lệ, đó cũng là ngược đãi quá đáng."
"Em xin lỗi."
Tại sao Liza phải xin lỗi chứ? Tôi muốn nghe lý do.
"Không phải thế ạ, em không muốn chủ nhân phải đứng ra như vậy... Em muốn chủ nhân đừng lo lắng cho dù chúng em có ngủ trong chuồng ngựa, nhưng từ ngữ của em lại không đủ..."
"Ra là vậy, nếu cô đã nói thế thì tôi sẽ xem xét. Cảm ơn cô."
Pochi và Tama đang níu lấy tay và kéo áo tôi.
Tôi nhìn theo hướng ngón tay chúng chỉ, một cô gái mặc bộ đồ liền mảnh dường như muốn bắt chuyện. Cô cầm trên tay một cây gậy ngắn. Một pháp sư chăng?
"Tôi có thể giúp gì cho cô?"
"Vâng, ngài có muốn thử vài phép thuật đường phố không ạ?"
Có lẽ nó giống như dịch vụ trị liệu bên đường trong các game MMO?
"Chữa vết thương à?"
"Trị liệu hoàn toàn thì không thể, nhưng cầm máu và khử trùng thì sao ạ? Nó hoàn toàn sạch sẽ, và nếu anh không khử trùng vết thương thì thịt sẽ bị thối rữa đấy, anh biết mà? À, và nếu anh mệt, tôi có thể sử dụng ma thuật phục hồi sinh lực, mặc dù nó hơi đắt một chút."
"Cầm máu và khử trùng thì bao nhiêu?"
"Trọn gói [Rửa Nhẹ] và [Sấy Khô] là 12 đồng. Một lần thi triển [Băng Bó] là 2 đồng."
Fumu, tôi đoán là không cần cầm máu. Vì bất kỳ vết thương nào cũng đã được điều trị bằng thuốc mỡ rồi.
"Vậy thì, làm ơn cho 4 bộ Rửa Nhẹ và Sấy Khô."
"Eh? Cho cả á nhân luôn sao?"
Cô gái pháp sư tròn mắt ngạc nhiên.
Cô ấy đang đăm chiêu đếm trên đầu ngón tay.
"Ờm... 40 đồng và 3?"
"Là 48 đồng."
Dù biết dùng ma thuật mà lại không biết tính nhẩm à? Vì có vẻ như tôi phải trả trước, tôi đưa cho cô ấy 3 đồng bạc.
Cô gái pháp sư bắt đầu tính toán bằng cách viết xuống đất. Nghiêm túc thật đấy hả?
"1 đồng bạc là 20 đồng."
"U-um, tôi biết điều đó, tôi đã tính xong rồi vì tôi biết thế!"
Cô gái trông bực bội, tay đặt lên đầu để tính toán. Một lúc sau, cuối cùng cô cũng tính xong và trả lại 12 đồng tiền thừa.
"Cảm ơn anh đã đợi! Giờ thì, chúng ta sẽ làm nhanh thôi! Xin hãy giữ mấy đứa trẻ đứng yên, đặt tay lên vai chúng như thế này, được rồi."
Tôi tự hỏi liệu có quy trình cho việc này không, ngay cả với á nhân, cô ấy cũng cẩn thận tỏ ra lịch sự.
Pochi và Tama giật mình vì phép Rửa Nhẹ và cố lùi lại, nhưng tôi đã giữ chặt hai đứa.
Khi phép Sấy Khô bắt đầu, Pochi dường như cảm thấy rất sung sướng, tận hưởng cảm giác khô ráo. Ngược lại, Tama trông không hài lòng trong lúc bị rửa, và cố tránh xa khỏi Liza đang giữ vai cô bé.
"Cảm ơn, tôi cảm thấy thực sự sảng khoái. Cô luôn làm phép ở quanh đây à?"
"Hôm nay có rất nhiều người trông như vừa chơi với bùn bước ra nên tôi kiếm thêm được chút thu nhập. Nhưng tôi thường đi quanh mấy nhà chứa hơn. Thu nhập khá ổn vì có rất nhiều người muốn được khoan khoái."
Tôi hiểu rồi, chắc chắn là vậy. Cô ấy thật nhạy bén.
Sau khi tôi bảo cô rằng chúng tôi là nhóm cuối cùng chơi với bùn, cô gái quay lại công việc thường ngày của mình.
Ngày hôm nay sắp kết thúc rồi, tôi đoán sẽ ổn thôi nếu làm hợp đồng nô lệ chính thức vào ngày mai.
Trong khi nghĩ về nó, tôi mua 4 xiên thịt trông rất ngon lành.
Đây là thịt dê chăng? Mùi vị thịt có chút đặc trưng nhưng loại bột màu xanh lá với mùi thơm như hạt tiêu đã kích thích sự thèm ăn của tôi.
Các cô gái thú nhân ăn ngấu nghiến, tiếng nhai tóp tép vang lên.
Nói mới nhớ, lần ăn thịt ếch nướng cũng tuyệt vời như vậy.
Ngay cả Liza, người thường rất kiềm chế, cũng trở nên mãnh liệt khi thấy thịt. Cảnh cô ấy say sưa thưởng thức miếng thịt lọt vào tầm mắt tôi. Vẻ ngượng ngùng khi nhận ra mình bị nhìn trộm của cô ấy cũng đáng yêu ghê.
Khi trời tối dần, những ngọn đèn trên con đường chính được các pháp sư với cây gậy ngắn thắp lên. Có phải chỉ là ảo giác không mà tôi thấy ở đây đông người hơn hẳn.
Vì không muốn phải hét vào mặt mấy gã say rượu cố tình chạm vào Liza và Pochi, tôi đã mua cho cả ba chiếc áo choàng có mũ trùm đầu. Lạ một điều là Tama di chuyển khéo léo đến nỗi không bị ai làm phiền.
Chúng tôi len lỏi qua đám đông hối hả và nhộn nhịp rồi nhận ra có một khán đài được dựng lên ở quảng trường. Nhiều chiếc xe với những cái lồng được đặt rải rác quanh quảng trường bên cạnh khán đài, vài thương nhân đang thuyết trình ở đây và ở kia.
Ồ phải rồi, từ hôm qua, phiên đấu giá nô lệ đã bắt đầu.