Satou đây. Gặp một người bạn ở nơi không ngờ tới thường khiến câu chuyện trở nên sôi nổi hẳn lên. Thậm chí có những lúc bạn chỉ mới gặp họ vào buổi trưa, mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết cả ngày rồi.
"Quả là một khung cảnh đẹp mê hồn." - Zena
"Đúng vậy, đây chắc là con sông lớn nổi tiếng ở Lãnh địa Công tước Oyugock." - Sistina
Công chúa Sistina đáp lời Zena.
Tàu bay của chúng tôi hiện đang bay ngược dòng trên không trung phía trên con sông lớn.
Các cô gái khác cũng đang thưởng ngoạn khung cảnh từ boong quan sát.
Nơi này được bảo vệ bằng phép [Màn Trướng], một thiết kế an toàn đến mức ngay cả gió cũng không thể làm tốc váy họ được.
"Đẹp~?" - Tama
"Tama, chỗ đó nguy hiểm nodesu!" - Pochi
"Hổng seo~" - Tama
Cứ như vậy, Tama đang tạo dáng đầy thách thức trên lan can mỏng manh.
"Chủ nhân, kia là một đàn chim di cư, báo cáo." - Nana
"Nn, hồng hạc." - Mia
Nana và Mia đang chỉ vào một đàn chim màu hồng mập ú đang bay qua sông.
Chúng hơi khác với hồng hạc mà tôi biết, nhưng có lẽ đây là loài hồng hạc của thế giới này.
Arisa, người đang lơ đãng ngắm cảnh, bỗng quay ngoắt lại, vung vẩy cánh tay.
"Những ai rảnh, nhìn về phía mạn trái kìa!" - Arisa
"Arisa? Đó là mạn phải mà em?" - Lulu
Lulu sửa lại lỗi sai của Arisa.
Nhìn cái biểu cảm và giọng điệu kịch sĩ của Arisa, chắc chắn con bé lại đang nhại lại cái gì đó rồi.
"Chủ nhân ơi, em vừa bắt được 2 con chim, quay nguyên con chắc sẽ ngon lắm nhỉ?" - Liza
Trên tay Liza là hai con hồng hạc bị xiên bởi cây lao có buộc dây.
Liza à, nhanh tay quá đấy em.
"Nếu anh không nhầm thì vị của chúng giống thịt gà, chúng ta nướng lên nhé?" - Satou
"Vâng ạ! Sau khi cắt tiết xong, em sẽ vặt đám lông xinh đẹp này." - Liza
"Ừ, nhờ cả vào em đó." - Satou
Tôi từng ăn thịt hồng hạc trong một chuyến công tác nước ngoài ngày trước, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được ăn lại chúng ở một thế giới khác.
Chúng tôi đến dãy núi trồng nho vào buổi tối cùng ngày.
Vẫn còn một chút thời gian trước khi các con thuyền trên sông lớn ngừng hoạt động, nên chúng tôi đến chỗ đàn Thiên Lộc ở đỉnh núi gần đó để giết thời gian.
"Mồi~?" - Tama
"Lần này Pochi sẽ bắt chúng nodesu." - Pochi
"Mấy đứa không được." - Satou
"Pochi không được ạ nanodesu." - Pochi
"Yup, không được." - Satou
Các cô gái thú nhân muốn săn Thiên Lộc, nhưng vì tôi có chút ơn nghĩa với chúng, tôi đã ngăn họ lại.
Pochi trông có vẻ phụng phịu rất dễ thương, nhưng lần này tôi quyết không nhân nhượng.
Sau đó, tôi thương lượng với người quản lý dịch vụ Hang Đom đóm Huyễn ảnh và được phép lái tàu bay thẳng vào hang với con tàu nửa chìm nửa nổi.
"Ôi trời! Đây là Hang Đom đóm Huyễn ảnh phải không! Cô Litmaiya cứ khoe mãi về nó khi cô ấy kết hôn đấy." - Công chúa
"Hể, bà hiệu trưởng cứng nhắc đó mà cũng thế á?" - Arisa
Trong lúc công chúa, người lần đầu đến đây, và Arisa trò chuyện về một người quen chung, những người khác thì mải mê ngắm nhìn Hang Đom đóm Huyễn ảnh.
Zena-san, cũng là lần đầu tiên chiêm ngưỡng hang động, vì quá mải mê ngắm trần hang nên đã mất thăng bằng và vấp ngã.
"Kya." - Zena
"Em có sao không?" - Satou
"A-à không! Cảm ơn anh, Satou-san." - Zena
Được tôi đỡ lấy, Zena-san có vẻ xấu hổ vì sự vụng về của mình, trông em ấy thực sự ngượng ngùng.
"Kuh, lại thản nhiên cắm flag rồi!" - Arisa
"Mwu, tội lỗi." - Mia
Arisa và Mia lầm bầm gì đó, nhưng mọi người đều đã có một khoảng thời gian thưởng thức Hang Đom đóm Huyễn ảnh một cách trọn vẹn mà không gặp rắc rối nào.
Dù có đến đây bao nhiêu lần đi nữa thì nơi này vẫn thật đáng để tận hưởng.
Sau khi chào hỏi xong vị tổng trấn của thành phố Gururian, chúng tôi thay sang thường phục và đi dạo một vòng quanh thành phố.
Chúng tôi chia thành nhiều nhóm nhỏ vì đi cả một nhóm lớn sẽ rất dễ gây chú ý.
Đi cùng tôi là Arisa, tiểu thư Karina và Sera.
"Đây là gururian à? Tôi thích ankoromochi hơn desuwa." - Karina
Chúng tôi kiếm được một ít đậu adzuki sau khi tiêu diệt đám quái vật thực vật tên là [Adzuki Shooter] trong lúc lên level ở mê cung, nên có lần tôi đã làm một ít koshian và ankoromochi.
Giờ mới để ý, mặt cô ấy dính đầy mứt đậu, y hệt Pochi và Tama.
"C-cô đang ăn bằng tay không ư?" - Sera
"Đúng thế! Cô đừng tách chúng bằng đũa, cách ăn đúng chuẩn là phải cắn một miếng thật đã đời!" - Arisa
Arisa truyền thụ cách ăn đúng chuẩn cho Sera, tiểu thư đài các đang tỏ ra bối rối.
Con bé dí mặt vào tôi, đòi tôi lau mứt đậu dính quanh miệng. Đúng là hết thuốc chữa.
"Em làm thế này là vì Chủ nhân đấy nhé." - Arisa
Xạo vừa thôi.
Tôi ngăn Sera, người có vẻ như sắp làm theo sự vô lý của Arisa, và lau miệng cho tiểu thư Karina, người đã không thể ngăn cản kịp.
Chẳng hiểu sao, Sera, người vốn sạch sẽ, trông lại có vẻ bất mãn. Thật là một bí ẩn.
"A! Quý tộc onii-chan!" - cô bé
Một cô bé đang dọn dẹp trước cửa hàng kim khí thấy tôi và vui vẻ chạy tới.
Cô bé này là ai vậy nhỉ?
"Chủ nhân ngốc thật, đó là một trong hai chị em mà chúng ta cho đi nhờ xe hồi trước đó." - Arisa
Nhờ Arisa gợi ý, tôi đã nhớ ra.
À, phải rồi, chúng tôi có cho một cặp chị em dân làng đang tìm việc làm đi nhờ xe đến đây.
"Chị của em vẫn khỏe chứ?" - Satou
"Vâng, chị ấy khỏe như vâm ạ!" - cô em
Ánh mắt của cô bé dán chặt vào chiếc bánh gururian tôi đang ăn, nên tôi đưa cho con bé.
Con bé đang làm dở việc, nhưng cắn một miếng chắc cũng không sao.
"Ngon quá~!"
Tôi chỉ định cho cô bé cắn một miếng, nhưng thấy con bé như muốn ngoạm cả tay mình, tôi đưa luôn cho nó cả cái bánh.
"Vậy thì, Chủ nhân, làm ơn đưa tay anh ra đây." - Arisa
Tôi ấn đầu và ngăn Arisa lại, con bé đang định liếm chỗ mứt đậu đỏ còn dính trên tay tôi.
Sera chìa ra một chiếc khăn tay, nhưng tôi đã dùng phép đời sống [Tẩy Nhẹ] để làm sạch vết mứt thay vì làm bẩn chiếc khăn.
Cô bé và Arisa đồng thanh kêu lên, "Phí quá!"
Tất nhiên, ý nghĩa của hai người hoàn toàn khác nhau.
Một người quen bước ra từ cửa hàng kim khí nơi cô bé đang làm việc.
Đó là Galhar-shi, người lùn quản lý cửa hàng ma thuật đã giúp tôi tiêu diệt [Hoàng Kim Trư Dã Vương], tôi đã chịu ơn anh ta không ít.
Chị gái của cô bé bước ra từ sau lưng anh ta, nhưng tôi để Arisa nói chuyện với cô ấy.
Tôi chỉ nhẹ nhàng vẫy tay đáp lại cái cúi đầu của cô chị.
"Lâu rồi không gặp, Galhar-shi." - Satou
"Ồ, chẳng phải là Satou-dono đó sao!" - Galhar
Galhar-shi lắc mạnh tay tôi để mừng ngày tái ngộ.
Thấy lạ khi anh ta bước ra từ tiệm kim khí thay vì tiệm ma thuật, tôi bèn hỏi thử.
"Chủ cửa hàng ở đây có một sở thích khá hay. Tôi đến để khiêu chiến ông ấy trong một [Trò Chơi Tính Toán]. Hồi Dinar-shi còn làm thị trưởng thì tôi không thể làm vậy được, nhưng ông ấy, Jojori và tôi đều đã được Dinar-shi dạy cho [Tính Toán Cao Cấp] đấy." - Galhar
Galhar-shi nhìn xa xăm lên bầu trời và nói, "Thật là vui."
Tôi hỏi về dự định sắp tới của anh ta, có vẻ như anh sẽ đi nhờ xe đến thành phố Bolhart theo yêu cầu của một người bạn thương nhân.
"Tôi cũng đang định đến thành phố Bolhart đây, anh có muốn đi cùng không?" - Satou
"Có được không vậy? Nếu được thì có lẽ tôi xin đi nhờ một chuyến." - Galhar
Vì anh ta sẵn lòng đồng ý, chúng tôi quyết định sẽ đi cùng nhau, nhưng...
"Eh? Tàu bay? Tàu bay cá nhân sao, chẳng phải thứ đó chỉ có Thuyền Ánh Sáng của Boruenan thôi ư? Eh? Là vì có Misanalia-sama ở đây sao?" - Galhar
...và thế là anh ta cứ há hốc mồm suốt nửa đầu chuyến đi.
Tôi có cảm giác như mình vừa làm chuyện gì xấu xa vậy.
"Anh ổn chứ?" - Satou
"À, xin lỗi vì đã làm phiền cậu." - Galhar
Sau khi nốc cạn một vại bia, anh ta đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh bảnh bao thường ngày.
"V-vậy, cậu định đến xưởng của Thầy ở thành phố Bolhart à?" - Galhar
"Ừ đúng vậy, tôi cũng định đến đó. Tôi có trong tay một ít Orichalcum (Thần Kim), nên tôi định tặng nó cho Dohar-shi." - Satou
"Thần Kim ư? Cái thứ được tạo ra bởi Thượng Tiên-sama đó sao?" - Galhar
Bộ nó nổi tiếng là do Thượng Tiên tạo ra à?
Dù không có Thượng Tiên, bạn vẫn có thể sản xuất chúng miễn là có đá giả kim và kỹ năng cấp cao.
Thực tế là, tôi vẫn sản xuất chúng đều đều đấy thôi.
"À không, tôi có được nó nhờ một vài mối quan hệ thôi." - Satou
"Tuyệt mỹ! Thì ra đây là Thần Kim... Kim loại tối thượng dùng để chế tác thần khí." - Galhar
Tôi cho anh ta xem một thỏi Orichalcum trong khi giải thích, và rồi Galhar-shi lẩm bẩm một mình như đang suy tính điều gì đó.
"Nếu có thứ này, Thầy chắc chắn sẽ... và Jojori cũng sẽ..." - Galhar
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe